Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1308

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21733

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1347

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Web Novel - Chương 29 - Truyền Thuyết Về Thủ Thư Huyền Thoại (3)

Chương 29 - Truyền Thuyết Về Thủ Thư Huyền Thoại (3)

Trang phục Anh hùng thì lúc nào cũng phơi phới sáng lạng, còn đồ của Phản Diện thì trái lại, cứ phải u ám như thể gào vào mặt người ta “Tao là trùm cuối đây” vậy.

Và trùm cuối của cái trường phái đó không ai khác chính là Kết Xã.

Tổ chức này có thể bị mấy tay gia trưởng xem nhẹ vì từ Tổng Soái đến cán bộ đều là phái nữ, nhưng thực tế thì từ bà trùm cho đến Tứ Thiên Vương ‘Tứ Hung’ gồm Qiongqi, Taotie, Taowu, và Hundun, ai nấy đều sở hữu mana và sức chiến đấu đè bẹp đối phương.

Thế nhưng, đúng với bản chất Phản Diện, dù hoạt động ở Hàn Quốc, họ lại phạm phải cái tội tày đình nhất.

Mấy cái tên Phản Diện thì thôi bỏ qua, vì đằng nào cũng do Liên Minh Anh Hùng gán cho.

Trang phục của mỗi đứa thì thôi rồi, đúng là một tội ác thời trang khi bê nguyên xi phong cách phương Tây, chả ăn rơ gì với phương Đông cả!!

- Cái khí phách dám mặc trang phục đi ngược lại thuần phong mỹ tục Hàn Quốc! Cái thiết kế chắc chắn sẽ bị che mờ nếu lên sóng truyền hình quốc gia mới chính là tội ác tày trời nhất khi đẩy đất nước này vào thế khó! Đây mới đúng là tâm thế của một Phản Diện thứ thiệt! Ohahahaha!

Cứ thế, Kết Xã đang trực tiếp thách thức các quy định kiểm duyệt của quốc gia này.

Tổng Soái tuy xuất hiện với bộ váy khá kín đáo, nhưng dạng biến hình của ngài lại có kích cỡ túi ma lực thuộc hàng phải kiểm duyệt.

Cá nhân tôi lại cực kỳ khoái cái thiết kế đó.

Vì nó trông y hệt như mấy bộ đồ của đám nữ quỷ quèn trong một game fantasy trung cổ nào đó.

Trong cái thế giới mà tinh thần dân tộc lên cao quá mức này, đó là một thiết kế tuyệt vời giúp tôi không bị lậm quá sâu.

Phải nói rằng nó là một thiết kế giúp tôi nhận ra thế giới này là ‘dị giới’.

Chính vì thế nên tôi mới chuộng mấy thiết kế kiểu này.

Bởi cái gọi là lòng tự tôn dân tộc mà người đời này cảm nhận đối với tôi chỉ là sự tự tôn thái quá, nặng nề bỏ xừ.

“Hmm....”

Ymir nhếch môi khi ngắm trang phục của Tổng Soái.

“...Trông thì ngầu thật đấy, nhưng khổ nỗi lại là đồ của Phản Diện. Em mà bắt chước kiểu này chắc bị đuổi học ngay tắp lự.”

“Đúng thế. Chỉ là... tôi muốn cho em thấy kiểu trang phục này không hợp với một học viên như em thôi mà. Thôi, mình xem cái tiếp theo nào.”

Tôi tắt video của Tổng Soái đi, đoạn kiểm tra lại phần bình luận.

“Em xem bình luận này đi. Bộ Cổn Long bào hoàng kim khí chất ngời ngời này thì sao?”

“Chắc không được đâu ạ. Em chỉ là một đứa cấp E quèn thôi. Cấp E mà mặc đồ của vua thì có mà ăn chửi sấp mặt.”

“Tiếc nhỉ.”

Nếu là cấp EX thì có mặc Cổn Long bào đội cả Dực Thiện Quán cũng chẳng đứa nào dám hó hé, nhưng giờ tôi chỉ đang chọn thiết kế cho một học viên tên Ymir, nên việc lựa chọn quả thật khó đủ đường.

Bỗng nhiên.

Một bình luận đập vào mắt tôi.

‘Dokkaebi’ thì sao? Không phải Dokkaebi thường đâu, mà là ‘Doji-Rider’ nhé.

“...Cái quái gì đây?”

Tôi thấy có điềm chẳng lành trước đường link đi kèm với từ Dokkaebi xuất hiện đột ngột.

“Thầy cứ nhấn vào thử xem sao ạ?”

“Trông có vẻ là link độc đấy....”

“Thầy không biết Doji-Rider à?”

Dù cái tên nghe đã thấy có mùi rồi, nhưng Ymir có vẻ biết Doji-Rider là gì.

“Thầy cứ nhấn vào đi. Chắc là ‘cái video đó’ đấy ạ.”

“Uhm....”

Tôi nhấn vào đường link, cửa sổ mới mở ra đang chiếu video về một kẻ nào đó.

[READY!]

[Biến hình.]

Hình ảnh Dokkaebi đeo thắt lưng biến hình cùng hiệu ứng âm thanh nặng trịch.

Quả nhiên.

Đến chính tôi nhìn còn thấy ngầu bá cháy.

Để có thể biến hình mà không bị quê, tôi đã phải soi gương tập không biết bao nhiêu tư thế, mồ hôi và ký ức về những ngày tháng tập huấn cùng Tổng Soái rõ ràng đã không hề uổng phí.

Ấy là buổi sáng vài ngày trước, cái ngày tôi biến thành Doji-Rider.

Ngài ấy cứ càm ràm không ngớt qua cuộc gọi video.

“Đây là Doji-Rider đấy ạ.”

“Oh, uhm, có vẻ... tuy là Phản Diện, nhưng thiết kế cũng độc đáo phết nhỉ.”

“Vâng. Và bây giờ... nó đang thành trend hay sao ấy ạ? Kiểu thế trong cộng đồng mạng.”

“Hả?”

Gì đây trời.

“Đây mà là trend á?”

“Vâng. Thì, thế hệ lớn hơn chúng ta một chút đều là thế hệ lớn lên cùng ‘Anh Hùng biến hình’ mà thầy? Họ bảo xem mà thấy hoài niệm. Dù là Phản Diện, nhưng từ trước đến nay chưa có dị năng giả nào thể hiện ngoại hình theo kiểu này cả.”

“Nhưng đó là Phản Diện cơ mà?”

“Có người đã nói rằng. Doji-Rider mang trong mình sự lãng mạn của đấng mày râu.”

Tôi biết chứ.

Vì nó lãng mạn nên tôi mới biến thành dạng này, chứ không thì tôi đã thành một quý ông Dokkaebi mặc vest rồi.

“Ở Hàn Quốc thì cũng bình thường thôi, chứ ở Nhật Bản với phương Tây đang loạn cả lên đấy ạ.”

“Loạn ở nước ngoài cơ á?”

“Vâng. Thầy muốn xem thử không?”

Ymir lấy điện thoại của mình ra, tìm một bức ảnh trên cộng đồng mạng rồi chìa cho tôi xem.

“Để xem nào.”

Tôi cúi đầu nhìn vào điện thoại.

- Doji-san ngầu quáaaaaaaaaaa!

- Doji-san đỉnh quáaaaaaaaa---!

- Gã này cuối cùng cũng thành Rider rồi wwww

- Fucking Jesus.

- Tôi nghĩ Dodge Rider sẽ mang đến một luồng gió mới cho diện mạo của những người dùng có siêu năng lực.

ㄴDùng Google dịch à ba?

- Thần lực sẽ ở bên ngươi!

- Bộ đồ biker hoàn hảo. Mặc quả này mà lượn trên cao tốc Autobahn thì cứ phải gọi là như phim hành động. Mail của tôi là....

“...Phản ứng đa dạng gớm, tôi nên hiểu chuyện này thế nào đây?”

“Em nghĩ thầy cứ coi nó là chuyện bình thường thôi ạ. Chuyện Dokkaebi, người trước đây chỉ toàn mặc vest lịch lãm, giờ lại lộ ra ‘diện mạo thật’ như thế này đã là một chuyện, mà cái thiết kế đó lại còn gãi đúng chỗ ngứa của người nước ngoài nữa.”

“Người nước ngoài?”

“Vâng. Phải nói sao nhỉ, từ trước đến nay đa phần đều là trang phục kiểu Hàn Quốc hoặc phương Đông phải không ạ? Thế mà đùng một cái lại xuất hiện một thiết kế đậm chất Anh Hùng biến hình. Dù đó là Phản Diện.”

“Uhm....”

Tôi có để tâm mấy đâu, nhưng có vẻ thế giới đang bị hình dạng khác của tôi kích thích ra trò.

“Chẳng quan tâm chuyện Dokkaebi xuất hiện trên đảo Sejong mà lại chỉ tập trung vào ngoại hình. Thật là.”

“Đó là chuyện của mấy người cấp cao, chứ dân thường như bọn em thì chẳng quan tâm đâu ạ. Tại sao hắn xuất hiện không quan trọng bằng việc hắn xuất hiện với hình dạng nào.”

“Em nói cũng có lý.”

Công chúng vốn cuồng si hình ảnh mà các dị năng giả thể hiện.

Và giờ đây, tôi đã trình diễn một màn đốt cháy trái tim của không biết bao nhiêu người.

“Kỳ diệu thật. Nhưng tại sao lại là Doji-Rider chứ? Cái tên nửa nạc nửa mỡ này là sao vậy?”

“Vì thiết kế giống đồ đua xe nên được gọi là Rider, còn người nước ngoài thấy phát âm ‘Dokkaebi’ khó quá nên họ đặt cho cái tên mới luôn.”

“Chẳng phải cũng có từ tiếng Anh chỉ Dokkaebi sao? Sao không dùng?”

“Dokkaebi dịch ra là Goblin mà thầy.”

Goblin Rider?

“Doji-Rider nghe vẫn còn đỡ chán hơn. À không, không phải là nghe hay, nhưng Goblin Rider nghe nó cứ sai sai thế nào ấy.”

“Vậy sao?”

“Uhm. Cảm giác như phải mặc đồ xanh lá vậy. Tôi bắt đầu thấy hơi tội nghiệp cho Dokkaebi rồi đấy.”

“Tội nghiệp ạ? Tại sao?”

“Vì Dokkaebi... Mà thôi. Bỏ đi. Chúng ta nói chuyện khác.”

“Có hai cách để làm người khác tức điên lên đó thầy, một là nói chuyện nửa chừng, và hai là....”

“Rồi rồi, tôi nói đây.”

Tôi khẽ giơ hai tay đầu hàng trước ánh mắt sắc như dao của Ymir.

“Việc Dokkaebi lộ diện với bộ dạng đó, có lẽ là muốn cho Bạch Kim Kỵ Sĩ thấy chăng? Rằng ở cái đất này, việc có bộ dạng giống như Bạch Kim Kỵ Sĩ sẽ không hay ho cho lắm đâu.”

“.......”

Chắc hẳn bản thân cô ấy còn hiểu rõ hơn ai hết.

Khi tự tìm kiếm thông tin về mình trên mạng, cô ấy hẳn đã thấm thía điều đó.

“Một người tự xưng là Anh Hùng mà lại tùy tiện chọn phong cách ngoại quốc, lại còn là phong cách phương Tây làm trang phục trên hòn đảo Sejong này, ở đất nước này, chẳng phải hắn muốn cho thấy điều đó có thể tạo ra ấn tượng không tốt với mọi người hay sao.”

Ở Hàn Quốc, chọn thiết kế kiểu phương Tây gần như đồng nghĩa với ‘Phản Diện’.

“Có lẽ đó là một lời cảnh báo và khuyên răn rằng đừng có làm trang phục giống hắn, hoặc giống Bạch Kim Kỵ Sĩ. Chà, tùy người nghe mà có thể coi đó là một lời dạy đời khó ưa.”

“Ra là vậy....”

Ymir gật gù như vừa giác ngộ ra chân lý.

“Giống như việc Doji-Rider dù được người Hàn khen ngầu nhưng không ai hô hào ‘mình cũng phải biến hình như thế’, một Anh Hùng thì phải mặc trang phục phản ánh rõ nét văn hóa Hàn Quốc...!”

Ymir vỗ tay một cái bốp.

“Cảm ơn thầy! Nhờ thầy mà em cảm thấy như đã tìm ra manh mối rồi ạ.”

“...Vậy sao? Tôi rất mừng khi thấy nỗi băn khoăn của em dường như đã được giải quyết. Và tôi cũng vui gấp đôi vì cảm thấy mình đã làm được điều gì đó với tư cách một người thầy, chứ không chỉ đơn thuần là một thủ thư.”

“Fufufu. Đúng vậy ạ.”

Có lẽ, giờ đây Ymir sẽ lựa chọn một thiết kế mới.

“Vậy thì trang phục nào đậm màu sắc Hàn Quốc sẽ hợp nhỉ?”

“Nếu tìm thêm trong phần bình luận thì... hả?”

Một tin nhắn vừa đến.

Tôi đang tự hỏi ai lại nhắn tin đột ngột thế này, thì thấy một cái biệt danh hết sức dị hợm.

[Nanh_Vuốt_Rực_Cháy]

“Cái quái gì đây?”

Tôi mở tin nhắn từ cái nick Nanh_Vuốt_Rực_Cháy.

[Gửi tác giả.]

Bên dưới lời mở đầu lịch sự, tôi choáng váng trước một tràng vô số địa chỉ và đường link khó đỡ.

“Woa... Gì thế này ạ.”

“Cái này, hình như là địa chỉ của Bảo tàng Quốc gia Trung ương...?”

“Gì cơ?”

Thằng điên nào trên đời lại đi gửi một đống địa chỉ bảo tàng như thế này chứ?

[Ngài thử vẽ Hanbok xem sao?]

Ah.

Gặp đúng thánh cuồng rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!