Chương 30 - Truyền Thuyết Về Thủ Thư Huyền Thoại (4)
Gửi tác giả.
Thành thật xin lỗi vì đã đường đột nhắn tin thế này, nhưng tôi e rằng phần bình luận không thể truyền tải hết ý mình, nên đành mạn phép gửi tin nhắn riêng.
Có vẻ như tác giả đang rất đau đầu về trang phục của các dị năng giả.
Tuy không thể tùy tiện phỏng đoán giới tính, nhưng xem chừng ngài đang định vẽ trang phục cho các nữ dị năng giả thì phải.
Tôi hoàn toàn thấu hiểu những trăn trở của ngài.
Quả thật, những nữ dị năng giả khoe trọn vóc dáng và đường cong cơ thể được dày công chăm chút trông đẹp vô cùng.
Nhưng nếu tác giả muốn vẽ trang phục cho dị năng giả, đặc biệt là chiến phục của các Anh Hùng, tôi xin mạo muội đề xuất Hanbok - trang phục mang trong mình hồn cốt dân tộc Hàn.
Tôi là một người Hàn Quốc.
Và Hanbok chính là quốc phục thấm đẫm tinh hoa và linh hồn của dân tộc chúng ta.
Ngài có biết về cấu tạo của Hanbok không? Hanbok là...
Vì lẽ đó, tôi xin mạn phép đề xuất Hanbok.
Hiện tại, đã có không ít dị năng giả ở Hàn Quốc chọn Hanbok làm chiến phục Anh Hùng của mình.
Thế nhưng, thứ họ đang khoác lên mình chỉ là loại Hanbok lai căng, sặc mùi Tây Lông.
Đó không phải là Hanbok cách tân để tiện lợi hơn trong sinh hoạt, mà là sản phẩm của chủ nghĩa sùng ngoại, nhân danh sự phá cách và đổi mới truyền thống để lăng nhục và chà đạp lên chính truyền thống.
Trong quá khứ, vào những năm bảy mươi, tám mươi, chúng ta đã từng có xu hướng tôn sùng văn hóa Mỹ.
Thời kỳ tạo nên Kỳ tích sông Hàn chính là như vậy.
Nhưng giờ đây, khi đã tạo nên cả Kỳ tích sông Nakdong và Biển Đông, khi Hàn Quốc đã vươn mình trở thành trung tâm của thế giới, chúng ta cần phải tự tin quảng bá những giá trị của mình ra toàn cầu và chứng minh rằng văn hóa Hàn Quốc mới là văn hóa của thế giới.
Suốt hai mươi lăm năm qua, Hàn Quốc đã không ngừng truyền bá văn hóa của mình ra thế giới, nhưng cách hiệu quả nhất để lan tỏa văn hóa vẫn là thông qua các dị năng giả hùng mạnh.
Khi dị năng giả số một của đất nước, ‘Snow White’, quay quảng cáo ăn bibimbap, tất cả các cửa hàng thực phẩm ở nước ngoài đều cháy hàng tương ớt gochujang.
Tầm ảnh hưởng của một dị năng giả lớn mạnh đến thế đấy.
Nếu các dị năng giả mặc Hanbok và chọn nó làm chiến phục, thì còn cơ hội nào tốt hơn để quảng bá văn hóa của chúng ta nữa chứ?
Thưa tác giả.
Tranh vẽ cũng vậy thôi.
Những bức tranh ngài vẽ sẽ được lan truyền trên đại dương thông tin, đến với mắt của không biết bao nhiêu người trên khắp thế giới.
Sẽ tuyệt vời biết bao nếu trang phục trong những bức tranh ấy là Hanbok?
Liệu một người ở tít tận cùng lục địa, mãi tận Bắc Âu, sau khi xem tranh của ngài, sẽ nảy sinh hứng thú với Hanbok, rồi quan tâm đến Hàn Quốc, rồi đến Hàn Quốc du lịch, mặc quân phục nghĩa binh ở di tích thành Dongnae tại Busan chụp ảnh kỷ niệm... một viễn cảnh như vậy hoàn toàn có thể xảy ra, đúng không?
Lẽ nào lại không có cách nào truyền bá hồn cốt dân tộc Hàn tốt hơn những bộ trang phục ngoại lai xa xôi kia sao?
Thưa tác giả.
Gần đây, tôi thường xuyên bắt gặp hình ảnh của chủ nghĩa sùng ngoại ở khắp mọi nơi.
Điển hình chính là cái vẻ ngoài mới mẻ mà kẻ tự xưng là ‘Dokkaebi’ đã thể hiện.
Ôi trời.
Thật không thể chấp nhận nổi.
Mang cái danh Dokkaebi mà lại đi mặc vest, cây gậy Dokkaebi gì mà lại chẳng phải gậy Gyeokgu, lại vác cây gậy bóng chày đậm mùi Tây Lông ra múa?
Gã này có thật là Dokkaebi không vậy?
Nhìn cái cách hắn tùy tiện sử dụng cái tên Dokkaebi để bóp méo văn hóa truyền thống của chúng ta, hắn chắc chắn là một tên Phản Diện đích thực.
Lần này cũng thế.
Nếu hình dạng biến thân mà hắn hô hào dưới cái tên Dokkaebi mang đậm nét văn hóa truyền thống của chúng ta, thì tôi đã chẳng phải nói những lời này.
Nếu hắn khoác lên mình chiếc áo Durumagi, bên trong mặc bộ Sobok tựa như đạo bào, rồi tuyên bố sẽ vật nhau với ác quỷ, thì dù hắn là Phản Diện, tôi cũng sẽ vỗ tay tán thưởng.
Nhưng hắn đã làm gì?
Tôi không rõ đó có phải là công cụ biến hình hay không, nhưng khi biến hình, hắn đã xổ một tràng tiếng Anh cứ như thể đang chế nhạo truyền thống của chúng ta vậy.
Thậm chí hắn còn lảm nhảm về tuyệt kỹ này nọ, dùng mấy từ tiếng Anh kỳ quặc để đánh bại ác quỷ.
Hắn hoàn toàn có thể đặt những cái tên kỹ năng như ‘Nam Thập Tự Tinh Đêm Giữa Hạ’ hay ‘Giao Điểm Của Bầu Trời’, nhưng lại cứ khăng khăng dùng tiếng Anh.
Mà lại còn ở đảo Sejong!!
Tên đó không phải là Dokkaebi.
Chắc chắn là một kẻ ngoại quốc nào đó đến và mạo danh Dokkaebi.
Chắc chắn là cái loại rửa kim chi với nước lã chưa đủ, còn bỏ vào canh để ăn, ăn gukbap mà không có kkakdugi, uống sikhye thì vớt sạch cả hạt cơm ra.
Vậy mà thế giới giờ đây lại đang phát cuồng vì bộ dạng của một kẻ như vậy.
Thật đau lòng làm sao?
Việc này khác nào con tu hú lén đẻ trứng vào tổ chim cắt, để rồi con non của nó hất văng trứng của chủ nhà đi và vênh váo như thể mình mới là con của chim cắt.
Một kẻ như thế lại đang vênh váo như thể hắn là ‘Dokkaebi của Hàn Quốc’, khiến tôi vô cùng tức giận và phẫn uất.
Kẻ đó không được phép tự xưng là Dokkaebi.
Hắn phải dùng một cái tên khác, một danh xưng phù hợp với quốc tịch thật của mình.
Tôi đang đi khắp nơi để cho nhiều người biết Dokkaebi của Hàn Quốc thực sự là gì.
Để chống lại sự xuyên tạc độc địa của tên Dokkaebi thuộc Kessha đó, để bảo vệ truyền thống và hồn cốt dân tộc, tôi đang ra sức quảng bá về những Dokkaebi ‘cây nhà lá vườn’ đích thực của chúng ta.
Tôi không hề ép buộc.
Nhưng nếu tác giả có thể chung tay vào việc quảng bá hồn cốt dân tộc của chúng ta, tôi sẽ vô cùng vui mừng và hạnh phúc.
Tôi không chỉ nhờ vả suông đâu ạ.
Để bộ Hanbok mà tác giả vẽ có thể lan tỏa khắp thế giới và quảng bá linh hồn của Đại Hàn Dân Quốc, tôi đã chuẩn bị một vài tài liệu.
Một. Bảo tàng Quốc gia Trung ương: Giới thiệu về Hanbok truyền thống của chúng ta
Hai. Bảo tàng Quốc gia Trung ương: Trải nghiệm thực tế ảo tại phòng triển lãm Hanbok
Ba. Video_[Tôi thuê Hanbok rồi đến Busan ăn gukbap heo.] Nguồn: Piesto Carman’s Korean Working Holiday.
Bốn. ...
Tổ tiên chúng ta từ xa xưa đã đưa những màu sắc đa dạng và phong phú vào Hanbok.
Và tầng lớp quý tộc còn thêu lên Hanbok những hoa văn tuyệt đẹp.
Tôi đã thử vẽ vài bản phác thảo.
Lần lượt là bộ Hanbok có vẻ sẽ được mặc khi múa Ganggangsullae, bộ Sobok có vẻ được mặc khi tắm gội vào Tết Đoan ngọ, chiếc áo Jeogori sặc sỡ như bánh Tteok ngũ sắc hợp với ngày Rằm tháng Giêng, và cả bộ Hanbok hoa văn quân phục tướng quân mà Anh Hùng ‘Bamsseuneul’ đã mặc trong sự kiện Ngày Quân đội năm 2020.
Tuy so với tài năng hội họa của tác giả thì trình độ của tôi chỉ là hạt cát trong sa mạc, nhưng tôi gửi tin nhắn này với hy vọng rằng những bản phác thảo của mình có thể trở thành một nguồn tham khảo nho nhỏ cho những bức tranh mà ngài sẽ vẽ.
Mong rằng hồn cốt dân tộc Hàn sẽ được gửi gắm trong những bức tranh của tác giả, tôi xin dừng bút tại đây.
Tiết trời đang vào độ gió lạnh nổi cơn đố kị với hoa chớm nở.
Mong ngài giữ gìn sức khỏe để không bị cảm lạnh và tiếp tục sáng tác những bức tranh thật đẹp.
Nanh_Vuốt_Rực_Lửa trân trọng.
***
“.......”
Không hiểu phải viết lách thế nào mà lại gửi cả tràng tin nhắn thế này, nhưng điều đáng sợ nhất vẫn là cái kia.
“Ymir này. Em có để ý không? Cả tràng tin nhắn dài dằng dặc này chỉ có đúng một từ tiếng Anh thôi đấy.”
“...Cái phần ‘Nguồn’ ấy ạ?”
“Uhm.”
Trong cuộc sống thường ngày, việc chêm vào một vài từ ngoại lai là chuyện hết sức bình thường, nhưng những tin nhắn này lại hạn chế sử dụng từ ngoại lai đến mức cực đoan.
“Ở gần mấy người như này chắc mệt lắm nhỉ. Đúng không?”
“Thế ạ? Em xem mấy chương trình giải trí thấy suốt mà.”
“...Gì cơ?”
“Mấy người tóc vàng mắt xanh mặc áo choàng dopo, đội mũ gat, tay phe phẩy quạt rồi cứ ‘E hèm’ với ‘Thằng khốn này!’ đầy ra ấy chứ ạ. Ah, chắc ở Hàn Quốc nên thầy không biết rồi.”
“.......”
Cái chủ nghĩa dân tộc cực đoan của thế giới này đúng là...
Lẽ nào nó đã xâm chiếm luôn cả đài truyền hình ở tận Canada xa xôi rồi sao?
Thật là một chuyện kinh khủng hết nói.
‘Bảo sao mà cái Doji-Rider hay gì đó dạo này lại hot đến thế.’
Một thời đại mà ngay cả đài truyền hình cũng chìm đắm trong việc tung hô Hàn Quốc.
Hình ảnh của Doji-Rider, một sự pha trộn kỳ diệu giữa cảm hứng khoa học viễn tưởng Hollywood và văn hóa Tokusatsu của Nhật Bản, gần như loại bỏ hoàn toàn cái chất Hàn Quốc, có lẽ đã trở thành một dịp để họ hoài niệm về quá khứ.
“...Hmph.”
Chính vì vậy.
“Ymir. Tôi thấy đây là một đề nghị không tồi đâu.”
“Dạ?”
“Là Hanbok ấy. Chúng ta cứ lấy Hanbok làm concept trang phục cho em đi.”
“......Thầy? Chẳng phải mới nãy thầy còn tỏ ra ghét cay ghét đắng cái này sao?”
“Ừ thì đúng là thế. Nhưng mà nghĩ kỹ lại, nếu thiết kế theo Hanbok thì mấy người như này ở cái đất nước này sẽ thành fan cuồng của em hết, đúng không?”
“Ahh.”
Tuy họ có hơi hướng côn đồ, nhưng chẳng có gì đáng tin cậy hơn việc biến chính những tên côn đồ đó thành đồng minh của mình.
“Nếu em định trở thành Phản Diện thì đúng là nên theo hình tượng của Kessha, Dokkaebi hay Doji-Rider. Nhưng em đến học viện này với mục đích gì? Ít nhất không phải là để trở thành Phản Diện, phải chứ?”
“Em....”
“Nếu em không thích thì cũng đành chịu thôi, nhưng cá nhân tôi thì khá tò mò đấy.”
Thật lòng mà nói.
“Vì tôi nghĩ em mà mặc hanbok thì chắc là xinh lắm.”
“...Thầy nói thật chứ ạ?”
“Uhm. Dĩ nhiên rồi.”
Phải mặc hanbok thì mới có thể sống yên ổn ở cái đất nước này mà không bị chửi.
“Nhiều người ở đất nước này sẽ nhìn em với cảm giác như một nàng dâu ngoại quốc đấy. Nếu thiết kế trang phục theo hanbok.”
“Nàng dâu... ngoại quốc á?”
Ymir nở một nụ cười gượng gạo và bối rối.
“...Đ-Đúng rồi. Nàng dâu.”
Cô bé khẽ liếm môi, nở một nụ cười nhạt.
“Vâng. Em sẽ mặc. Trang phục hanbok.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
