Chương 67 - Biến Hình Đâu Phải Đặc Quyền Của Rider! (4)
Tôi đã quyết định sẽ ra tay dưới danh nghĩa Dokkaebi.
Nhưng đó là chuyện tôi lén lút làm một mình, chứ có phải cái sự kiện cho học viên cả trường đi săn đâu.
Thế nên, vừa đặt chân đến chỗ làm sáng nay là tôi phải vào xem công văn ngay.
Số hiệu văn bản: 3O1DN-L7DLPI
[Kế hoạch huấn luyện dã ngoại tháng 3 năm 2025 của khóa Bồi dưỡng Năng lực đặc biệt].
Đây là công văn về cái mà người ta hay gọi là ‘săn kho báu’, và may là tài liệu này thì bất cứ nhân viên nào trong trường cũng xem được.
“Tch.”
Mấy thông tin trong bản kế hoạch này chả có tích sự gì.
Đến một thủ thư quèn như tôi còn xem được, thì thông tin trong này cũng chỉ ở mức tìm lại tin tức về vụ săn kho báu năm ngoái là đoán ra hết.
Nói cách khác, chuyện này đâu được bàn bạc qua công văn chính thức.
Chắc chắn là mấy ông bà chóp bu đã chém gió với nhau ở quán rượu, tiệc tùng, hay trong mấy buổi trà chiều rồi.
‘Tính dùng học viên để săn Dokkaebi cơ à.’
Chẳng biết cái ý tưởng này chui ra từ đầu đứa nào, nhưng phải công nhận là nó vừa khó chịu lại vừa hợp lý đến đáng ghét.
Dokkaebi không giết học viên.
Nếu học viên tấn công Dokkaebi, hắn sẽ phản công, nhưng tuyệt nhiên không giết chóc hay làm gì tương tự.
Nếu tôi là hiệu trưởng, chắc tôi sẽ nói thế này:
Đằng nào đám học viên sau này chả thành Anh Hùng. Cứ cho chúng nó gây sự với Dokkaebi đi, hắn cũng có làm gì chúng nó đâu. Biết đâu đấy? Cứ cho chúng nó lùng sục thật lực vào, có khi lại vớ được Dokkaebi thì ngon. Kakaka!
Tìm được thì ăn, không thì thôi.
Cảm giác y như cào vé số chùa vậy, họ sẽ thêm ‘luật đặc biệt’ vào trò săn kho báu, kiểu như phải báo cáo ngay khi thấy Dokkaebi, hoặc chỉ cần cung cấp thông tin chính xác là sẽ được thưởng.
Vì giờ có cả đống kẻ đang nhắm vào Dokkaebi.
“Em mượn sách ạ.”
“...Ah. Học viên Iseon, lâu rồi không gặp em nhỉ.”
Trước mặt tôi là Hội trưởng Hội học viên Yoon Iseon, cô ấy đã xuất hiện từ lúc nào với một chồng sách khá dày và đang chờ làm thủ tục.
“Thầy đang nghĩ gì mà ngẩn người ra thế? Đừng bảo là thầy đang tiếc vụ bể kèo ăn uống với em đấy nhé?”
“Nếu tôi nói là đang nghĩ xem lần tới nên dắt em đi ăn ở đâu thì sao?”
“Thầy định đi đâu ạ?”
“Chúng ta đi chén thịt bò nhé?”
“Người quen của em bảo, đàn ông rủ con gái đi ăn thịt bò là có ý đồ đen tối cả đấy.”
“Coi như là tôi đang đi cửa sau trước, để sau này em Iseon thành Anh Hùng còn chiếu cố tôi một chút chứ.”
“Bằng thịt bò Hanwoo xịn luôn ạ?”
“Thịt bò Hanwoo thì còn gì bằng.”
Tôi nhận chồng sách từ tay Yoon Iseon rồi đặt lên máy quét.
“...Hm?”
“Có chuyện gì vậy ạ?”
“Học viên Iseon, lần này chủ đề nghiên cứu của em không phải về Mana à?”
“Vâng. Lần này em định thử nghiên cứu một thứ khác.”
Mấy cuốn sách Yoon Iseon mang đến mượn đều là về ‘Gugak’, tức âm nhạc truyền thống của chúng tôi.
“Em có hứng thú với Gugak, hay là định dùng nó để phát triển năng lực đặc biệt mới nào à?”
“Cả hai ạ. Và còn một lý do nữa.”
Yoon Iseon lấy điện thoại ra rồi cho tôi xem một đoạn video.
“Là em Iseon này?”
“Bố mẹ em đều học chuyên ngành Gugak, nên em cũng được học lỏm khá nhiều.”
“Em biết chơi nhạc cụ truyền thống sao?”
“Em chuyên về Gayageum. ...Thầy có thích Gugak không ạ?”
“Tôi á? Uhm....”
Nhắc đến Gugak, tôi chỉ nhớ mỗi chuyện hồi bé thổi sáo Danso không ra hơi nên bị tạch bài kiểm tra.
Với cả cái ký ức đi xem biểu diễn Gugak để viết báo cáo môn đại cương rồi ngủ gật mất xác nữa.
“Tôi chuyên nhạc Tây cơ. Ghi-ta thùng ấy.”
“...Bất ngờ thật đấy.”
“Có gì mà bất ngờ. Đàn ông con trai ai mà chẳng biết tí ghi-ta thùng?”
“Mọi người thường gảy đàn Geomungo hơn là ghi-ta thùng mà ạ?”
Lại cái thứ light novel cuồng quốc gia chết tiệt này.
“Tôi thuộc gu cổ điển thôi. Cứ xem mấy chương trình đại nhạc hội sinh viên ngày xưa thì thấy, ban nhạc nào cũng vác ghi-ta với synth lên sân khấu mà.”
“Chuyện đó xưa như Trái Đất rồi thầy ơi. Chắc thầy không hay nghe nhạc nhỉ? Hay thầy toàn nghe rock nước ngoài ạ?”
“...Tôi không rành lời bài hát lắm. Em có biết bài này không?”
Tôi lôi tai nghe trong túi ra, cắm vào điện thoại rồi bật một bản nhạc.
“Đây là gì vậy ạ? Hiphop?”
“Không. Rock ballad. Là một bài của ca sĩ Mỹ nổi tiếng lắm, em không biết sao?”
“Dạ.... em xin lỗi. Em chưa nghe bài nào kiểu này bao giờ.”
“Vậy dạo này em nghe gì?”
“Bài ‘Jwinolnori’ của nhóm Obanggaksidan ạ.”
“......Để tôi tìm thử xem.”
Tôi bật nó lên ngay tắp lự.
Và tôi đã bị sốc tận óc.
‘Đây mà là idol K-Pop mình từng biết á? Cái quái gì thế này.’
Cả năm thành viên idol đều mặc Hanbok và nhảy vũ đạo như thần tượng.
Nếu có điểm gì vớt vát lại cú sốc tinh thần này, thì may là trang phục của họ không phải Hanbok truyền thống hay cách tân, mà là một bộ đồ diễn của idol được thiết kế dựa trên phom dáng Hanbok.
Dù vậy, nhìn các idol nhảy trên nền nhạc toàn tiếng trống các loại thay vì trống điện tử thì nó cứ... sai sai thế nào ấy.
‘Về khoản âm nhạc thì xin kiếu.’
Lúc về lại thế giới của mình, nếu có ai hỏi chuyện âm nhạc, tốt nhất là tôi nên câm như hến.
“Thầy thấy sao? Đây là nhóm idol em mê nhất đó.”
“Nhạc thì hay đấy nhưng mà trang phục hơi... thiếu vải quá nhỉ.”
“Thế này là bình thường mà thầy? Họ có mặc quần tất bên trong mà. Thầy mà xem trang phục hiphop của họ chắc sốc đến ngất luôn quá?”
“Là cái kiểu trang phục khiến Nho sĩ trong tôi trỗi dậy ấy à?”
“Vâng.”
Yoon Iseon cho tôi xem cảnh nhóm Obanggaksidan mặc trang phục gần như 17+ cầm mic quẩy hiphop.
Cái trang phục đó.
Là một bộ Hanbok được xé cho tả tơi.
“Đâu phải cứ gắn mác Hanbok là muốn làm gì cũng được.”
“Thực ra thì họ cũng bị kiểm duyệt vì vụ này. Nhưng một số lại cho rằng đây là sự tái diễn giải Hanbok.”
“Khoan đã, cái bài này...?”
Tôi cảm nhận được một giai điệu và nhịp điệu quen thuộc đến lạ.
Tôi gõ ngón tay theo nhịp, cảm nhận từng phách và lục lọi ký ức, dường như đây là một nhịp phách tôi đã từng nghe ở đâu đó.
“Đây là một bài hát à?”
“Vâng. Hwimori.”
“...Cái Hwimori mà tôi biết là một loại nhịp điệu mà.”
“Đây là một bài rap được sáng tác dựa trên chủ đề đó. Nó cũng là một ca khúc gây tranh cãi hơn vì đã sử dụng rất nhiều tiếng Anh, lần đầu tiên sau gần 10 năm trong làng Hiphop.”
“Dùng tiếng Anh trong Hiphop?”
“Vâng. Khoảng từ năm 2010, làn sóng ‘Thân Thổ Bất Nhị’ (hàng nội địa là nhất) đã thổi vào cả làng Hiphop. Mọi người đều rap bằng từ ngữ của nước mình. Bây giờ thì đã thoáng hơn nhiều rồi ạ.”
“Hờ....”
Càng nghe tôi càng thấy tay chân mình quắn quéo lại, tim gan như có ai đâm vào.
‘Một thế giới mà nhịp Hwimori làm trùm Hiphop toàn cầu... Thế giới này loạn hết rồi.’
Vụ âm nhạc, dẹp.
Nếu mang âm nhạc của thế giới này về lại chỗ mình, chắc chắn giới Gugak sẽ sang trang mới, nhưng tôi không đời nào muốn chứng kiến cảnh năm bà cụ bán Gukbap chửi thề bá đạo từ tám tỉnh trên cả nước tụ lại quẩy banh một sân khấu concert ở Mỹ đâu.
- Thưa quý vị! Chào mừng đến với Địa-Ngục-Triều-Tiên! Và đây là, Bà------Ngoại------Nem------!!
- Lũ khốn chúng mày đáng bị băm vằm!
...Chắc cũng đáng xem thử một lần.
‘Rốt cuộc thì hóng chuyện vẫn là vui nhất.’
Đây là nội dung tuyệt vời để khi trở về, tôi có thể chém gió về chuyến du hành đến Đại Hàn Dân Quốc cuồng quốc gia ở thế giới khác. Cứ tích trữ những câu chuyện đa dạng trong đầu thì vẫn hơn.
“Thầy sao vậy ạ?”
“...Không có gì. Chỉ là hơi sốc văn hóa chút thôi. Vậy em định làm nghiên cứu gì với Gugak?”
“Uhm.... Bí mật.”
Yoon Iseon dường như có suy tính riêng, và tôi cũng chẳng buồn đào sâu thêm.
“Cảm ơn thầy. Thầy có rảnh cuối tuần này không? Chủ nhật mình đi ăn cùng nhau được không?”
“Chủ nhật à? Ah, thứ Bảy tôi có xin nghỉ phép rồi, hôm đó đi được không?”
“Dạ... Thứ Bảy thì hơi khó. Hội học viên bọn em phải hỗ trợ sự kiện hôm thứ Sáu.”
“Hội học viên còn phải tham gia cả mấy sự kiện của trường thế này à?”
“Vâng. Có vẻ như... bọn em sắp phải ăn gạch thay cơm rồi đây.”
Giọng Yoon Iseon hơi chùng xuống.
Cô ấy liếc nhìn xung quanh một hai lần, rồi thở dài thườn thượt và cất sách vào túi.
“Hiệu trưởng bảo Hội học viên chuẩn bị một sự kiện bất ngờ. Nhưng thực chất sự kiện là do họ chuẩn bị hết, rồi bắt chúng em công bố dưới danh nghĩa Hội học viên.”
“Là gì vậy?”
“Có một chuyện ạ. ...Thầy. Thầy phải giữ bí mật đấy nhé?”
“Có ai nói gì hay không thì tôi không biết, nhưng tôi ở đây chỉ là một thủ thư lặng lẽ cho mượn sách thôi.”
“Là cái này ạ.”
Yoon Iseon lục lọi trong túi rồi lôi ra một thứ trông như áp phích.
“.......”
Nội dung chính là ‘Cuộc săn Dokkaebi’ mà tôi đã nghe lỏm từ Baek Seolhee hôm qua, và đã nắm được từ trước khi nói chuyện với Yoon Iseon.
“Người phát hiện ra Dokkaebi trong lúc tìm kho báu sẽ nhận được toàn bộ phần thưởng tương ứng với giải nhất của mỗi khu vực?”
“100 triệu won, năm ngày nghỉ, và miễn thi giữa kỳ.”
“......Dokkaebi sẽ xuất hiện sao?”
“Không hề ạ. Thú thật, chuyện này chẳng phải là vô trách nhiệm và thiếu suy nghĩ sao? Lỡ có tai nạn xảy ra thì phải làm thế nào.”
Giọng Yoon Iseon pha lẫn sự bực bội và khinh bỉ.
“Bảo học viên Iseon công bố như thể đó là sự kiện do Hội học viên tổ chức là....”
“Là để đẩy bọn em ra chịu trận chứ sao nữa. Để dư luận nói rằng ‘lũ trẻ người non dạ tổ chức sự kiện thiếu suy nghĩ’. Nếu nhà trường đứng ra làm thì sẽ bị chỉ trích, còn để Hội học viên đứng tên thì mấy sếp lớn trong trường sẽ chẳng bị ai nói năng gì.”
“Lỡ như Dokkaebi thật sự xuất hiện thì họ định làm gì?”
“Đúng thế đấy. Anh ta mà xuất hiện thì loạn, không xuất hiện cũng loạn. Nhưng mà....”
Yoon Iseon cười cay đắng rồi bỏ sách vào túi.
“Cá nhân em thì mong Dokkaebi xuất hiện, nhưng lại hy vọng anh ta không có lý do gì để phải xuất hiện.”
“Câu đó nghĩa là sao?”
“Vì việc Dokkaebi xuất hiện đồng nghĩa với việc ở đâu đó có người chết hoặc ác ma hiện ra, tức là một tội ác ghê tởm đã xảy ra.”
“.......”
“Nếu gặp được Dokkaebi, cá nhân em có một điều muốn hỏi, nhưng em không muốn chạm mặt vào lúc anh ta đang xử tử một tên tội phạm đâu.”
“Gặp rồi định hỏi chuyện gì?”
“......Chuyện đó.”
Thu dọn túi xách xong, Yoon Iseon nháy mắt với tôi rồi đặt ngón trỏ lên môi.
“Với thầy cũng là bíㅡmật!”
“.......”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
