Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Toàn truyện - Chương 192: Nhớ đối xử tốt với bình thuốc trừ sâu của con

"Tiểu Nghệ, con ra ngoài để mắt đến bà ngoại đi. Ban đêm bà không nhìn rõ đường, con trông chừng bà về sân nhé."

"Gia Nhi, bình thủy tinh đựng mật ong không đủ rồi. Con ra gian nhà phía Đông tìm xem, bà nhớ còn cất không ít đấy."

Bà hai đuổi Văn Nghệ và Cố Gia Nhi ra ngoài, chỉ giữ Cố Linh Y ở lại bên cạnh.

"Linh Y à."

Bà hai chậm rãi mở lời.

"Bình mật ong hoa hòe này mang về cho cả nhà nhé. Tiểu Nghệ nhà mình yết hầu yếu, con nhớ cho con bé mỗi sáng uống một chút."

"Vâng vâng, con nhớ rồi bà hai ạ."

Cố Linh Y ngoan ngoãn gật đầu.

Gia đình mình không khí thật sự rất tốt, từ người già đến trẻ nhỏ tràn ngập sự quan tâm và yêu thương.

"Hai hũ nhỏ này là mật ong táo tàu cho con và Gia Nhi."

Bà hai hiền từ nói.

"Mật ong hoa hòe có tính hàn, khi nào các con yếu người thì chớ có uống. Bà hai đặc biệt chọn mật ong táo tàu cho các con đấy, tính ấm lại bổ khí dưỡng huyết."

"Ôi, con cảm ơn bà hai nhiều lắm, lại còn khiến bà phải lo lắng nữa!"

"Thôi được, năm cái bình này con cất cẩn thận đi. Để bà tìm túi cho con đựng vào."

"Ôi, bà hai ơi, nhiều vậy đủ rồi ạ..."

Cố Linh Y nghi hoặc nhìn mấy bình mật ong. Chẳng phải nói là cho ba mẹ và hai chị em mình thôi sao, tổng cộng ba bình là được rồi mà.

"Còn có thằng nhóc của Gia Nhi bên nhà lão Lộ ấy."

Bà hai cười khiến những nếp nhăn trên mặt bà hằn sâu hơn.

"Cái lọ nhỏ này là sữa ong chúa đấy, ở ngoài chợ khó mà mua được hàng thật lắm. Nói Gia Nhi mang đến cho thằng bé, coi như nếm chút tấm lòng của bà hai."

"Ưm..."

Cố Linh Y phồng má.

Ai ngờ bà hai lại chu đáo đến vậy, còn chuẩn bị cả phần cho Lộ Mãn nữa.

Thật là hời cho cái tên xấu xa đó.

"Dạ...để con nói với Gia Nhi..."

Cố Linh Y lại chỉ sang một hũ khác rồi hỏi: "Cái này cũng là sữa ong chúa ạ? Bà hai ơi, bà lấy nhiều thế này có phải hơi quá rồi không ạ?"

Bà hai nheo mắt cười nhìn Cố Linh Y: "Cái này là chuẩn bị cho thằng 666 của con đấy chứ?"

Cố Linh Y ngẩn người một chút.

Sau đó cô ngượng ngùng cúi thấp đầu: "Không...không cần đâu ạ. Bà hai ơi, con thật sự không cần đâu mà..."

"Cầm lấy."

Bà hai giọng kiên quyết không cho ai cãi lại: "Đã cho Gia Nhi rồi thì cũng phải cho con nữa. Hai đứa cháu, bà không thể thiên vị đứa nào được."

"Dạ..."

Giọng Cố Linh Y đáp lời nhỏ như tiếng muỗi vo ve.

Chuyện này là sao chứ.

Lộ Mãn mặt dày miệng lưỡi trơn tru ban ngày chọc tức em gái Gia Nhi của cô không ít, buổi tối vừa rồi còn trêu chọc cả cô chị này qua điện thoại.

Lẽ nào mình lại phải mang cả sữa ong chúa quý giá của bà hai đi cho anh ta sao?

Lại còn hai phần!

Không thể chiều anh ta như vậy được!

"Nhớ đối xử tốt với bình thuốc trừ sâu của con đấy nhé." Bà hai tiện thể bồi thêm một câu.

"...Dạ." Cố Linh Y không còn gì để nói.

...

Một ngày sau, buổi sáng.

Cả nhà Lộ Mãn trở về nhà.

Vừa vào phòng, Lộ Tiểu Sương đã kêu "a" một tiếng rồi nhào lên giường mà hừ hừ phát ra những âm thanh vô nghĩa.

"Vẫn là giường ở nhà mình mềm mại thoải mái nhất."

Cô liếc nhìn Lộ Mãn: "Tiểu Mãn~ em không muốn động đậy gì hết, anh rót cho em ly nước được không~"

"Lười chết đi được ấy." Liễu Tĩnh mặt mày hớn hở. Vì không còn nỗi lo sau lưng ở nhà nên tâm trạng bà vô cùng tốt, bà cũng không can thiệp quá nhiều vào sự lười biếng của con gái: "Chỉ biết sai bảo anh trai."

Lộ Mãn rót một cốc nước nhưng vẫn cho thêm đường đỏ.

Lộ Tiểu Sương cười hì hì: "Ai bảo anh ấy là anh trai con cơ chứ."

Trong gần hai năm trước đó, tuy Lộ Tiểu Sương vẫn nói cười với ông anh trai Lộ Mãn nhưng cái kiểu sai bảo này chỉ có thể dành cho người thân thiết vô cùng. Cô cũng biết tâm trạng Lộ Mãn luôn không tốt, áp lực học hành cùng tình cảm với chị Gia Nhi và cả việc gia đình thỉnh thoảng túng thiếu.

Bây giờ, mọi thứ đều đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp.

Cũng nhờ vào ông anh trai Lộ Mãn cả.

Cô cảm thấy mình đã lâu không làm nũng với anh trai như một cô em gái thực thụ.

Bây giờ mọi thứ đều ổn rồi, tự nhiên muốn thân thiết với anh ấy vô cùng.

Kết quả nhìn thấy cốc nước đường đỏ màu nâu đỏ trên tay Lộ Mãn, mặt Lộ Tiểu Sương xị xuống: "Tiểu Mãn, em không muốn uống đường đỏ đâu, vừa ngọt vừa khé cổ..."

"Uống một chút đi, em đau bụng còn chưa khỏi hẳn."

Lộ Mãn nhìn em gái và nói: "Sáng nay ba mẹ muốn đi quán sâm ăn bánh rán, em khó chịu trong bụng không muốn ăn đồ dầu mỡ sao không nói sớm?"

Lộ Tiểu Sương có chút ngượng ngùng vùi nửa đầu trốn vào trong chăn hè.

"Hiếm khi ba mẹ vui vẻ như vậy. Bao lâu rồi họ mới hào phóng một lần ăn thỏa thích những thứ họ thích, em sao có thể đi làm mất hứng của họ được."

Lộ Mãn tiến lên xoa vành tai Lộ Tiểu Sương: "Muốn ăn gì? Anh đi ngân hàng gửi thêm tiền vào rồi trên đường về tiện thể mua cho em chút đồ ăn sáng. Đồ ăn thanh đạm nhưng ngon cũng nhiều mà, muốn ăn gì?"

"Đừng mua, không ăn đâu."

Lộ Tiểu Sương theo bản năng vẫn muốn tiết kiệm tiền cho anh trai: "Ăn sáng mua đồ đắt tiền làm gì? Ăn vào cũng có thành tiên được đâu. Tiểu Mãn, đừng lãng phí tiền."

Lộ Mãn dùng chút sức xoa vành tai em gái: "Con bé này, mua đồ ăn cho em để lớn người sao lại gọi là lãng phí được?"

Anh đứng dậy chuẩn bị ra ngoài, tới bên khung cửa thì dừng lại rồi quay đầu dặn dò: "Thuốc điều kinh mà em hay uống khi đau bụng ấy, em xem kỹ hướng dẫn sử dụng rồi nên uống thì uống, đừng quên."

"Biết rồi."

Lộ Tiểu Sương rúc trong chăn hè và che đầu để giấu đi nụ cười vui vẻ trên mặt: "Mẹ hôm qua nói anh giống như đã trưởng thành rồi ấy. Quả không sai, trở nên lải nhải y như ba mẹ."

"Em ngủ bù đi."

Một tiếng đóng cửa nhẹ nhàng.

Lộ Tiểu Sương mơ mơ màng màng ngủ một giấc với tâm trạng thoải mái, nhanh chóng chìm vào giấc mộng.

Khoảng nửa tiếng sau, một tràng tiếng gõ cửa lại đánh thức cô.

"Ưm, Tiểu Mãn, anh về rồi à?"

Lộ Tiểu Sương lê thân hình như mộng du đi ra cửa để chuẩn bị mở cửa.

Ánh mắt dán vào mắt mèo nhìn lại thấy một cô gái quen thuộc mà xinh đẹp tươi tắn đứng trước cửa.

"Ơ? Là chị Gia Nhi hay chị Linh Y?"

Lộ Tiểu Sương mở cửa phòng: "Chào chị, chị đến rồi à, mau vào đi ạ~"

Cô rất lanh lợi không hỏi là ai trong hai chị em song sinh, dù sao gọi chị chắc chắn không sai.

Cái việc khó khăn như phân biệt song sinh này cứ để anh trai Lộ Mãn tự mình đau đầu là được rồi.

"Tiểu Sương, lại gặp nhau rồi."

Cô gái song sinh đến nhà nở nụ cười dịu dàng.

"Đừng nhìn nữa, chị là Gia Nhi đây."

Thấy Lộ Tiểu Sương nhìn chằm chằm vào mặt mình một lúc khiến Cố Gia Nhi tự nhiên hiểu ra. Em gái của Lộ Mãn từ khi lớn lên đi học Trung học Cơ sở đã không còn mấy khi gặp gỡ và tiếp xúc với mình nữa, không phân biệt được chị em song sinh các cô cũng là điều bình thường và dễ hiểu thôi.

Cho nên cô rất thoải mái tự giới thiệu.

Nhưng đối với Lộ Mãn thì lại khác. Cố Gia Nhi và Cố Linh Y trong lòng luôn hy vọng anh có thể giống như mẹ Văn Nghệ, vĩnh viễn nhận ra đúng hai chị em mà không cần quần áo, trang điểm, kiểu tóc hay bất kỳ dấu hiệu kỳ quái bên ngoài nào khác. Thậm chí không cần nghe giọng nói và không cần nhìn toàn bộ khuôn mặt, chỉ bằng cảm giác cũng có thể nhận ra ngay lập tức ai là chị ai là em.

Nếu là người khác thì hai chị em song sinh rất ghét bị nhận nhầm, vì không có kiên nhẫn để họ đoán mò lung tung cho nên đối với những người quen biết sơ sơ đều chủ động nói tên của mình. Và họ còn chủ động thay đổi một chút về ngoại hình để hai chị em ít nhiều cũng tạo sự khác biệt, ví dụ như chị thì nới lỏng một chỗ dây buộc trên quần áo hay em thì buộc tóc đuôi ngựa, v.v.

Nhưng hai chị em bọn họ khi ở cùng Lộ Mãn thường cố ý mặc cùng kiểu quần áo, mũ nón, giày dép. Khi gặp mặt tuyệt đối không chủ động giới thiệu, mỗi lần đều đưa ra đề bài cho Lộ Mãn giải vì muốn xem tỷ lệ trả lời đúng của Lộ Mãn là bao nhiêu.

Chỉ dành cho duy nhất Lộ Mãn sự đãi ngộ đặc biệt.

"Anh trai em có việc ra ngoài rồi."

Lộ Tiểu Sương nhìn quanh nhà thấy ba mẹ cũng không có ở đây.

"Hình như là cùng ba mẹ ra ngoài rồi, trong nhà không có ai cả."

Lộ Tiểu Sương có chút áy náy nhìn Cố Gia Nhi: "Chị Gia Nhi, lát nữa anh trai em về thì em sẽ nói với anh ấy là chị đã đến nhé."

Trước đây gặp phải tình huống này, phần lớn là Cố Gia Nhi sẽ có vẻ mặt hơi thất vọng, lịch sự nói một tiếng làm phiền rồi rời đi mà trở về nhà mình.

Đợi Lộ Mãn về nhà nghe nói Cố Gia Nhi đã đến, biểu cảm sẽ hối hận như thể vừa lỗ một tỷ mà vội vàng xông ra khỏi nhà đi tìm Cố Gia Nhi.

Nhưng hôm nay có chút khác biệt.

"Chị ở đây đợi một lát, đợi anh ấy về."

Cố Gia Nhi ngoan ngoãn nói một câu.