Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21776

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1351

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Web Novel - Chương 25 - Anh Hùng Là Những Người Vượt Qua Sự Bất Công (2)

Tạm xong chuyện với Ymir.

Tôi quay lại hiện trường để nắm tình hình.

Đương nhiên là không phải trần như nhộng.

Tôi đàng hoàng xuất hiện trong bộ dạng tươm tất, nên chẳng ai thèm liếc tôi bằng ánh mắt kỳ cục cả.

‘Lỡ đứa nào thấy có gì đó sai sai là coi như mình toang đường xã giao luôn rồi.’

Tôi nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên tấm gương ở cột điện.

Nhìn qua thì vẫn là bộ đồ bình thường tôi mặc lúc rời nhà hàng, nhưng thực ra đây đếch phải quần áo.

‘Là mana.’

Cũng như Ymir, Bạch Kim Kỵ Sĩ, dùng mana làm giáp trụ, tôi cũng dùng mana để dệt thành quần áo rồi mới quay lại đây.

Trí tưởng tượng của Dokkaebi biến thành hiện thực.

Nói cách khác, đây là Dokkaebi phiên bản nude.

Hiện tại, tôi đang diện một bộ trang phục làm từ mana mà chỉ đôi mắt của một người vô cùng đặc biệt mới có thể nhìn thấu bản chất.

Mà tiêu chuẩn để thành ‘người đặc biệt’ đó thì trên đời này chỉ có đúng một người thôi, và có khi cô ấy cũng đang hóng chuyện ở đây, nhưng chắc chắn cô ấy sẽ hiểu cho tôi thôi.

- Ơ? Tiền bối. Nhìn màn hình này xem.

- Sao thế? Có gì lạ à?

- Cặp đôi này, lúc vào nhà hàng thì có, nhưng sau khi tai nạn xảy ra thì lại biến mất tăm.

- Gì đây? Vụ này có mùi à nha. Một đôi nam nữ biến mất cùng lúc. Chắc không phải chỉ đơn giản là bị chôn vùi trong tòa nhà đâu. Phải điều tra mới được.

Lỡ sau này có đứa nào đó xem lại CCTV, phát hiện ra mình biến mất rồi bắt đầu truy lùng thì sao?

Dokkaebi không được phép để lại bất kỳ kẽ hở nào.

Dù phải quay lại hiện trường sau khi mọi chuyện đã tạm êm và giả bộ lo lắng, thì việc có mặt vẫn là nước đi đúng đắn.

“Ah, anh không sao chứ?!”

Nhân viên nhà hàng phát hiện ra tôi và toe toét cười.

“Tôi cứ lo không biết anh có sao không! Ah, mà cô gái đi cùng anh...?”

“Cô ấy về trước rồi. Sợ quá nên chạy mất rồi.”

“Ahh, ra thế. Vậy là cô ấy không sao chứ ạ?”

“Vâng. Cô ấy hoàn toàn bình an vô sự.”

“Vậy thì may quá....”

Người nhân viên cầm một thứ trông giống danh sách rồi gạch xoẹt một đường.

Phải nói là tôi mới là người thấy may thì đúng hơn.

Nếu tên của Do Jihwan và Ymir không được gạch khỏi cái ‘danh sách mất tích’ kia, thì cả tôi và cô ấy thể nào cũng bị réo lên điều tra.

‘Thật ra cũng chẳng phải cố tình chăm cho em ấy đâu, nhưng tiện tay dọn dẹp nốt tàn cuộc cho gọn thôi.’

Vốn tôi đến đây để che giấu thân phận của mình, nhưng lỡ thành ra thế này thì đành bao luôn cả phần của Ymir vậy.

“Xin hỏi, vậy bây giờ thì sao ạ? Chuyện thanh toán....”

“Tất cả đã được xác nhận qua Taegeuk Watch rồi ạ, nên hóa đơn sẽ được gửi đến sau khi tình hình được giải quyết xong.”

“Ah, xin cứ gửi hóa đơn cho tôi. Tôi sẽ thanh toán.”

“Thật sao ạ? May quá. Anh cứ gửi vào tài khoản của tôi là được.”

“Anh là chủ nhà hàng sao?”

“Vâng.”

Cả tiền ăn cũng phải lo nốt.

“Ha, cảm ơn anh. Gặp phải sự cố thế này mà anh vẫn trả tiền ăn.”

“Tôi chỉ làm việc cần làm thôi. Dù sao đó cũng là một bữa ăn vui vẻ.”

Tôi dứt khoát thanh toán để tránh ông chủ nảy sinh mấy suy nghĩ kiểu ‘Không thể để bọn nó quỵt tiền được! Phải điều tra tất cả! Ah, cặp đôi này! Trong nhà hàng thì có mặt mà ra ngoài lại biến mất! Mất tích ư?! Xử lý bằng bảo hiểm á?! Không được! Phí bảo hiểm không thể tăng! Nhất định phải tìm ra chân tướng!’.

‘Ymir đúng là nhiều sơ hở thật.’

Chắc vì là Anh Hùng tập sự, có lỡ lộ thân phận cũng chẳng sao, nên cô ấy mới vương vãi cả đống manh mối rồi chuồn thẳng không thèm quay lại dọn dẹp.

‘Hay là tại mình mà em ấy mới sơ suất như vậy? Do phải cảnh giác mình ư?’

Cũng có thể cô ấy bị sốc vì thân phận đã bị tôi phát hiện.

Trông cô ấy mỏng manh yếu đuối thế, chắc giờ này đang đau khổ dằn vặt lắm vì bị Dokkaebi thấy hết cả người trần lại còn phát hiện ra thân phận.

‘Lần sau phải chỉ cho em ấy một chút mới được.’

Ví dụ như cách xóa dấu vết và chuồn lẹ.

Hay phương pháp tạo bằng chứng ngoại phạm để chứng minh sự tồn tại của một người bỗng dưng bốc hơi.

Hoặc là cách dùng mana tạo ra quần áo như hiện tại, để không bị người khác nghi ngờ.

...Cơ mà một khi hết mana thì cũng nude tại chỗ luôn, nhưng nó đâu phải chỉ trụ được có 3 phút hay gì đó đâu.

Ít nhất là 2 tiếng.

Dư sức để về đến nhà.

“Nhà hàng bị phá hủy thế này, chắc anh đau lòng lắm.”

“Ahh thì... cũng may là tôi có mua bảo hiểm.”

Ông chủ bắt đầu cười toe toét.

“Con ác ma mất kiểm soát... hình như là Lilith thì phải? Nếu chỉ có mình Lilith thì tiền bảo hiểm chắc cũng bèo, nhưng đằng này lại có cả Dokkaebi cơ mà.”

“Dokkaebi thì có liên quan gì đến bảo hiểm vậy?”

“Ah, anh không biết sao? Bảo hiểm thiệt hại tài sản, tức là loại bảo hiểm có thể nhận khi bị Phản Diện gây tổn thất, cũng có cấp bậc đấy. Vì Dokkaebi đã xuất hiện, nên đương nhiên tiền bảo hiểm cũng sẽ được nhận theo tiêu chuẩn cấp bậc của Dokkaebi, là ‘cấp S’!”

“Mức độ nguy hiểm của Phản Diện càng cao thì số tiền bảo hiểm nhận được càng lớn sao?”

“Vâng! Hehe, thế nên mới nói là may mắn thực sự. Thậm chí tôi còn thấy biết ơn Dokkaebi nữa là đằng khác.”

“Tôi rất tiếc, nhưng chuyện đó sẽ không xảy ra đâu.”

Một giọng nói vang lên từ phía sau.

“Ah, cô là...?”

“Tôi là Snow White. Ông là chủ nhà hàng, à.”

Snow White nhìn thấy tôi, mắt mở to kinh ngạc, còn tôi thì cố hết sức vờ như không quen biết, liếc mắt ra hiệu về phía đám đông.

“...Khuk khuk. Xin lỗi.”

May thay, Baek Seolhee cũng đủ tinh ý để vờ không quen tôi.

Nhưng cái vẻ thoáng chút hờn dỗi trong mắt cô ấy liệu có phải là ảo giác của tôi không nhỉ.

“Chỉ vì Dokkaebi xuất hiện không có nghĩa là nhà hàng sẽ được áp dụng bảo hiểm cấp S đâu.”

“Không, tại sao?! Cô nói vậy là có ý gì?!”

“Vì Dokkaebi không hề gây ra bất kỳ thiệt hại nào cho nhà hàng cả.”

Baek Seolhee nói ra tiêu chuẩn bảo hiểm với một giọng điệu có phần cứng nhắc, còn ông chủ nhà hàng thì mặt mày suy sụp, vò đầu bứt tai.

“Aaahhh...! Chết tiệt, phải chi hắn đá một phát vào tòa nhà hay làm gì đó tương tự thì tốt biết mấy...!”

“.........”

Những lúc thế này, tôi lại thấy con người thật thực dụng và ranh mãnh. Rồi lại thấy đắng lòng, không biết là do thế giới dị năng này nó thế, hay ngoài đời cũng toàn những kẻ như vậy.

“Chết tiệt, vậy thì gia đình các nạn nhân....”

“Về những người đã khuất, tôi sẽ thông qua quỹ để gửi tiền chia buồn. Sau này xin hãy liên hệ với quỹ của chúng tôi.”

“Hả?”

Vẻ mặt ông chủ lại tươi tỉnh hẳn lên.

“Th-Thật vậy sao?”

“Vâng. Vì vậy, nếu gia đình các nạn nhân có nói rằng người thân của họ đã chết tại nhà hàng, xin hãy đối xử với họ bằng sự chia buồn sâu sắc. Đừng bạc bẽo nói rằng mình không có trách nhiệm. Họ... là những người đã mất đi người thân mà.”

“Ahh, tôi hiểu rồi. Quả nhiên là cấp S....”

“.........”

Baek Seolhee khẽ gật đầu rồi quay mặt về phía đống đổ nát của tòa nhà đang dần được dọn dẹp.

Kèn kẹt.

Nhìn đống tàn tích, nghiến chặt răng, tôi có thể cảm nhận được sự ‘phẫn nộ’ từ Baek Seolhee.

Có lẽ đó là cơn thịnh nộ nhắm vào một điều gì đó tương tự như vụ Red Scarf mất kiểm soát, về việc một người có dị năng lại biến thành ác quỷ-

“Này, kia có phải máu không? Uwah, có người chết thật kìa.”

“Thiệt tình, thằng điên nào lại lên cơn gây sự chứ. Hehe, nhưng mà được chiêm ngưỡng Bạch Kim Kỵ Sĩ với cả hình dạng mới của Dokkaebi thì cũng lời chán nhỉ?”

“Hy sinh tiểu cục vì đại cục.... Khuk. Không nên nói to chuyện này nhỉ. Dù sao thì, cũng được một phen mãn nhãn. Hehehe.”

Giá như là vậy.

Phải chi đó không phải là cơn thịnh nộ bắt nguồn từ lòng căm ghét loài người.

Bíp bíp bíp.

Tôi nhanh chóng rút điện thoại ra và gửi một tin nhắn.

Ngay sau đó, Baek Seolhee đọc tin nhắn trên điện thoại rồi khẽ mỉm cười.

Bíp.

Có tin nhắn trả lời.

- Cảm ơn anh đã động viên. Anh Jihwan cũng cố lên nhé! >ㅊ<

“......Cái icon cô ấy dùng trông lạ hoắc.”

Cất điện thoại đi, tôi tức tốc quay về nhà.

Phải nhanh nhất có thể, trước khi phép biến hình kết thúc và mana cạn kiệt.

***

Sau khi về đến nhà.

Để hồi phục mana nhanh chóng, tôi giải trừ biến hình ngay khi vừa đóng cửa.

Phụt!

Trong nháy mắt, tôi đã ở truồng.

Việc lõa thể ngay trước cửa ra vào đúng là có hơi kỳ cục, nhưng tôi vẫn đàng hoàng bước vào trong và bật TV lên.

- Vào 1 giờ chiều nay, tại khu vực phía nam đảo Sejong....

Vụ ác quỷ Lilith mất kiểm soát.

Vụ Solar Platina xuất hiện.

Vụ Dokkaebi xuất hiện với hình thái thứ hai.

Dù đã xảy ra vô số sự kiện, bản tin vẫn đang thao thao bất tuyệt đủ thứ chuyện, dùng mấy video do người qua đường quay lén làm tư liệu.

Thế nhưng, gần như chẳng có mấy dòng tin về những người thiệt mạng.

Chẳng phải vì ít người chết đâu, mà vì với dân ở thế giới này, chết chóc đã là chuyện thường ngày ở huyện rồi.

Phản Diện mất kiểm soát thì sẽ có người chết.

Đó đã trở thành một mệnh đề được chấp nhận như lẽ dĩ nhiên.

“......Mới ngày trước lễ nhập học mà đã hoành tráng phết.”

Tôi đứng dậy khỏi ghế sofa và mở tủ quần áo.

Bên trong là bảy bộ vest mà Chủ tịch đã mua cho tôi.

“May mà lúc đi hẹn hò mình không diện bộ này, chứ mặc nó ra đường thì... tch.”

Chắc chắn bộ đồ đã bị mana cho bay hơi đến từng thớ vải rồi.

Chỉ nghĩ thôi đã thấy hãi.

“Đúng là bất tiện thật.”

Để biến hình, cần phải giải phóng mana.

Và mana được giải phóng từ trong cơ thể qua da, lúc này, quần áo sẽ bị ‘tiêu biến’ bởi sức mạnh đó.

Tóm lại là.

Ngay khoảnh khắc biến hình, tất cả mọi thứ mặc trên người đều sẽ nổ tung bởi sức mạnh mana cường đại tỏa ra từ cơ thể.

Cũng may là cái Taegeuk Watch có vẻ hơi kháng được lực này, nhưng cũng chẳng có lý do gì để phải đeo nó khi biến hình cả.

Vậy chẳng lẽ lại phải cởi đồ ra cất ở đâu đó rồi mới biến hình sao?

‘Làm gì có thời gian cho chuyện đó!’

Phản Diện luôn xuất hiện không kể thời gian hay địa điểm.

Chúng có thể xuất hiện ngay tại một lễ cưới, hoặc tấn công trong lúc đang hẹn hò với ai đó.

Nếu có thể cứu thêm dù chỉ một người vô tội khỏi tay Phản Diện, thì chuyện quần áo bị rách nát hay tiêu biến cũng chẳng thành vấn đề.

“...Dù vậy, chắc cũng không nên biến hình khi đang mặc bộ đồ đắt tiền thế này.”

Ít nhất là vì Chủ tịch.

Papapa papapapa pam.

Chuông điện thoại reo lên.

Đúng lúc, là điện thoại của ngài ấy.

“Vâng, thưa Chủ tịch.”

[GÌ THẾ!!!!]

Tôi vừa bắt máy, ngài ấy đã xả một tràng.

[Cái kiểu gì mà cứ mỗi lần lên hình là lại nude thế hả!! Ah không, chuyện đó tính sau, nhưng quan trọng hơn!! Cái màn biến hình đó, là sao hả!!]

“......Uhm.”

[Cái thứ ngầu lòi đó, đáng lẽ anh phải cho tôi xem trước chứ! Đây là NTR đó! Là phản bội đó!!]

Phải trả lời thế nào cho ổn đây.

“Thì, chẳng phải tôi giống như một quân đoàn đơn thương độc mã sao?”

[Thì sao.]

“Để tái khẳng định lại vai trò của mình, tôi đã thử tạo hình sao cho giống với cấp trên.”

[Cấp trên? Ch-Chẳng lẽ....]

“Vâng. Vì đối thủ có vẻ hơi mạnh nên tôi không còn cách nào khác là phải dùng đến nó.”

Tôi tung ra những lời thoại đã chuẩn bị sẵn.

“Tôi đã thiết kế lại theo phong cách của một người dưới trướng Chủ tịch, như một cánh tay phải của ngài vậy. Để cho ra dáng Dokkaebi của Chủ tịch.”

[...Lần sau phải cho tôi xem trước đấy. Rõ chưa?]

May quá.

[Khuk khuk. Để anh thấy bộ dạng khó coi của tôi rồi. Xin lỗi nhé. Chắc hẳn Trưởng phòng Do làm vậy đều có tính toán của mình. Nhưng anh vẫn phải cẩn thận đấy. Chỗ đó chẳng khác gì hang cọp đâu.]

Xem ra ngài ấy đã bình tĩnh lại.

“Tất nhiên rồi ạ.”

[Ah phải rồi. Cái video đó tôi sẽ giữ gìn cẩn thận. Cơ thể trần trụi chỉ mình tôi được ngắm... pff. Tuyệt vời.]

“Dù gì thì ngài thấy tôi ở truồng cũng đâu phải lần một lần hai-”

Tút. Tút. Tút.

Điện thoại bị cúp một cách phũ phàng.

“.........”