Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21776

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1351

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Web Novel - Chương 23 - Biến Hình! Không Phải Làm Như Vậy Đâu (3)

Có cả tá cách để tâng bốc nhân vật chính.

Khoan bàn đến mấy chiêu trò đó vội, cứ nói về cách được ưa chuộng trong cái thế giới này đã.

“Uooo! Tuyệt kỹ tối thượng mới toanh của Dokkaebi kìa!”

“Vung một nhát chém hình chữ thập tại chỗ, rồi lúc chạm vào kẻ địch thì nó mới hoàn thiện thành dấu thánh giá! Akkk, đừng nói là lấy cảm hứng từ ‘tôn giáo đó’ nhé...?! Báng bổ vãi chưởng!”

“Ngốn từng đó mana mà mặt không biến sắc. Đẳng cấp Phản Diện hạng S có khác...!”

Ai nấy đều há hốc mồm trước kỹ năng tôi vừa trình diễn.

Cũng phải thôi.

Bởi vì cái đám này mê mẩn mấy dị năng bá đạo hơn là quan tâm có đứa vừa toi mạng.

Chẳng biết là do họ không coi mấy dị năng giả bị cảm xúc nuốt chửng hóa quỷ là người nữa, hay đơn giản là cơn high khi được xem chiêu thức ngầu lòi đã lấn át hết cả não rồi.

Loài người trong thế giới này, đặc biệt là đám dị năng giả, đều nghèo nàn tình cảm cả.

Nói cho sang mồm là họ thiếu tình người, còn nói thẳng toẹt ra thì tư duy như đống rác.

Và giữa cái bối cảnh đó.

[Ng-Ngươi vừa làm cái quái gì vậy!]

Có một cách để tôn vinh mấy ‘Anh Hùng’ mà nhân vật chính sắm vai.

[Dù là Phản Diện, sao ngươi có thể xuống tay giết người chứ!]

Đó chính là hình tượng thiện lành.

Giữa một bên là cái ác rành rành của Phản Diện và một bên là đám đông vô nhân tính, một Anh Hùng vừa tài giỏi, vừa tốt bụng lại trân trọng mạng người tất nhiên sẽ tỏa sáng như sao.

Một viên kim cương lấp lánh giữa vũng bùn, có ai lại điên mà chê ‘viên kim cương này bẩn quá’ không?

[Kẻ đã bán linh hồn cho ác quỷ thì chỉ có một con đường là chết. Cô ta đã vứt bỏ nhân tính rồi. Cứ để cô ta sống thì cả đời cũng chỉ là một con quái vật khát máu mà thôi.]

[Nhưng mà!]

[Thay vì phí tiền thuế của dân để nuôi một con quỷ như thế, chẳng phải dùng số tiền đó để chữa trị cho người bị thương và bồi thường cho gia đình nạn nhân của cô ta thì tốt hơn sao.]

Tôi nói thế đâu phải vì tôi thật sự tin vào cái lý lẽ đó.

[Một khi đã là Phản Diện, thì mãi mãi là Phản Diện. Nếu sự tồn tại của cô ta chỉ gây hại cho người khác, thì phải dùng cái chết để chuộc tội. Tự kết liễu là đẹp nhất, nhưng loại như nó đời nào chịu làm thế, nên ta đành ra tay ban cho nó cái chết.]

Vừa dứt lời, tôi vừa âm thầm niệm chú chuẩn bị chuồn khỏi đây.

[Thế giới này có thể có nhiều Anh Hùng theo chủ nghĩa bất sát, nhưng ta mong ngươi hiểu cho, không giết chóc không phải lúc nào cũng là chân lý.]

Xoẹtttt.

Tôi khẽ đặt tay lên thắt lưng, và ngay lập tức biến trở lại hình dạng ban đầu - gã Dokkaebi lịch lãm trong bộ vest đen tuyền.

‘Phù. Suýt thì toang.’

Tôi đã thót tim lo sợ, không biết sẽ ra sao nếu phép biến hình bị giải trừ và tôi cứ thế trần như nhộng, nhưng may là chuyện đó không xảy ra.

[Muốn bảo vệ cả Phản Diện sao? Vậy thì mạnh lên đi. Mạnh đến mức cản được cả ta ấy. Ta chờ ngày đó đấy, Anh Hùng à.]

[Đứng lại!!]

Solar Platina giơ tay về phía tôi, nhưng tôi chỉ khẽ gõ mũi giày xuống đất rồi biến mất.

[Dokkaebigeoreum.]

Bằng cách nào à?

Dịch chuyển tức thời chứ sao.

“Á, Dokkaebi chuồn rồi!”

“Đừng để hắn chạy! Tóm lấy hắn!”

“Tóm được Dokkaebi thì danh tiếng của mình sẽ lên như diều gặp gió!!”

Ngay khi tôi tung ra một làn sương mù đen kịt, vô số đòn tấn công từ bốn phương tám hướng bay tới, nhưng tất cả chỉ tổ chém vào không khí.

Cơ thể tôi đã không còn ở chỗ cũ nữa—

Mà vẫn ở nguyên đó.

Ấy vậy mà không đòn tấn công nào chạm tới, không dị năng nào dò ra, và cũng chẳng một ai nhận ra tôi.

Một dị năng khác đi kèm với Gậy Dokkaebi.

‘Dokkaebi Gamtu.’

Dù đây là thế giới Light Novel sặc mùi chủ nghĩa dân tộc, tôi cũng không thể đội cái mũ ‘Gamtu’ truyền thống được, nên đành thay bằng chiếc mũ phớt quý ông cho nó tây. Tuy nhiên, tôi vẫn giữ lại chất Dokkaebi bằng cách biến tấu chiếc mặt nạ chỉ che phần hàm dưới, ẩn sau vành mũ.

Nếu phải ví von, thì trông tôi như một ‘quý ông mặc vest đeo mặt nạ chiến thuật’ vậy.

‘Cái dạng này cũng không thể để lộ được.’

Trạng thái đội Dokkaebi Gamtu, nói nôm na là ‘Hóa Quỷ’, biến tôi thành một thực thể dạng linh hồn để chuồn khỏi chiến trường, tuyệt đối không thể để bị chụp lại.

Dù đã kéo chiếc mặt nạ che hàm lên gần sống mũi, nhưng mắt và đuôi mắt tôi vẫn hơi hở ra dưới vành mũ.

‘Cả kho sách trong thư viện còn chưa đọc hết, không thể để bị lộ thân phận rồi ăn quả đuổi cổ được.’

Do Jihwan mà bị phát hiện là Dokkaebi thì sẽ gây phiền phức cho Tổng Soái.

Tôi không thể gây rắc rối cho những người đã giúp mình vào đây, kể cả Thủ thư.

“Tìm Dokkaebi mau! Hắn không thể đi xa được đâu!”

“Là dịch chuyển không gian đấy! Chắc chắn là té về căn cứ rồi!”

“Dịch chuyển không gian cũng có giới hạn chứ bộ! Hắn làm sao mà bay một phát từ đảo Sejong về Busan hay Seoul được!”

“Là Dokkaebi thì có gì mà không thể!”

Đúng bài rồi.

Chẳng có ma nào nghĩ rằng tôi vẫn lù lù ở hiện trường, trong trạng thái ‘Hóa Quỷ’, biến thành một thực thể Ether miễn nhiễm với mọi tác động vật lý và mana.

Sẽ chẳng một ai có thể ngờ được.

Lý do ư?

Bởi vì lúc này, tôi vẫn duy trì trạng thái Hóa Quỷ và chưa hề rời khỏi hiện trường.

“Này nữ hiệp sĩ hoàng kim kia! Tháo mặt nạ ra, công khai danh tính mau!”

Dù tôi đã biến mất, nhưng một sự tồn tại khác xuất hiện cùng tôi, Solar Platina, thì vẫn còn ở lại.

“Một biệt danh Anh Hùng lạ hoắc! Một dị năng chưa đăng ký trên đảo Sejong! Toàn là dấu hỏi chấm! Hiệp hội Anh Hùng không thể làm ngơ cho cô được!”

“Việc cô trấn áp ‘Phản Diện Lilith’ thì chúng tôi biết, nhưng đây cũng có thể là một màn kịch tinh vi! Cởi giáp ra! Cô là ai?!”

“Nếu là Anh Hùng thì ngoan ngoãn lộ diện đi! Nếu không, chúng tôi sẽ coi cô là Phản Diện đấy!!”

Nếu không phải do tôi xen vào, có lẽ giờ này nữ hiệp sĩ hoàng kim đã tóm gọn được Phản Diện Lilith rồi. Đằng này, chính vì tôi mà cô ấy lại rơi vào thế khó.

“Bọn ta đếm đến ba! Ba!”

Người phụ nữ mà tôi chắc mẩm là Ymir, không phải tôi chặt tay đi, chỉ cúi đầu, đăm chiêu suy nghĩ.

“Hai!!”

Ngay khoảnh khắc đám Anh Hùng cảnh sát tại hiện trường vận mana, chĩa vũ khí về phía Solar Platina.

“Một–”

[Hỡi ánh sáng.]

Solar Platina nhẹ nhàng dang rộng hai tay như muốn ôm lấy cả thế gian, và một luồng ánh sáng vàng rực bùng nổ từ cơ thể cô.

Tóe─────────!

Một quầng sáng chói lòa như thể lựu đạn choáng vừa nổ tung.

“Aaaaaahhhhhh!!”

Tôi, đang ở chiều không gian khác nhờ Hóa Quỷ nên chẳng hề hấn gì, nhưng tất cả những người có mặt ở đó đều phải nheo mắt, quay đi vì luồng sáng chói lòa đến nhức óc.

‘Con bé định chuồn.’

Tôi nhanh chóng bám theo Solar Platina đang rời khỏi hiện trường.

Cô ấy không chỉ bỏ chạy, mà còn vội vã lượm lặt thứ gì đó gần đống đổ nát của nhà hàng rồi mới bắt đầu biến mất.

‘Con bé nhặt cái gì thế nhỉ? Chẳng lẽ là đồ đã cởi ra trước khi biến hình?’

Nếu có thì chắc là cái Taegeuk Watch.

Chỉ cần sơ suất một chút, thông tin GPS và sinh trắc học trên Taegeuk Watch có thể phơi bày danh tính của Ymir.

Cái của tôi là ‘hàng thửa’ nên không bị ảnh hưởng bởi phép biến hình, nhưng Ymir thì lại khác.

Tại sao tôi lại cứ khăng khăng đó là Ymir à?

Một là để xác nhận xem có đúng là cô ấy không, hai là tôi muốn kiểm tra một khả năng khác.

Nếu đó không phải Ymir.

Vậy thì lúc này Ymir đang ở đâu?

Chẳng lẽ trong lúc tôi còn đang lấn cấn chuyện biến hình, cô ấy đã bị nhà hàng đè bẹp, hoặc tan xương nát thịt rồi sao?

- Chờ ở đây một lát ạ!

Cái vẻ mặt lúc cô ấy rời đi, nếu sự thật không phải là cô ấy có dị năng, mà chỉ đơn thuần là do lòng chính nghĩa thôi thúc thì sao?

Không phải.

Tôi đã dùng mana quét qua khu vực nhà hàng để kiểm tra rồi.

Ymir đã biến mất không một tăm hơi.

Vì thế, tôi càng phải xác nhận cho bằng được.

Nếu Solar Platina kia không phải Ymir, thì Ymir đã-

Vụt.

Một khe hẹp giữa tường ký túc xá và hàng rào.

Nữ hiệp sĩ hoàng kim lách mình vào một không gian chỉ vừa đủ nhét một cục nóng điều hòa, và ngay khi chạm đất, cơ thể cô lóe sáng.

‘A.’

Vừa thấy dáng vẻ của cô ấy, tôi đã vội quay đi.

Rồi lại ngoảnh lại, để xác nhận lần nữa cảnh tượng mình vừa thấy.

‘Thôi xong.’

Không thể ngờ được.

Cô nàng này cũng mắc phải cái chứng(?) y hệt mình.

‘Trời ạ.’

Dù tôi cũng thế.

‘Chẳng lẽ con bé chấp nhận cả cái giá đó để biến hình đi dẹp loạn sao?’

Đúng là hết lời để nói.

Cảnh tượng ‘Ymir’ trần như nhộng, cứng đờ người ngay khi vừa bám vào ô cửa sổ phòng mình.

“A, aahh...!”

Cô ấy luống cuống, cố áp chiếc Taegeuk Watch dưới đất, chắc là thứ đã cởi ra trước khi biến hình và vừa lượm lại lúc nãy, vào cửa sổ.

“S-Sao không mở được thế này...?”

Cửa không mở.

Đương nhiên rồi.

Ký túc xá này là vậy, phải quẹt Taegeuk Watch ở cửa chính vào phòng trước thì cửa sổ mới mở được.

Nhưng làm sao cô ấy làm được chuyện đó bây giờ?

Phải đi qua cổng chính ký túc xá rồi mới tới được cửa phòng mình chứ?

“Ah, thế này thì....”

[Xem ra ngươi đang gặp rắc rối nhỉ.]

Tôi hiện ra trước mặt Ymir, vẫn trong bộ dạng Dokkaebi.

“Hgh....”

Cô ấy định hét lên nhưng vội lấy một tay che mặt, tay kia che vội chỗ nhạy cảm rồi ngồi thụp xuống.

‘Chà.’

Đúng là dân Canada có khác.

Không phải dạng vừa đâu.

Tôi cũng từng thấy nhiều cơ thể phụ nữ rồi, nhưng quả thật là một tuyệt tác.

‘Tỉnh lại nào. Con bé này sắp muối mặt chết đến nơi rồi.’

Dù là dị năng giả mạnh cỡ nào, đứng trước nỗi xấu hổ cũng chỉ là một con gà con yếu ớt.

[Cho ngươi mượn này.]

Tôi cởi áo khoác vest của mình, biến nó trở lại ‘hình dạng ban đầu’.

Phựt.

Chiếc áo khoác vest biến thành một chiếc áo choàng durimagi đen sì không thể nhìn xuyên thấu.

[Đây.]

“...C-Cảm ơn....”

Ymir, tai đỏ bừng, run rẩy đưa tay nhận lấy chiếc áo choàng.

“Ơ, này.... Sao ngươi lại...?”

[Ta chỉ bám theo ngươi thôi. Nhưng không ngờ sự việc lại thành ra thế này.]

Tôi quay lưng đi, tiện tay chỉnh lại vạt áo sơ mi đen bên trong.

[Lần này coi như ta giúp vì thấy ngươi gặp khó khăn.]

Tôi chỉ khẽ quay đầu sang, cảnh cáo Ymir.

[Nếu lần sau còn ngáng đường, ta sẽ không ngại nghiền nát ngươi để hoàn thành việc của mình đâu.]

Vụt.

Tôi hóa thành quỷ ảnh như dịch chuyển tức thời, rồi đáp lên đỉnh tường rào.

“......Hmph.”

Ymir, mặt đỏ như gấc, ôm chặt chiếc áo choàng rồi chạy về phía cổng chính ký túc xá.

[Tch.]

Nhìn theo bóng lưng đó, đầu óc tôi bỗng dưng quay cuồng.

[Mình cũng đã từng có một thời như thế.]

Ymir.

Cô ấy là một Anh Hùng đích thực, sẵn sàng chấp nhận cái giá phải trả để biến hình bảo vệ người khác.

[Thôi thì, mình cũng nên quay lại.]

Quay lại đâu à?

...Hiện trường chứ đâu.