Chương 287 - Bị nghiền nát bởi tai ương bất ngờ (4)
Việc người nước ngoài nhập học vào Học viện Đế Quốc không phải chuyện hiếm. Chẳng qua so với học viên Đế Quốc thì số lượng cực ít, và cho đến năm kia chưa từng có tiền lệ nhân vật cấp cao nào nhập học thôi. Là cơ sở giáo dục mở cửa cho tất cả, Học viện Đế Quốc là nơi chung sống của cả dòng máu xanh và dòng máu đỏ, của người Đế Quốc và người ngoại quốc.
Thế nên học viên nước ngoài có tăng hay không cũng chẳng cần bận tâm. Thậm chí còn là chuyện đáng mừng vì có thể phô trương hệ thống giáo dục ưu việt và sự không định kiến của Đế Quốc.
Nhưng vấn đề là đích thân Bộ trưởng Bộ Ngoại giao lại phản ứng với chuyện hiển nhiên và đáng mừng này. Đến mức phải liên lạc gấp cho tôi, người đang mang danh nghĩa Thanh tra Học viện.
‘Đông nhất lịch sử?’
Hơn nữa, cụm từ đáng báo động đã xuất hiện. Tất nhiên, chỉ cần nhiều hơn kỷ lục cũ một người cũng là “đông nhất lịch sử”, nhưng nếu chỉ là chuyện cỏn con đó thì Bộ trưởng có cần đích thân ra mặt không?
—Ta đoán có lẽ là do những nhân vật đáng chú ý đã nhập học năm ngoái.
Thấy tôi im lặng, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao nói tiếp. Sự quan tâm nhắc nhở rằng cú sốc này là dễ hiểu nhưng cái gì cần biết thì phải biết khiến tôi muốn trào nước mắt.
Và khi nghe đến cụm từ “nhân vật đáng chú ý”, tôi theo bản năng cắn chặt môi. Mẹ kiếp, quả nhiên là do hội các người sao. Gần đây thấy hơi yên ắng, hóa ra là để chơi cú này à?
―Dù là Hoàng tộc xa rời ngai vàng thì Hoàng tộc vẫn là Hoàng tộc. Nếu có thể thiết lập quan hệ tiền bối - hậu bối với Hoàng tộc, thì chuyện là cơ sở giáo dục nước ngoài có xá gì.
Ý là thảm họa đã được báo trước ngay từ khoảnh khắc đám người đó nhập học năm ngoái. Một bản án quá kinh khủng nhưng không thể phản bác.
Với Hoàng tộc, việc đi học ở nước ngoài sẽ kèm theo hàng tá bất lợi, nhưng với quý tộc bình thường thì đó là chuyện có thể chấp nhận được. Mang tiếng quý tộc mà lại đi học ở nước ngoài chứ không phải trong nước? Chỉ cần nói “Tôi là trung thần đi theo phò tá Hoàng tử của chúng tôi trong những ngày tháng gian khổ nơi đất khách quê người”, thế là quá đủ.
Không, nói thẳng ra thì đó không phải mức độ “chấp nhận được”, mà là cơ hội ngàn vàng không thể bỏ lỡ. Mạng lưới quan hệ trong nước chắc đã an bài cả rồi, nhưng nếu được ở cùng Hoàng tộc tại nước ngoài, chẳng phải sẽ xây dựng được mối quan hệ mới vượt qua cả những ràng buộc cũ sao.
‘Đáng để đến thật.’
Nhìn nhận một cách khách quan thì lý do đó quá đủ để đến. Đúng là thảm họa được báo trước mà.
―Đương nhiên cũng có khá nhiều học viên đến từ Thánh Quốc. Ứng cử viên Thánh Nhân tiếp theo đích thân đi lưu lạc nơi đất khách, hẳn là có nhiều người muốn noi theo lắm.
Nghe vậy, tôi chỉ biết gật đầu bất lực. Ý là không phải hai nơi mà là cả ba nơi cùng làm loạn, nhưng đúng như lời Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, chuyện này hiển nhiên đến mức cũng chẳng gây sốc lắm. Nếu Thánh Quốc mà im hơi lặng tiếng thì còn đáng sợ hơn. Sao lại chỉ có mỗi các người ngồi yên được chứ.
Nhưng có gì đó sai sai. Nếu là thảm họa được báo trước thì chẳng phải đã biết và chuẩn bị từ trước rồi sao? Công chức Đế Quốc có thể lười làm, chứ đâu phải lũ bất tài buông xuôi mọi việc?
‘Có cần thiết phải đích thân gọi điện nói không?’
Hoang mang quá. Cơn bão nhập học mà Bộ Ngoại giao, và có lẽ cả Bộ Giáo dục đã cùng nhau chuẩn bị suốt một năm qua. Đúng là vấn đề Thanh tra Học viện cần nắm rõ, nhưng đâu đến mức một nhân vật cấp Bộ trưởng phải trực tiếp truyền đạt. Dù thông điệp quan trọng hơn người đưa tin, nhưng người đưa tin này chẳng phải hơi quá tầm sao.
“Được đích thân Ngài Bộ trưởng chỉ giáo thế này tôi cũng thấy yên tâm. Chứ cứ mù tịt mà đi chắc tôi hoảng lắm.”
Thế nên tôi cẩn thận ướm lời. Thật sự chỉ có thế thôi hả, hay còn cái gì chưa nói nữa không?
Đáp lại câu hỏi núp bóng lời cảm ơn ấy, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao bật cười chua chát.
―Tin đồn trong giới pháp sư lan nhanh thật đấy.
A.
―Chẳng phải Ma Tông Công tước là người mà mọi pháp sư trên đại lục đều kính trọng sao.
A...
Không cần giải thích thêm nữa. Ma Tông Công tước, người đứng trên đỉnh cao của giới pháp sư không chỉ trong Đế Quốc mà trên toàn đại lục, và Tháp Ma Thuật chính là nơi phò tá người ở cự ly gần nhất.
Đương nhiên mạng lưới quan hệ của Tháp Ma Thuật không chỉ gói gọn trong Đế Quốc, tin tức từ Tháp Ma Thuật qua các cầu nối sẽ lan ra toàn đại lục. Và rồi, những tin tức khiến các pháp sư hóa thành những kẻ cuồng tín đã liên tiếp nổ ra từ Tháp Ma Thuật.
Việc đệ tử duy nhất của Ma Tông Công tước đang theo học tại học viện và việc đích thân Ma Tông Công tước sẽ đến dạy ma thuật tại đây.
―Hahaha, ta thật không thể tưởng tượng nổi. Ai mà ngờ được chuyện động trời như thế lại xảy ra chứ. Nếu có ai nói với ta điều này vào năm ngoái, chắc chắn ta sẽ mắng cho một trận vì cái tội nói nhảm.
Nhìn bộ dạng cười không ngớt với đôi mắt lờ đờ của ông ấy, tôi chẳng dám ngẩng đầu lên.
Tất nhiên, tôi biết việc Ma Tông Công tước đến học viện sẽ gây chấn động giới pháp sư. Nhưng cuộc “đột kích” của Người quá bí mật, và khi tôi nghe tin từ Trưởng khoa 1 thì ngày khai giảng đã cận kề. Đến một người thân cận với Ma Tông Công tước như tôi còn biết muộn, thì nói gì đến đám pháp sư đang rải rác khắp lục địa. Tôi cứ đinh ninh rằng dù có muốn đến gặp Người, đám học viên nhập học cũng phải đợi đến năm sau mới tụ tập đông đủ—
‘Mình lầm to rồi.’
Tôi đã đánh giá quá thấp mạng lưới thông tin của Tháp Ma Thuật và sự cuồng tín của các pháp sư. Nếu tôi là một pháp sư, liệu tôi có đoán trước được tình cảnh này không?
―Nhưng cũng may. Hầu hết đơn xin nhập học đều bị vướng quy định về độ tuổi nên từ chối cũng dễ. Thật may là học viện không có học viên quá lứa lỡ thì.
Nhìn vẻ nhẹ nhõm chân thành của ông ấy, tay tôi vô thức run lên. Tôi biết thế giới tinh thần của các pháp sư vốn dĩ rất phi thường, nhưng nộp đơn nhập học bất chấp cả tuổi tác ư? Nghĩa là không chỉ dừng lại ở đám pháp sư độ tuổi 20, 30, mà có khi cả những lão làng râu tóc bạc phơ cũng đòi ghi danh nhập học.
Và dường như đọc được sự dao động trong tôi, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao thì thầm thêm.
―Hiệu trưởng Học viện Ernesto cũng nộp đơn đấy. Để giữ gìn danh dự cho ngài ấy, ta đã chuyển ngay vào hồ sơ tuyệt mật rồi, chỉ mình cậu biết thôi nhé.
Ernesto, Đại pháp sư có công lớn trong việc thành lập Liên Hiệp Quốc Juvent. Và Học viện Ernesto, cơ sở giáo dục hàng đầu của Juvent, được đặt theo tên của vị Đại pháp sư đó.
‘Điên rồ thật.’
Hóa ra khi các pháp sư mờ mắt vì thần tượng thì sẽ thành ra thế này đây...
Hoàng tộc, những học viên từ ba nước đổ về để tạo mối quan hệ với Thánh Nhân tương lai, những học viên pháp sư từ khắp lục địa bị thu hút bởi huyền thoại Ma Tông Công tước, và cả những học viên vừa là người của ba nước vừa là pháp sư đang sướng đến mức sắp thăng thiên.
“Oa, tỷ lệ người nước ngoài vượt quá 30% rồi này?”
Cộng lại thì con số này chiếm hơn 3 phần 10 lượng học viên nhập học năm nay. Một con số không hổ danh là quy mô lớn nhất trong lịch sử.
“Thần kỳ thật đấy. Bình thường chỉ cần 3% thôi là đã thấy nhiều rồi.”
Nhìn đôi môi đang liến thoắng của cô nàng Trưởng khoa 1 khi xem xấp tài liệu từ Bộ Ngoại giao gửi tới, tôi chỉ muốn véo cho một cái, nhưng chẳng còn chút sức lực nào. Tôi chỉ biết ngẩn người nhìn hoa văn trên trần nhà, cố gắng trấn tĩnh lại tinh thần.
Thật oán hận ông trời. Chỉ quản lý một cái Câu lạc bộ làm bánh thôi đã đủ đau khổ rồi, giờ lại thêm đám học viên nước ngoài ùn ùn kéo đến, khả năng cao là sẽ chia bè kết phái theo quốc tịch. Nếu chỉ dừng lại ở việc chia bè phái thì không phải việc của tôi, nhưng chắc chắn những bè phái đó sẽ hình thành xoay quanh các thành viên câu lạc bộ như Rutis hay Rater. Và thế là nó lại thuộc quyền quản lý của tôi.
Đám pháp sư đến vì Ma Tông Công tước thì khỏi phải nói. Dù Bộ trưởng Bộ Ngoại giao không đề cập đến, nhưng thực lòng mà nói, Ma Tông Công tước đến học viện là để gặp tôi. Nếu có sự cố gì xảy ra do hiện tượng tập trung pháp sư quá mức này, thì về mặt đạo lý, tôi là người phải đứng ra giải quyết.
‘Lẽ ra mình nên ngăn cản mới đúng.’
Giờ tôi mới thấy hối hận muộn màng. Học viên nước ngoài thì không thể cản được trừ khi đuổi học các thành viên câu lạc bộ, nhưng việc Ma Tông Công tước đến học viện thì lẽ ra phải tìm cách hoãn lại chứ nhỉ...
“Ta đã ghen tị lắm đấy. Lũ trẻ được ở bên cạnh cậu bé của ta, trong khi ta dù ở ngay Thủ đô cũng chẳng mấy khi được gặp cưng.”
Nhưng khi nhớ lại dáng vẻ hạnh phúc thật tâm của Ma Tông Công tước lúc nói câu đó, ý định của tôi lập tức tan biến.
Thôi, thà mình chịu khổ một chút còn hơn. Nếu Ma Tông Công tước đang vui vẻ như vậy mà phải xụ mặt buồn rầu, tôi sẽ phát điên vì cảm giác tội lỗi mất.
‘Pháp sư chắc sẽ dễ quản lý thôi.’
Hãy suy nghĩ tích cực nào. Dù các pháp sư có lập dị đến đâu, họ cũng chẳng dám làm loạn trước mặt Ma Tông Công tước, đối tượng mà họ kính sợ, và cũng chẳng dám coi thường tôi, vị hôn phu tương lai của Người. Nếu họ dám lờ tôi đi, tôi sẽ bất chấp thể diện mà mách ngay với Ma Tông Công tước.
“Này này, Trưởng phòng.”
“Gì?”
Trong lúc tôi đang hạ quyết tâm một cách hèn hạ như vậy, tôi cảm thấy Trưởng khoa 1 vỗ vỗ vào vai mình.
“Học viên cần quản lý tăng lên thì thanh tra viên cũng phải tăng chứ—”
Cô ấy chưa kịp dứt lời thì tôi đã túm lấy miệng cô ả. Không cần nghe hết cũng biết cô ấy định nói gì.
“Thanh tra viên dù học viên nhiều hay ít thì vẫn chỉ có một người thôi.”
Thấy tình hình học viện thay đổi chóng mặt, chắc cô ấy định vòi vĩnh xin đi theo với danh nghĩa thanh tra viên đây mà.
Đương nhiên là không được. Việc tôi làm thanh tra viên đã là kết quả của một chút lách luật rồi, giờ tự nhiên thanh tra viên lại nhân bản thêm sao? Chuyện đó vừa không có danh nghĩa chính đáng, vừa chưa từng có tiền lệ. Ít nhất thì một chuyên gia về thanh tra như Trưởng phòng Thanh tra đến làm thanh tra viên còn có thể chấp nhận được, chứ đang một người mà đẻ thêm người nữa thì ai nhìn vào cũng biết là có mục đích riêng.
Thực ra tôi cũng muốn có thêm người phụ giúp, nhưng nếu phá vỡ tiền lệ thì việc dọn dẹp hậu quả còn mệt hơn. Rõ ràng là thêm người nhưng lại thành ra “lợi bất cập hại”.
‘Mấy người hiện tại cứ cố gắng hết sức là được.’
Tôi thở dài, đặt cô nàng Trưởng khoa 1 đang vùng vẫy ngồi lên đùi mình. Nếu không thể tăng biên chế thì nhân sự hiện có đành phải làm việc đến mức thổ huyết thôi. Tôi, Hiệu trưởng, Phó Hiệu trưởng—
‘Cả ông Villar nữa.’
Và khi nghĩ đến ông Villar, tôi thấy thương cảm vô cùng. Trong bốn người thì chẳng ai sướng hơn ai, nhưng hoàn cảnh của ông Villar quá là bi đát.
Rõ ràng ông ấy đã vui vẻ trở về quê hương, nhưng giờ quay lại học viện, ông ấy không chỉ phải lo cho Rutis mà còn phải gánh thêm cả đám quý tộc khác đi kèm. Chắc ông ấy đang muốn cắn lưỡi lắm rồi. Thậm chí ông Villar không chỉ chịu trách nhiệm cho Armein mà còn là đại diện cho cả ba nước. Tức là khó khăn gấp ba, đau khổ cũng gấp ba.
‘...Chuẩn bị quà tặng ông ấy thôi.’
Phải chọn mấy loại thực phẩm chức năng giúp sống lâu sống khỏe mới được. Chỉ có bốn người để giải quyết mớ hỗn độn này, nếu một người gục ngã thì coi như toang. Nếu có ai đó lăn ra ốm, tôi thề sẽ bỏ trốn không ngoảnh đầu lại.
‘Chết tiệt.’
Sao không có nhân sự nào mình có thể sai bảo thoải mái mà không gặp rắc rối nhỉ. Tôi hứa sẽ đối xử cực tốt mà.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
