Chương 28 - Truyền Thuyết Về Thủ Thư Huyền Thoại (2)
Lại còn bận tâm về trang phục mới cơ à.
Việc cô ấy tâm sự chuyện này với tôi, có lẽ nào Ymir đang ‘nghi ngờ’ tôi chăng.
Chắc cô ấy nghi tôi đang dò xem liệu Bạch Kim Kỵ Sĩ bỗng dưng bốc hơi khỏi hiện trường, và Ymir không hề xuất hiện sau đó, có phải là cùng một người hay không.
Nhưng dù có nghi ngờ, cô ấy vẫn tin tưởng và răm rắp nghe lời tôi như một người lớn đáng tin cậy, chỉ vì tôi từng chém gió câu ‘thầy giáo luôn đứng về phía học sinh’.
Vậy thì.
‘Giả vờ không biết mới là chuẩn bài.’
Biết rành rành nhưng cứ phải giả ngơ thôi.
Chừng nào Ymir chưa tự mình tiết lộ thân phận, thì tôi cứ giả vờ giữ khoảng cách chừng mực, nhưng vẫn chắc chắn ra tay giúp đỡ mới là phải.
Vì ở cái đất nước này, trên hòn đảo này, vứt bỏ hình tượng Bạch Kim Kỵ Sĩ mới là quyết định khôn ngoan.
Nó chẳng khác nào tự vỗ ngực ‘tôi là người ngoại quốc gốc Âu đây’.
Mặc dù sự thật thì chả phải thế.
“Sách à? Sách thiết kế thì đúng là ở khu này rồi, nhưng trước khi chọn sách, tôi nghĩ em nên xác định concept trước thì hơn chứ?”
“Concept ạ?”
“Đúng vậy. Ý tôi là concept cho ‘bộ đồ Anh Hùng’ mà một người có dị năng sẽ mặc. Cái bộ mà sau này em sẽ diện trong kỳ thi thực hành ấy.”
“À. Kỳ thi thực hành ạ.”
Cô ấy có vẻ đã hiểu lầm gì đó, rồi gật đầu lia lịa sau khi nghe tôi nói.
“V-Vâng ạ. Tới tháng năm dự Đại hội Xuân Hè là cũng phải mặc đồ Anh Hùng rồi... Uhm, vâng, em hiểu ý thầy rồi. Haha, suýt nữa thì em hiểu nhầm.”
“Tôi không rõ em đã hiểu lầm chuyện gì, nhưng tôi đang nói về trang phục của ‘học viên Ymir’ thôi.”
“...Vâng ạ. Là trang phục của em. Vâng.”
Nhìn mặt cô ấy là tôi biết, ban đầu Ymir tưởng tôi đang gợi ý một concept khác để thay cho Bạch Kim Kỵ Sĩ, nhưng rồi nhận ra ngay là tôi chỉ đang bàn về ‘bộ đồ bình thường của Ymir’ thôi.
“.......”
Dù vậy, tất nhiên là cô ấy vẫn chưa xóa sạch nghi ngờ đối với tôi.
“Trước hết, hay là mình lên mạng hỏi thử xem sao? Em vào đây ngồi chút đi?”
“Dạ? Được không ạ?”
“Không sao đâu. Lỡ ai hỏi thì cứ bảo em tới thư viện làm tình nguyện viên là được.”
“Ahhh.”
Ymir liền lại gần ngồi xuống ghế, và khi tôi khẽ xê dịch ghế của mình, cô ấy cũng lập tức kéo ghế sát vào.
Tôi và Ymir ngồi kề bên nhau trước màn hình máy tính.
“Mình sẽ vào diễn đàn Anh Hùng hỏi thử. Kiểu như này này.”
- [Thẳng thắn mà nói, trang phục của mấy em gái Tây cứ thế này thì...]
Tôi đăng một bài lên diễn đàn Anh Hùng lớn nhất nước.
- Toàn copy concept của Snow White chứ gì nữa? Ai cũng na ná nhau, nhạt phèo. Phải có concept mới chứ. Mấy ông đề cử vài cái xem nào, tôi vẽ tặng một tấm.
“Thầy ơi?”
“Trên diễn đàn của giới trẻ thì phải nói chuyện theo kiểu của họ chứ em.”
“Em thấy giống một ông chú đang cố gồng mình để hòa nhập với các bạn trẻ hơn.”
“......Nhưng mà hiệu quả là được, đúng không?”
Ting.
Có người trả lời ngay tắp lự.
- High-leg?
“Người ta bảo thế kìa?”
“Đúng là đồ biến thái. Dạo này người ta siết chặt quy định về độ dài trang phục Anh Hùng lắm mà.”
Ymir cau mày ngay tắp lự.
“Làm sao có thể mặc high-leg làm đồ Anh Hùng được chứ?”
“Xem ra ông này không phải đang bàn về đồ của Anh Hùng, mà có lẽ là trang phục của mấy nữ cán bộ trong ‘Hội’ thì đúng hơn.”
Tôi mở một tấm ảnh tư liệu.
“Đây là ‘Qiongqi’, một trong Tứ Thiên Vương và cũng là cán bộ của Hội. Người đời còn gọi là ‘Hắc Viêm Ma Phượng’.”
“...Sao người ta có thể mặc bộ đồ như thế ra đường được chứ?”
“Thế nên mới là Phản Diện chứ. Mà còn là cấp S nữa.”
Mái tóc rực lửa đã đủ nổi bật, đằng này còn diện bộ đồ bó chẽn bằng chất liệu như latex, cắt xẻ kiểu high-leg khoe da thịt lồ lộ, ai nhìn vào cũng thấy nhức mắt.
“Chẳng phải đây là phong cách kinh điển của mấy nữ cán bộ trong các tổ chức tà ác sao.”
“Sợ thật. Người đó bảo em bắt chước cái này sao...?”
“Trang phục kiểu high-leg thực ra cũng khá nhiều mà. Không đến mức high-leg, nhưng đại khái là cảm giác như thế này.”
Một bình luận khác hiện lên.
- Thay vì high-leg thì phải là buruma chứ? Hàng Nhật cơ mà, thiết kế kinh điển đấy.
ㄴTuy không phải fan Nhật nhưng phải công nhận buruma là đỉnh thật.
ㄴThật ra buruma cũng là của Hàn Quốc mà các ông không biết à...
“Mặc buruma với áo thể thao ở trên chẳng hạn.”
“Chắc là cánh đàn ông sẽ thích lắm đây.”
“Cũng có những người có năng lực thực sự kiếm sống bằng cách đó đấy.”
“Ah, em biết rồi. Thầy đang nói đến mấy Anh Hùng kiểu idol, đi theo concept sexy để câu fan nam đúng không ạ?”
“Đại loại thế. Học viên Ymir thì định thế nào?”
“Uhmm... em thấy cái này không ổn lắm.”
Ymir lắc đầu quầy quậy, mặt mày nhăn nhó.
“Vì em không có ý định khoe da thịt.”
Tôi hiểu.
Nếu có ý định hở hang thì cô ấy đã chẳng xuất hiện với tư cách Bạch Kim Kỵ Sĩ làm gì.
Ting.
Một thông báo khác vang lên.
- Tùy vào mức độ che mặt mà loại trang phục cũng thay đổi nhiều chứ nhỉ?
“Ohh.”
Một câu trả lời khá logic và trúng phóc.
“Nhắc mới nhớ, em định xử lý phần mặt thế nào? Để lộ mặt hoàn toàn? Hay chỉ đeo mặt nạ thôi?”
“Nếu được thì em muốn che hết toàn bộ. Cả tóc nữa ạ.”
“Vậy thì... việc thiết kế sẽ bị hạn chế khá nhiều đấy nhỉ.”
Tôi gõ thêm vài dòng vào bài đăng của mình.
- Muốn vẽ theo concept che mặt
ㄴSao vậy?
ㄴTại muốn vẽ body cho cháy.
ㄴThế thì duyệt
“Thầy ơi...?”
“Phải hòa đồng thế này chứ, học viên Ymir. Dân trên này toàn người thông minh xuất chúng cả đấy. Em thấy cái bình luận lúc nãy rồi chứ? Đây này. Lại có thêm một cái nữa rồi.”
- Đề cử Đại Ma Nữ.
“...Cái này là gì vậy ạ?”
Đại Ma Nữ?
Lần đầu tôi nghe tên này.
“Ah, thầy ơi! Dừng lại!”
Mặt Ymir đỏ bừng trong nháy mắt, cô ấy vội nắm lấy cổ tay tôi.
“C-Cái này không được tìm kiếm đâu ạ!”
“Đại Ma Nữ thì có gì mà không được?”
“N-Nó nhạy cảm lắm. Cực kỳ ạ.”
“...Sao học viên Ymir lại biết chuyện đó?”
“Em cũng là người lớn rồi mà thầy? Em cũng phải tìm hiểu nhiều thứ để học làm Anh Hùng chứ? Đó là đồ của mấy người có năng lực hệ dị. Em nghĩ mình không nên tìm ở đây đâu ạ.”
“Vậy sao?”
Tôi thì chả biết nó là cái gì, nhưng dám cá là không thể hở bạo bằng đồ của Tứ Thiên Vương trong Hội nhà mình được.
Ting.
Lại một bình luận khác xuất hiện.
- Bunny girl tới luôn đi!!!
ㄴReverse bunny girl tới luôn chứ!!!!
“Bunny girl thì sao?”
“Em cứ có cảm giác là sẽ đụng hàng concept với ai đó ở thế giới khác. Mà cái này cũng hở hang bỏ xừ.”
“Vừa đeo mặt nạ thỏ che mặt, vừa mặc đồ bunny girl khoe dáng, nghe cũng hay ho phết đấy chứ.”
“...Em sẽ tạm gác lại ạ.”
Đáng tiếc là bunny girl đã bị gác lại.
- Vậy thì, Mahou Shoujo Magical Kyun Kyun!
“Ugh, đầu tôi...”
“Thầy sao vậy ạ?”
“Tôi có cảm giác như vừa lỡ chân nhìn vào vực sâu tội lỗi vậy. Chả biết là gì nhưng thôi bỏ qua đi. Nào, tiếp theo là...”
Có lẽ vì tôi nói sẽ vẽ minh họa, nên các bình luận bắt đầu tuôn ra như mưa.
- Trước hết là phải bó sát để lộ hết đường cong cơ thể.
“Trắng trợn ghê. Học viên Ymir, em thấy kiểu đồ latex bó toàn thân thế nào? Kiểu này thì kín cổng cao tường, khỏi lo hở da thịt.”
“Dù không hở da nhưng nó lại phô bày hết vóc dáng mà thầy.”
“Với body của học viên Ymir thì phải tự tin chứ- khuk. Xin lỗi. Thế này có bị tính là quấy rối không nhỉ?”
“Em không tố cáo đâu nên thầy cứ yên tâm đi. Hihi.”
Ymir ưỡn thẳng lưng, cười toe toét.
“Em tự tin về vóc dáng của mình, nhưng em không thích việc nó bị phô bày ra.”
“Tại sao vậy?”
“Vì các nữ Anh Hùng có thể bị nhận dạng qua vóc dáng ạ!”
“Ahh.”
Tôi đã hiểu.
“Đúng là đôi khi cũng nguy hiểm thật. Mấy nữ Anh Hùng mặc đồ bó sát ấy. Chỉ cần một đặc điểm cơ thể hơi nổi bật một chút là y như rằng sẽ bị đem ra so sánh với tất cả các bức ảnh trên mạng.”
Đàn ông thì còn đỡ.
Còn với phe con gái, người ta sẽ soi từ số đo vòng một, đường cong hông háng, rồi đối chiếu với ngoài đời để phán Anh Hùng này chính là con bé kia! Thực tế đã có đứa bị bóc phốt như vậy rồi.
- Tấm thớt này chắc chắn là cô C người nổi tiếng nhà chúng ta rồi!
- Dù có độn thì chúng tôi vẫn biết! Đường vai này, vòng hông này, cặp đùi đặc biệt to này!
- Tưởng che mặt là chúng tôi không biết chắc! Dáng đi đích thị là cô rồi, C ơi!
Đúng là thảm họa do sự quan tâm thái quá dành cho người có năng lực.
“Vậy nếu chọn một bộ trang phục che kín toàn thân thì...”
“Trời ơi.”
Mắt Ymir sáng rỡ, cô ấy chỉ vào một bình luận.
“Khủng long dạ quang thì sao ạ?”
“...Gì cơ?”
“Khủng long dạ quang ạ.”
“Ý tưởng hay đấy. Nhưng nếu thực sự làm trang phục kiểu đó thì chất liệu sẽ rất quan trọng. Là kiểu đồ thú bông, hay là kiểu đồ ngủ. Mà kiểu đồ ngủ thì khi gió thổi...”
“Sẽ lộ hết đường cong cơ thể. Uhm. Ahh.”
Thử trêu cô ấy một phen xem sao.
“Này em, có nhớ nữ Anh Hùng xuất hiện lúc nhà hàng của tôi bị tấn công không? Cái người đã đối đầu với Dokkaebi ấy.”
“......Dạ?”
Cô ấy căng thẳng ra mặt.
Ai nhìn cũng biết là chính chủ rồi.
“Nhắc đến cô Kỵ Sĩ đó tôi mới nhớ, có một thiết kế khá hợp với cái concept khủng long mà học viên Ymir vừa nói đấy. Đây này.”
Tôi liền mở thanh tìm kiếm và cho cô ấy xem.
“Dũng Sĩ Vàng Huyền Thoại El Goldrado.”
“.......”
“Tuy nó có cơ chế biến hình hợp thể, nhưng mình chỉ cần biến thành hình dạng sau khi biến hình là được.”
“Thầy thích mấy thứ này ạ?”
Với vẻ mặt cứng đờ, Ymir chỉ vào tấm ảnh một chiếc ô tô đang hợp thể với một con khủng long, còn tôi thì dứt khoát lắc đầu.
“Trang phục mà tôi thích là kiểu thiết kế này cơ.”
Tôi mở một đoạn video trên Vtube.
“...Đừng nói chuyện này với ai nhé.”
“Đây là.”
“Tổng Soái của tổ chức tà ác ‘Hội’.”
Trong bóng tối.
[Hãy tung hô. Cho bóng tối đích thực.]
Người đứng đầu của Hội hiện ra trong bộ váy trang nghiêm, hai tay dang rộng, phô diễn một uy thế áp đảo.
ㄴÔ là la.
ㄴChị ơiiiiiiiiiiii
ㄴThật lòng mà nói, bỏ cái mác Hội ra thì chị Tổng Soái body đỉnh nhất.
ㄴSau lớp mặt nạ chắc mặt như cái mâm.
ㄴMày biến đi.
ㄴNhìn bình luận thôi cũng biết độ dày ngón tay rồi nhỉ? Lại định bôi nhọ chị Tổng Soái của chúng ta phải không?
ㄴTheo tôi thì Tổng Soái chắc chắn ở sau lưng toàn bị ‘gậy’ của Dokkaebi hành cho lên bờ xuống ruộng thôi. Bị cây chày đó nện tới tấp, rồi còn bị túm sừng, bị Dokkaebi cưỡi như xe phân khối lớn ấy chứ.
“.......”
Người đời nào có hay biết.
Rằng đó là trạng thái ‘biến hình’.
“Tổng Soái của Hội... Không lẽ gu của thầy là kiểu này sao?”
Ymir hết nhìn Tổng Soái trong video rồi lại liếc xuống dưới, lặp đi lặp lại.
“...Tch.”
Cô ấy chép miệng ra mặt luôn.
Chẳng hiểu sao, tôi lại thấy hình như Ymir đang cảm thấy lép vế trước Tổng Soái thì phải.
