Chương 60 - Đây Là Lời Khuyên, Không Phải Tiết Lộ Kỹ Thuật! (1)
Trời sáng.
Ngoài kia nắng đã chan hòa, tiếng chim ríu rít báo hiệu một buổi sáng trong lành trên đảo Ulleung.
“Anh ngủ ngon không?”
“Uhm, tôi ngủ ngon. Còn cô, chỗ ngủ có bất tiện gì không?”
“Không hề. ...Mm.”
Baek Seolhee bước đi có hơi khập khiễng, nhưng cô chỉ nhún vai, đoạn lấy khăn vò khô mái tóc rồi ngồi xuống trước bàn trang điểm.
Vùuuuu.
Nhìn cô tự nhiên cầm máy sấy tóc lên, tôi bất giác thấy hơi ngượng.
Cái cô này, chỉ khoác mỗi cái áo choàng tắm trắng tinh mà cứ tự nhiên như ruồi trước mặt mình.
Đêm qua, cô nàng đã tháo cả Taegeuk Watch, bơi một mạch tới đảo Ulleung này, rồi lấy cớ tư vấn để vắt kiệt sức người ta cả đêm.
Rốt cuộc người bị hành là tôi hay chính cô ấy, chắc chỉ Baek Seolhee mới biết. Nhưng đến giờ, vẫn có một chuyện làm tôi khá lấn cấn.
“Cô Seolhee này.”
“Vâng.”
“Chẳng phải đến lúc mình nên đi kiểm tra cái Taegeuk Watch rồi sao?”
“.......”
Baek Seolhee tắt tạm máy sấy, bĩu môi một cái.
“Tôi muốn nói chuyện thêm chút nữa.”
“Hôm nay là thứ hai. Cô phải trở về làm việc chứ.”
“Chuyện đó thì không sao đâu. Thật ra hôm nay tôi được nghỉ phép mà.”
Baek Seolhee tinh nghịch nháy mắt với tôi một cái rồi lại bật máy sấy.
“Nhờ vụ ác ma quậy tưng bừng mà cấp trên chỉ thị cho tôi nghỉ ở nhà một hôm. Nên tôi mới mò đến đây đấy.”
“Nhỡ có người tìm cô thì sao?”
“Hôm qua tôi mới cãi nhau một trận long trời lở đất với sếp xong, nên chẳng ai dám tùy tiện liên lạc đâu. Ít nhất là... trước giờ cơm trưa?”
“Giờ trưa à.”
Cũng vừa hay, giờ trả phòng là giữa trưa.
“Tôi biết anh lo có người gọi vào Taegeuk Watch, rồi lại sợ tôi bị phát hiện đang ở đảo Ulleung thay vì đảo Sejong. Nhưng anh không cần lo quá đâu. Lỡ có scandal thật, tôi sẽ đứng ra chịu trách nhiệm cho anh.”
“Nghe cô nói thế tôi cũng vững tâm đấy, nhưng mà nếu tôi mà là người có dị năng, chắc lúc scandal nổ ra tôi cũng phát điên lên mất. Haha....”
“Tại sao chứ?”
“Cái khoảnh khắc tôi bị cả nước biết đến là gã đàn ông ‘qua đêm’ với Anh Hùng quốc dân Snow White ở Ulleung, chẳng phải đủ thứ thư dọa giết với thư nguyền rủa sẽ bay tới tấp sao?”
“Tôi sẽ kiếm cho anh một căn nhà thật yên tĩnh trên đảo Sejong, đảm bảo không có thứ gì bay tới được. Cứ yêu cầu chính phủ sắp xếp một chỗ kín đáo là họ sẽ đáp ứng ngay thôi.”
“Đổi lại chẳng phải cô cũng phải làm gì đó cho chính phủ à?”
“Cứ nói việc này là vì lòng yêu nước, chắc chính phủ cũng khoái thôi? Ít nhất là về mặt hình thức.”
Baek Seolhee vỗ nhẹ vào bụng mình, và lời nói của cô khiến tôi đứng hình.
“Cô Seolhee....”
“Tôi đùa thôi mà. Tôi không định dùng hoàn cảnh của mình để trói buộc anh đâu. Chỉ là muốn xem vẻ mặt lúng túng của anh một chút thôi.”
“Vẻ mặt của tôi á?”
“Vâng. Kiểu như là... nếu giải quyết được cái rủi ro bị người khác phát hiện tôi chuồn khỏi đảo Sejong, thì anh cũng muốn ở đây nói chuyện tiếp... Tôi có cảm giác vậy đúng không?”
“Cũng không sai. Dù tôi rất muốn lảng sang chuyện khác.”
Có những điều tôi muốn nói với Baek Seolhee.
Cả những chuyện đã nói đến tận rạng sáng, sau khi ngủ dậy tôi đã sắp xếp lại suy nghĩ và muốn truyền đạt lại, lẫn vài điều tôi muốn góp ý về dị năng của cô.
‘Nếu không nói bây giờ thì cô ấy sẽ ‘Cast Off’ trước mặt nhân vật chính mất, nên phải nói trước mới được.’
Phải phòng hờ để sau này cô ấy không rơi vào cảnh khó xử.
Tuy nhân vật chính vẫn chưa lộ diện, nhưng cái sự kiện Baek Seolhee ‘Cast Off’ trước mặt người khác là một trong những event diễn ra vào đầu học kỳ trong nguyên tác.
‘Với tư cách là một người bạn, mình không thể để chuyện đó xảy ra được.’
Phải lái chủ đề qua một cách thật tự nhiên mới được.
“Cô Seolhee này. Lúc về cô định về bằng cách nào?”
“...Thì dĩ nhiên là mặc áo phao dài rồi đi bộ về thôi.”
Baek Seolhee làm cái vẻ mặt ‘biết rồi khổ lắm nói mãi’ rồi bắt đầu dò xét sắc mặt tôi.
“Giờ cô có tổng cộng bao nhiêu bộ đồ? À không, phải nói là những thứ có thể coi là đồ mặc trên người bây giờ gồm những gì nhỉ?”
“Áo choàng tắm, đồ bơi với áo phao dài...?”
“Ban đêm thì tôi không nói, nhưng giờ là giữa trưa, mà lại còn là trưa thứ hai đầu tuần, cô mặc áo phao dài lù lù đi ra đường không sợ người ta nhìn à? Đã thế còn kéo khóa kín mít nữa chứ?”
“Biết đâu hôm nay trời lạnh thì....”
“Cô có nghe nói Anh Hùng cấp S nào lại bị thời tiết ảnh hưởng chưa? Huống hồ cô còn là người có dị năng hệ Băng nữa.”
“.......”
Dù đã tức đến mức bất chấp tất cả bơi đến đảo Ulleung, nhưng giờ đây Baek Seolhee đang đối mặt với một vấn đề lớn.
“Cái Taegeuk Watch của cô hiện đang ở đâu?”
“Ở trong phòng ký túc xá.”
“Hả, vậy cô ra ngoài bằng cách nào?”
“Tôi tháo Taegeuk Watch ra rồi trèo qua cửa sổ ban công.”
“Thế lúc về cô cũng định mặc áo phao dài rồi trèo qua ban công vào à?”
“Vâng.”
“Cô có tự tin là sẽ không bị ai phát hiện không? Trên cả quãng đường về tới trung tâm học viện ở đảo Sejong ấy?”
“.......”
Baek Seolhee nở một nụ cười gượng gạo.
“Chẳng lẽ cô mò đến đây mà không có kế hoạch gì hết à?”
“...Lúc đó tức quá nên tôi cứ thế đi đại thôi. Chỉ muốn gặp anh ngay để than thở một trận.”
“Haizz. Thôi... được rồi. Cũng không phải là hoàn toàn không có cách.”
Tôi giơ hai ngón tay ra trước mặt Baek Seolhee.
“Một là mua quần áo ở đảo Ulleung. Chắc là tôi phải đi mua thôi. Cô cứ ở đây, để tôi đi một mình cho nhanh.”
“Người ta không thấy lạ à? Đàn ông con trai ai lại đi mua đồ phụ nữ một mình?”
“......Sao cô lại phải nói toạc ra thế chứ?”
Baek Seolhee cười lúng túng rồi cúi đầu.
“Cách thứ hai là sử dụng dị năng của cô.”
“Dị năng của tôi?”
“Vâng. Có một video tư liệu rất hay....”
Ahh.
Nghĩ lại thì.
‘Có không nhỉ...?’
Kết quả tìm kiếm.
Thế giới này, có ‘Let It Be’ nhưng lại không có ‘Let It Go’.
‘Giá mà có cảnh dùng ma pháp băng vừa xõa tóc vừa tạo ra chiếc váy của chính mình thì chuẩn bài rồi!!’
Sao lại éo le thế này.
Tôi hơi sốc khi biết Frozen không tồn tại.
“Anh sao thế?”
“...Tư liệu tôi định tìm giờ lại không có. Thôi thì đành... cho cô xem một ví dụ hơi ‘bá đạo’ một chút vậy.”
Tôi kết nối điện thoại thông minh với TV.
“Cô đừng hiểu lầm. Tôi chỉ đưa cái này ra làm tư liệu thôi.”
“...Là Dokkaebi.”
“Vâng.”
[Biến hình.]
Cảnh đó hiện ra trước mắt.
Dù nhiều video đã bị gỡ khỏi internet, nhưng một số vẫn còn sót lại.
“Dokkaebi đã biến hình từ bộ vest như thế này đây. Hắn làm thế nào nhỉ?”
“.......”
“Triệu hồi trang bị? Biến đổi cấu trúc mana của bộ vest thành giáp? Hay là mặc chồng lên? Có đủ loại giả thuyết. Cô nghĩ đáp án là gì?”
“...Chẳng phải là triệu hồi từ xa từ một căn cứ nào đó sao?”
“Cô nghĩ vậy thật à?”
“Vâng. Chuyện đó thì đương nhiên-”
Baek Seolhee định nói gì đó rồi lập tức dừng lại.
“...Tôi không cần biết cô định nói gì. Cái quan trọng là làm thế nào mà gã Dokkaebi này lại lôi đâu ra được bộ giáp như vậy. Tuy chỉ là giả thuyết, nhưng nhờ nó, cô có thể giải quyết được cái tình thế ‘không có quần áo’ của mình đấy.”
“Giả thuyết gì vậy anh?”
“Đơn giản thôi.”
Tôi tạm dừng cảnh biến hình.
“Là tạo ra quần áo bằng mana.”
“......Hả?”
“Người ta còn dùng mana tạo ra vũ khí, lật cả ngọn núi, thì chẳng có lý do gì lại không làm ra nổi mấy bộ quần áo cả.”
“Tạo ra... quần áo á?”
“Vâng. Giống như tạo ra một lớp lá chắn bảo vệ, cô hãy dùng mana để tạo nên quần áo. Phải thật tinh xảo, tỉ mỉ, với màu sắc mà người khác nhìn vào cũng chỉ nghĩ là trang phục bình thường.”
“Dùng mana tạo ra quần áo.”
Baek Seolhee chìm vào suy tư một cách nghiêm túc.
Cô cau mày, chắp hai tay trước mặt để khởi động mana, rồi nhắm mắt lại bắt đầu tập trung.
“.......”
Trong lúc cô ấy hoàn toàn tập trung vào việc kiểm soát mana, tôi lặng lẽ đi vào bếp và đóng cửa phòng lại.
“Tốt. Hôm nay ăn kimbap nude.”
Chắc cô ấy sẽ không bắt bẻ gọi là California roll đâu nhỉ.
***
Tích tụ mana.
Điều khiển mana như một sợi chỉ để tạo nên hình dạng.
Hình ảnh hóa nó như một loại máy quét 3D.
Dựa trên hình ảnh hiện lên trong đầu, xây dựng từng lớp từ dưới lên theo tỷ lệ 1:1.
Và thứ được tạo ra là một bộ quần áo.
“...Hii.”
Baek Seolhee liếm môi nhìn bộ quần áo xuất hiện trước mắt.
“Có lẽ... giống thật?”
Đó là một chiếc áo thun trắng tay ngắn, giống hệt chiếc áo mà ai đó đã mặc, đêm qua đã cởi ra nhưng sáng nay lại mặc vào.
Độ dày của nó dày hơn nhiều so với áo thun cotton mặc vào mùa đông, nhưng đối với lần thử đầu tiên thì khá là ổn.
“...Hmm.”
Baek Seolhee ôm chiếc áo thun vào lòng và nhắm mắt lại.
Bộ quần áo cô tạo ra bằng mana tuy cực kỳ đơn giản, nhưng cũng đủ để che đi trang phục bên trong.
Nếu mặc đồ bơi rồi mặc chiếc áo sơ mi làm bằng mana này bên ngoài, chắc chắn có thể che mắt được mọi người.
“Tất cả là nhờ anh Jihwan.”
Do Jihwan luôn là người đàn ông mang lại cho cô những trải nghiệm mới mẻ.
Đầy ắp những trải nghiệm khác biệt chưa từng có trước đây, và cô mong chờ xem anh sẽ mang lại những trải nghiệm mới nào trong tương lai.
Nếu dùng cách này để tạo ra vũ khí hay bộ giáp nào đó, thì lần sau khi gặp Dokkaebi-
“...Ah!”
Baek Seolhee nắm chặt chiếc áo.
“Nếu mình biến hình với tốc độ cực nhanh, nhanh đến mức mắt thường không nhìn kịp thì sao? Ah...!”
Cô đã nghĩ ra.
Lần biến hình thứ hai, Dokkaebi đã tỏa ra một cơn bão màu vàng kim xung quanh để che đi cơ thể mình.
Đó có lẽ là một loại cơ chế để che giấu quá trình biến hình của hắn?
Không chỉ đơn thuần là một mánh khóe để chống lại các đòn tấn công, mà còn là một phương tiện để che giấu việc hắn giải phóng mana ra bên ngoài và định hình nó thành quần áo?
“...Haa.”
Baek Seolhee đứng giữa phòng.
Đặt chiếc áo sơ mi sang một bên, Baek Seolhee điều chỉnh mana với ý định giải phóng nó ra toàn thân.
Và rồi-
“Biến... hình.”
Vùaaaaa!!
Mana từ cơ thể cô bùng nổ, tỏa ra tứ phía.
Cốc cốc cốc.
“Tôi vào nhé.”
Kétttt.
Cửa mở ra.
Do Jihwan bưng một đĩa kimbap nude bước vào phòng- rồi đứng hình ngay tại chỗ.
“...Cô không tạo ra quần áo, mà là xóa sổ chúng đi à?”
Anh lặng lẽ bước ra ngoài.
“.......”
Baek Seolhee cứ thế mà khuỵu xuống ghế.
Cả căn phòng phủ đầy sương giá, chiếc ghế cũng đóng băng theo, nhưng đầu óc Baek Seolhee thì lại nóng bừng như núi lửa đang phun trào.
Sáng hôm đó.
Baek Seolhee đã lĩnh ngộ được một kỹ năng mới mang tên Tự Bộc.
Một kỹ năng tự hủy, hiến tế trang phục đang mặc để bùng nổ một lượng mana khổng lồ từ trung tâm cơ thể.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
