Chương 68 - Biến Hình Đâu Phải Đặc Quyền Của Rider! (5)
Nghe xong câu chuyện động trời từ học viên Yoon Iseon.
Tôi đành phải xem xét lại kế hoạch lượn lờ với thân phận Dokkaebi để ‘săn Dueoksini’.
Tôi sợ sẽ vạ lây đến học viên Yoon Iseon, đứa nhỏ tự dưng bị lôi vào bàn tay dơ bẩn của lũ người lớn.
Tôi sợ sẽ phá đám kế hoạch riêng của học viên Ymir.
Tôi sợ sẽ làm phiền cô Baek Seolhee, người lần đầu chân ướt chân ráo tham gia sự kiện lớn với tư cách giáo viên.
...Mà cũng chả phải.
Thật ra, mấy lý do đó chỉ là phụ thôi.
Thứ tôi thật sự muốn, mục tiêu thật sự của tôi, là ‘để ý’ một cô nàng.
“Hmm, hmm, hm~.”
Một bóng hồng tóc vàng vừa đi vừa ngân nga giai điệu gì đó lọt vào tầm mắt tôi.
Mái tóc không chỉ vàng óng mà còn được uốn thành hai lọn xoắn ốc đúng chuẩn ‘tiểu thư’. Cô nàng đó đang xách một cái túi ni lông đen đựng gì đó, lững thững một mình trên phố.
Giờ đã gần 1 giờ sáng.
Đèn neon tắt ngóm, đèn đường cũng chỉ còn vài ngọn le lói.
Cô nàng đang độc bước trong đêm kia chính là mục tiêu của tôi.
‘Dây mơ rễ má với nhân vật chính.’
Chả có gì phải giấu giếm sất.
Vị tiểu thư tóc vàng đang hiên ngang một mình xách túi đen kia chính là nữ chính trên bìa tập 1, ‘Ermina Sternfeld’.
Mà công nhận, mấy cuốn light novel học đường kiểu gì chả có một nhân vật như này.
- Ta không công nhận ngươi!
- Ohohoho!
Cái kiểu nhân vật luôn nói giọng tiểu thư chọc tức thằng main, cà khịa nó, rồi sau vài ba biến cố được nó cứu cho một mạng thì lại lăn ra yêu nó như điếu đổ.
Trong light novel, đây là kiểu nữ chính mở bát, được tác giả buff cho lấy lệ.
Nhưng độc giả lại cho rằng nữ chính real phải là cô Baek Seolhee và Tổng Soái, còn Ermina càng về sau càng chìm nghỉm thành nữ phụ làng nhàng.
Xét về thân thế, cô ta hình như là cháu gái của chủ tịch một tập đoàn hàng đầu nước Đức.
Một tiểu thư cành vàng lá ngọc như thế mà giờ này lại không có vệ sĩ, một mình lượn lờ lúc 1 giờ sáng, lại còn mũ đen, khẩu trang, khăn quàng kín mít như ăn trộm, mua cái gì đó rồi đi đâu đó.
Hướng này đâu phải đường về ký túc xá.
Chắc là một căn hộ riêng, hoặc Đại sứ quán Đức, hay cũng có thể là dinh thự trên đảo Sejong mà tập đoàn ‘Stern’ đã vung cả đống tiền ra mua.
“......?”
Tôi đang nghĩ thế thì cô ta lại ngó nghiêng xung quanh rồi chuồn vào công viên.
Mà chỗ cô ta nhắm tới lại là nhà vệ sinh nữ trong công viên mới ghê chứ.
‘Giờ này mà chui vào cái nhà vệ sinh công cộng này thì làm cái quái gì nhỉ?’
Tò mò vãi.
Nhưng dù có hóng hớt đến mấy, tôi cũng không phải loại biến thái đi rình mò nhà vệ sinh nữ.
[Chắc chỉ buồn đi vệ sinh thôi chứ gì.]
Huống hồ tôi giờ đang trong lốt ‘Dokkaebi’.
[Mệt rồi đây.]
Tôi phải biết cô ta đang giở trò gì trong đó.
Chính xác hơn là phải biết tình trạng của cô ta lúc này.
- Hừ, dám sỉ nhục ta thế này à! Không thể tha thứ được!
Bởi vì tầm này, cô nàng đó đang lên kế hoạch thủ tiêu nhân vật chính!
- Ủa, nữ chính gì mà lại đòi xiên thằng main thế?
- Gái Tây đòi giết main? Trong học viện? Sai kịch bản vãi?
- Đã định xiên main thì nữ chính cái nỗi gì. Cho bay màu trước khi kịp thành nữ chính luôn đi.
- Ừ thì Ermina cũng chỉ là con bé giết người xịt thôi~ Main mà không giấu nghề thì cũng lên nóc tủ ngồi ngắm gà khỏa thân rồi~
Một nữ chính lại định giết nhân vật chính, chuyện đó vốn dĩ là không thể.
Nhưng tác giả đã xây dựng Ermina thành một nữ chính như vậy để có cái mà viết.
Rốt cuộc, cô nàng tội nghiệp này bị fan của các nữ chính khác chửi cho sml vì hành động trong tập 1, và tác giả cũng phải lén lút đẩy bớt đất diễn cho các nữ chính được lòng độc giả hơn.
- Chạy đi! Mau chạy đi! Cứ để tôi cản cho!
- Tôi... tôi đã định hại anh...! Anh có thể đã chết rồi! Tại sao... tại sao lại cứu tôi!
- Vì... tôi là Anh Hùng mà...? Ngốc... ngốc thật...!
Nếu không có cái màn phải lòng nhân vật chính đó, có lẽ cô ta đã tiếp tục đi theo con đường hãm hại, ghen ghét, đố kỵ với cậu ta rồi trở thành Phản Diện hoặc ác ma luôn rồi.
Sau tập 1, khi kế hoạch bị main cản trở, Dokkaebi cũng là kẻ lượn lờ bên cạnh để dụ dỗ và tẩy não cô ta nhiều nhất.
‘Nhắc mới nhớ, Dokkaebi cũng đã lòi mặt ra ở đây.’
Hắn mới ló mặt ra mà đã đi khắp nơi tha hóa không biết bao nhiêu đứa.
Chính xác thì, một Phản Diện khác của Hội lên kế hoạch nhưng bị main chém làm đôi, Dokkaebi mò đến hỗ trợ và từ đó mối nghiệt duyên giữa Dokkaebi và nhân vật chính bắt đầu.
Giống như tôi đang ở đây để tuyển mấy cô nàng tài năng vào Hội, Dokkaebi và bè phái trong nguyên tác cũng cố gắng tuyển mộ những kẻ bị loại khỏi cuộc truy tìm kho báu.
Những đứa cay cú vì bị kẻ mạnh hơn nẫng tay trên kho báu.
Những đứa quá yếu phải lập team, rồi lại bị chính team đó đá đít.
Những kẻ có dị năng nhưng lại bất mãn và chống đối nhà nước.
Dụ dỗ những thành phần như vậy là hoạt động chính của Hội trong cuộc truy tìm kho báu ở nguyên tác.
Chuyện đó lại trùng khớp với vụ mưu sát bất thành của Ermina....
[Cốt truyện gốc bay vào sọt rác từ đời nào rồi, bận tâm làm quái gì nữa.]
Tôi tự trấn an.
Cốt truyện đã trật bánh ngay từ lúc Dokkaebi thành Phản Diện cấp S.
Nguyên tác đã bị bóp méo từ trước khi tôi vào học viện, và dòng chảy chính của câu chuyện mà tôi biết có khi đã bị thay đổi tận gốc và sẽ chẳng bao giờ xảy ra nữa.
Dù vậy, vẫn còn một tia hy vọng, đó là nhân cách của cô nàng đã định thủ tiêu nhân vật chính ‘cùng team’ với mình.
Trước khi kịp thành nữ chính, tôi chỉ có thể trông chờ vào nhân cách của một kẻ giết người hụt đáng chết.
Nếu có kẻ mà cô ta muốn giết.
Nếu có kẻ nào đó cùng team với cô ta.
Nếu đó là một ‘chàng trai’, khả năng cao chính là nhân vật chính.
‘Sắp ra rồi nhỉ.’
Cô ta đang mưu tính cái quái gì vậy.
Ermina Sternfeld.
‘Hay là cứ thế xông vào với thân phận Do Jihwan? Giả điên ăn vạ?’
Làm thế chắc chắn sẽ bị gọi cảnh sát, nhưng lề mề hơn dự kiến khiến tôi cũng hơi rén.
‘Con bé này mới 17 tuổi thôi mà?’
Tuy là người nước ngoài trông có vẻ dừ, nhưng về mặt pháp lý thì vẫn là trẻ vị thành niên.
- Dừ-Dừng lại! Cô vẫn là trẻ vị thành niên mà!
- Ở Đức thì tôi là người lớn rồi nhé! Ohoho!
- Nói cái gì vô lý thế!
- Thật mà. Anh nghĩ cái dự luật hạ độ tuổi trưởng thành của dị năng giả đang được bàn ở Hàn Quốc là học từ đâu ra? Ohohoho! Anh là người lớn theo luật Hàn! Tôi là người lớn theo luật Đức! Cho nên... hợp pháp!
- Dừ-Dừng lạiiiiii!!
Nước Đức trong thế giới này đã hạ độ tuổi trưởng thành theo luật dành cho dị năng giả.
Đương nhiên, trong mắt tôi thì cô ta vẫn là trẻ con.
‘Không được. Đừng có suy nghĩ cổ hủ thế.’
Chẳng phải trên tin tức vẫn đầy rẫy mấy chuyện như thế sao.
Dùng mạng xã hội ẩn danh để làm mấy trò phạm tội tởm lợm và tàn độc...
Kétttt.
Cánh cửa kính mở ra, một bóng người bước ra.
Cô ta nắm chặt cái túi đen trong tay, quẳng thẳng vào thùng rác ở góc công viên rồi thản nhiên chuồn thẳng.
[.......]
Dù là tôi cũng chả muốn bới rác, nhưng bên trong có thể có dấu vết của hung khí dùng để ám sát nhân vật chính.
‘Lộ mặt thật của cô ra đi, Ermina.’
Liệu cô ta có định giết nhân vật chính như trong nguyên tác không, hay sẽ dùng cách khác.
Cộp.
Tôi nhấc cái túi ni lông lên.
Bên trong có thứ gì đó sột soạt, tôi cẩn thận mở ra xem.
[......May thật. Quá là may mắn.]
Thứ ở bên trong túi.
[Vì cô ta đã cho thấy một cái cớ để xử lý mình, trước khi kịp thành nữ chính.]
Là một thứ còn tồi tệ hơn cả những gì tôi tưởng tượng.
***
Rạng sáng thứ Sáu.
Khi bình minh vừa hửng.
“Có chuyện gì mà sáng sớm tinh mơ đã mò đến đây thế cậu?”
“Chuẩn bị tác chiến đây, chị.”
Tôi mò đến quán của Bà chủ ngay khi trời vừa hửng sáng.
“Tôi cứ nghĩ cậu sẽ ghé qua sau giờ làm hôm thứ Năm, hoặc tầm 9 giờ sáng nay chứ, ai dè lại đến vào cái giờ dở dở ương ương này?”
“Chẳng phải đây là giờ đẹp để đánh chén một tô gukbap trước khi lên đường sao?”
“Sao lại ‘đánh’ gukbap?”
“Làm cho tôi một tô đi. Đồ ăn liền cũng được.”
“Biết ngay mà nên tôi đã hầm sẵn nồi nước dùng từ đầu tuần rồi. Ngồi đi. Để tôi múc cho một bát.”
Chị ta liền đặt chiếc nồi đất lên bếp ga.
“Vậy là hôm nay cậu sẽ đi lượn lờ tìm Dueoksini à?”
“Đúng vậy. Tiện thể đi tìm, tôi cũng định xử lý vài thứ linh tinh nữa.”
“Thứ khác? Là cái gì thế?”
“Những ác ma hắc hóa vì bị thanh trừng. Hay nói đúng hơn là những kẻ sẽ bị lôi ra làm vật tế thần trong cuộc săn Dokkaebi.”
Tôi tháo chiếc Taegeuk Watch đặt lên bàn.
“Có vẻ như không phải họ muốn tìm Dokkaebi, mà là có rất nhiều kẻ muốn ‘săn’ Dokkaebi.”
“...Hm?”
Chị ta đang múc nước dùng từ một chiếc hũ đựng kim chi thì nhíu mày.
“Nói vậy là có ý gì?”
“Theo như tôi nghe cô Baek Seolhee nói qua điện thoại, cộng với thông tin từ công văn và các nguồn khác, thì trong cuộc truy tìm kho báu lần này, mọi người đang lùng sục Dokkaebi đúng không?”
“Ừ, đúng thế?”
“Nhưng có vẻ tình hình giờ hơi sai sai.”
“Sai sai kiểu gì? Trong số thông tin tôi biết, chẳng có gì đặc biệt liên quan đến Dokkaebi cả.”
“Vậy để tôi hỏi thế này. Một thứ chẳng liên quan gì đến Dokkaebi, nhưng có khả năng sẽ tràn lan trong cuộc truy tìm kho báu lần này.”
Tôi bốc một nhúm muối từ hũ muối trên bàn.
“Chị có biết ‘hàng’ trên đảo Sejong này nhiều đến mức nào không?”
“......Chuyện đó. Dĩ nhiên là tôi biết.”
Chị ta dang hai tay, cười chán nản.
“Cả cái đảo Sejong này ngập trong ‘hàng’ như một khu ổ chuột rồi. Nhiều đến mức bới mấy túi rác ven đường cũng thấy.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
