Chương 285 - Bị nghiền nát bởi tai ương bất ngờ (2)
Thật tiếc cho Trưởng khoa 1 đang gào khóc đầy oan ức, nhưng có ăn vạ trước mặt tôi thì cũng chẳng thay đổi được gì. Đến tôi còn không biết chuyện Ma Tông Công tước sẽ đến Học viện cơ mà. À không, vốn dĩ làm sao cô ấy biết trước được chuyện mà ngay cả tôi cũng không biết chứ? Chẳng lẽ cô ấy có liên lạc với Ma Tông Công tước à?
“Lúc nãy chị ấy vừa khoe với tôi đấy! Rằng đề án phái cử đã được thông qua lần cuối nên chị ấy sẽ đến Học viện!”
Hóa ra là có liên lạc thật. Khả năng kết thân kiểu gì thế này.
Dù sao thì sự phản đối của Trưởng khoa 1 cũng chính đáng, nhưng tiếc là nhầm đối tượng rồi. Nếu thấy oan ức và tức tưởi thì thay vì làm thế này với tôi, cô nên đi ăn vạ Ma Tông Công tước đòi dắt theo cùng, chẳng phải sẽ hiệu quả hơn sao.
Tuy nhiên, nếu cô ấy thực sự đến trước mặt Ma Tông Công tước mà làm loạn thì cũng gay go phết đấy.
“Vụ này tôi cũng chịu thôi. Cô đâu có danh nghĩa gì để đến Học viện đâu cơ chứ.”
Trước hết, tôi mở lời để dỗ dành Trưởng khoa 1 đang trong trạng thái cuồng nộ. Cứ đà này mà có ai bước vào thì cả tôi lẫn người vào đều sẽ rơi vào tình cảnh vô cùng khó xử.
Thế nhưng, Trưởng khoa 1, người đã nằm lăn ra sàn ăn vạ, chẳng còn để tâm đến sĩ diện nữa. Cô ấy nhìn tôi với đôi mắt ngập nước, như thể thề sẽ không bao giờ đứng dậy cho đến khi nhận được câu trả lời mong muốn, mặc kệ lời an ủi là gì.
“Chị ấy cũng đến Học viện thì tỷ số sẽ là 4 đấu 2 đó!”
Giọng hét của Trưởng khoa 1 nghe đến là tuyệt vọng. Cứ như thể bầu trời sẽ sụp đổ nếu cán cân giữa nhân sự thường trú tại Học viện và nhân sự không thường trú bị phá vỡ vậy, khiến người nhìn không khỏi cảm thấy thương cảm.
Đồng thời, tôi cũng phần nào hiểu được tâm trạng đó. Nếu chia đều một cách công bằng thì dù tiếc nuối vẫn có thể chấp nhận được, nhưng nếu nhóm mình thuộc về trở thành thiểu số thì chắc chắn sẽ bất an. Ừ thì, hiểu mà. Tôi quá hiểu luôn ấy chứ.
“Đã... đã bị đẩy xuống tận thứ năm rồi, cứ đà này nhỡ Trưởng phòng quên tôi luôn thì sao!”
Nghe đến câu đó, tôi cứng họng chẳng nói nên lời.
Không chỉ Louise và Irina, tôi gặp Trưởng khoa 1 còn trước cả Marghetta. Thế nhưng, chỉ vì cái tội đang ở Thủ đô, cái tội không được ở cùng tại Học viện mà thứ tự tỏ tình cứ bị đẩy lùi dần xuống tận thứ năm. Bề ngoài thì tỏ vẻ không quan tâm, nhưng trong lòng Trưởng khoa 1, chừng đó là đủ để để lại chút uất ức và bất an rồi.
Trong tình cảnh đó, chỉ còn người thứ năm và thứ sáu trơ trọi ở lại Thủ đô. Cô ấy sợ rằng không chỉ thứ tự tỏ tình bị đẩy lùi, mà ngay cả tình cảm cũng bị lép vế chăng.
“Không chịu đâu! Tôi không muốn bị lãng quên! Tôi ghét cái kết kiểu ‘hình như từng có nhân vật đó thì phải’ lắm!”
Aiz, cái quái gì vậy, so sánh kiểu gì thế. Cô nhìn thấy tương lai hay sao mà nói thế hả?
Dẫu vậy, nghĩ đến việc sự bất an của Trưởng khoa 1 đã lên đến đỉnh điểm, tôi cũng không nỡ bảo cô ấy tém tém lại. Dù có lo lắng đến đâu cũng không thể than thở với người khác, mà đồng minh duy nhất là Trưởng khoa 4 lại không phải kiểu người nhạy cảm với mấy chuyện này, nên chắc cô ấy đã phải tự mình ôm cục tức đến cháy cả ruột gan. Có lẽ việc làm loạn trước mặt tôi thế này không hẳn là đòi giải pháp, mà chỉ là xả cơn bực dọc vì quá bí bách và ấm ức thôi.
Thậm chí Trưởng khoa 1 từng để lộ bộ dạng thảm hại nhất trước mặt tôi rồi, nên giờ có khóc lóc giãy đành đạch cũng chẳng ngại ngùng gì nữa. Đã chạm đáy rồi thì khóc thêm chút nữa có gì phải xấu hổ, chắc là nghĩ thế hả. Dũng cảm đấy, nhưng sai hướng rồi.
“Đến Học viện rồi tôi vẫn sẽ liên lạc mỗi ngày mà...”
“Dùng cầu thông tin thì đâu có nắm tay hay ôm ấp được đâu!”
Cũng đúng.
“Cuối tuần tôi sẽ nhờ Ma Tông Công tước dịch chuyển về...”
“Thế thì lại thành hẹn hò 3 người cùng với chị ấy mất!”
Cái này cũng đúng nốt.
‘Làm sao bây giờ.’
Điên mất thôi. Tình huống này đúng là hết cách giải quyết.
Chẳng lẽ mang cả Trưởng khoa 1 đến Học viện? Nghĩ đi nghĩ lại cũng chẳng có danh nghĩa gì hợp lý, mà nếu Trưởng khoa 1 cũng thường trú tại Học viện thì Trưởng khoa 4 sẽ bị bỏ lại một mình. Thế thì quá tàn nhẫn với Trưởng khoa 4.
Hay là bảo Ma Tông Công tước từ bỏ việc đến Học viện? Thế thì thay vì Trưởng khoa 1, tôi sẽ phải nhìn Ma Tông Công tước khóc lóc sao? Hơn nữa, nghe Trưởng khoa 1 nói thì lý do phái cử hoàn toàn là để chăm sóc đệ tử duy nhất là Louise, tôi lấy tư cách gì mà đứng ra ngăn cản. Vốn dĩ chuyện này đã được Hoàng đế phê duyệt lần cuối rồi, một Trưởng phòng quèn như tôi mà lên tiếng thì hơi...
“Trước ngày khai giảng tôi sẽ cố gắng ở bên cô nhiều nhất có thể...”
“Được thôi.”
?
“Thật sự rất tiếc, nhưng nếu anh chịu ở bên tôi trong suốt kỳ nghỉ thì tôi sẽ ráng nhịn.”
Trưởng khoa 1, người vừa mới giãy nảy như muốn dùng quần áo lau sạch bụi sàn nhà, bỗng đứng dậy một cách tỉnh bơ. Sau đó, cô nàng tự nhiên tiến lại gần và ngồi lên đùi tôi, như thể chuyện khóc lóc thảm thiết ban nãy chỉ là ảo giác.
“Sắp phải xa người yêu dễ thương thế này, nên bây giờ anh phải cưng chiều tôi đấy nhé!”
“...Được rồi.”
Nhìn thấy cảnh đó tôi mới vỡ lẽ. Hóa ra cô nàng nhắm vào cái này mà diễn sâu nãy giờ.
Không, màn ăn vạ đầy tủi thân đó có vẻ giống thật hơn là diễn. Chỉ là biết không thể lật ngược tình thế, nên cô nàng đã đánh vào cảm giác tội lỗi của tôi để vớt vát chút lợi ích mong muốn.
‘Phải mau chóng tốt nghiệp thôi.’
Tôi nén tiếng thở dài chực trào ra, đưa tay xoa đầu Trưởng khoa 1. Mưu kế của Trưởng khoa 1 phát huy hiệu quả xuất sắc là nhờ tôi đang mang cảm giác tội lỗi. Bản thân tôi cũng chẳng ưng ý tình cảnh này chút nào.
Thà là xa cách tất cả người yêu thì còn đỡ, đằng này người thì được ở cùng, người thì phải xa cách, trông chẳng khác nào phân biệt đối xử. Nếu Trưởng khoa 1 và Trưởng khoa 4 là dân thường thì tôi còn xoay sở được, nhưng ngặt nỗi họ là công chức nên bó tay toàn tập.
Biết sao được. Đành phải nghe những lời oán trách, than thở của những người ở lại Thủ đô và ráng chịu đựng trong 2 năm thôi.
‘Cũng phải gặp Trưởng khoa 4 nữa.’
Và phải sớm gặp Trưởng khoa 4. Khác với Trưởng khoa 1 luôn ở Thủ đô, Trưởng khoa 4 chẳng biết khi nào sẽ phải đi công tác xa.
Sau khi xoa đầu Trưởng khoa 1 đến mỏi cả tay mới nhận được sự chấp thuận, tôi tìm đến Ma Tông Công tước, người vừa thả một quả bom tấn. Oanh tạc bừa bãi không phân biệt địch ta thế này thì quá đáng lắm rồi đấy.
“Chuyện này là sao đây. Tôi chẳng biết gì cả.”
“Cưng à, chuyện là...”
“Tôi phải nghe tin về Người qua miệng kẻ khác sao? Tủi thân thật đấy.”
Vừa xông vào phòng Tháp chủ, tôi lập tức tung đòn tấn công cảm xúc khiến Ma Tông Công tước lúng túng không biết mở lời thế nào.
Chắc hẳn Người đã chuẩn bị sẵn những lời phản bác phòng khi tôi đến chất vấn. Nào là vì Louise đã bị bỏ bê quá lâu, vì sự phát triển của giới ma thuật Đế Quốc, hay vì Tháp Ma Thuật thiếu nhân lực, vân vân và mây mây. Dù sao thì cũng có cả tá lý do để viện cớ.
Nhưng có vẻ Người không lường trước được việc tôi sẽ dùng tình cảm thay vì lý lẽ. Càng không ngờ rằng những lời Người từng nói với tôi lại bị tôi trả lại nguyên văn như thế này.
“Ta đau lòng nhất là khi phải nghe tin về cưng từ Trưởng phòng Tình báo đấy. Cưng có hiểu không?”
Năm ngoái, cái thời tôi còn chưa biết Ma Tông Công tước có tình cảm với mình. Lời nói chỉ đơn thuần thể hiện sự giận dỗi của Người khi đó, đối với tôi lại nghe như một lời cảnh cáo nặng nề. Chính vì vậy nó đã khắc sâu vào tâm trí tôi đến tận bây giờ, không ngờ lại có lúc dùng đến theo cách này.
“Nếu Người định đến nơi tôi ở, ít nhất cũng nên đánh tiếng một câu chứ. Hay là Người nghĩ tôi sẽ phản đối?”
Đoán đúng rồi đấy. Nếu Ma Tông Công tước bàn bạc với tôi, tôi chắc chắn sẽ tìm mọi cách phản đối.
Nhưng ván đã đóng thuyền, chuyện Ma Tông Công tước đến Học viện không thể vãn hồi được nữa. Vậy thì tôi phải tỏ ra thật sự tổn thương để ngăn chặn những hành động bộc phát của Người. Chuyện đã qua thì cho qua, nhưng ít nhất trong tương lai không được để xảy ra những chuyện tày trời sau lưng tôi nữa chứ.
Nghe có vẻ giống một thằng tồi đang đùa giỡn với tình cảm người khác, nhưng đối thủ là Ma Tông Công tước thì biết làm sao được. Sư tử chỉ cần vươn vai cũng đủ làm lũ thỏ xung quanh khiếp vía, thì nhất cử nhất động của Ma Tông Công tước, người đã quân lâm thiên hạ suốt 100 năm qua, đương nhiên sẽ gây ra hỗn loạn và chấn động cho đám tép riu xung quanh. Ít nhất với tư cách là chồng dự bị, ngăn chặn điều đó là đạo lý tôi phải làm.
“Xin lỗi cưng. Lẽ ra ta nên bàn bạc với cưng trước.”
May thay, có vẻ sự chân thành của tôi đã có tác dụng, Ma Tông Công tước hơi ỉu xìu và ngoan ngoãn xin lỗi.
Không biết là do Người thực sự nghĩ tôi sẽ phản đối nên không nói, hay chỉ đơn giản là muốn tạo bất ngờ nên mới xin lỗi, nhưng kết thúc thế này là êm đẹp rồi. Một lời xin lỗi và cam kết không tái phạm là đủ.
“Từ nay về sau chúng ta đừng giấu giếm nhau điều gì nữa nhé. Có chuyện gì tôi cũng sẽ bàn bạc với Người ngay mà.”
Thế nên tôi cũng nói với vẻ mặt dịu dàng, nhưng rồi tôi thấy Ma Tông Công tước giật mình. Chỉ trong thoáng chốc thôi nhưng rõ ràng là Người đã dao động.
Không, cái gì nữa đây. Người lại lén làm chuyện gì sau lưng tôi nữa hả?
“...Beatrix?”
“Đ... đúng là ta có giấu, nhưng đây là chuyện cưng sẽ vui mừng mà.”
Và lời tiếp theo đúng là chuyện đáng mừng thật.
Rằng Người đã đắn đo mãi về quà sinh nhật cho tôi, rồi nghe Erich khuyên là nên tặng một kỳ nghỉ, nghe xong thấy hợp lý nên đã chính thức dâng tấu lên Hoàng thất. Rằng nếu chỉ đích danh Phòng Thanh tra thì lộ liễu quá nên đã mở rộng phạm vi ra toàn thể quan lại Đế Quốc. Rằng vì là quà bất ngờ nên Người mới giữ im lặng.
‘...Thật sự là miễn phí sao?’
Kinh ngạc thật. Miệng thì nói là kỳ nghỉ miễn phí nhưng tôi cứ đinh ninh đó là chén thánh chứa độc, ai ngờ lại là chén thánh chứa rượu vang thượng hạng. Không ngờ Ma Tông Công tước lại âm thầm nỗ lực đến thế.
“Ta... làm chuyện thừa thãi sao?”
“Không đâu.”
Tôi dứt khoát lắc đầu trước câu hỏi rụt rè của Ma Tông Công tước. Thừa thãi gì chứ, tuyệt đối không phải.
“Cảm ơn Người. Đây là món quà tuyệt vời nhất.”
Không kìm được xúc động, tôi ôm chầm lấy Ma Tông Công tước. Hành động bộc phát của Ma Tông Công tước ư? Đột ngột đến Học viện sẽ gây rắc rối ư? Nhảm nhí. Nơi nào có Ma Tông Công tước, nơi đó chính là Tháp Ma Thuật, Người chỉ đang đi làm ở nơi làm việc chính đáng của mình thôi.
‘Mình đúng là chẳng biết gì cả.’
Đồng thời tôi cũng thấy tự trách. Dám coi thường ân huệ to lớn này, lại còn giở giọng dỗi hờn trách móc Ma Tông Công tước. Tôi xin hứa sẽ kiểm điểm bản thân...
“Cưng hài lòng là ta vui rồi.”
Bất ngờ bị ôm nên Ma Tông Công tước thoáng ngỡ ngàng, nhưng rồi Người cũng nhẹ nhàng ôm lại tôi và nói với giọng dịu dàng.
Lại thấy tự trách bản thân nữa rồi.
***
Tôi khẽ hít sâu một hơi rồi mở cửa. Lo lắng về những việc không thể tránh khỏi cũng chẳng có ý nghĩa gì.
“Ainter.”
Ngay khi cánh cửa vừa mở ra, Hoàng Thái tử Điện hạ đang ngồi ở vị trí chủ tọa cất giọng trầm thấp. Một giọng nói bình thản, không chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào: không vui mừng, không giận dữ, không hân hoan, cũng chẳng căm ghét.
Chính cái giọng điệu dửng dưng ấy lại khiến tôi thấy nhẹ nhõm. Thậm chí không chỉ có Hoàng Thái tử Điện hạ, mà cả Hoàng Thái tử phi Điện hạ cũng có mặt. Nếu đây là buổi gặp mặt để xử lý tôi, chắc hẳn Hoàng Thái tử phi Điện hạ sẽ không ở đây.
“Thần xin bái kiến Hoàng Thái tử Điện hạ.”
Đáp lại lời chào của tôi, Điện hạ gật đầu và ra hiệu tay. Ý bảo tôi đã đến rồi thì mau ngồi xuống.
“Kể từ Lễ mừng năm mới đến giờ mới gặp lại nhỉ.”
“Vâng, thưa Điện hạ. Đúng là vậy.”
Vừa ngồi xuống, câu hỏi tự nhiên bay đến khiến tôi vội vàng cúi đầu. Quả thật, sau Lễ mừng năm mới, tôi không có dịp nào gặp Điện hạ. Người thì bận rộn trăm công nghìn việc, còn tôi lại triệt để hạn chế các hoạt động đối ngoại.
Vì thế tôi càng thêm run sợ. Lý do Điện hạ, người chẳng có việc gì cần gặp tôi, lại triệu tập tôi sau khi lễ chào mừng năm mới đã trôi qua được một tháng. Rốt cuộc là vì chuyện...
“Gia đình với nhau mà ít có cơ hội trò chuyện, tiếc thật đấy.”
Gia...?
‘Gia đình?’
Phát ngôn ngoài dự đoán khiến cả người tôi cứng đờ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
