Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Web Novel - Chương 66 - Biến Hình Đâu Phải Đặc Quyền Của Rider! (3)

Chương 66 - Biến Hình Đâu Phải Đặc Quyền Của Rider! (3)

Một cặp nam nữ trẻ tuổi trạc đôi mươi dính lấy nhau suốt ba ngày cuối tuần, từ thứ Sáu đến Chủ Nhật á?

“Ai nhìn vào mà chả nghĩ tới ‘chuyện đó’ chứ?”

“Chắc người ta tưởng mình đang hăng hái yêu nước ấy chứ.”

Lisara Lakshmi vờ sắp xếp lại mấy món đồ trong túi giấy.

Rồi chị ta giấu hai món đồ y tế, bằng chứng cốt lõi để tạo chứng cứ ngoại phạm, xuống gầm kệ TV.

“Sau này mà phải lấp đủ 24 cái thế này chắc cũng mệt nghỉ đấy nhỉ?”

“Chuyện đó tôi lo được, chị không cần bận tâm đâu.”

“Cậu định làm cách nào?”

“Dùng gậy của Dokkaebi biến ra là xong ngay ấy mà.”

“Hehe, cậu không sợ hụt mana à?”

“Chị đang lo cho ai thế?”

Tôi dang rộng hai tay, ra vẻ cực kỳ tự tin.

“Tôi là Dokkaebi cơ mà. Bấy lâu nay không biến hình, lại vừa đi nghỉ dưỡng ở đảo Ulleung về nên giờ đang sung lắm. Cứ coi như sạc đầy pin rồi đi.”

“Nhưng chẳng phải cậu bảo sẽ lén lút lượn lờ trong buổi Săn Tìm Kho Báu sao?”

“Từ giờ đến lúc đó vẫn còn thời gian chán.”

Chỉ còn ba ngày nữa là đến thứ Sáu, ngày sự kiện Săn Tìm Kho Báu bắt đầu.

“Lượng mana cho 24 lần sử dụng thừa sức hồi lại kịp.”

“Phải tính toán cả việc hồi phục thế này, chứng tỏ có biến gì quan trọng trong buổi Săn Tìm Kho Báu à? Mạng lưới tình báo của tôi chẳng có thông tin nào về việc ác ma hay Phản Diện sẽ xuất hiện ở đó cả.”

“Biết đâu chúng sẽ xuất hiện.”

“Hmm. Trưởng phòng Do nhà ta từ bao giờ lại năng nổ phòng chống tội phạm thế nhỉ?”

“Chị đang cà khịa tôi đấy à?”

“Không phải cà khịa đâu. Chỉ là thấy lạ thôi, không giống phong cách trước giờ của cậu.”

Lời nhận xét sắc như dao cạo của Lisara Lakshmi hoàn toàn chính xác.

“Trưởng phòng Do trước giờ toàn ‘nước đến chân mới nhảy’, đợi sự việc xảy ra rồi mới đến giải quyết. Cứ như mấy Anh Hùng chuyên gia đến muộn ở hiện trường ấy.”

“Phát ngôn này của chị là vơ đũa cả nắm giới Anh Hùng đấy.”

“Tôi vốn chẳng ưa gì Anh Hùng. Vả lại tôi thuộc ‘Hội’ mà, cậu quên à? Vai trò của tôi là dựa trên thông tin từ ‘Hội’ để dọn đường cho cậu hành động, nhưng vụ Săn Tìm Kho Báu này thì sạch bóng thông tin.”

Lisara Lakshmi nhẹ nhàng lấy tay bịt tai mình lại.

“Nếu có thông tin nào tôi không nên biết thì đừng nói nhé. Tôi sẽ chỉ hợp tác ở mức tạo chứng cứ ngoại phạm thôi. Chốt kèo?”

“Không phải chuyện đó đâu. Tôi muốn đi ngó nghiêng buổi Săn Tìm Kho Báu là vì lý do cá nhân thôi.”

“Định nói thì nói luôn đi. Còn nếu thấy không ổn thì câm như hến vào.”

“Có gì to tát đâu. Như chị nói đấy, tôi định đi tuần tra phòng ngừa trước thôi.”

“...Chắc mặt trời mọc đằng Tây mất.”

Dù tôi đã trả lời thật lòng, Lisara Lakshmi vẫn chỉ nghiêng đầu, mặt hiện rõ hai chữ ‘không tin’.

“Trưởng phòng Do là ‘Kẻ Hành Quyết Phản Diện’ cơ mà, chứ có phải đội tuần tra khu phố đâu. Nói thẳng ra nhé, cứ lấy ví dụ một vụ bắt cóc con tin đi.”

Chị ta làm động tác tự bóp cổ mình.

“...Chẳng phải Dokkaebi sẽ đến giết kẻ bắt cóc sau khi hắn đã xuống tay với con tin, chứ không phải là người giải cứu con tin khỏi tay hắn sao?”

“Đúng thế. Trước giờ vẫn vậy, và sau này cũng sẽ thế.”

Giải cứu con tin là vai trò của Anh Hùng.

Còn một khi kẻ bắt cóc đã giết con tin, tôi sẽ không bao giờ bỏ qua.

“Nhưng ở buổi Săn Tìm Kho Báu, chuyện sẽ hơi khác một chút.”

Tuy nhiên lần này, tôi định sẽ can thiệp trước để vụ bắt cóc không xảy ra.

“Lần này cậu đổi tính à? Hả? Đây còn chẳng phải nhiệm vụ của ‘Hội’ giao phó mà lại đi làm tình nguyện viên phòng chống tội phạm. Không thấy hơi phí phạm nhân tài sao?”

“Nhỡ Dueoksini xuất hiện thì sao?”

“...Mạng lưới thông tin của tôi không hề có.”

Vẻ mặt Lisara Lakshmi ngay lập tức trở nên nghiêm trọng.

“Tôi đang bỏ lỡ thông tin nào à?”

“Không đâu. Nếu mạng lưới của chị không có, nghĩa là xác suất xuất hiện còn chưa tới 0.1%.”

“Chỉ vì 0.1% xác suất đó mà cậu định đi tuần tra á? Nguyên cả ngày thứ Sáu luôn? Cậu dựa vào đâu?”

“Linh cảm thôi.”

“......Cậu đã nói thế thì tôi cũng chịu.”

Chị ta giơ hai tay đầu hàng trước câu trả lời của tôi rồi lắc đầu.

“Hiểu rồi. Cần tôi hỗ trợ gì không? Ngoài việc tạo chứng cứ ngoại phạm ra còn gì khác nữa không?”

“Nếu Dueoksini, tổ chức của hắn, hay bất cứ kẻ nào khác, kể cả Hwalbindang, định giở trò trong buổi Săn Tìm Kho Báu, chị chỉ cần báo cho tôi ngay lập tức là được.”

“Chuyện đó là đương nhiên rồi. Mà này Trưởng phòng Do, cậu sẽ để Taegeuk Watch lại đây đúng không?”

“Đương nhiên phải để lại rồi. Nếu có tin gì trước thứ Sáu thì báo cho tôi.”

“Hay thử đề xuất với công ty xem? Một thiết bị liên lạc mà không radar nào trên đảo Sejong dò ra được, để cậu và tôi có thể nói chuyện.”

“Nếu có thứ đó thì đảo Sejong đã sớm nằm trong lòng bàn tay ‘Hội’ rồi.”

Bất tiện thật, nhưng đành chịu thôi.

Đảo Sejong là nơi thu hút sự chú ý của toàn thế giới.

Ở một nơi như thế này, việc liên lạc bằng tần số lạ, trao đổi chuyện nhạy cảm, hay dùng một kênh mà ‘Hội’ không kiểm soát được sẽ gây ra rắc rối to.

“Dù vậy tôi vẫn sẽ thử nghĩ cách. Biết đâu tìm thuê một dị năng giả thần giao cách cảm là giải quyết được vấn đề.”

“...Cũng không phải là bất khả thi.”

Sóng điện hay tín hiệu thông thường có thể bị nghe lén, nhưng ‘mana’ thì lại là chuyện khác.

“Dù có rủi ro cũng đáng để thử một lần. Ở một nơi nào đó không phải đảo Sejong.”

“Tôi sẽ thử đệ trình kế hoạch lên công ty xem sao. Biết đâu đấy? Cấp trên lại phái thêm người đến hỗ trợ cậu thì sao.”

“Chỉ cần một mình chị là đủ rồi.”

“Cậu nói thế làm tôi cảm động ghê, nhưng chẳng phải người ta hay bảo càng đông càng vui à?”

“Vậy chị cứ xúc tiến thử xem. Mà, tôi có một điều kiện...”

Tôi bắt chéo hai tay thành hình chữ X.

“Tuyệt đối không phải đàn ông.”

“...Cần gì phải làm cái hành động sến súa không hợp với cậu thế? Cậu ghét đồng đội nam, hay chỉ muốn đồng đội nữ thôi?”

“Chẳng phải có câu ‘được chọn lựa thì tội gì không chọn cái tốt hơn’ sao?”

“.......”

Lisara Lakshmi khẽ cau mày.

“...Được thôi. Cứ cho là có thêm đồng đội nữ đi. Vậy cậu cũng định tạo chứng cứ ngoại phạm với cô ta y hệt như với tôi à?”

“Tôi gọi người không phải vì mục đích đó, nhưng tiện thì tận dụng luôn cũng được.”

“Trưởng phòng Do, sau này cậu không sợ bị người ta xiên cho vài dao à?”

“Gì cơ? Sao chị lại nói mấy lời ghê rợn thế. Tôi có làm gì đâu mà bị xiên?”

Làm gì có.

“Lời đó mà cũng thốt ra từ miệng cậu được à?”

Nhưng Lisara Lakshmi lại lườm tôi với vẻ mặt như đang nhìn một gã trai tồi lơ đãng nghe lời tỏ tình của cô gái mình thích rồi cứ hỏi đi hỏi lại ‘Hả? Em nói gì cơ?’.

“Theo dự đoán của tôi, sau này họ sẽ xâu xé cậu cho bằng được đấy. Người thì lấy chân, người lấy ức, người lấy cổ.”

“Tôi là gà rán hay gì?”

“Bị xé như gà rán đã là may mắn lắm rồi. Bản thân cậu sắp bị chia năm xẻ bảy đến nơi, mà cái danh ‘anh thủ thư Do Jihwan’ cũng đang ngàn cân treo sợi tóc đấy, không nhận ra à?”

“Do Jihwan? Là tôi á?”

“Chứ còn ai vào đây nữa.”

Chị ta mở một tấm ảnh trên điện thoại.

“Đầu tiên, chẳng phải cậu đang đưa đẩy với cô học viên này sao?”

“...Đưa đẩy gì chứ.”

Bức ảnh Lisara Lakshmi đưa tôi xem chụp lại cảnh tôi đang đi dạo cùng Ymir vào đêm muộn. Chính xác hơn là lúc tôi tiễn cô ấy ra ký túc xá sau khi cô ấy đến nhà tôi ăn tối.

“Mà khoan, ảnh này ở đâu ra thế?”

“Nó đang lan truyền trên Dark Web đấy. Tin đồn về nữ dị năng giả hạng E người Canada và anh thủ thư ‘con ông cháu cha’ đang thả thính nhau.”

“Đây là buổi tư vấn chứ thả thính gì.”

“Cậu có dán thông báo lên trán đâu. Ai nhìn vào ảnh mà chả nghĩ thế. Đích thị là đang thả thính nhau. Mùa xuân về trên cành lá rồi. Người ta còn đang cá cược xem tháng tư hoa anh đào nở hai người có đi ngắm hoa cùng nhau không kìa.”

“Tôi và em ấy không có mối quan hệ như vậy.”

Công tư phải phân minh.

“Và kể cả mối quan hệ đó có thành thật đi nữa, tôi cũng không có ý định ngừng tạo chứng cứ ngoại phạm với chị đâu.”

“...Woa. Tôi là người phương Tây chính gốc đây, mà quan điểm yêu đương của Trưởng phòng Do lại thoáng như phim Hollywood thế nhỉ.”

“Đương nhiên rồi.”

Tới thế giới này, tôi đã quyết tâm trở thành một Phản Diện.

“Tôi có phải Anh Hùng đâu mà cần giữ hình tượng, có luật nào cấm tôi không được hẹn hò với nhiều người à?”

“Hoan hô.”

Chị ta thậm chí còn vỗ tay tán thưởng.

“Sau này cậu định xây dựng hậu cung dưới danh nghĩa Dokkaebi à?”

“Không phải. Dokkaebi đã có chủ rồi. Người tôi đang nói tới là Do Jihwan. Một thủ thư Do Jihwan bình thường, không phải dị năng giả.”

“Có gì khác nhau à?”

“Vì nhiệm vụ, Do Jihwan có thể qua lại với cô này cô kia, nhưng Dokkaebi, bản thể của tôi, thì chỉ thuộc về một người duy nhất.”

“Lẽ nào là... Chủ tịch?”

Tôi chỉ khẽ nhún vai.

“Tất cả những chuyện này đều được Chủ tịch cho phép rồi.”

“Tại sao Chủ tịch lại cho phép cậu làm thế?”

“Đó là một phần trong kế hoạch lớn chinh phục thế giới của ngài ấy cho ‘Hội’.”

“Với tư duy của người thường thì đúng là một kế hoạch khó hiểu. Thôi được rồi. Tôi không hiểu nên cậu tự liệu đi. Tôi sẽ chuyên tâm vào nhiệm vụ của mình.”

“Tôi sẽ cố hết sức để chị không bị liên lụy... À, khoan đã.”

Tôi nhận cuộc gọi đến trên Taegeuk Watch.

“[Alo?]”

“Ah, vâng. Chào cô Seolhee.”

“.......”

Lisara Lakshmi ngay lập tức lấy tay che miệng.

Chỉ cần nghe cái tên Seolhee, chị ta đã biết tỏng tôi đang nói chuyện với ai.

[Bây giờ anh có tiện nói chuyện không? Anh đang ở ngoài ạ?]

“Vâng, tôi đang ra ngoài một lát.”

[Vậy sao. Không biết cuối tuần này anh có kế hoạch gì chưa?]

“Cuối tuần này? Tôi xin nghỉ phép thứ Sáu, thứ Bảy để ở nhà nghỉ ngơi rồi. Tính ra được nghỉ liền bốn ngày, từ thứ Sáu đến thứ Hai luôn.”

[Ah, vậy à?]

Giọng Baek Seolhee bên kia đầu dây có vẻ vui hơn hẳn.

“Còn cô Seolhee thì sao?”

[Thứ Sáu này tôi phải tham gia hỗ trợ hiện trường cho buổi Săn Tìm Kho Báu.]

“...Cô Seolhee tham gia hỗ trợ buổi Săn Tìm Kho Báu à? Woa. Tuyệt thật.”

Tôi ra hiệu cho Lisara Lakshmi, chị ta liền cầm bút lên ghi chú.

Snow White, không có trong danh sách giảng viên hỗ trợ.

“...Nhưng có cần phải huy động cả cô Seolhee không? Tôi cứ nghĩ đây chỉ là một sự kiện đơn giản của học viên thôi.”

[Tôi cũng nghĩ thế, nhưng có vẻ lần này họ định làm khác đi một chút.]

“Khác đi?”

[Vâng. Chắc anh Jihwan xem công văn sẽ biết thôi...]

Baek Seolhee ngập ngừng một chút rồi thận trọng nói với tôi.

[Có vẻ như ‘kho báu’ lần này... chính là Dokkaebi.]

“......Ai cơ?”

[Dokkaebi.]

“.......”

?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!