Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Web Novel - Chương 62 - Đây Là Lời Khuyên, Không Phải Tiết Lộ Kỹ Thuật! (3)

Chương 62 - Đây Là Lời Khuyên, Không Phải Tiết Lộ Kỹ Thuật! (3)

“Ymir này.”

“Dạ!”

“Ăn tối thì cũng được, nhưng sao cứ phải là ở đây thế?”

“Tại vì nếu mình lại ra nhà hàng ăn, khéo lại có tên Phản Diện nào lên cơn rồi bị tấn công thì sao ạ!”

Ymir nói cũng có lý.

“Cứ đi ăn với thầy ở nhà hàng nào là y như rằng lại có học viên mất kiểm soát, hay ác ma, hay Phản Diện nào đó lòi ra cho xem. Ở đây là an toàn nhất rồi. Chỗ này thì làm gì có chuyện đó xảy ra được chứ ạ!”

“Em ở đây thế này, không sợ rắc rối sao?”

“Nếu em là học viên hạng Ba thì thầy đúng là phiền to đấy, nhưng em là người lớn rồi nên có sao đâu ạ?”

“Không sợ ảnh hưởng đến hình tượng của em à?”

“Mấy đứa chỉ giỏi nói xấu sau lưng thì chấp làm gì cho mệt hả thầy, sống không thọ đâu.”

Lập luận của cô ấy logic quá nên tôi cũng muốn phản bác lắm, nhưng có vài điều vẫn phải nói thẳng.

“Mới quen một người đàn ông chưa được bao lâu đã vào tận nhà, chiếm luôn cả bếp để nấu ăn thì có vẻ không phải chuyện bình thường đâu nhỉ.”

“Nhưng làm gì có nơi nào an toàn hơn nhà công vụ của thầy nữa chứ?”

Cũng đúng.

Ymir hiện đang nấu ăn ngay trong nhà của tôi.

“Nhà công vụ thì không có học viên, mà không có học viên tức là không có ai nổi điên. Thế thì an toàn quá rồi còn gì ạ!”

“Người lớn không thể thành Phản Diện được chắc?”

“Lỡ ở đây có Phản Diện thật thì cũng chẳng sao đâu. Vì trước khi em ra tay thì mọi chuyện đã được giải quyết xong xuôi rồi.”

“Em ra tay á...?”

“...Ah! Ý em là, một dị năng giả yếu xìu như em thì cần gì phải ra tay chứ ạ. Hahaha.”

Ymir toát mồ hôi lạnh, tay vẫn rưới sốt lên đĩa pasta.

Chắc vì đến từ Canada nên cô ấy hợp đồ Tây hơn đồ Hàn, mà công nhận Ymir nấu ăn giỏi hơn tôi tưởng.

“...Trời đất. Ymir này, có phải em học nấu ăn chuyên nghiệp không đấy?”

“Không chuyên nghiệp đâu, chỉ là em học nấu ăn qua một người quen thôi. Chắc được khoảng nửa năm?”

“Mới nửa năm mà đã được thế này á?”

“Em chỉ nấu được vài món tủ thôi ạ. Đồ Hàn thì gần như chịu, chủ yếu là đồ Tây.”

“Tuyệt thật đấy.”

Không phải tôi khách sáo đâu.

Tôi nói thật lòng đấy.

“Sau này lấy vợ, tôi cũng muốn cưới một cô gái nấu đồ Tây giỏi.”

“...Ý thầy là sao ạ?”

“Vì tôi nấu đồ Hàn cũng cừ lắm.”

Tôi vỗ nhẹ vào tủ lạnh.

“Món Nhật, món Tây, món Trung gì tôi cũng biết sơ sơ, nhưng tủ của tôi vẫn là đồ Hàn.”

“Thầy tự nấu ăn luôn ạ?”

“Ừ. Nhưng mà nếu không phải ngày gì đặc biệt thì tôi toàn ăn ức gà với rau củ thôi.”

“Thế nào là ngày đặc biệt ạ? Kiểu như lúc đi ăn với con gái à?”

“Là lúc ăn cùng người khác.”

“Vậy thì hôm nay là ngày đặc biệt rồi còn gì?”

“Cũng có thể coi là vậy.”

Tôi lấy từ trong tủ ra chiếc đĩa hợp với món pasta, và Ymir liền bày món mỳ ra đĩa một cách đẹp mắt.

“Thầy thích vừa ăn vừa nói chuyện, hay ăn xong rồi mới nói ạ?”

“Tôi thì sao cũng được, chiều khách thôi.”

“Ối, em cũng thế. Vậy thì... mình vừa ăn vừa nói chuyện ở đằng kia nhé? Em có chuyện muốn nhờ thầy tư vấn ạ.”

“Được chứ.”

Tôi kéo bàn bếp đảo ra để tạo chỗ ngồi.

Bàn hơi hẹp nên hai đĩa pasta phải đặt chéo nhau, và khi kéo ghế ngồi xuống thì đầu gối hai đứa suýt chạm vào nhau.

“Hihi.”

“Lần tới chắc tôi phải sắm cái bàn ngồi bệt nào rộng rộng mới được.”

“Sao ạ? Khoảng cách này đang quá chuẩn còn gì.”

“Chuẩn để ăn đòn thế này á?”

“Ack.”

Tôi búng nhẹ ngón tay vào trán Ymir khi cô ấy rướn người về phía trước.

“Thầy quá đáng thật đấy! Đảo Sejong này nhiều mỹ nhân thì em không nói, nhưng ai lại đối xử với một siêu mỹ nhân ngoại quốc như này bao giờ!”

“Em là học viên, còn tôi là nhân viên.”

“Nhưng em là học viên đại học mà? Với cả, thầy biết chuyện này chưa?”

Ymir dùng nĩa nhẹ nhàng cuộn một ít pasta.

“Chính phủ đang định hạ độ tuổi mang thai hợp pháp của dị năng giả xuống bằng tuổi học viên hạng Ba đấy ạ.”

“......Điên à?”

Không.

Cái đất nước này điên rồi sao?

“Em vừa nói cái gì?”

“Vị thành niên bình thường thì vẫn giữ nguyên, nhưng riêng trường hợp dị năng giả thì người ta đang chuẩn bị một dự luật hạ độ tuổi có thể mang thai... chính xác hơn là tuổi ‘trưởng thành’ xuống 17 tuổi ạ. Tức là chỉ cần 18 tuổi, lớp 11 là thành người lớn luôn.”

“Đúng là mất trí.”

Tôi biết người thường và dị năng giả có sự khác biệt nhất định, nhưng chỉ hạ độ tuổi trưởng thành cho mỗi dị năng giả thôi ư?

“Lũ trẻ trên đảo Sejong này đã dễ mất kiểm soát lắm rồi, giờ còn hạ cả độ tuổi trưởng thành của chúng nó nữa?”

“Là để ‘yêu nước’ đó thầy. Đứng trên lập trường quốc gia, càng đẻ nhiều dị năng giả thì càng tốt mà.”

“Nhưng nếu chỉ hạ độ tuổi trưởng thành cho mỗi dị năng giả thì sẽ bị phản đối dữ dội lắm cho xem.”

“Chắc vì thầy là người Hàn nên không rõ, chứ ở nước ngoài có một cái meme thế này ạ.”

Ymir hơi cúi đầu, hạ giọng.

“Bị mời đi ăn ‘Korungtang’.”

“...Chuyện này nghe cay đắng thật.”

“Nhưng những chuyện như thế vẫn xảy ra như cơm bữa mà, đúng không thầy? Nào là xác chết tự dưng biến mất, người đang sống sờ sờ bỗng dưng mất tích, hay một dị năng giả nào đó nổi điên giết người mà vụ việc lại bị cho chìm xuồng.”

“......Về chuyện đó, người ta cũng có câu này.”

Tôi đưa hai tay lên bịt mắt và tai lại.

“Thưa thẩm phán, tôi không nghe, không thấy gì hết.”

“.......”

“Thế nào?”

“Thầy ơi.”

Tôi bỏ tay xuống nhìn về phía trước, Ymir đang nghiêng đầu nhìn tôi chằm chằm.

“Em không nghĩ đó là lòng thật của thầy đâu.”

“Lòng thật của tôi?”

“Em cá là nếu thầy mà gặp phải chuyện như vậy, thầy sẽ dốc toàn lực lật tung mọi thứ lên. Hoặc là sẽ kiểu ‘Haiz, cái xã hội thối nát này’ rồi bỏ xứ mà đi luôn.”

“Làm thế có ngày bị ‘Steven’ đấy, em biết không?”

“Bị ‘Steven’ thì cũng kệ chứ, sống ở đây mà như dở hơi thì thà đi còn hơn. Thực tế khối người đã bỏ đi như vậy rồi mà.”

“.......”

“Cay cú thì biến ra nước ngoài. Thực tế là Canada hay Mỹ đã tiếp nhận rất nhiều người nhập cư từ Hàn Quốc như vậy rồi còn gì ạ?”

“Chuyện đó thì tôi không rành lắm.”

Tôi biết chứ.

Chỉ là vì đây là đảo Sejong nên tôi không thể nói năng lung tung được.

“Học viên Ymir này. Tôi thì chẳng có lòng yêu nước gì sục sôi cho lắm, chứ nếu em mà nói mấy chuyện này ở chỗ khác thì có ngày bị tống cổ khỏi đảo Sejong không chừng.”

“Ối, thế là em sắp được mời đi ăn Korungtang ạ?”

“Húp trọn một bát đặc sệt luôn ấy chứ.”

“Trời. Cái này phải báo cáo mới được.”

“Nói vớ vẩn.”

Tôi định búng trán cô ấy một lần nữa, nhưng Ymir đã ngả đầu ra sau và giơ hai tay lên.

“Thầy cứ đánh em mãi thế?”

“Tôi có đấm thẳng mặt em một cú thì với một dị năng giả, em cũng chẳng đau chút nào đâu nhỉ?”

“Nhưng em bị tổn thương tâm lý đó ạ.”

“Vậy thì tôi sẽ tiết chế lại. Em cũng đừng nói mấy lời kỳ quặc nữa.”

“Người nói mấy lời kỳ quặc trước là thầy mà.”

“Đấy là do trong đầu em có ma quỷ nên mới nghĩ bậy thôi.”

“Thế thì phải trách người đã khiến em nghĩ đến ma quỷ chứ ạ!”

Ymir dùng nĩa chọc chọc vào đĩa pasta.

“Em đã nói là người ta đang soạn thảo dự luật chỉ hạ độ tuổi trưởng thành cho dị năng giả mà. Thầy có biết tại sao lại thế không? Nếu nhìn từ góc độ của người nước ngoài, với con mắt không mấy thiện cảm với đất nước này thì sao?”

“Ý em là nhìn từ góc độ ghét nước nhà thay vì yêu nước á?”

“Vâng. Nếu suy nghĩ theo hướng tiêu cực nhất có thể.”

“Thế thì rõ quá rồi còn gì.”

Tôi cũng bắt đầu ăn phần pasta của mình.

“Cháu trai và cháu gái của tổng thống. Năm nay chúng nó 17 tuổi mà.”

“Chuẩn luôn!”

Ymir vỗ tay.

“Cháu gái thì đang ở đảo Sejong, còn cháu trai thì ở Busan. Cả hai đều....”

“Là hạng S. Lại còn là sinh đôi.”

Cháu trai và cháu gái của tổng thống đều là hạng S.

Đây không phải là trường hợp phổ biến.

Nhưng nếu suy nghĩ một cách tiêu cực hơn, thì cũng có khả năng này.

- Cương lĩnh của tôi là đào tạo cháu trai và cháu gái của mình thành những Anh Hùng chân chính để cống hiến cho đất nước!

Nếu người dân lại đổ xô bỏ phiếu cho một chính trị gia có cháu trai cháu gái hạng S, và người đó đắc cử tổng thống thì sao?

“Tên chúng là ‘Jo’ và ‘Irin’ thì phải? Thằng con trai là Jo. Con bé là Irin.”

“Vâng. Cả hai đều là những dị năng giả hạng S không thể thiếu của đất nước này.”

“Chứ không phải Anh Hùng à?”

“...Chuyện này em chỉ nói với thầy thôi nhé, chứ hai đứa đó mất dạy lắm ạ.”

Ymir tiếp tục nói với giọng nghiêm túc hơn.

Giọng của cô ấy tràn đầy sự ác cảm đối với cặp song sinh nhà tổng thống.

“Sao em biết được?”

“Vì chúng nó là loại người sống chỉ biết có bản thân mình thôi. Với cả, hai đứa nó còn hay bắt nạt ma cũ và gây sự nên số lượng dị năng giả hạng C, hạng B di cư cũng không ít đâu. Thầy mà tìm trên mạng chắc sẽ thấy cả đống bài phỏng vấn lên án chúng nó đấy.”

“...Ở Hàn Quốc thì làm gì có chuyện đó mà tìm?”

“Là do thông tin bị kiểm soát cả đấy ạ. Chứ thực tế có khi chúng nó còn giết người rồi cũng nên.”

“Chắc không đến mức đó đâu.”

Không đâu.

“Nếu chúng nó là loại Phản Diện như vậy thì Dokkaebi đã sớm ra tay đập cho vỡ sọ rồi.”

“Kể cả là người nhà tổng thống ạ?”

“Gậy của Dokkaebi có chừa chính trị gia bao giờ đâu.”

“Thầy là fan của Dokkaebi ạ?”

“...Cũng một chút?”

Dù tôi chẳng phải là fan của chính mình.

“Cũng phải. Em cũng thích Dokkaebi.”

“Em á? Tại sao?”

“Ngầu mà thầy.”

“Ngầu? Dokkaebi á? Chắc không đâu. Dưới lớp mặt nạ chắc là xấu trai lắm... Này!”

Ống quyển tôi đau điếng.

“Em vừa đá tôi đấy à?”

“Phạt vì tội nói xấu Dokkaebi đấy ạ. Hứ.”

“Ủa, em là fan của Dokkaebi thật à?”

“Trước thì không phải fan đâu, nhưng giờ thì thành ‘fan cuồng’ luôn rồi ạ.”

Cay thật.

“Ai ghét nước nhà thì em còn cho qua được, chứ ghét Dokkaebi là em không bỏ qua được đâu.”

“Tch....”

Tôi là Dokkaebi mà lại bị tấn công vì nói xấu Dokkaebi.

“Quá đáng thật chứ. Dị năng giả mà đi đánh người thường.”

“Em hạng E mà.”

“Hạng E thì cũng đau chứ bộ. Lát nữa mà bầm là tôi kiện đấy, cứ liệu hồn.”

“Em còn tưởng thầy sẽ bảo nếu gãy thì em phải chịu trách nhiệm rồi chuẩn bị sẵn câu trả lời rồi chứ, ai ngờ thầy lại đòi kiện.”

Ymir nhăn mặt, miệng nhếch lên một cách gượng gạo.

“Nhưng thầy cũng đánh vào trán em còn gì.”

“Em đánh tôi với tôi đánh em mà giống nhau được à?”

“Thống nhất là hành hung song phương nhé?”

“...Haiz. Cãi không lại một câu nào. Cãi chày cãi cối.”

“Tài viết luận của em cũng không phải dạng vừa đâu.”

Vừa nói chuyện vừa đùa giỡn, bữa ăn cũng kết thúc.

“Thế rốt cuộc em muốn tư vấn chuyện gì?”

“...Chết chửa! Em đãng trí quá.”

“Tôi còn tưởng em định ăn xong, lúc uống trà mới nói chuyện nghiêm túc chứ, chắc không phải rồi.”

“Em xin lỗi. Mải nói chuyện với thầy quá nên em quên béng mất.”

Ymir tráng miệng bằng trà xanh rồi đứng ra giữa phòng.

“Thầy ơi.”

“Sao?”

“Em đã phát triển một bộ trang phục mới.”

Vừa nói, cô ấy vừa tháo chiếc Taegeuk Watch quăng lên giường tôi, rồi vào thế như sắp biểu diễn Taekwondo-

“Hãy dõi theo màn biến hình của em nhé!”

“Bảo là fan Dokkaebi, không lẽ em cũng định biến thành Doji-Rider-”

“SỨC MẠNH TINH THỂ MẶT TRỜI!”

Toàn thân cô ấy bắt đầu tỏa ra ánh sáng cầu vồng.

“...Này!!!”

“Sao ạ?”

“Hở hết cả người rồi kìa!”

“Con gái biến hình là phải thế này chứ ạ!”

Cứ tưởng Doge Rider sẽ xuất hiện.

“Tada!”

Magical Ymir đã xuất hiện.

Trong bộ hanbok cách tân với chiếc váy ngắn đến đùi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!