Chương 69 - Biến Hình Đâu Phải Đặc Quyền Của Rider! (6)
Ppong.
Nghe thì có vẻ hơi đường đột, nhưng cứ hễ nhắc đến từ này là mỗi người lại nghĩ ngay đến một thứ hoàn toàn khác nhau.
- Ppong? Cái quái gì thế? Nghe như tiếng đánh rắm vậy?
Sẽ có đứa nghĩ ngay đến tiếng “ppong”.
Chắc là do đang cày dở bộ phim truyền hình nổi tiếng nào đó, hoặc nhớ tới tên một nhân vật có phát âm na ná.
- Nhắc đến ppong thì chỉ có thể là vếu thôi chứ còn gì nữa? Con nào vừa độn hàng à?
Kẻ khác thì lại mường tượng ra miếng độn ngực.
Hoặc là do bồ chúng nó có dùng đồ độn, hoặc là chúng nó sẽ vểnh mắt lên tìm xem nhân vật nào vừa “nâng cấp vòng một” bằng hàng giả.
- Ppong á? Nói gì thì nói, phải là niềm tự hào dân tộc chứ!
Người thì lại liên tưởng đến “niềm tự hào dân tộc” – cái thứ làm nên nền tảng của cuốn light novel này.
Mấy người đó sẽ thấy tự hào với kiêu hãnh lắm khi thấy mấy nhân vật tầm cỡ thế giới lại là người Hàn Quốc.
- Ppong? Bạn đã mạnh hơn. Xung phong!
Lại có đứa nghĩ ngay đến buff tăng sức mạnh.
Khó mà phân biệt được “ppong” trong trường hợp này là thuốc tăng lực hay chất kích thích, nhưng nói chung, được “ppong” trong quả này nghĩa là năng lực được cường hóa, dù là về thể chất hay tinh thần.
Cứ thế, từ “ppong” được dùng ở tùm lum nơi.
Thế nên là, cứ nghe thấy từ “ppong” là mỗi đứa lại nghĩ một nẻo, khó mà giải thích ý nghĩa của nó chỉ bằng một từ cho được.
Phải đặt vào ngữ cảnh mới hiểu được.
Tôi đã trải nghiệm cả “niềm tự hào dân tộc” lẫn đủ thứ khác trong cái thế giới này, nhưng có một loại “ppong” mà cả trước và sau khi nhập hồn tôi đều không bao giờ đụng tới.
“Ppong” nghe lạ tai quá à?
Bảo tôi đừng có “ppong ppong” mãi nữa chứ gì?
Vậy đổi sang từ khác thì sao nhỉ.
“Ma túy”.
Một chất hướng thần có tên là Methamphetamine.
Tuy cũng được dùng trong y học, nhưng dĩ nhiên phần lớn những đứa tìm đến nó đều để chìm đắm trong khoái cảm mà thứ của nợ này mang lại.
Loại “ppong” mà tôi đang nói đến chính là thứ của nợ gây nghiện này đây.
Hơn nữa, nó không phải hàng cho dân thường, mà là thứ dành riêng cho “dị năng giả”.
Vậy thì, câu hỏi đặt ra là.
Đây có phải là loại ma túy tầm thường không?
Không hề.
Với người thường, nó chỉ là một loại bột trắng vô hại, nhưng với dị năng giả, một khi hít phải thứ bột này, nó sẽ mang lại hiệu quả còn kinh khủng hơn cả ma túy. Đây là loại hàng cấm chuyên dụng dành cho bọn họ.
Tên chính thức của nó là “Mana Powder”.
Một thứ bị cấm tuyệt đối ngay cả trong Hội. Khi hít loại bột trắng này, nó sẽ giúp cải thiện dị năng, khuếch đại mana và tăng sản lượng mana.
Sau khi chơi đồ, cũng như các loại ma túy thông thường, người dùng sẽ nghiện ngập và không thể sinh hoạt bình thường được nữa. Hầu hết những đứa đã dính vào thứ này đều trở thành “Phản Diện”.
Tại sao một thứ như vậy lại tồn tại trong cái thế giới quan này?
Ban đầu, đố ai mà biết được.
Dựa trên cả thiết lập truyện lẫn những gì tôi điều tra được, Mana Powder bắt đầu được tuồn ra thị trường vào khoảng năm 2015 theo dòng thời gian của thế giới này.
- Hàn Quốc là quốc gia sạch bóng ma túy!
Đó là thời điểm mà câu nói trên trở thành trò cười, khi tin tức về đứa này đứa kia chơi đồ xuất hiện nhan nhản trên TV và Internet.
- Tin khẩn! Anh Hùng hạng A ‘Erectile’ đã nghiện ma túy dành cho dị năng giả và đang làm loạn! Các công dân tại Cheongju hãy sơ tán ngay lập tức...
Một thảm kịch đã xảy ra.
Một sự việc kinh hoàng đã diễn ra, và cả thế giới đã tìm mọi cách để cấm tiệt Mana Powder.
Nếu chỉ xét về hiệu quả, nó chẳng khác gì một loại thuốc kích thích giúp cải thiện dị năng mà không cần phải hóa quỷ, nên cũng có ý kiến cho rằng cứ dùng thì có sao đâu.
Nhưng vào khoảnh khắc phương pháp điều chế Mana Powder bị một người có lương tâm phanh phui, cả thế giới đã chìm trong sợ hãi và căm hận.
- Mana Powder được tạo ra từ xác của dị năng giả!
- Là xương người đấy! Từ xác chết thì ngoài bột xương ra còn có thứ bột trắng nào khác được nữa!
- Mà số lượng lại còn khủng khiếp như thế nữa!
Ahh...
Người ta nói thân thể của Đức Phật sẽ sinh ra xá lị.
Còn thân thể của dị năng giả thì sinh ra Mana Powder.
Chính xác hơn, sau khi một dị năng giả chết, thi thể của họ được hỏa táng, và phần xương còn lại sẽ biến thành thứ bột đó.
Lượng mana mà dị năng giả sở hữu khi còn sống sẽ đọng lại trong xương. Khi xương bị phong hóa và tro cốt bay đi, lượng mana đó sẽ phân tán vào thế giới.
Hm?
Trong di cốt có chứa mana à?
Vậy chẳng phải mình có thể chiếm lấy lượng mana đó sao?
Từ suy nghĩ đó, một tên nào đó đã làm ra một việc kinh thiên động địa, và kết quả là một kiến thức mới về dị năng giả đã ra đời.
Di hài của người chết trở thành máu, thịt và mana cho một dị năng giả khác.
Đó chính là Mana Powder.
Nghĩa là.
Loại ma túy duy nhất được cho phép đối với dị năng giả chính là “bột xương” – tro cốt.
Sau khi hỏa táng một dị năng giả, nếu bộ xương trắng vẫn còn nguyên vẹn, người ta sẽ dùng búa đập nát chúng thành thứ bột còn mịn hơn cả bột mì.
Và nơi có thể lẳng lặng xử lý thi thể của một dị năng giả mà không bị ai phát hiện, chính là hòn đảo Sejong này.
Bởi vì nếu “mấy ông lớn” trên đảo Sejong đã quyết tâm che giấu, thì chẳng có gì là không giấu được.
Phải.
Những dị năng giả hạng F hay E bị loại trong quá trình “sàng lọc” của cái trò Săn Tìm Kho Báu này.
Trong số đó, chủ yếu là những đứa không có gia đình, hoặc gia đình không có thế lực, những thằng tép riu mà có đụng vào cũng chẳng sao.
- Ai bảo trở thành dị năng giả là một phước lành? Thật đáng tiếc, lũ hạng E trở xuống chẳng giúp ích được gì cho thế giới. Giả sử, chỉ là giả sử thôi nhé, nếu chúng nó chết đi, chẳng phải nên tận dụng thân xác chúng nó theo cách có lợi cho đất nước và thế giới này hay sao?
Phải rồi.
Nhân vật chính đã tự nhận mình là hạng E.
Hắn muốn che giấu sức mạnh, tự biến mình thành kẻ yếu thế và suýt chút nữa đã bị lũ chuyên săn lùng kẻ yếu xơi tái.
Bởi cuộc đột kích của nữ chính đầu truyện, ‘Ermina Sternfeld’.
Tối muộn hôm đó, trong chiếc túi đen tôi tìm thấy ở nhà vệ sinh công cộng là một túi giấy.
Nghe bảo là chứa tro cốt bên trong.
Vấn đề nan giải ở đây là.
Mana Powder vẫn chưa bị coi là bất hợp pháp.
Quá trình tạo ra nó đúng là rất quái đản, nhưng nếu nhìn theo một góc độ nào đó, Mana Powder lại là một vật phẩm “hình thành tự nhiên”.
Chỉ là quá trình hình thành đó quá bi thương, đáng tiếc hoặc gây sốc mà thôi.
- Ai rồi cũng chết.
- Chết không theo thứ tự.
Khó mà có một thống kê cụ thể trên toàn thế giới, nhưng cái chết thì bình đẳng với tất cả mọi người và thường đến rất đột ngột.
Dị năng giả cũng không phải ngoại lệ.
Nếu có một người hy sinh mạng sống để cứu người khác, một sự hy sinh cao cả, thì di cốt của người đó sẽ được đặt trong nhà chứa tro cốt và sẽ được dùng đến vào thời khắc nguy hiểm đe dọa đến sự tồn vong của nhân loại.
Vì họ là Anh Hùng.
Nhưng.
Nếu có kẻ nào đó “cố tình” tạo ra Mana Powder thì sao.
Giống như việc cưỡng đoạt hạt giống ác ma từ một phụ nữ đã hóa quỷ, nếu có kẻ biến một dị năng giả thành Mana Powder thì sao?
Tên đó.
Sẽ không thoát khỏi cây gậy của Dokkaebi.
***
Sau khi biến thành Dokkaebi trong phòng của Bà chủ, tôi chuồn đi ngay giữa ban ngày, tránh mắt mọi người và hướng đến nơi diễn ra sự kiện Săn Tìm Kho Báu.
Chính xác hơn là sân thượng của một tòa nhà 10 tầng có thể bao quát toàn bộ địa điểm đó.
[Chào mừng mọi người đã tập trung tại Đại Quảng trường.]
Đại Quảng trường.
Trên bục phát biểu giữa quảng trường rộng không kém gì Gwanghwamun, một ông lão tóc bạc trong bộ vest đang cầm micro.
Phía sau ông ta là một màn hình siêu lớn đang chiếu cận mặt chính mình.
[Học viện luôn nỗ lực vì sự tiến bộ dị năng của các bạn. Lần này, như nhiều người đã biết, chúng ta sẽ có sự kiện Săn Tìm Kho Báu.]
Tại Đại Quảng trường nơi diễn ra sự kiện đã tụ tập rất đông người, ngoài những người xem đứng ở một khoảng nhất định, phần lớn đều là học viên của học viện.
[Từ bây giờ, các bạn sẽ lập đội hai người và tự mình tìm kiếm kho báu trong khu vực được chỉ định. Thông tin đồng đội sẽ được gửi qua Taegeuk Watch, và ngay khi thông tin được gửi đi, cuộc thi Săn Tìm Kho Báu sẽ bắt đầu. Hehe, cẩn thận nhé? Năm nào cũng có kha khá tai nạn chết người hoặc mất tích đấy.]
Ông ta nói như đùa, nhưng tôi thì chả thấy có gì đáng cười.
[...Đội về nhất mỗi khu vực sẽ được trao ‘đặc quyền’. Mọi người đều biết cả rồi nhỉ? Lão hiệu trưởng này năm nay cũng như năm ngoái, đã chuẩn bị đặc quyền rồi đây. Vé miễn thi giữa kỳ, tiền thưởng, và 5 phiếu nghỉ phép có lý do. Năm nay, ta đã đặc biệt cấp phiếu nghỉ phép để các em có thể dùng bất cứ khi nào muốn đấy.]
Trông ông ta cứ như một người luôn nghĩ cho học viên, năm nào cũng đề xuất những thứ tốt nhất, nhưng thực tế thì sao nhỉ.
[...Và lần này, hội học viên đã chuẩn bị một sự kiện đặc biệt. Việc này sẽ do chính Chủ tịch Hội học viên Yoon Iseon của chúng ta thông báo.]
[Em cảm ơn thầy, thưa Hiệu trưởng. Chào các bạn học viên. Hội học viên có một thông báo liên quan đến ‘Dokkaebi’ để đảm bảo an toàn cho các bạn trong cuộc Săn Tìm Kho Báu lần này....]
Yoon Iseon không hề nao núng, cô ấy giải thích về “Cuộc săn Dokkaebi” cứ như thể đó là sự kiện do chính hội học viên chủ động tổ chức.
Tôi nghe thấy tiếng xì xào.
Mọi người đều tỏ ra khoái chí với cuộc săn Dokkaebi, vai họ nhún nhảy vì phấn khích. Ai nấy đều bàn tán sôi nổi về việc sẽ cố gắng tìm kho báu để giật giải, rồi nếu tóm được Dokkaebi thì sẽ dùng tiền thưởng để làm gì.
[Vậy thì, ngay bây giờ, chúng tôi sẽ công bố đồng đội của các bạn! Mọi người hãy kiểm tra Taegeuk Watch!]
Ngay khi hiệu trưởng dứt lời, tôi dán mắt vào mái tóc vàng óng đang lấp lánh ở đằng xa.
Ermina.
Hướng mà cô ta sải bước tiến đến là—
Ymir.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
