Hiện trường cuối cùng cũng tạm yên.
Ả phản diện Lilith trong lốt ác quỷ đã dính trọn tuyệt kỹ của Dokkaebi rồi tan thành tro bụi, còn Bạch Kim Kỵ Sĩ vô danh cũng biến mất trong một luồng sáng chói lòa.
“.......”
Baek Seolhee nhìn đám người của Liên Minh Anh Hùng dọn dẹp đống đổ nát, bất giác siết chặt tay.
Bất lực đứng nhìn mà còn tức giận, nghe nực cười thật nhỉ?
Nếu đây là Busan chứ không phải đảo Sejong, cô đã chẳng ngại ngần mà bay vào giúp mọi người một tay rồi.
Dù chỉ cách hiện trường chưa đầy 200 mét, Baek Seolhee vẫn không tài nào chen vào được.
“Akk! Chị ơi, em là fan cứng của chị đây!”
“Snow White kìa! Là Snow White bằng xương bằng thịt đó!”
“Woa.... Nhìn làn da trắng nõn kia kìa. Giờ có chết tôi cũng cam lòng.”
Là do đám đông hiếu kỳ kéo đến xem vụ việc đã vây cứng lấy cô.
Bíp.
- Snow White.
- Tôi nói thẳng nhé, đừng có ‘làm liều’.
- Cứ để bọn cấp dưới dọn dẹp, còn cô thì giữ cho đúng cái giá của một hạng S đi. Nghe rõ chưa?
Và cũng vì mấy lão già cổ hủ cứ liên tục spam tin nhắn ra lệnh.
“.......”
Baek Seolhee chỉ im lặng.
Cô cảm thấy nếu mở miệng lúc này chỉ tổ chuốc thêm bực mình, nên đã chọn cách giữ cho đúng cái mác ‘Công chúa Băng giá’ của mình ngày nào.
Đám đông đã đủ phiền rồi, đằng này trong đầu cô còn lùng bùng bao nhiêu chuyện phức tạp khác.
Chuyện về Bạch Kim Kỵ Sĩ.
Ừ thì, có thể coi Bạch Kim Kỵ Sĩ chỉ là một Anh Hùng chưa đăng ký.
Cũng có khả năng đó là một tân học viên đột nhiên thức tỉnh dị năng, tiện tay hạ gục tên Phản Diện tại nhà hàng.
Với tư cách là một giảng viên kiểm tra tân học viên, sớm muộn gì cũng có người để lộ năng lực và rồi thân phận cũng sẽ bị phơi bày.
Thế nên, chuyện đó không đáng lo lắm.
Điều thực sự khiến cô bận tâm là ‘Dokkaebi’.
“Mà không hiểu sao Dokkaebi lại lòi mặt ra đây được nhỉ?”
“Dokkaebi thì đâu mà chẳng xuất hiện được. Chuyện thường ngày ở huyện.”
“Hắn thích thì hắn hiện hình thôi, nhưng từ trước đến giờ có bén mảng đến đảo Sejong đâu.”
“Ai biết. Chắc tại cái cô nàng hắn bám đuôi vào đây rồi chứ gì.”
Những lời xì xào như kim châm lướt qua tai Baek Seolhee.
Bản thân cô cũng có phần nghĩ vậy, nên chẳng thể dứt khoát phủ nhận được.
Hiện tại, Snow White và Dokkaebi được xem như một cặp ‘kỳ phùng địch thủ’.
Một phần là do Snow White luôn để xổng mất Dokkaebi, nhưng cũng vì cả hai đã chạm trán không ít lần nên công chúng đã mặc nhiên coi họ là cặp đôi Anh Hùng - Phản Diện kiểu mẫu, một cuộc đối đầu kinh điển giữa thiện và ác.
“Mà Bạch Kim Kỵ Sĩ đó, chiến thật đấy chứ?”
“Chắc đây là nữ kỵ sĩ đầu tiên dám khô máu với Dokkaebi ở cự ly gần thế này nhỉ? Ngay cả Snow White cũng toàn đứng từ xa bắn tỉa thôi.”
“Woa kinh thật. Mấy trận chiến của hạng S trông có vẻ nhẹ nhàng mà vẫn nổi da gà. Tôi cũng muốn chiến đấu như thế. Thật sự đấy.”
“...Giờ kèo của Dokkaebi phải là Bạch Kim Kỵ Sĩ kia rồi, chứ gì nữa? Hehe.”
Thế nhưng, một kẻ khác đã xuất hiện và chiếm lấy vị trí đó.
Một kẻ đối đầu với Dokkaebi còn máu chiến hơn cả cô, không những không lùi bước mà thậm chí còn lấn lướt ngược lại.
Và trên hết.
“Nhìn tấm ảnh này đi. Đây có phải là dạng thứ hai của Dokkaebi không nhỉ?”
“Gọi là dạng chiến đấu nghe hợp lý hơn đấy chứ? Từ trước đến giờ hắn toàn diện vest thôi mà. Nhưng cái này thì hoàn toàn... trông như một bộ đồ tác chiến, na ná bộ giáp cường hóa.”
“Nếu tạo ra một bộ giáp cường hóa theo hình dạng Dokkaebi thì chắc sẽ y hệt thế này. Mà đây cũng là lần đầu tiên hắn dùng vũ khí là cặp dùi cui trong tay phải không?”
“Lẽ nào từ trước tới giờ hắn còn chưa bung hết nửa sức của mình sao? Đúng là một con quái vật, Dokkaebi của Kết Xã...!”
Diện mạo mới mà Dokkaebi vừa thể hiện.
Mạnh mẽ và nhanh nhẹn đến mức không thể so bì với Dokkaebi mặc vest trước đây.
Thậm chí, thay vì cây gậy gai thô kệch thường dùng, cặp dùi cui tinh xảo và sắc bén lại mang đến cảm giác tinh tế hơn là hung tợn.
“Chắc Bạch Kim Kỵ Sĩ kia phải bá cỡ nào thì Dokkaebi mới phải bật mode chiến đấu nhỉ....”
“Vậy giờ đối thủ của Dokkaebi là nữ kỵ sĩ đó à?”
“Ai biết được. Đã biết nữ kỵ sĩ đó có phải là Anh Hùng hay không đâu?”
“Chà, đáng xem đây, đáng xem lắm. Sau này lúc đối đầu với Snow White mà hắn không thèm bật mode chiến đấu thì có khác nào coi Snow White là trò hề không?”
“.......”
Mấy lời bàn tán xung quanh khiến Baek Seolhee sôi cả gan ruột.
Hay là lật tung tất cả lên?
Không được.
Cộc, cộc.
Baek Seolhee rẽ đám đông, tiến về phía trước.
Cô nhìn tòa nhà nhà hàng đã tan hoang và đưa tay ra.
Bíp bíp bíp.
[Cô đang làm cái trò gì vậy! Cô chỉ cần đứng sau ra vẻ uy nghiêm là được rồi! Một Anh Hùng hạng S tự dưng lao vào cứu người, cô không biết bọn cấp dưới sẽ khó xử thế nào à?!]
Tiếng oang oang của vị tai to mặt lớn vang lên.
Dĩ nhiên, âm thanh đó không lọt vào tai mọi người mà chỉ truyền đến bộ đàm trong tai Baek Seolhee, nhưng nó ồn ào đến mức suýt chút nữa có thể lan ra tứ phía.
“Này ông.”
Baek Seolhee đặt tay lên chiếc Taegeuk Watch.
“...Đi ăn cứt mẹ đi.”
Cô ngắt dòng mana chảy trong Taegeuk Watch, rồi vươn tay về phía đống đổ nát.
Xàaaa.
Mana băng giá tỏa ra từ bàn tay cô nhanh chóng phá vỡ và chia nhỏ những mảnh vụn, bắt đầu dọn dẹp mớ hỗn độn.
Khoan đã, một Anh Hùng hạng S lại làm việc này ư?
Không một ai dám thốt ra lời đó.
Bởi vì biểu cảm của Snow White lúc dọn dẹp đống đổ nát trông đáng sợ vô cùng.
***
“Hmm. Không ngờ lại có biến số thế này.”
Cách hiện trường không xa, gã thanh niên trong bộ hanbok cách tân kẻ ca-rô đỏ đen vừa gãi má vừa cười khẩy.
“Mất công tặng một hạt giống ác ma xịn sò làm quà, thế mà hạt còn chưa kịp nảy mầm đã tạch mất rồi.”
Gã thanh niên xem lại hàng loạt video được ghi lại trên Taegeuk Watch.
“Tuyệt Kỹ, Grand Cross.”
Ít nhất mười bảy cảnh quay từ các góc độ khác nhau.
Một luồng mana mạnh mẽ tụ lại trên cặp dùi cui trong tay Dokkaebi, và hắn vung chúng một cách mạnh mẽ, khiến ác quỷ tan biến không một dấu vết chỉ trong nháy mắt.
“Thú vị thật. Dám dùng tuyệt kỹ tên là ‘Grand Cross’ trên đảo Sejong. Nếu là ta, ta sẽ đặt một cái tên như ‘Nam Thập Tự Tinh Đêm Giữa Hạ’. Chậc. Lời đồn Dokkaebi là thằng đầu đen sính ngoại quả không sai mà? Chỉ vì hắn dùng tiếng Anh mà quy chụp là dân Mỹ hay Anh thì hơi khiên cưỡng, nhưng mà....”
Gã thanh niên nhìn bức tượng được dựng ở một góc quảng trường và nhếch mép.
“Trên hòn đảo được đặt theo tên của Vua Sejong vĩ đại, người đã sáng tạo ra Hangeul, mà hắn dám dùng một chiêu thức bằng tiếng Anh. Thầy Ju Sigyeong mà biết chắc phải đội mồ sống dậy mất. Tên tổ chức thì rõ là ‘Imangmangryang’, thế mà chiêu thức lại toàn tiếng Anh. Chậc chậc.”
Gã thanh niên liên tục tặc lưỡi và lắc đầu.
Đúng lúc đó, chiếc Taegeuk Watch của hắn đột nhiên reo lên.
“...Ah, uh. Thất bại rồi. Tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
[Trách nhiệm? Chỉ việc dụ được Dokkaebi ra mặt đã là thành quả lớn rồi. Hơn nữa, cả ‘Unknown’ cũng-]
“Cái gì?”
[...Kẻ có dị năng vô danh kia cũng là một thành quả tốt. Một biến số hoàn toàn mới mà chúng ta không hề biết đã xuất hiện.]
“Phải. Một biến số mới. ...Ít nhất cũng phải vượt qua cấp đặc biệt.”
[Cấp S.]
“Cấp đặc biệt.”
[Này, cái thằng cha cổ hủ kia. Người ta có tiêu chuẩn quốc tế cả rồi, cậu tự tiện dùng mấy cái cấp bậc đó là sao hả- ]
Cạch.
Gã thanh niên gập chiếc Taegeuk Watch lại.
Có lẽ vì tức giận nên đầu dây bên kia gọi lại ngay, nhưng hắn chẳng thèm bận tâm.
“Thật là một chuyện đáng buồn. Khi trên đất Hàn Quốc lại sử dụng một ngôn ngữ khác không phải tiếng Hàn. Và điều đáng tiếc nhất là....”
Gã liếc nhìn cuốn sách trong lòng mình, khóe miệng cong lên.
“Yêu ma quỷ quái xứ mình làm gì có con nào là ‘cái ác tuyệt đối’ đâu.... Chậc, rốt cuộc muốn chúng nó lồng lộn hết cỡ thì lại phải lôi hàng ngoại về à. Haiz.”
Gã thanh niên thở dài, vẻ mặt thực sự tiếc nuối.
“Bạch Kim Kỵ Sĩ, Dokkaebi, thêm cả Snow White nữa. ...Hehehe. Phải, cũng cần có chút nghịch cảnh thì cuộc đấu mới thú vị chứ.”
Gã quay người rời khỏi hiện trường.
“Đến lúc phân cao thấp rồi, Kết Xã. Để xem ai mới là trùm cuối của cái ác thực sự... Ta, Dueoksini này, sẽ cho các ngươi sáng mắt ra.”
Cạch.
Vẫn trong bộ hanbok cách tân, hắn kéo sụp chiếc mũ xuống rồi biến mất vào bóng tối.
***
Cùng lúc đó, tại một nơi nào đó trong ký túc xá nữ.
“Aaaargh!!”
Cô gái tóc vàng úp mặt vào gối và giãy đành đạch.
“Aaaaaargh!!”
Dù đang gào thét, nhưng vì sợ người khác nghe thấy nên cô chỉ có thể hét trong câm lặng, dẫu vậy tiếng kêu của cô vẫn đủ sắc bén để lấp đầy căn phòng.
Rầm!
Ymir tung một cước vào cái chăn.
Không, không phải đá, mà là thúc thẳng đầu gối vào chiếc chăn đang gấp gọn gàng, rồi cô bắt đầu đấm thùm thụp vào gối và vò đầu bứt tai.
“Uaaaahhhh...! Sao mình lại có thể ngu ngốc thế này chứ...!”
Giờ đây, đến cả đỉnh đầu cũng đã đỏ ửng, Ymir bật khóc.
Không phải vì buồn, mà vì xấu hổ đến mức nước mắt cứ tuôn ra không ngừng.
“Chưa một ai thấy...! Chưa một ai biết! Aaahhh, thế này thì ế chỏng chơ mất...!”
Cô đã để một người đàn ông thấy cơ thể trần trụi của mình.
Mà trớ trêu thay lại là kẻ thù, tên Kẻ Hành Quyết Phản Diện đó.
“.......”
Ymir nằm thẳng cẳng ra giường.
Cô ôm chặt chiếc áo choàng Durumagi màu đen trên người mình, tay siết chặt tấm áo, môi dưới cắn chặt.
“Sau này... mình sẽ không bao giờ lo chuyện bao đồng, biến hình để cứu người nữa. Humph....”
Tại sao mình lại biến hình chứ.
Trong khi vẫn chưa giải quyết được cái ‘tác dụng phụ’ này.
Cái tác dụng phụ chết tiệt khiến quần áo không trở lại như cũ sau khi biến hình-
Bíp bíp bíp bíp.
Chiếc Taegeuk Watch bắt đầu reo.
Ymir ngay lập tức nhận ra lý do tại sao mình lại biến hình.
“Thầy ơi!”
[Học viên Ymir, em có sao không?]
Giọng nói đầy lo lắng của một người đàn ông.
Ymir lật người lại, đưa chiếc Taegeuk Watch đến gần mặt mình.
“Vâng...! Còn thầy thì sao ạ?!”
[Tôi vẫn đang ở hiện trường, nhưng không thấy học viên Ymir đâu nên nãy giờ tôi vẫn đang tìm.]
“......!”
Ymir định lao ra ngoài, nhưng rồi lại nhìn vào bên trong chiếc áo choàng và mặt mày méo xệch.
“Th-Thưa thầy.”
Ymir nhăn mặt.
“...Thầy ơi, bữa ăn của chúng ta để lần sau tiếp tục được không ạ?”
[Học viên Ymir? Có chuyện gì xảy ra sao?]
“Ah, không ạ! Không có gì đâu ạ, không, phải nói là có chứ nhỉ....”
[Bây giờ, em có an toàn không?]
Giọng nói vô cùng nghiêm túc.
“...Vâng.”
Ymir lí nhí thú nhận, và rồi một tiếng cười nhẹ nhõm vang lên.
[May quá. Em an toàn là được rồi. Và này học viên Ymir. Tôi không quan tâm em là người thế nào... tôi chỉ mong em không bị thương thôi. Tôi luôn ở về phía em.]
“......Vâng. Em cảm ơn thầy.”
[Fufu. Vậy hẹn gặp em lần sau nhé.]
Ymir.
“...Bật ghi âm.”
Cô lấy chiếc điện thoại ra, nhanh chóng loay hoay trên một ứng dụng, rồi bật lặp lại một câu nói nào đó và lặng lẽ nhắm mắt lại.
Tôi luôn ở về phía em---
“......Hihi.”
