Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Web Novel - Chương 26 - Anh Hùng Là Những Người Vượt Qua Sự Bất Công (3)

Chương 26 - Anh Hùng Là Những Người Vượt Qua Sự Bất Công (3)

Thứ Hai.

Thư viện đóng cửa, nên hôm nay là ngày nghỉ của tôi. Lẽ ra giờ này tôi đã có thể ung dung ở nhà gặm hết đống sách vừa mượn rồi.

Thế mà tôi vẫn phải đóng bộ vest chỉn chu, lết xác đến tòa nhà chính của học viện.

Không phải để đi ngắm trường, mà là để “check hàng” mục tiêu.

Xì xào, xì xào.

Từng đám học viên trong bộ đồng phục na ná nhau đang lũ lượt kéo về phía hội trường.

Với sức chứa hơn 2000 người, đây là nơi diễn ra các sự kiện trọng đại của học viện, và cũng là địa điểm tổ chức “Lễ Nhập học” hôm nay.

Thường thì đây cũng chỉ là một buổi lễ nhập học tầm phào, nhưng năm nay có lẽ sẽ khác một trời một vực so với trước đây.

“Hôm nay lúc giới thiệu giảng viên, vị đó cũng sẽ xuất hiện đúng không?”

“Haizz. Snow White.... Hạnh phúc chết mất, không ngờ cô ấy lại về trường mình giảng dạy năm nay.”

“Được nghe giảng về năng lực của một người cấp S, lại còn là người mạnh nhất hệ Băng nữa chứ. Chậc, đúng là bõ công mình hoãn tốt nghiệp cả năm trời...!”

Cả tân học viên lẫn những người đến xem đều đổ dồn sự chú ý vào một người phụ nữ duy nhất.

Baek Seolhee.

Snow White.

Woaaaaahhhhhㅡㅡㅡㅡ!

Chỉ cần cô ấy mặc vest, ngồi vào hàng ghế nhân viên trong khán phòng thôi là đã đủ nhận được sự cổ vũ nồng nhiệt từ không biết bao nhiêu người.

‘Trông cũng biết ngại phết nhỉ.’

Baek Seolhee chỉ khẽ gật đầu đáp lại mọi người, rồi lặng lẽ ngồi thẳng lưng trên ghế.

Chắc cô đã quen với việc được tung hô như một Anh Hùng, nhưng được chào đón với tư cách một “giảng viên” thế này xem ra lại khiến cô khá ngượng nghịu.

‘Ồ.’

Một gương mặt quen thuộc bước lên bục giảng.

“Alo, alo. Trước khi bắt đầu lễ nhập học....”

Hội trưởng hội học viên Yoon Iseon cầm micro, bắt đầu cất lời.

Lẽ thường, dù là lễ nhập học thì MC cũng phải là một nhân viên nhà trường, nhưng có lẽ do cô hội trưởng này quá ưu tú nên đã được giao trọng trách dẫn dắt cả một sự kiện chính thức.

“Trình tự của buổi lễ nhập học sẽ là....”

Trong lúc Yoon Iseon đang phổ biến về trình tự buổi lễ, điện thoại tôi bỗng nhận được một tin nhắn.

[Anh ơi.]

[Anh Jihwan.]

[Cứu tôi với.]

“......?”

Là Baek Seolhee.

Không ai khác mà chính Baek Seolhee lại đang cầu cứu tôi.

“Alo, alo, cô có nghe máy được không?”

Tôi lập tức gọi cho Baek Seolhee, nhưng cuộc gọi nhanh chóng bị từ chối.

“Ủa gì zậy?”

Chỉ có một tin nhắn tự động trả về: “Tôi không thể nghe điện thoại lúc này”.

Tôi đoán có lẽ cô đang lén nhắn tin nên đã trả lời ngay tắp lự.

[Bộ cô đang lén lút bấm điện thoại đấy à?]

[Tôi đang nhắn trộm, nên mình trao đổi qua tin nhắn thôi nhé.]

“Ahh.”

Tin nhắn của chúng tôi lướt qua nhau.

Ngay lúc tôi gửi đi cũng là lúc tôi nhận được tin nhắn, và có lẽ Baek Seolhee cũng vậy.

[Có chuyện gì thế?]

[Họ bắt tôi đọc diễn văn chúc mừng.]

[Diễn văn chúc mừng?]

Tôi ngẩng đầu lên.

“Trình tự của lễ nhập học như sau....”

Trong kịch bản mà Yoon Iseon đang công bố, làm gì có phần phát biểu nào của Baek Seolhee.

Vậy mà giờ cô lại nói đến chuyện diễn văn, chắc là do ai đó hứng lên đề xuất tại chỗ kiểu “Snow White phát biểu một câu đi chứ?”.

‘Chơi khó nhau thế.’

Đến bài phát biểu tranh cử lớp trưởng còn cần ít nhất vài phút chuẩn bị, huống hồ đây là một sự kiện trọng đại như lễ nhập học, lại còn có cả phóng viên báo đài đến quay trực tiếp mà đột ngột dí mic vào mồm thì đúng là vô lý.

Nhưng với [Snow White] thì phải làm được.

[Tự dưng hiệu trưởng bảo tôi làm thế ㅠㅠ]

[Không phải đã có trong kịch bản à?]

[Hoàn toàn không.]

“Hmmmm....”

Với Baek Seolhee, tình cảnh này không chỉ đơn thuần là khó xử, mà có khi đã đến mức muốn phát điên rồi.

So với các Anh Hùng khác, Baek Seolhee không mấy khi hoạt động bên ngoài—trừ việc được mời làm gương mặt đại diện cho các sự kiện chính thức của chính phủ—nên cô không phải là người giỏi ăn nói trước đám đông.

Thế nên, việc ứng biến một bài phát biểu tại chỗ gần như là bất khả thi.

Năng lực của cô ấy có thể là thiên tài cấp S, nhưng ở các lĩnh vực khác, cô lại thuộc tuýp người phải nỗ lực cày cuốc mới thành thục được.

Nói tóm lại, diễn văn hay phát biểu không phải là chuyện dễ xơi với cô.

[Anh có biết câu trích dẫn nào hay ho để dùng cho bài phát biểu không? Đơn giản thôi cũng được.]

“Thiệt tình chứ.”

Không ngờ lại có ngày tôi phải mách nước cho bài phát biểu của Baek Seolhee.

‘Làm thế nào bây giờ nhỉ.’

Tôi có thể cứ lờ đi, nói là không biết, hoặc câu giờ bằng cách bảo sẽ cố gắng tìm thử xem.

Nếu bài phát biểu của Baek Seolhee thất bại, chắc chắn mọi người sẽ chế giễu và sỉ nhục cô, và khi đó tự nhiên sự vỡ mộng của cô đối với người khác sẽ tăng lên.

Tôi có thể lợi dụng kẽ hở đó để dụ dỗ Baek Seolhee sa ngã, trở thành một thành viên của Hội.

Nhưng mà.

‘Cái tật hay ngại dùm người khác đúng là báo hại mà.’

Tôi không thể khoanh tay đứng nhìn được.

Tôi không thể chịu được cái cảnh cô ấy bị muối mặt trong bài phát biểu.

Khi xem phim hay kịch, tôi là cái kiểu không thể ngồi yên nhìn nhân vật chính hay các nhân vật khác rơi vào tình huống xấu hổ.

Cảnh Baek Seolhee phát biểu hỏng rồi bị bàn dân thiên hạ cười chê cũng nhục nhã y như cảnh tôi bị lộ tẩy thân phận, biến hình giữa thanh thiên bạch nhật rồi bị người ta la ó trong tình trạng không một mảnh vải che thân vậy.

Hơn nữa, một khi Baek Seolhee đã mở lời nhờ vả, một khi đã được một cô gái ngỏ ý, và một khi tôi có khả năng giúp, thì tôi không thể cứ thế bỏ qua được.

“Biết đâu mang ơn rồi sau này còn mời mình được bữa cơm.”

Hoặc, sau này khi thân phận của tôi bị bại lộ, có thể cô ấy sẽ nghĩ “Do Jihwan đã giúp mình trong bài phát biểu”.

Cứ tích tiểu thành đại mấy cái thiện cảm này, biết đâu sau này lỡ bị Snow White tóm cổ, nó còn là cái cớ để mình được toàn mạng hoặc ít nhất là không chết quá thảm.

Vì vậy.

[Để tôi tóm tắt ý chính rồi bắn qua tin nhắn cho cô.]

Tôi nắm chặt điện thoại và bắt đầu gõ lia lịa.

***

Một lúc sau.

Khi lễ nhập học đang dần đi đến hồi kết.

“...Đến đây, tôi định tuyên bố lễ nhập học kết thúc, nhưng mà.”

Hiệu trưởng khẽ chỉ tay ra phía sau.

“Đại diện cho các giảng viên mới của năm nay, không thể thiếu vài lời gửi gắm đến các tân học viên được. Nào, Snow White. Cô có thể lên đây phát biểu đôi lời được không?”

Các học viên và khách tham quan, những người đang mong bài phát biểu nhàm chán của hiệu trưởng mau kết thúc, đều đổ dồn mọi ánh mắt về phía Snow White đang ngồi trên bục.

“...Vâng.”

Ngay khi Baek Seolhee đứng dậy, tiếng màn trập máy ảnh bắt đầu vang lên tanh tách.

Cứ như thể một ngôi sao đang họp báo, tất cả mọi người đều dán mắt vào Baek Seolhee.

“Các bạn tân học viên thân mến.”

Baek Seolhee liếc nhìn chiếc Taegeuk Watch của mình, rồi cất giọng trầm ấm.

“Các bạn nghĩ xem, Anh Hùng chiến đấu để chống lại cái gì?”

Các tân học viên đều nghiêng đầu trước bài phát biểu chào mừng được mở đầu bằng một câu hỏi.

“Là những kẻ Phản Diện lạm dụng năng lực? Những kẻ để năng lực của mình bộc phát? Các tổ chức tà ác ẩn náu khắp nơi trên Trái Đất? Hay là những thực thể ngoài hành tinh hoặc từ thế giới khác sẽ đáp xuống Trái Đất một ngày nào đó như một số người vẫn quả quyết? Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau. Còn tôi, tôi muốn định nghĩa thế này.”

Cả hội trường chìm trong im lặng.

“Anh Hùng là những người chiến đấu chống lại ‘sự bất công’.”

Sự bất công.

Một từ lạ lẫm, khác hẳn với những gì đã được liệt kê trước đó, khiến ai nấy đều phải nghiêng đầu thắc mắc.

“Sau này, khi sống với tư cách là những người sở hữu dị năng, các bạn sẽ phải đối mặt với vô vàn lựa chọn và thử thách. Sẽ có lúc các bạn tự làm khổ mình khi theo đuổi công lý, và cũng sẽ có lúc các bạn đưa ra những quyết định bốc đồng vì lòng tham nhất thời. Mỗi khi như vậy, thế giới sẽ mang đến cho các bạn những trải nghiệm bất công theo nhiều cách khác nhau.”

Ví dụ như.

Khi chơi game Super MaOio, bạn chạy thục mạng về phía cột cờ thì đập đầu vào một khối gạch vô hình rồi rơi xuống hố chết tươi.

Nói cho sang mồm thì là bất công, chứ tóm gọn lại trong hai chữ thì là-

‘Làm quái gì có nghề nào bị ‘game ép’ cho bằng cái nghề Anh Hùng.’

Bị game ép.

Những người muốn trở thành Anh Hùng phải sống với vô vàn nỗi đau tinh thần, và thế giới không bao giờ giáng những thử thách tầm thường lên những con người như vậy.

Và những thử thách đó đôi khi lại xuất hiện theo những cách mà cả Anh Hùng lẫn người thường đều không tài nào hiểu nổi.

Những bình luận ác ý, những lời kích động, những sự bịa đặt.

Vô vàn ác ý không thể diễn tả bằng vài dòng chữ đều nhắm vào Anh Hùng, và họ phải đứng lên chống lại chúng.

“Sau này, các bạn sẽ phải đối mặt với rất nhiều bức tường của sự bất công. Phá vỡ và vượt qua bức tường đó, hay là né tránh nó. Hoặc là gạt bức tường sang một bên, đi qua rồi đặt nó lại vị trí cũ. Đó là lựa chọn của các bạn. Các bạn sẽ đưa ra lựa chọn dựa trên những gì đã học hỏi và rèn luyện tại Học viện Sejong này. Thuận theo sự bất công, thỏa hiệp với nó, hay là đứng lên chiến đấu chống lại nó.”

Đảo Sejong là nơi mà người có dị năng có thể dễ dàng gia tăng mana nhất.

Còn Học viện Sejong là nơi “giáo dục” cho những người có dị năng về việc họ nên trở thành một sự tồn tại như thế nào trong xã hội với sức mạnh của mình.

“Trong thời đại mà dị năng đã trở thành hiện thực, Học viện Sejong này sẽ trang bị cho các bạn tất cả những kiến thức cần thiết để sống. Đương nhiên, bao gồm cả dị năng, mana và năng lực.”

Tôi đã nói với cô ấy như vậy.

“Dù sau khi tốt nghiệp khỏi đây, các bạn có trở thành người như thế nào đi chăng nữa.”

Baek Seolhee hít một hơi thật sâu, rồi nở một nụ cười nhẹ.

“Tôi tin rằng dù bất kỳ sự bất công nào cản đường, các bạn cũng nhất định sẽ vượt qua. Dựa trên tất cả những gì đã học được tại Học viện Sejong này, tôi hy vọng các bạn sẽ dùng chính sức mạnh của mình để kiến tạo thế giới của riêng mình và tiến về phía tương lai.”

Nghe những lời của Baek Seolhee, tôi bất giác bật cười.

‘Xào lại bài của mình rồi.’

Những lời tôi nói lúc ăn cơm sau khi xem phim đã được Baek Seolhee biến tấu lại và thốt ra từ miệng cô.

‘Cũng ra gì phết đấy chứ.’

Tương lai.

Phải, là tương lai.

Ít nhất là để thế giới này không bị hủy diệt bởi một thứ vớ vẩn như thiên thạch.

Bằng tất cả sức mạnh của mình, tôi sẽ chiến đấu chống lại mọi sự bất công đang âm mưu hủy diệt thế giới này.

“Xin cảm ơn.”

Woaaaaaaaaaㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡ!

Lễ nhập học kết thúc.

Một năm học mới của học viện đã chính thức bắt đầu.