Trở Thành Công Chức Trong Cuốn Tiểu Thuyết Lãng Mạn Kỳ Ảo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2137

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 6

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Web Novel - Chương 293 - Quả nhiên là Câu lạc bộ Làm bánh (1)

Chương 293 - Quả nhiên là Câu lạc bộ Làm bánh (1)

Tôi ngồi lên chiếc giường gấp mà Erich tặng, đưa mắt nhìn quanh phòng câu lạc bộ. Giờ đây với bảy thành viên, một cố vấn, và một thành viên danh dự thường trú, cảm giác đông đúc hơn hẳn so với năm ngoái.

Nhìn sang bên phải, tôi thấy Louise đang kiểm tra lò nướng để nướng bánh quy, bên cạnh là Ma Tông Công tước đang tỏ ra hứng thú với việc làm bánh, và Sera đang phụ giúp vận chuyển nguyên liệu. Những thành viên thuần khiết chưa bị sự điên rồ vấy bẩn, nhìn thật thuận mắt làm sao.

‘Quan hệ tốt đấy chứ.’

Đặc biệt là Louise và Sera có vẻ khá hòa thuận, thật may mắn. Ở vị trí của Sera, nếu trừ đi Ma Tông Công tước, người chỉ là thành viên trên danh nghĩa, thì Louise là thành viên nữ duy nhất kiêm Hội trưởng, nếu quan hệ gượng gạo thì khó xử lắm.

Hơn nữa, gác chuyện câu lạc bộ sang một bên, sau khi tốt nghiệp Học viện thì cô ấy cũng sẽ trở thành em dâu tôi. Làm thân trước cũng chẳng mất gì.

‘Đây mới là Câu lạc bộ Làm bánh chứ.’

Dù sao thì, nhìn ba người phụ nữ với màu tóc đa dạng hồng, trắng, vàng tụ tập làm bánh đúng là ra dáng Câu lạc bộ Làm bánh thật. Trong ba người đó chỉ có Louise là biết làm bánh, nhưng chịu đứng xem thôi cũng là tốt lắm rồi.

‘Lũ kia rốt cuộc là cái giống gì vậy.’

Tôi lặng lẽ chuyển ánh nhìn sang bên trái, đập vào mắt là năm tên điên đúng nghĩa. Với đám này thì tôi bỏ cuộc rồi, chẳng buồn nhìn nữa. Rõ ràng cũng có lúc tụi nó tự nguyện xin gia nhập Câu lạc bộ Làm bánh mà.

“Cậu toàn mang đến những chiến thuật quái đản thật đấy.”

“Haha, cảm ơn đã khen.”

Ainter, nạn nhân tiếp theo của chiến thuật 4 Tượng sau Rater, nở nụ cười như thể muốn nói ‘Chơi game như *** ấy’. Tất nhiên, với Rutis thì đó là lời khen cực phẩm nên cậu ta chỉ cười xòa.

Phòng Câu lạc bộ Làm bánh, thậm chí là nơi đang thực hiện làm bánh trực tiếp ở một góc, lại biến thành cái chợ vỡ vì bàn cờ vua. Theo lẽ thường thì phải có ai đó phản đối, nhưng các thành viên nam chẳng những không can ngăn mà còn hớn hở đứng xem.

“Ván sau đến lượt tôi.”

“Ồ, dùng Tượng để đánh bại Thánh Nhân tương lai chắc cảm giác đặc biệt lắm nhỉ!”

Không, bỏ qua chuyện đứng xem, bọn họ đang tham gia rất nhiệt tình là đằng khác.

Mà cái kiểu ‘gáy sớm’ đó là sao. Ít nhất cũng phải thắng xong rồi mới khiêu khích chứ, đó là đạo lý mà.

‘Kia là Câu lạc bộ Làm bánh đấy.’

Tôi không đủ can đảm nhìn đến cuối nên đành nhắm mắt lại. Năm ngoái thấy cái dạng này thì thôi cũng châm chước, vì lúc đó có cái cớ là cả đám bị Louise từ chối tập thể. Trai tráng đương tuổi xuân thì mà bị người con gái mình yêu đá thì cũng có lúc sa ngã đôi chút. Thế nên tôi mới mắt nhắm mắt mở để Câu lạc bộ Làm bánh tiến hóa hắc ám thành Câu lạc bộ Cờ vua, Câu lạc bộ Poker, hay Câu lạc bộ Đá cầu.

Nhưng bây giờ thì khác. Kỳ nghỉ đông cũng đã có thời gian để xốc lại tinh thần rồi, chẳng phải năm học mới cũng đã bắt đầu sao? Đã đến lúc kết thúc chuỗi ngày lang thang và cống hiến cho câu lạc bộ với một tâm thế mới rồi chứ nhỉ.

Thật ra thì việc biến Câu lạc bộ Làm bánh thành Câu lạc bộ Giải trí Đa năng cũng có vẻ giống một tâm thế mới đấy.

‘Lũ điên.’

Là lỗi của tôi. Thấy tụi nó tiến hóa từ lũ chó con thành nguồn lao động, lại còn thể hiện những pha đấu trí bất ngờ nên tôi đã tạm quên mất. Rằng bản chất của tụi nó là những kẻ điên.

“Ăn xong rồi hãy chơi. Tớ làm xong rồi đây.”

Trong lúc đó, nhờ tiếng gọi bánh quy đã hoàn thành của Louise mà thất bại của Tanian được hoãn lại. Thú thật, tôi không thể tưởng tượng nổi cảnh Rutis thua cờ vua.

“Vừa ăn vừa chơi cờ cũng đượ—”

“Thế thì rơi vãi lung tung hết.”

Trước tuyên bố đanh thép rằng ăn thì phải tập trung mà ăn, Rutis tặc lưỡi đầy tiếc nuối.

Và tôi cũng muốn thở dài vì cuộc đối thoại kỳ quặc này. Miễn là được ăn thì chơi cờ hay không cũng mặc kệ à?

‘Thỏa hiệp rồi.’

Không chỉ đám thành viên nam điên rồ kia, mà ngay cả Hội trưởng Louise cũng đã thỏa hiệp với tình hình này. Dù là đánh cờ trong phòng hay ra ngoài đá cầu thì cô ấy cũng mặc kệ. Chỉ cần họ ăn bánh kẹo cô ấy làm, rồi tụ tập trò chuyện thế này là cô ấy thấy mãn nguyện rồi.

Tất nhiên mục đích thật sự của câu lạc bộ ở Học viện là kết giao bằng hữu nên cũng chẳng lạ lắm, nhưng dù sao cũng phải giả vờ giữ gìn mục đích thành lập chứ...

‘Xin lỗi nhé.’

Nhìn thấy Sera đang khẽ cười khi cắn miếng bánh quy, tôi bỗng cảm thấy tội lỗi không sao tả xiết.

Hội trưởng đã thỏa hiệp thì không nói, nhưng Ma Tông Công tước và Sera là người mới gia nhập thì sao. Ma Tông Công tước thì nghĩ lũ trẻ thời nay thật tự do phóng khoáng nên thấy lạ lẫm, còn Sera thì lại tiếp nhận cái thường thức sai lệch rằng tình huống điên rồ này là chuyện đương nhiên.

Một chuyện kinh khủng. Lần đầu tiên trong đời tham gia hoạt động xã hội mà Sera lại phải chứng kiến cái cảnh chẳng bình thường chút nào thế này. Nếu Thị nữ trưởng biết được chắc sẽ khóc ròng mất thôi.

‘Cũng chẳng thể nói gì được.’

Điều tồi tệ nhất là tôi không thể ngăn cản hiện tượng quái gở này.

Dù tụi nó hành xử như Câu lạc bộ Giải trí Đa năng thay vì Câu lạc bộ Làm bánh, nhưng thú thật thì việc đó chẳng gây hại gì cho tôi cả. Tôi chỉ cảm thấy thảm hại thay cho cái tên của câu lạc bộ mà thôi.

Tụi nó tụ tập đầy đủ ở câu lạc bộ để tôi dễ bề giám sát, tự chơi mấy trò tiêu khiển mình thích và giữ trật tự. Với tư cách là người quản lý, chẳng phải đây là tình huống tốt nhất sao. Tự dưng ngăn cản rồi tụi nó bảo “Vậy bọn tôi đi chỗ khác chơi đây” thì lúc đó lại phải dập đầu xin tụi nó đừng đi mất.

‘...Hạnh phúc là được rồi.’

Tôi cố gắng kích hoạt mạch suy nghĩ lạc quan. Hội trưởng không nói gì, tất cả thành viên đều hạnh phúc, thế là được rồi còn gì? Là một cố vấn phải đặt hạnh phúc và sự an toàn của các thành viên lên hàng đầu, tôi nên cảm thấy vui mừng trước tình cảnh này mới phải chứ?

Phải, cứ nghĩ thế đi.

May thay, người thứ ba bên ngoài câu lạc bộ vẫn giữ được cái nhìn khách quan.

“Có khi sắp tới phải đổi tên câu lạc bộ thật đấy ạ.”

“Anh cũng nghĩ thế.”

Nghe tôi than thở, Marghetta nở nụ cười gượng gạo và lên tiếng. Bảy thành viên chính thức mà chỉ có một người làm bánh thì đó không phải là Câu lạc bộ Làm bánh nữa, mà là hương vị làm bánh 0.03% mất rồi.

Cảm giác như sắp bị rối loạn nhận thức vậy. Thành viên mới duy nhất thì có vẻ nhiệt huyết nhưng không có kỹ năng làm bánh, còn mấy thành viên cũ có kỹ năng thì lại chẳng có chút nhiệt huyết nào. Cân bằng game kiểu gì thế này, ai là người chỉnh sửa cái quái thai này vậy.

“Dù sao thì có vẻ họ vẫn dành tình cảm cho bản thân câu lạc bộ, đó là điều đáng mừng.”

Marghetta gật đầu đồng tình với lời an ủi vớt vát đó.

Dù có nhấn mạnh bao nhiêu lần cũng không đủ, nhưng với Câu lạc bộ Làm bánh, chức năng thực tế quan trọng hơn chức năng đối ngoại. Dù các thành viên có thích làm bánh đến đâu mà không giữ chân được những kẻ như Rutis hay Rater thì cũng vô nghĩa, còn hiện tại dù ở trạng thái Câu lạc bộ Làm bánh (không làm bánh) nhưng giữ chân được bọn họ thì đã là đủ rồi.

‘Cứ thế này mãi thì tốt.’

Nhưng tôi vẫn hơi lo. Chẳng phải tụi nó đã phớt lờ chức năng đối ngoại của câu lạc bộ để sống tự do rồi sao. Sẽ là nói dối nếu bảo tôi không lo ngại rằng một lúc nào đó, chúng sẽ phớt lờ cả cái khung “câu lạc bộ” này.

Thế nên làm ơn, làm ơn hãy duy trì trạng thái này cho đến khi tốt nghiệp. Lúc đó thì là Câu lạc bộ Làm bánh hay Câu lạc bộ Đá cầu cũng chẳng quan trọng. Biến phòng câu lạc bộ thành sòng bạc cũng được, tôi sẽ bỏ qua hết.

“Cơ mà anh Carl này. Em cũng không muốn nói chuyện này vào lúc này đâu.”

Trong lúc tôi đang tự nhủ sẽ dỗ dành Louise nếu cô ấy bị sốc, Marghetta khẽ quan sát sắc mặt tôi rồi lên tiếng.

Bất an quá. Rốt cuộc là chuyện gì mà phải rào đón kỹ thế.

“Sắp đến thời hạn đăng ký Hội chợ Triển lãm rồi... anh nhớ chứ?”

“A.”

“Anh quên bén mất.”

Ký ức bị vứt xó trong một góc đầu óc muộn màng trỗi dậy. Phải rồi, sự kiện lớn đầu tiên trong lịch trình một năm của Học viện chính là Hội chợ Triển lãm. Năm ngoái vì cái Vinh Quang Đệ Tam gì đó mà Trưởng khoa 1 rồi Trưởng khoa 4 kéo đến làm loạn cả lên.

“Phải đăng ký xem mỗi câu lạc bộ sẽ vận hành gian hàng gì, Câu lạc bộ Làm bánh định làm gian hàng thế nào ạ?”

“…….”

Tôi không thể mở miệng trả lời câu hỏi đó. Tôi không tài nào tự tin hô lên rằng ‘Năm nay cũng là gian hàng bánh ngọt!’.

Nhìn cái tình trạng này thì kiểu gì cũng có đứa đề xuất làm gian hàng khác cho xem.

Dự cảm chẳng lành chưa bao giờ sai.

“Làm cùng một gian hàng hai năm liên tiếp không thấy nhàm chán sao?”

Như mọi khi, Rutis lại mở cái miệng quỷ sứ của mình ra để khai hỏa.

Tôi suýt thì ôm trán vì câu nói ngoài sức tưởng tượng. Thế gian hàng câu lạc bộ thì đương nhiên phải làm theo chủ đề giống nhau chứ, chẳng lẽ lại làm chủ đề không liên quan đến câu lạc bộ? Các câu lạc bộ khác mà nghe được chắc khóc thét.

Không cần nói đâu xa, ngay cả Louise cũng đang trưng ra vẻ mặt sốc nặng. Đây là sự khác biệt giữa kẻ điên và người bình thường sao.

“Vốn dĩ gian hàng phải làm theo cùng một chủ đề mà.”

“A, vậy sao?”

Ừ đấy thằng chó này.

Lời chửi thề đã dâng lên đến tận cổ họng nhưng tôi cố nín nhịn. Rutis phiên bản mùa giải năm 78 khác với Rutis phiên bản mùa giải năm 77... Đến giờ thì công vẫn nhiều hơn tội nên phải nhịn...

‘Sao lại phải thảo luận chuyện này chứ.’

Đồng thời tôi cũng thấy hoài nghi nhân sinh. Chọn chủ đề gian hàng cho Hội chợ Triển lãm, cái này mà cũng cần bàn bạc sao? Đương nhiên là phải theo concept làm bánh như năm ngoái rồi chứ?

“Dạo này người ta cũng vận hành gian hàng khác với chủ đề câu lạc bộ hả?”

“Dạ không...”

Đến mức Ma Tông Công tước đang chứng kiến cảnh này cũng phải len lén hỏi Louise. Chắc Người tưởng sau 100 năm thì phương thức tổ chức Hội chợ đã thay đổi.

Tất nhiên, Louise trả lời một cách yếu ớt với giọng điệu như thể cõi lòng tan nát. Kèm theo đó là sự thắc mắc tột độ hiện lên trong đôi mắt của Ma Tông Công tước.

‘Chết tiệt.’

Tôi nén tiếng thở dài chực trào, nhìn về phía Erich đang đứng ngẩn người. Phải lôi kéo càng nhiều người bình thường càng tốt trước khi kẻ điên thay đổi thế giới.

May thay, Erich đã nhận ra ánh mắt của tôi và vội vàng lên tiếng. Tôi đã bắn tín hiệu bằng mắt rằng nếu không ngăn chặn tên phản động điên khùng kia ngay lập tức thì tôi sẽ cho thằng bé biết tay, nên hiệu quả chắc chắn là có.

“Vận hành gian hàng làm bánh vẫn tốt hơn chứ? Chúng ta đã lấy lý do không biết làm bánh để chặn thành viên mới, nếu chính chúng ta cũng rửa tay gác kiếm chuyện làm bánh thì kỳ lắm.”

“Nói có lý. Nếu danh nghĩa mất đi sức nặng thì sự kiểm soát khó khăn lắm mới đạt được sẽ sụp đổ.”

Trước lập luận vô cùng xác đáng của Erich, Rater cũng thêm lời ủng hộ.

Cảm động thật. Nguồn lao động số 2 và số 3 đang hành động theo ý tôi. Đây chính là tâm trạng của ông trùm điều khiển thuộc hạ sao.

‘Không có tụi nó thì mình biết làm thế nào.’

Chắc phải một mình thuyết phục năm thành viên, chứ đừng nói là thuộc hạ.

Kinh khủng thật. Tôi của năm ngoái, sao mà hay thế, không tự sát mà vẫn chịu đựng được giỏi thật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!