Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1308

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21733

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1347

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Web Novel - Chương 63 - Đây Là Lời Khuyên, Không Phải Tiết Lộ Kỹ Thuật! (4)

Chương 63 - Đây Là Lời Khuyên, Không Phải Tiết Lộ Kỹ Thuật! (4)

Hoang mang thật sự.

Mà hỏi tôi hoang mang vì cái gì ấy à? Thì là vì cái bộ dạng lấp lánh bảy sắc cầu vồng của ma pháp thiếu nữ ngoại quốc ngay trước mắt đây này.

“Hihi, sao thầy cứ quay mặt đi đâu thế?”

“Còn không phải tại bộ dạng của em thì là gì nữa!”

“Trông em thế này thì có làm sao đâu ạ?”

Ymir vừa nói vừa chỉ vào cơ thể đã biến hình của mình.

“Đây chẳng phải là bộ đồ đậm đà bản sắc và tinh thần Hàn Quốc hay sao?”

“Em không thấy mình cuồng Hàn Quốc hơi quá đà rồi à?”

“Là người nước ngoài thì phải ‘cháy’ thế này mới không bị người ta nói chứ ạ?”

Nói cũng có lý.

Chính tôi là người gợi ý chuyện đó, và Ymir đã răm rắp làm theo để thiết kế bộ đồ này.

Vấn đề là cô ấy không đặt may ở đâu cả, mà tự mình tạo ra nó luôn.

Và cô ấy không dùng chỉ, mà dệt nên nó bằng chính mana của mình.

“Thế là em đang mặc mana lên người đấy à?”

“Vâng!”

“Trời ạ. Thế nhỡ lớp mana đó mà biến mất thì sao?”

“Thì khỏa thân chứ sao ạ!”

“Này!”

Việc đầu tiên tôi làm là hét toáng lên.

“Akk, giật cả mình.”

“Nhỡ nó tuột ra thật thì em tính sao?”

“Không sao đâu. Chắc chắn không tuột được đâu!”

“Mồm nói thì ai chả nói được. Không được. Nghĩ cách khác đi. Và tuyệt đối không được giải trừ nó ngay bây giờ đấy.”

“Ah, em vừa định giải trừ biến hình xong.”

“Em định quấy rối tôi đấy à?”

“Em khỏa thân thì phải là em bị quấy rối chứ ạ?”

“Bó tay với em thật đấy.”

Tôi lấy một chiếc áo khoác trong tủ ném cho Ymir, nhưng cô ấy chỉ đứng bắt lấy chứ không mặc vào.

“Tôi đưa cho em để mặc mà sao em chỉ cầm không thế?”

“Sao em phải mặc cái này ạ?”

“Này. Nhìn thì giống quần áo thật đấy, nhưng thực chất là em đang nude mà, đúng không?”

“Chỉ là chất liệu khác nhau thôi mà thầy? Dù là vải vóc hay mana thì vẫn là đang mặc đồ thôi, đúng không ạ?”

“Haizz. Sao em cãi cùn thế nhỉ.”

“Tất nhiên là không thể thua được rồi! Bộ đồ em mất bao nhiêu công sức làm ra không được khen thì thôi, lại còn bị mắng nữa.”

Ymir chống hai tay lên hông, phồng má lên.

Cái điệu bộ ‘em dỗi rồi đấy’ rõ mồn một thế kia, cuối cùng tôi đành phải giơ cờ trắng đầu hàng.

“Được rồi. Vậy thì thay vào đó, đừng có giải trừ bộ đồ mana đó là được.”

“Sao em lại phải cởi đồ trước mặt thầy chứ ạ?”

“Vừa nãy em biến hình đột ngột còn gì!”

“Chỉ là một quá trình biến đổi thôi mà. Từ quần áo thường ngày sang bộ bodysuit siêu mỏng, rồi mới thành bộ hanbok này.”

“Biến đổi?”

Chuyện này bắt đầu thú vị rồi đây.

“Khoan đã. Thế quần áo của em đâu rồi?”

“Quần áo ạ?”

“Đúng thế. Quần áo.”

“......Ah!”

Ymir vỗ tay một cái như sực nhớ ra điều gì.

“Đáng lẽ em phải cởi đồ ra rồi mới biến hình!”

“.......”

Trong một khoảnh khắc, tôi đã suýt hét lên ‘Này!’, nhưng may mà nhịn lại được.

Bởi nếu tự dưng làm ầm lên ở đây, tôi sẽ vô tình để lộ ra việc mình biết về tác dụng phụ của ‘Thoát Thai’.

“Em bảo phải cởi cái gì ra cơ?”

“Quần áo ạ. Huhu. Giờ làm sao đây. Nếu em giải trừ biến hình bây giờ thì sẽ trần như nhộng luôn mất.”

“.......”

Đúng như tôi đoán.

Giống như Baek Seolhee đã ‘thanh tẩy’, Ymir cũng suýt chút nữa thì ‘thanh tẩy’ bay quần áo.

“Chẳng phải em đã tập thử trong phòng rồi mới đến đây sao?”

“Em có tập, nhưng lúc đó em chỉ mặc đồ lót thôi.”

“Bạn cùng phòng của em không nói gì à? À không. Em bảo lúc đó bạn cùng phòng không về mà nhỉ. Hmm.”

“Vâng. Nên lúc ở một mình em đã thử rồi. Đồ lót sẽ bị bốc hơi do mana tỏa ra.”

“Hmm....”

Chuyện này hơi khoai đây.

Ngay cả ‘Solar Platina’ Ymir, người mà tôi tưởng có mana cao hơn mình, cũng gặp phải vấn đề tương tự.

Khi biến hình, quần áo bị thổi bay do mana giải phóng tức thời khỏi cơ thể.

Chính xác hơn là quần áo không chịu nổi áp lực mana và nổ tung.

Nổ tung đến mức vỡ vụn thành từng mảnh ở cấp độ nguyên tử hay phân tử gì đó mà mắt thường không thấy được.

Ngay cả tôi cũng chưa hiểu rõ nguyên lý, và tất nhiên là cũng chưa sửa được.

‘Đây cũng chẳng phải là cái ‘định luật trần truồng khi Thoát Thai’ quái gì.’

Hiện tượng quần áo bị xé nát trong quá trình biến hình xảy ra ở nhiều người đến mức tôi tự hỏi liệu đây có phải là một định luật tự nhiên của thế giới này, như định luật vạn vật hấp dẫn hay không.

Không chỉ tôi, mà những người khác học được kỹ thuật của tôi cũng đều bị như vậy.

“Học viên Ymir. Vậy không có cách nào giải quyết sao? Có cách nào khôi phục lại quần áo không?”

“Không thể khôi phục quần áo được ạ, nhưng có khoảng hai cách giải quyết.”

Ymir thản nhiên ngồi xuống giường tôi và giơ hai ngón tay lên.

“Một là cứ giữ nguyên bộ dạng này, lẻn vào phòng thay đồ. Chỉ giải trừ biến hình ở một nơi an toàn, để có thể mặc quần áo vào ngay khi đang không mảnh vải che thân.”

“Chẳng lẽ cứ đi học mà lần nào biến hình cũng cho bay màu quần áo được à.”

“Vì vậy nên có cách thứ hai, đó là bơm mana liên tục để duy trì bộ đồ này cho đến khi cạn kiệt thì thôi.”

“Học viên Ymir, nói ra thì hơi kỳ nhưng vì là hạng E nên mana của em chẳng phải sẽ cạn khá nhanh sao?”

“...Nếu là hạng E bình thường thì đúng là vậy ạ. Hihi.”

Ymir đặt ngón trỏ lên môi và nháy mắt.

“Em có át chủ bài cả đấy.”

“Là gì thế?”

“Hii, ai lại đi lật bài tẩy của mình ra dễ thế bao giờ.”

“Xin lỗi. Tôi đã hỏi một câu quá nhạy cảm à?”

“Không, không không không đâu ạ!!”

Ymir bật dậy, vội vàng xua tay phủ nhận.

“Câu hỏi có hơi nhạy cảm thật, nhưng với thầy thì không sao đâu!”

“...Hm?”

Hình như có gì đó hơi sai sai thì phải?

“Tại sao với tôi lại không sao?”

“Ah, cái đó. Uhm... Thầy ơi! Em hỏi thầy một chuyện khác trước đã!”

Ymir dường như đã quyết tâm điều gì đó, nắm chặt hai tay và tiến lại gần tôi.

“Đây tuyệt đối không phải là chuyện của em đâu ạ!”

“Ừ ừ. Chuyện không phải của em, mà là của một người bạn của một người bạn nào đó chứ gì?”

“Vâng!”

Tin được chết liền.

Con bé này chẳng có ý định che giấu thân phận Solar Platina của mình gì cả.

Cố gây ấn tượng với tôi rằng mình là một dị năng giả bá đạo để làm cái gì không biết.

“Nếu có một người vì lý do nào đó phải che giấu dị năng của mình với cả thế giới, mà thầy tình cờ biết được bí mật đó, thì thầy sẽ làm gì ạ?”

“Tôi là kiểu người sẽ giữ bí mật cho họ.”

“Ngay cả khi có thể lợi dụng dị năng của người đó để có được khối tài sản, danh vọng và quyền lực khổng lồ sao?”

“Tôi không có hứng thú với mấy thứ đó lắm.”

Tiền nong thì tôi đã tích cóp kha khá, danh vọng thì đang nổi như cồn toàn tai tiếng, còn quyền lực thì với tư cách là một quân đoàn độc lập của Hội là đã quá đủ rồi.

“Ahh, nhưng nếu là thứ này thì có lẽ tôi sẽ hứng thú.”

“Là gì ạ?”

“Những câu chuyện tôi chưa từng được thấy.”

“...Câu chuyện?”

“Đúng vậy.”

Tôi chỉ vào mấy cuốn sách giấy mượn từ thư viện đang để trên bàn.

“Tôi mê tiểu thuyết lắm. Tôi thích đọc những câu chuyện đa dạng mà mình chưa từng biết đến. Không chỉ tiểu thuyết đâu nhé. Phim ảnh, anime, nhạc kịch, tất tần tật. Và cả... chuyện ‘thực tế’ nữa.”

“Chuyện ‘thực tế’ mà thầy nói... có phải là về các Anh Hùng và Phản Diện không ạ?”

“Cũng có những chuyện như thế.”

Đây là chuyện của sau này.

“Tôi đang tính sau này sẽ thử xâu chuỗi lại câu chuyện của những người được tung hô là anh hùng và những kẻ bị coi là ác nhân.”

“Giống như Wiki sao?”

“Uhm... nói đúng hơn là biến nó thành một thứ gần với ‘tiểu thuyết’ hơn.”

Có người từng nói thế này.

Mọi độc giả đều là những tiểu thuyết gia tiềm năng.

Có những người sau khi đọc một cuốn tiểu thuyết quá xuất sắc và cảm động mà bắt đầu mơ ước trở thành tiểu thuyết gia-

- Trời ạ, sao lại có thể viết ra một thứ tạp nham thế này?

- Cái của nợ này để tôi viết còn hay hơn.

- Chà, hay là mình cũng ‘sa ngã’ làm tác giả xem sao nhỉ? Huh? Bỏ kiếp độc giả để dấn thân vào con đường cầm bút ư?

Người ta bảo cũng có những trường hợp như vậy.

Tôi cũng thế.

“Đó chỉ là một trong những mục tiêu của tôi thôi. Và nếu nhân vật chính của câu chuyện đó là người phải che giấu thân phận, tôi sẽ muốn nói với họ thế này.”

“Nói như thế nào ạ?”

“Tất cả những dị năng giả cố che giấu thân phận cuối cùng đều bị lộ, nên phải tính cho kỹ vào. Hoặc là giấu cho tới cùng, hoặc là phải ở một vị thế mà có bị lộ cũng chẳng sao cả.”

“...Một quan điểm thật thú vị.”

Ymir tỏ ra hứng thú, đôi mắt sáng rực lên.

“Giấu tới cùng thì em sẽ cố, nhưng... cái vị thế mà có bị lộ cũng không sao là sao ạ? Thầy bảo em đi làm Phản Diện à?”

“Không. Ý tôi là phải phân biệt rạch ròi giữa lúc hoạt động với tư cách dị năng giả và lúc là người bình thường.”

Giống như tôi đây này.

“Ví dụ nhé, giả sử em là một dị năng giả hạng S mạnh nhất thế giới đi, không, phải hơn thế nữa chứ.”

“Hả?! Em á?”

“Có gì mà ngạc nhiên thế. Giả sử thôi, chỉ là giả sử.”

“Ah, ahaha. Phải rồi. Chỉ là giả sử thôi. IF. Nếu như.”

“.......”

Con bé này.

Có vẻ sẽ bị lộ thân phận sớm thôi.

Hậu đậu đến mức này cơ mà.

‘Xem ra con bé này cũng không phải kiểu sẽ suy sụp nếu bị lộ, nếu vậy thì phải dụ nó vào Hội mới được.’

Tài năng cỡ tự mình ‘Thoát Thai’ được thì dư sức ngồi ghế cán bộ, không, thậm chí còn cao hơn.

Trừ vị trí Tổng Soái ra.

“Vậy nếu em là dị năng giả mạnh nhất thế giới thì sao ạ?”

“Uhm... nếu có thể tạo ra thứ gì đó giống như phân thân thì sao?”

“......Ồ?”

Đôi mắt Ymir lấp lánh.

“Phân thân ạ?”

“Đúng vậy. Một bản thể khác của em có thể hoạt động từ xa ấy. Cách thì nhiều. Ví dụ như bơm mana vào robot điều khiển từ xa, hoặc dùng mana điều khiển ma-nơ-canh, hay biến thành một người hoàn toàn khác với em bây giờ.”

“Toàn cách khó nhằn không ạ.”

“Đã là người mạnh nhất thế giới thì chẳng lẽ không làm được đến mức đó sao?”

“Làm được thì ngon thật đấy, nhưng không có cách nào dễ hơn ạ?”

“Cách dễ hơn à.”

Có đấy.

Giống như Baek Seolhee, chỉ cần phủ một lớp mana lên quần áo để tạo thành một lớp giáp bên ngoài là được.

Sau khi gặp Baek Seolhee, tôi cũng đã tham khảo các tài liệu liên quan và nghĩ ra một phương pháp biến hình khác, nên nếu tôi chỉ cho Ymir phương pháp ‘phủ mana lên quần áo hiện tại’, cô ấy chắc chắn sẽ ngay lập tức tìm ra câu trả lời của riêng mình.

Nhưng mà.

‘Mình cũng phải giữ chữ tín với Baek Seolhee chứ.’

Tôi không thể tùy tiện tiết lộ bí mật đó được.

Thay vào đó, tôi chỉ có thể gợi ý một phương pháp khác.

“Nếu có cách để dù bị lộ thân phận ở Hàn Quốc cũng không sao... chắc là cách này.”

“Đó là gì ạ?”

“Là cái này.”

Tôi bật điện thoại lên và mở một tài liệu ra.

“...Vừa giữ gìn truyền thống dân tộc, vừa là một hình tượng mà ai cũng ngầm hiểu là không được tiết lộ danh tính. Đồng thời, dù có lộ mặt cũng chẳng sao.”

“Đây là... một học giả ạ?”

“Không, không phải học giả bình thường đâu.”

Trong ảnh là một vị học giả đang giơ vật tròn ra phía trước và hét lớn điều gì đó.

“Là Ám Hành Ngự Sử đó.”

“...Thầy bảo em đi làm Ám Hành Ngự Sử ạ?”

“Giả sử thôi mà, giả sử thôi. Ở trạng thái này, chỉ cần thêm hai thứ nữa là được.”

Tôi đưa tay vuốt mặt mình.

“Chỉ cần một cái Mã Bài để làm đạo cụ biến hình là đủ. Cũng không cần che mặt. Thay vào đó.”

Tôi chỉ vào mái tóc và đôi mắt của Ymir.

“Nếu em hoạt động với một gương mặt hoàn toàn khác thì sao?”

“...Gương mặt ạ?”

“Đúng vậy. Trước và sau khi biến hình là hai người hoàn toàn khác nhau.”

Một phương pháp đơn giản đến không ngờ.

“Nói trắng ra nhé, nếu em biến thành, uhm, cháu gái Tổng thống chẳng hạn, rồi chạy khắp nơi la lớn ‘Ma pháp thiếu nữ xuất hiện!’, thì có ma nào nghĩ đó là em được cơ chứ?”

Thay đổi khuôn mặt.

Thay đổi giọng nói.

Và [Mana] Deepfake.

“Dù hoạt động với thân phận Anh Hùng hay Phản Diện thì cũng sẽ bị chú ý, nhưng người đó đâu phải là em, nên chẳng sao cả, đúng không nào?”

“...Ra là vậy.”

Ymir đưa hai tay lên má.

“Đầu tiên biến thành một người hoàn toàn khác, sau đó từ trạng thái đã biến đổi đó, biến hình lần nữa thành ma pháp thiếu nữ Ám Hành Ngự Sử!”

Chính xác.

“Trong trạng thái là một người hoàn toàn khác, không phải là Ymir!”

Một ma pháp thiếu nữ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!