Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1295

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21733

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1346

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2130

Web Novel - Chương 61 - Đây Là Lời Khuyên, Không Phải Tiết Lộ Kỹ Thuật! (2)

Chương 61 - Đây Là Lời Khuyên, Không Phải Tiết Lộ Kỹ Thuật! (2)

Quá trình biến hình của Dokkaebi, về cơ bản, là khởi đầu bằng việc giải phóng mana từ bên trong cơ thể ra ngoài.

Nói toạc móng heo ra thì chính là ‘Thoát Thai’.

Phá vỡ ‘Kết giới Bất hòa Nhận thức’, thứ dùng để ngụy trang thành người thường.

Giải phóng mana tức thời để làm nhiễu loạn tầm nhìn của những người xung quanh.

Sau đó, chuyển hóa luồng mana bao bọc cơ thể thành mặt nạ và trang phục của Dokkaebi. Cả chuỗi hành động này diễn ra trong chưa đầy 0.1 giây.

Bản thân từ ‘Thoát Thai’ vốn mang ý nghĩa thay đổi hoàn toàn sang một hướng khác, nhưng vì đây là một từ cổ không thông dụng nên cho tiện, tôi cứ gọi là ‘biến hình’.

Thực chất, đây là quá trình tái chuyển hóa mana.

Chỉ đơn giản là đổi bộ vest thành bộ giáp, đổi chiếc mặt nạ thành mũ giáp.

Để tiện cho việc định nghĩa thuật ngữ.

Nếu ‘biến hình’ có nghĩa là chuyển đổi hình dạng của mana.

Thì ‘Thoát Thai’ được định nghĩa là giải phóng mana từ trong cơ thể ra ngoài da, đồng thời biến nó thành một dạng khác.

Vậy thì, từ trước đến nay đã có ai tạo ra trang phục từ mana của chính mình như thế này chưa?

Đã từng có người ‘Thoát Thai’ trong thế giới này chưa?

Chưa một mống.

Mà dù có đi chăng nữa thì cũng chưa từng được công khai.

‘Một kỹ thuật bí mật chỉ có cực kỳ ít người biết.’

Giống như việc tôi chưa bao giờ để lộ thân thể trần trụi trước người khác, giống như Ymir chỉ bị tôi phát hiện ra cơ thể khỏa thân sau khi biến hình, đây là một kỹ thuật cao siêu đến mức Dark Web cũng chẳng có lấy một mẩu thông tin.

Vì vậy, khi giải thích cho Baek Seolhee về nguyên lý biến hình của Dokkaebi để tạo ra quần áo, tôi đã cố tình bỏ qua bước trung gian ‘giải phóng mana một cách bùng nổ’.

Tôi chỉ gợi ý một cách khéo léo rằng, giống như việc vun tuyết để nặn người tuyết, có lẽ cô ấy có thể tích tụ mana để tạo thành hình dạng quần áo.

Ấy thế mà, Baek Seolhee đã làm được.

Cứ như thể tôi dạy cô ấy cách làm gà rán chỉ bằng các bước ‘chuẩn bị gà, chặt miếng rồi tẩm bột, chiên trong dầu, thế là xong’, mà cô ấy lại tự mình thêm vào các công đoạn như ‘cho bột cà ri vào bột chiên’ hay ‘chiên hai lần trong dầu’.

Tất nhiên, vì tôi cóc thèm chỉ cho cô ấy mấy thứ như nhiệt độ dầu, tỷ lệ pha bột hay cách ướp gà, nên mới xảy ra thảm cảnh bột chiên bong sạch sành sanh. Nhưng mà, dù kết quả có hơi ba chấm thì nỗ lực của cô cũng đáng được tuyên dương.

“Ugh... ughh....”

Sau khi làm hỏng một chiếc áo choàng tắm, Baek Seolhee thu lại luồng khí băng giá đang lan tỏa trong phòng với vẻ mặt ủ rũ.

May mắn là căn phòng đã trở lại bình thường, tôi đưa một chiếc áo choàng khác vào trong để Baek Seolhee mặc.

“Cô không sao chứ?”

“Tôi không sao đâu. Nếu có phải bồi thường thiệt hại gì thì cứ để tôi lo.”

“Không thành vấn đề. Có vẻ như không có gì hư hại cả. Và điều may mắn thật sự là... chuyện này đã xảy ra trong căn phòng này.”

“Vâng....”

Baek Seolhee lấy hai tay che mặt.

Nếu thảm họa này xảy ra trước mặt bàn dân thiên hạ thì sao?

Chắc cô ấy sẽ không bao giờ dám ngẩng mặt ra đường đến hết đời mất.

Thậm chí, nếu cô ấy đang đối đầu với một kẻ địch cực mạnh với tư cách Anh hùng, và ‘nổ banh xác’ trước sự chứng kiến của toàn dân cả nước, toàn thế giới thì sao?

Chắc cũng không lạ nếu cô ấy hóa thành ác ma ngay tại chỗ.

Tôi là đàn ông, lại cũng có chăm chút cơ thể phần nào nên không sao.

Nhưng nếu người phụ nữ tôi yêu phải chịu tủi hổ trước toàn thế giới, đau buồn và phẫn nộ, có lẽ tôi sẽ tìm cách xóa sạch ký ức về sự kiện đó khỏi tâm trí của tất cả mọi người.

Vì vậy, điều quan trọng nhất là phải ngăn chặn tình huống đó xảy ra.

“Sao mà lại ra nông nỗi này vậy?”

“Sau khi tạo ra quần áo, tôi đã nghĩ không biết có thể tạo quần áo ngay trên người được không, nên đã vận mana lên và....”

“Giống kiểu đang cố rót nước từ từ ra khỏi bình mà lỡ tay dốc ngược cả bình luôn ấy hả?”

“Đúng rồi!”

“Hay là giống lúc cố xé bịch củ cải muối ăn kèm gà rán, định xé từ từ thôi ai dè lỡ tay dùng sức quá làm nước bắn tung tóe ra ngoài?”

“Chuẩn luôn!”

Baek Seolhee thậm chí còn vỗ tay hưởng ứng lời tôi.

“Cảm giác y chang như vậy đó!”

“Vậy thì câu trả lời đơn giản thôi. Sao cô không thử làm trong trạng thái không mặc gì xem?”

“...Hả?”

“Nói chính xác hơn là cô chỉ thử bao bọc mana lên những phần da lộ ra bên ngoài thôi. Kiểu như, giải phóng mana với cảm giác như đang thoa kem dưỡng ẩm lên cơ thể... thì sao nhỉ?”

Tôi, trong vai một kẻ không có dị năng, đang cố gắng nói giảm nói tránh hết mức có thể.

Nếu Baek Seolhee có thể tự mình ngộ ra được điều này thì quả là rất giỏi.

“Như thế này sao...?”

“Khoan đã! Tôi sẽ ra ngoài đợi. Nhỡ đâu áo lại rách nữa thì....”

“Ah, vâng.”

Baek Seolhee đưa tay phải ra phía trước.

Trên tay cô ấy xuất hiện một đôi găng tay màu trắng, bóng loáng và mịn màng như chất liệu latex.

“Anh thử chạm vào xem?”

“Không bị bỏng lạnh đấy chứ?”

“Không sao đâu. Nhiệt độ chỉ như chạm vào đá thôi.”

“Vậy thì....”

Tôi đưa ngón tay về phía bàn tay của Baek Seolhee, nhẹ nhàng lướt qua những ngón tay cô.

“Cảm giác đúng là băng thật.”

“Vâng. Miễn là không có ai chạm vào và nó vẫn tiếp xúc với da tôi, thì có lẽ sẽ duy trì được trạng thái này. Uhm... chỉ tốn mana lúc tạo ra thôi, còn sau đó thì không tốn nhiều lắm thì phải? Thể trạng hôm nay có vẻ còn tốt hơn hôm qua nữa.”

Dù cô ấy vừa lẩm bẩm một mình vừa nghiêng đầu thắc mắc, nhưng sự thật là do Baek Seolhee đã được hồi phục mana ở suối nước nóng này nên mana mới được lấp đầy nhanh chóng.

“Hay là do tôi được ăn món gì ngon quá ta?~”

“Cô Seolhee.”

“Sao thế? Tôi nói gì sai à?”

“Nếu cô tùy tiện nói những lời như vậy ở nơi khác, cô sẽ gặp rắc rối to đấy.”

“Tôi biết rồi. Vậy thì tôi sẽ không nói ở nơi khác, chỉ nói trước mặt anh Jihwan thôi, được chứ?”

“...Nếu điều đó có ích cho cô.”

Đã quyết định giúp thì phải giúp Baek Seolhee đến cùng.

- Cái gì? Dokkaebi là anh Jihwan...?

- Không được! Trước hết, phải che giấu!

- Đừng có hiểu lầm. Tôi không che giấu cho anh, mà là vì tò mò nên mới bắt anh lại đây thôi.

- Tại sao anh lại giúp tôi? Anh cố tình tiếp cận tôi đúng không? Rốt cuộc lý do là gì? Tại sao anh lại đối xử tốt với tôi như vậy...?

- ...Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Nếu chúng ta còn gặp lại, lúc đó, anh sẽ là kẻ thù của tôi.

Để những tình huống như thế này không xảy ra.

Tôi phải khiến Baek Seolhee mang nợ ân tình với mình càng nhiều càng tốt.

“Dù sao thì cô cứ thử tạo quần áo đi. Tôi ra cửa hàng tiện lợi mua cho cô bộ đồ.”

“Đến cửa hàng tiện lợi mất bao lâu vậy?”

“Đi xe chắc khoảng 30 phút? Cả đi cả về.”

“Nếu vậy thì thà làm thế này còn hơn.”

Baek Seolhee đứng dậy, dang rộng hai tay hai chân.

“......Đóng băng.”

Cùng với giọng nói trầm thấp, Baek Seolhee bắt đầu giải phóng mana từ hai tay.

Tôi lo rằng cô ấy sẽ lại ‘phá vỏ’ thay vì Thoát Thai nên đã quay đầu đi, nhưng may mắn là lần này có vẻ sẽ không có vụ nổ nào cả.

Xoạt.

Ngược lại, Baek Seolhee đã điều khiển mana một cách tinh tế đến mức có thể thấy được luồng khí ổn định bằng mắt thường.

Thậm chí còn theo một hướng mà tôi không ngờ tới.

“Woa.”

Từ cổ tay và cổ chân cô, làn khói trắng như đá khô bắt đầu tỏa ra bên ngoài chiếc áo choàng.

Và làn khói trắng ấy, mana của Baek Seolhee, bắt đầu từ từ bám vào, bao phủ lấy chiếc áo choàng cô đang mặc.

Rắc, rắc rắc.

Những tinh thể băng bắt đầu kết dính trên bề mặt áo choàng, và chẳng mấy chốc, chiếc áo choàng mềm mại đã được định hình một cách cứng cáp.

“...Hờ.”

Phải nói sao đây nhỉ.

Chiếc áo choàng tắm của khách sạn vốn có chất liệu như vậy, nhưng chỉ cần thay đổi một chút hình dáng là sẽ trở thành một chiếc váy cổ chữ V.

Hơn nữa, nó còn được bao phủ bởi lớp băng tạo thành từ mana, nên giờ đây, trước mắt tôi là Snow White trong chiếc áo khoác trắng làm từ bông tuyết, đang dang rộng hai tay.

“Đẹp quá.”

Đó là một lời khen thật lòng.

Và đồng thời, tôi cảm thấy như được mở mang tầm mắt.

‘Cái này phải học mới được.’

Mỗi khi biến hình, tôi luôn phải giải phóng mana từ cơ thể, nhưng nếu sử dụng cách này, có lẽ tôi sẽ không cần phải trần như nhộng nữa...!

“Cô Seolhee. Trông tuyệt lắm. Cứ thế này đi ra ngoài cũng được đấy.”

“Anh không thấy cảm giác hơi kỳ cục sao?”

“Bộ đồ không còn mềm mại mà trở nên cứng cáp, cảm giác như một bộ giáp băng vậy, nhưng dù sao thì vẫn tốt hơn nhiều so với việc chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm trắng đi lang thang.”

“Vậy sao? Vậy thì ít nhất cũng có thể qua mắt được mọi người rồi.”

Baek Seolhee đưa tay về phía tôi.

“Cảm ơn anh, Jihwan. Nhờ có cái này, tôi nghĩ dù có lén vào đảo Sejong mà bị phát hiện thì cũng sẽ không bị bắt.”

“Chúc cô đi đường cẩn thận, từ lúc rời đảo Ulleung cho đến khi về tới ký túc xá đảo Sejong.”

“Vâng. Tiếc thật. Mãi mới có dịp được nói chuyện riêng với anh. ...Hay là lần sau tôi canh thời gian đến đảo Ulleung nhé?”

“Nếu là nói chuyện thì ở đảo Sejong chúng ta cũng có thể nói chuyện bất cứ lúc nào mà.”

“Nhưng ở đó có nhiều người dòm ngó hơn ở đây.”

“Lúc nãy cô còn bảo nếu có scandal thì sẽ lo cho tôi cơ mà?”

“Pfft, nhưng bây giờ mà có scandal thì vẫn hơi phiền phức mà.”

Baek Seolhee mỉm cười và khẽ thì thầm.

“Nếu có scandal, anh sẽ không thể làm thủ thư được nữa, và như vậy anh sẽ không thể đọc những cuốn sách anh muốn, đúng không?”

“...Tạm thời là vậy?”

“Vậy thì tôi phải quan tâm đến anh hết mức có thể chứ. Để anh có thể đọc những cuốn sách anh muốn ở thư viện. Tôi không thể vì chuyện của mình mà cướp đi cuộc sống thường ngày của anh được.”

Baek Seolhee một lần nữa nắm lấy tay tôi.

“Sau này mong được anh giúp đỡ nhé, thầy?”

“Tôi là thầy của cô à?”

“Đương nhiên rồi. Anh là thầy tư vấn tâm lý của tôi mà. Cụ thể hơn là....”

Siết chặt.

“Mỗi khi cần được an ủi, tôi sẽ thường xuyên liên lạc với anh. Có lẽ là... rất thường xuyên.”

***

Sau khi trở về từ đảo Ulleung.

- Baek Seolhee, tuần tra biển Đông! Phát triển trang phục mới!

Baek Seolhee đã thành công trở về đảo Sejong một cách an toàn(?).

May mắn là cái cớ ‘đi cảm nhận linh khí của biển Đông và tiện thể tháo cả Taegeuk Watch ra để thử nghiệm dị năng’ đã có hiệu quả hơn mong đợi, Baek Seolhee đã trở lại học viện mà không vướng vào bất kỳ scandal nào.

Và rồi trong tuần.

“Chào thầy ạ!”

“...Chào em?”

“Thầy có muốn dùng bữa với một siêu mỹ nhân không?”

Ymir đã tìm đến tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!