Trở Thành Công Chức Trong Cuốn Tiểu Thuyết Lãng Mạn Kỳ Ảo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2137

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 6

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Web Novel - Chương 284 - Bị nghiền nát bởi tai ương bất ngờ (1)

Chương 284 - Bị nghiền nát bởi tai ương bất ngờ (1)

Quả bom phát nổ một cách bất ngờ.

À không, gọi cái này là “bom” thì có hơi quá hay không cũng là một vấn đề, nhưng dù sao thì sự đột ngột của nó cũng y hệt nhau.

[ Từ tháng 3 năm 1378, bắt đầu thi hành chế độ phúc lợi cho nhân viên phái cử. Sẽ vận hành thử nghiệm bắt đầu từ Bộ Nội vụ, Bộ Tài chính, Bộ Ngoại giao, với mục tiêu áp dụng cho tất cả các bộ và cơ quan trực thuộc Đế Quốc vào tháng 6 năm 1380. ]

Trong lúc tôi đang đau đầu suy nghĩ nên tặng quà gì nhân dịp sinh nhật sắp tới của Ma Tông Công tước, thì thông báo của Bộ Nội vụ được truyền đi đồng loạt qua quả cầu truyền tin. Nghĩ đến việc Bộ Nội vụ chính là thư ký và là cái miệng của Hoàng thất, thì đây thực chất là mệnh lệnh của Hoàng thất, hay chính xác hơn là của Hoàng Thái tử.

‘Cái gì thế này?’

Vấn đề là mệnh lệnh này quá đường đột và tôi chẳng hiểu ý đồ là gì. Phúc lợi cho nhân viên phái cử ư? Lại còn áp dụng trước cho Bộ Nội vụ, Bộ Tài chính và Bộ Ngoại giao?

Chà, đã gắn cái mác “phúc lợi” thì chắc không phải chuyện xấu đâu. Hơn nữa, nếu Bộ Tài chính cũng được áp dụng thì tôi cũng nằm trong diện đó. Xét về mặt tốt hay xấu thì tin này nghiêng về phía tốt nhiều hơn.

‘Tại sao?’

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, như tôi vừa nghĩ, tôi không hiểu ý đồ của họ. Quốc sách của Đế Quốc Kephelopen là công chức phải bị vắt kiệt sức lực thì đất nước và người dân mới được yên ổn. Đây là truyền thống sắt đá được truyền lại từ thời Hoàng đế khai quốc Amanka, không ai có thể phủ nhận.

Thậm chí Hoàng đế hiện tại và Hoàng Thái tử cứ như thể là hiện thân của Đại đế Amanka vậy, họ tự vắt kiệt bản thân như thể mình cũng chỉ là linh kiện của Đế Quốc, nên điều đó càng đúng hơn.

Vậy mà một Hoàng thất như thế lại tạo ra chế độ phúc lợi giúp đám bề tôi dễ thở hơn sao? Không ai thỉnh cầu hay van xin mà tự họ làm thế? Không cần bất cứ sự đánh đổi nào?

‘Làm gì có chuyện đó.’

Tuyệt đối không có chuyện đó đâu. Hoàng thất là tập đoàn không bao giờ làm chuyện lỗ vốn. Chẳng phải họ là những kẻ tàn nhẫn, dù có ban phát thứ gì đó như thể làm phước thì cũng sẽ lấy đi thứ tương xứng sao.

Ngược lại, họ cũng không bắt ai làm việc mà không có khen thưởng, nhưng vì là một Hoàng thất chặt chẽ đến thế nên tôi càng không thể tin được. Hoàng thất mà tôi từng thấy và trải qua chưa bao giờ có ý đồ đơn thuần cả.

Đúng rồi, chắc chắn có âm mưu gì đó. Có điều gì đó mà tôi chưa biết.

[ Với mỗi 3 tuần phái cử sẽ được cấp 2 ngày nghỉ phép. Số ngày nghỉ này có thể sử dụng ngay từ ngày quay lại sau khi kết thúc phái cử và được xử lý như diện nghỉ phép ưu tiên hàng đầu. ]

...Cơ mà, nếu được thế này thì dù có âm mưu gì cũng kệ xác nó vậy.

‘3 tuần được 2 ngày.’

Kiểm tra kỹ nội dung phúc lợi, tay tôi run lên vì cảm kích. Nếu áp dụng cái này vào đợt phái cử đến Học viện của tôi, thì ít nhất tôi sẽ có hơn mười ngày nghỉ trong một học kỳ.

Woa, mười ngày? Lại còn là mười ngày nghỉ được tiếp nhận ưu tiên tối đa, không lo bị đẩy lùi lịch? Chẳng phải là tuyệt nhất sao? Dù kinh nghiệm bấy lâu nay cảnh báo rằng đây là chén thánh có độc, nhưng ai quan tâm chứ. Đằng nào cũng là độc, thì ít nhất cũng phải cầm lấy cái chén thánh cho chắc tay đã.

Chỉ cần ngậm miệng ngồi im là tôi có chắc chắn mười ngày nghỉ mỗi học kỳ. Nếu tính là phải chịu đựng từ học kỳ 1 năm 2 đến học kỳ 2 năm 3, thì tôi sẽ có ít nhất 40 ngày nghỉ.

“Ngon.”

Quá tuyệt vời. Chắc hôm nay tôi có thể tạm dừng việc cầu nguyện cho Hoàng Thái tử sống lâu trăm tuổi được rồi.

***

Cuối cùng, sau một hồi đắn đo, ta đã chấp nhận lời thỉnh cầu của Ma Tông Công tước. Cảm thấy hơi mất mặt khi phải xử lý một thỉnh cầu cỏn con thế này dưới danh nghĩa Hoàng thất, nhưng nghĩ ngược lại, không thể vì chuyện nhỏ nhặt này mà để mối quan hệ với Ma Tông Công tước trở nên khó xử được.

Đúng vậy, hãy nghĩ theo hướng tích cực. Nếu chế độ này giúp sĩ khí của các quan lại tăng lên thì về lâu dài sẽ có lợi. Nhân tài mà bị vắt kiệt trong thời gian ngắn thì không dùng được lâu. Phải tra dầu mỡ thích hợp cho Trưởng phòng Thanh tra thì cậu ta mới chạy bền được.

Vốn dĩ Trưởng phòng Thanh tra đâu có việc gì phải đi phái cử ngoại trừ vụ việc ở Học viện lần này đâu. Chỉ đúng 2 năm, bỏ ra 2 năm là đủ cho chế độ này rồi. Chừng đó thì phải chấp nhận thôi.

‘Đúng là một người chồng được yêu thương.’

Ta vừa xoa gáy vừa bật cười. Một nhân vật tầm cỡ của Đế Quốc mà ngay cả Phụ hoàng cũng không dám đối xử tùy tiện, một ẩn sĩ chỉ sống trong Tháp Ma Thuật mà chẳng màng đến ảnh hưởng chính trị hay các mối quan hệ xã hội.

Một Ma Tông Công tước như vậy, khi đã rơi vào lưới tình lại hành động tích cực đến thế, thậm chí không từ nan những việc kỳ quặc vì người mình yêu. Quả thực có thể cảm nhận được Trưởng phòng Thanh tra đang nhận được một tình yêu to lớn và nặng nề đến nhường nào.

Nhưng đồng thời ta cũng thấy lo lắng. Dù Ma Tông Công tước là con lai nhưng trong người vẫn chảy dòng máu của chủng tộc trường thọ, chẳng phải định mệnh là Trưởng phòng Thanh tra sẽ ra đi trước sao. Nghĩ đến việc mẫu thân của Ma Tông Công tước cũng qua đời ngay sau khi Công tước Servet đời trước mất, ta lo rằng tình yêu hiện tại sau này sẽ biến thành thuốc độc.

‘Thế thì gay go lắm.’

Ma Tông Công tước là người đã chống đỡ Đế Quốc suốt 100 năm qua, và sẽ còn phải chống đỡ thêm hàng trăm năm nữa. Việc Người về với vòng tay của thần Enen khi hết tuổi thọ là điều không thể tránh khỏi, nhưng ta không thể chấp nhận việc Người đau ốm héo hon rồi chết yểu được.

Vì thế, việc cung cấp đủ loại thuốc quý để Trưởng phòng Thanh tra sống trường thọ chẳng phải là con đường vì Đế Quốc sao. Ta không mong cậu ta sống lâu như Ma Tông Công tước, chỉ cần sống đến khoảng 150 tuổi là ta mãn nguyện rồi.

Không, vốn dĩ những lo lắng của ta thì Ma Tông Công tước làm sao mà không biết được. Có khi Người đã và đang dùng cách nào đó rồi cũng nên. Vậy thì không chỉ 150, mà 300 tuổi cũng khả thi chứ nhỉ?

‘300 cơ à.’

Ta vô thức mỉm cười. Lịch sử Đế Quốc mới có 300 năm, giờ thêm 300 năm nữa được Trưởng phòng Thanh tra gánh vác sao.

Chỉ nghe thôi đã thấy buồn cười... à không, là tin vui chứ. Nếu con trai, cháu trai, chắt trai, chút trai của ta đều nhận được sự trung thành của Trưởng phòng Thanh tra, thì tương lai của Đế Quốc thực sự sẽ rất tươi sáng. Tất nhiên, suy nghĩ này chẳng khác nào hoang tưởng.

...300 năm, có lẽ điều đó sẽ thành hiện thực. Tình yêu của Ma Tông Công tước nặng nề đến mức có thể biến hoang tưởng thành sự thật mà.

“Thưa Phụ hoàng, cái này là…”

“Đúng như những gì Hoàng Thái tử thấy đấy.”

Nhận được lệnh triệu tập của Phụ hoàng, ta vội vã chạy đến phòng làm việc, và ngay khi đến nơi, ta nhận được một tờ giấy tờ.

Thế nhưng nội dung chứa đựng trong tờ giấy đó không chỉ có giá trị của một trang giấy đơn thuần.

“Ma Tông Công tước nói rằng sẽ đến Học viện.”

Giọng Phụ hoàng bình thản, nhưng biểu cảm và tư thế của ngài toát lên sự hỗn loạn và day dứt. Hiếm khi nào Phụ hoàng để lộ cảm xúc như vậy.

Nhưng ta có thể hiểu được. Ta tin chắc bất kỳ ai nhìn thấy tờ giấy này cũng sẽ có phản ứng tương tự.

‘Học viện.’

Rốt cuộc là chuyện quái gì thế này. Học viện ư, Ma Tông Công tước đó mà lại đến Học viện sao. Nếu không phải đang đứng trước mặt Phụ hoàng, chắc ta đã ôm đầu ngã quỵ rồi.

Ta biết chuyện Tháp Ma Thuật gửi pháp sư đến dạy học viên Học viện theo chu kỳ 1 năm. Việc phái cử đó bắt đầu từ sự khuyến khích của Hoàng thất, sao ta không biết được chứ. Những pháp sư ưu tú của Tháp Ma Thuật dạy dỗ những tương lai sẽ dẫn dắt Đế Quốc là phúc của đất nước, là phúc của Hoàng thất.

Nhưng chuyện này thì không phải. Thứ Hoàng thất muốn là những người thầy dạy dỗ tương lai, chứ không phải một con quái vật đe dọa và gieo rắc nỗi sợ hãi cho những rường cột nước nhà. Chẳng phải đây là cảnh một người còn quyền lực hơn cả Hiệu trưởng Học viện lại đi làm giảng viên sao.

“Có vẻ Ma Tông Công tước rất quyến luyến với học trò. Chắc trong vòng 10 năm tới sẽ xuất hiện một pháp sư xuất chúng thôi.”

Thấy ta không mở miệng được mà cứ giữ im lặng, Phụ hoàng trầm giọng nói thêm.

‘Học trò?’

Ta không thể đồng tình với lời đó. Dù nghĩ thế nào thì Ma Tông Công tước đến Học viện cũng không phải vì học trò mà vì lý do khác. Ví dụ như người thừa kế của gia tộc Krasius, hay Trưởng phòng Thanh tra, hay Thanh tra viên Học viện chẳng hạn.

“Hơn nữa, nếu Ma Tông Công tước ở lại Học viện, các vị khách quý của Tam quốc sẽ có trải nghiệm có một không hai. Với tư cách là chủ nhà, đây là chuyện đáng mừng.”

“Vâng, quả thực là như vậy.”

Dù vậy, nghe Phụ hoàng nói thế, ta chỉ còn biết cúi đầu. Nếu Phụ hoàng đã nghĩ như vậy thì đó là điều đúng đắn.

Một khi giấy tờ đã lên đến tận tay Phụ hoàng thì việc Ma Tông Công tước đi phái cử coi như đã được định đoạt. Nếu Hoàng thất can thiệp thì có thể ngăn cản, nhưng việc Hoàng thất đứng ra ngăn cản hành động mà Ma Tông Công tước mong muốn thì chẳng khác nào gây ra sự bất hòa với Công tước. Chuyện lần này là chuyện khó hiểu, chứ không phải chuyện cần phải ngăn chặn.

Hơn nữa, có vẻ Phụ hoàng định nhân cơ hội này gây áp lực lớn hơn lên Tam quốc. Nếu ngoài Trưởng phòng Thanh tra mà có thêm cả Ma Tông Công tước ở Học viện, đó sẽ là gánh nặng lớn đối với Tam quốc. Dù các vị khách quý của Tam quốc nhập học với lý do gì đi nữa, họ cũng sẽ không dám hành động khinh suất.

Thậm chí việc Ma Tông Công tước đến Học viện suy cho cùng vẫn là để giảng dạy. Dù chỉ là danh nghĩa, nhưng việc người thầy hành động vì học trò là chuyện đương nhiên. Cho dù Tam quốc có phản đối rằng đây là chuyện gì đi nữa, thì tình huống này cũng rất dễ để xoa dịu.

‘...Chắc ngài đang nghĩ như vậy.’

Thật trớ trêu. Khi một sự cố vượt quá lẽ thường xảy ra, Phụ hoàng lại bắt đầu cố gắng suy nghĩ theo hướng tích cực và hạnh phúc.

Ngài đang xóa bỏ những dư chấn, sự xáo trộn trong giới chính trị, và các vấn đề ngoại giao do hành động của Ma Tông Công tước gây ra khỏi đầu, và chỉ đề cập đến những ưu điểm, những điểm có thể tận dụng. Bởi nếu không làm vậy, ngài sẽ chẳng thể nào giữ được sự tỉnh táo.

‘Đây có phải là những việc mà một con người có thể chịu đựng không chứ.’

Nghĩ lại thì thời gian trị vì của Phụ hoàng sóng gió hơn bất cứ ai. Ngay từ khi lên ngôi đã phải mang cái mác Hoàng đế dòng thứ đầu tiên của Đế Quốc, làm sao mà không sóng gió cho được.

Đế Quốc mà vị Hoàng đế dòng thứ tiếp nhận ngập chìm trong tham nhũng, đói kém, và thần quyền đang ngấm ngầm ngóc đầu dậy. Thậm chí một trong những Công tước là Hoàng Kim Công tước còn nạp đến mười hai người vợ, mở rộng vây cánh nhà vợ, còn ở biên giới thì các cuộc giao tranh cục bộ với các Vương quốc xảy ra như cơm bữa. Vượt qua bao gian khổ để đưa Đế Quốc vào quỹ đạo bình thường thì Đại chinh phạt nổ ra, rồi tranh chấp kế vị ngai vàng cũng kéo dài dai dẳng.

‘Kinh khủng thật.’

Tai ương ập đến liên tiếp như vậy thì giờ đáng lẽ phải yên ổn rồi chứ, nhưng dạo này Trưởng phòng Thanh tra lại đứng giữa tâm bão gây ra đủ mọi chuyện ồn ào. Dù tinh thần lực của Phụ hoàng có chạm đáy thì cũng có thể hiểu được.

“Việc Ma Tông Công tước vắng mặt trong thời gian dài là chuyện chưa từng có tiền lệ, Hoàng Thái tử hãy chuẩn bị tinh thần đi.”

“Vâng, thưa Phụ hoàng.”

Thật là một chuyện đáng tiếc.

***

Đau tai quá.

“Đưa tôi đi theo với! Đưa tôi đi vớiiiiii!”

Tôi muốn lờ đi cho xong chuyện nhưng cô ấy giãy giũa thảm thiết quá khiến tôi không thể quay mặt đi chỗ khác được.

“Cả bốn người đều ở Học viện thì quá đáng lắm! Dám cho tôi với Fenelia ra rìa sao!”

Hơn nữa, lý do đưa ra cũng khá hợp lý nên tôi không nỡ đối xử phũ phàng.

“Quá đáng! Thực sự quá đáng!”

“Không, tôi cũng đâu có biết…”

“Không biết đâu có nghĩa là chuyện đó không xảy ra đâu chứ!”

Cũng đúng...

Lời nói quá đỗi logic khiến tôi lại phải ngậm miệng. Sao những lúc thế này cô ấy lại nói đúng thế không biết.

“Nếu anh đi Học viện cùng chị Beatrix, thì phải đưa cả tôi và Fenelia đi cùng chứ!”

Trong lúc đó vẫn không quên lo cho Trưởng khoa 4, hình ảnh ấy thật cảm động. Quả nhiên hai người đúng là bạn thân nhỉ.

......

‘Chết tiệt.’

Nhức đầu quá. Chuyện Ma Tông Công tước đi làm giảng viên phái cử ở Học viện đúng là nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi mà...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!