Chương 64 - Biến Hình Đâu Phải Đặc Quyền Của Rider! (1)
Sau vụ Ymir ghé qua phòng tôi.
Tôi với em đã tán gẫu đủ thứ chuyện trên trời dưới đất về cơ chế biến hình.
Mà đâu chỉ có mỗi Ymir.
Tôi còn chém gió với cả Baek Seolhee nữa.
[Tôi thử kiểu này đây. Anh thấy ổn không?]
[Thầy ơi, thầy thấy bộ này thế nào ạ?]
Cả hai cô nàng đều gửi cho tôi ảnh chụp toàn thân trước gương.
Nếu Baek Seolhee dùng mana để khoác thêm một lớp giáp ngoài.
Thì Ymir lại biến mana thành quần áo luôn từ đầu.
...Mấy cái bố cục ảnh trông y như chụp cho Blue Bird làm tôi hú hồn chim én mấy phen, nhưng vẫn phải tận tình trả lời từng tấm hình hai người gửi qua.
[Bộ đồ này có vẻ đang dìm hàng nhan sắc của cô rồi.]
[Mới xem qua ảnh thôi mà đã cạn lời rồi, xinh lắm đấy. Hàng hiệu cũng phải chào thua thôi.]
Cứ thế, tôi qua ngày đoạn tháng bằng việc trả lời tin nhắn ảnh của hai người đẹp theo cách riêng của mình.
[Phải chi mình gặp nhau sớm hơn nhỉ, nhưng mà ở đảo Sejong thì hơi khó anh ha?]
[Tuần nào tôi qua đảo Ulleungdo cũng được thôi, nhưng chẳng lẽ lần nào cô cũng lặn xuống biển Đông à? Coi chừng tàu cá bây giờ đang kéo nhau ra đó quay phim cô phát triển dị năng đấy.]
[Đắng lòng ghê. Biết vậy tôi đã mang Taegeuk Watch theo rồi.]
Về phần Baek Seolhee, cô cũng có cái khó của mình.
[Mọi người đặt cho dạng biến hình lần này của tôi cái tên ‘Bạch Ngân’ đấy.]
[Tên nghe ngầu đấy chứ. Có cảm giác gần gũi hơn cái tên Tây Snow White kia nhỉ?]
[Nghe hay hơn cả Bạch Tuyết Công Chúa chứ nhỉ?]
[Đâu phải công chúa nữa, phải là nữ hoàng rồi chứ?]
[Nữ hoàng của ai cơ... hì?]
Cứ bông đùa tào lao như thế, Baek Seolhee dần cởi mở với tôi hơn.
[Là Nữ hoàng Tuyết trong truyện cổ tích ấy.]
[Là cuốn truyện cổ tích lần trước anh kể tôi nghe đó hả? Chẳng lẽ anh nghĩ tôi là nữ hoàng xây lâu đài băng luôn à?]
[Vì tôi thấy một đôi cao gót bằng băng hợp với cô hơn là đôi hài thêu thì phải? Cô cho tôi cảm giác của một Seolhee Antoinette hơn là Trung điện mama.]
[Anh nói cái gì vậy. Điên à. Đừng có đi rêu rao mấy lời này nhé. Coi chừng bị ném đá là đồ sính ngoại bây giờ.]
[Hay cô muốn đội Gache à?]
[Muốn chết à?]
Tôi cũng khuyên cô đọc thử cuốn truyện cổ điển làm motip cho câu chuyện tôi bịa ra về dị năng của cô, tức là ‘Ma pháp Băng’.
[Mà anh xem bộ phim tôi kể lần trước chưa?]
[Tôi xem ngay tối đó rồi, mà phim gì kỳ vậy? Nữ chính bị tâm thần đúng không? Bắt giam rồi ‘nuôi’ trai dưới tầng hầm.]
[Anh cảm thấy thế nào?]
[Yêu đến mức đó thì tôi cũng hiểu, nhưng nhốt người ta ở chỗ không có tí nắng nào thì cũng hơi quá đáng. Ít ra cũng phải cho người ta thấy mặt trời chứ.]
[Chỉ cần ánh nắng là đủ sao?]
[Nếu được thì phải có thêm cái máy tính bảng truy cập được thư viện toàn thế giới, đầu Blu-ray đời mới nhất, với cả máy chiếu full tường nữa chứ? Thêm được rèm cản sáng thì càng đỉnh.]
[Xem ra anh không thấy có vấn đề gì với việc bị giam cầm nhỉ?]
[Vì tôi là dân indoor mà.]
Tôi xem bộ phim của thế giới này mà Baek Seolhee giới thiệu, rồi chúng tôi trao đổi cảm nhận với nhau.
[Mà thôi, nhờ anh cả đấy, dạo này tôi phát triển dị năng vui lắm. Cái vụ phủ mana lên quần áo tạo thành giáp, giờ nhà nước còn đang làm thủ tục đăng ký bằng sáng chế công nghệ luôn rồi.]
[Chúc mừng cô nhé. Thế là sắp thành đại gia tiền bản quyền rồi à?]
[Tiếc là không được rồi. Tôi vừa định làm thế thì mấy ông chú mặc vest mò đến nói chuyện liền. Anh đoán xem họ nói gì?]
[Công nghệ này phải được dùng cho toàn bộ dị năng giả của quốc gia, nên đừng đăng ký bản quyền mà hãy đăng ký rồi phổ biến miễn phí?]
[Sao anh biết? Hay anh có gắn máy nghe trộm?]
[Mấy ông tai to mặt lớn của đất nước này thì loanh quanh cũng chỉ có mấy bài đó thôi.]
Câu chuyện cũng xoay quanh kỹ thuật mà Baek Seolhee vừa tạo ra.
[Cô phải cẩn thận đấy. Biến hình cũng mất chút thời gian, lỡ bị úp sọt trong lúc đó thì mệt đấy.]
[Lo bò trắng răng. Nói ra thì hơi ngại, nhưng tôi đỡ được đòn tấn công trong lúc biến hình luôn đấy.]
[Bằng cách nào?]
[Tôi ‘mượn’ một ít cơ chế biến hình của Doji-Rider. Để dành bất ngờ cho lúc đó! Sau này biến hình tôi cho anh xem. Hihi.]
[Tôi sẽ mong chờ.]
Hơi tiếc là kỹ thuật của cô lại thành hàng công cộng cho cả nước dùng, nhưng có lẽ ngoài mấy ông hạng S ra thì cũng chả ai xài nổi đâu.
[Thế cô đặt tên cho kỹ thuật đó chưa?]
[Tôi quyết định gọi nó là ‘Kim Cương Hóa’.]
[Kim cương trong kim cương đá, hay kim cương trong núi Kim Cương?]
[Là kim cương đá ấy ạ. Cũng có thể hiểu theo nhiều nghĩa mà. Tôi đặt tên với ý là cứng như kim cương. Ah, hay anh đang nghĩ đến từ nào khác?]
[Cô điên à?]
[Đùa tí thôi mà. Hihi.]
Và thế là, kỹ thuật phủ khiên mana lên quần áo của Baek Seolhee đã được chốt tên là ‘Kim Cương Hóa’.
[Này cô Baek Seolhee. Mà biết đâu đấy, sao cô không thử ‘Kim Cương Hóa’ cả bên trong, chứ không chỉ mỗi lớp áo ngoài?]
[Biến thái.]
[Tôi đã nói gì đâu mà cô chửi tôi biến thái?]
[Anh lại sợ tôi ‘Tự Bộc’ chứ gì? Được thôi. Vậy thì... thế này được không?]
[Này cô? Sao lại gửi cho tôi quả selfie thế này?]
[Tôi thử phủ tinh thể băng lên da tạo thành một lớp giống như nội y. Cứ thế này mà mặc đồ vào rồi thi triển Kim Cương Hóa thì chẳng phải là bảo vệ được hai lớp sao?]
[Ý tôi là sao lại gửi ảnh đó cho tôi xem?]
[Để anh rửa mắt chứ sao?]
Và mắt tôi đúng là được rửa sạch bong.
[Thôi, tôi sắp phải vào lớp rồi. Khi nào chính phủ công bố tài liệu chính thức về Kim Cương Hóa, tôi sẽ nói chuyện với anh sau nhé.]
[Cô vất vả rồi. Lần tới tôi hóng phim khác cô giới thiệu đấy.]
[Ngoài phim ra thì ảnh hay video cũng được chứ?]
[.......]
Vì Baek Seolhee đến học viện với tư cách giảng viên nên tôi và cô gần như không có thời gian nói chuyện trực tiếp.
Thế nên chúng tôi chủ yếu nhắn tin vào giờ giải lao hoặc sau khi cô tan làm.
Vấn đề là...
[Thầy ơi, lúc nói chuyện với em thầy có đang làm việc riêng không đấy?]
“Ah, không. Làm gì có.”
[Em thấy thầy không tập trung lắm, hay để em qua nhà làm pasta cho thầy ăn nữa nhé?]
Ban ngày thì không sao, nhưng buổi tối lại trùng giờ với Ymir, nên tôi cứ phải vừa nhắn tin qua lại, vừa nói chuyện điện thoại.
“Này em Ymir, thế em quyết định sẽ biến thành ai chưa?”
[Em vẫn chưa quyết được ạ. Em nghĩ ra hình dạng sau khi biến hình với cả dáng pose rồi, mà lại chưa chọn được hình dạng trước khi biến hình... Huhu.]
“Đâu phải em biến hình? Em bảo là người quen của em cơ mà.”
[Thì cũng là người quen mà. Thầy ơi, tất cả là vì lo cho thầy cả đấy ạ.]
“Thiệt tình.”
Ymir hoàn toàn không có ý định giấu giếm mình là Solar Platina.
[Thầy cứ chờ đi. Em sẽ cho thầy thấy một thứ siêu to khổng lồ cho xem.]
“Thứ lớn gì sắp đến à?”
[Vốn đã lớn rồi, nhưng có thể còn lớn hơn nữa cơ!]
“Tôi chả hiểu em đang nói cái gì lớn nữa.”
[Chắc là đủ lớn để thầy vào trong được đấy ạ?]
“Em đang nói cái quái gì thế hả?”
[Là một sự kiện LỚN đó ạ! Hihi, thầy cứ chờ đi. Em sẽ cho thầy thấy một dáng vẻ cực kỳ đặc biệt. À, mà đó không phải em đâu nhé. Nói chung là... thầy hiểu mà, đúng không?]
“Haiz. Tôi không biết gì hết, thật luôn đấy.”
Việc cô ấy không nói thẳng ra ‘Em là Solar Platina’ chắc là vì lo cho tôi, đúng như lời cô ấy nói.
- Ngươi, biết danh tính của Solar Platina đúng không! Mau nói ra!
- Tôi không biết.
- Không nói à?!
- Tôi không biết Solar Platina là ai, cũng không biết ma pháp thiếu nữ ‘Bạch Kim Thái Dương’ mà cô ấy biến thành là ai.
- Tên khốn này! Bọn ta biết ngươi là kẻ hợp tác với con nhỏ đó! Nếu không mở miệng thì là phản quốc!
- Tôi không biết gì cả!!
...Chắc cô ấy đã tưởng tượng ra cái viễn cảnh đó.
Có lẽ cô ấy nói vậy vì sợ tôi bị vạ lây nếu dính líu đến cô ấy.
Dù vậy, việc cô ấy vẫn nhờ tôi tư vấn về chuyện biến hình thành Solar Platina, một ma pháp thiếu nữ mà có lẽ sau này sẽ xuất hiện trước công chúng với một cái tên và dáng vẻ hoàn toàn khác, là vì lời khuyên của tôi thực sự cần thiết.
[May quá. Nhờ thầy mà em được cứu thật rồi. Mấy bạn nước ngoài thì toàn chơi với nhau, còn người Hàn thì chẳng cho em nhập hội gì cả.]
Hoặc cũng có thể là do cô ấy đã bị cô lập khi đến đây.
[Nếu không có thầy, chắc em cứ lủi thủi một mình mãi. Em cảm ơn thầy nhiều lắm.]
“Tôi mới phải cảm ơn em chứ. Cứ lúc nào cần giúp thì cứ gọi nhé. Chỉ cần có thời gian là tôi sẽ sắp xếp ngay.”
[Một mỹ thiếu nữ nhờ thầy dành thời gian, lẽ nào còn có việc gì quan trọng hơn thế sao?]
“Phải đi làm kiếm cơm chứ.”
[Ahh.]
“Em là học viên, còn tôi là người đi làm rồi.”
[...Nếu thầy thôi việc thì sao ạ?]
“Thế thì tôi bị tống cổ khỏi đảo Sejong rồi phải mò lên Seoul đấy?”
[Thầy sống ở Seoul ạ? Ở cái nơi nguy hiểm đó sao?]
“Này. Em tưởng Seoul là ma quật chắc? Mà này, buổi thực tập hiện trường tuần sau em tính thế nào?”
[Ah.]
Ymir trông cực kỳ bối rối.
[C-Cái đó.]
“Đó là bài tập nhóm đấy, phải bắt cặp hai người một mà.”
[Th-Thì là...!]
“Em có ai để bắt cặp cùng chưa?”
Ymir cứng họng.
Giữa tháng Ba.
‘Bài tập nhóm’, sự kiện lớn đầu tiên trong nguyên tác, sắp sửa diễn ra.
Chủ đề lần này là ‘Săn Tìm Kho Báu’.
Một bài tập nhóm diễn ra trên toàn đảo Sejong, và cũng là màn dạo đầu cho sự kiện nam chính ‘nảy sinh tình cảm’ với ‘nữ chính đầu tiên’.
Cuộc tấn công của Đại Ác Quỷ Lễ Tết, ‘Jocardiel’.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
