Chương 281 - Khởi đầu rực cháy cho năm mới (2)
Một bên là Bộ trưởng Bộ Tài chính, quyền lực thứ hai trong các Bộ trưởng. Một bên là Tư lệnh Phương diện quân Trung bộ, nhân vật lọt top 10 quyền lực của quân đội. Một Trưởng phòng quèn kẹt giữa cái đội hình “khủng bố” này thì biết làm gì đây?
Câu trả lời rất đơn giản. Pha trà và làm chân thư ký chứ còn gì nữa. Không có trà thì chắc phải lộn vài vòng nhào lộn mua vui cho họ xem.
‘Mình đi đâu cũng được trọng vọng cơ mà.’
Nghĩ mà tủi thân. Chức Trưởng phòng thì có ích gì chứ. Hễ cứ gặp cấp Bộ trưởng là bị xoay như chong chóng. Dù dưới quyền tôi có bao nhiêu người đi nữa, nhưng trên đầu tôi còn cả đống “ông lớn” thì cũng bằng thừa.
“Trà có hợp khẩu vị không ạ?”
“Ừm, được đấy chứ? Trước đây uống cứ như uống nước lã, giờ tay nghề lên hẳn rồi.”
Một lời nhận xét chân thật đến phũ phàng cho câu hỏi xã giao của tôi. Chắc tôi điên mất. Rõ ràng là được khen mà sao chẳng thấy vui tí nào.
Cái thời còn lăn lộn ở phương Bắc, mục tiêu của tôi từng là được Bộ trưởng và người này công nhận. Thế nhưng, trái ngược với Bộ trưởng, cái bà này dù tôi có lập công trạng gì, thậm chí liều mạng solo giết chết Sarei Dobra Tala, một trong Bát Tuấn Mã, bà ấy cũng chẳng thèm khen lấy một câu. Chỉ vỏn vẹn một lời an ủi “vất vả rồi” là hết.
Vậy mà giờ lại được khen vì pha trà ngon...
‘Cái cuộc đời này.’
Tala, thằng chó chết kia, mày có đang nhìn từ dưới địa ngục không? Tao gãy cả tay chân, nổ cả con mắt để giết mày, thế mà rốt cuộc ngồi một xó pha trà lại được đánh giá cao hơn đấy.
Có lẽ Tala dưới suối vàng mà thấy cảnh này cũng phải đấm ngực khóc ròng. Rằng giá trị của hắn chỉ đến thế thôi sao.
“Thật tiếc khi cuộc hành trình của ta phải kết thúc, nhưng đồng thời cũng thật thỏa mãn! Bởi kẻ đặt dấu chấm hết chính là một tân anh hùng! Phải rồi, Carl Krasius. Trong mắt ngươi, ta có phải là con sói của thảo nguyên không?”
Bất chợt, những lời trăn trối của hắn hiện về trong đầu tôi. Nếu có kiếp sau thì đừng làm sói nữa, đầu thai làm cái túi trà lọc đi con.
“Quân bộ được cấp ngân sách rủng rỉnh hơn các bộ khác nhiều rồi, bà còn đích thân đến đây định bòn rút thêm bao nhiêu nữa hả?”
“Ấy, nói nghe xa cách thế. Bạn bè lâu ngày không gặp nên ghé qua nhìn mặt chút thôi mà.”
“Đừng có nói cái giọng điêu toan ấy.”
Tranh thủ lúc Bộ trưởng và Tư lệnh đang ỏm tỏi đấu võ mồm, tôi lẳng lặng ngồi xuống ghế.
Mà nghĩ cũng lạ. Sau cuộc Đại chinh phạt, ngân sách rót cho quân đội đã được ưu tiên tối đa. Nếu thiếu tiền và muốn khiếu nại, chỉ cần phái một tham mưu của Bộ Tổng tư lệnh đến là xong. Tại sao một nhân vật cấp Tư lệnh lại phải đích thân đến đây? Lại còn là người có quan hệ thân thiết với Bộ trưởng?
‘Định xây pháo đài bay hay gì.’
Tôi chợt nhớ đến giấc mơ lãng mạn của đàn ông mà Apels từng hiện thực hóa, nhưng rồi gạt ngay đi. Cái thứ của nợ ấy vừa khởi động đã rơi rụng tơi tả xuống đất rồi.
“Định mua ít ngựa.”
Cuối cùng, sau một hồi cò kè, vị Tư lệnh cũng đi vào vấn đề chính.
“Có chỗ bán chưa?”
“Có rồi, nên mới cần tiền tấn đây.”
Nghe vậy, Bộ trưởng cũng tặc lưỡi ra chiều bất lực. Nếu lý do là ngựa thì đến Bộ trưởng cũng bó tay.
Ngựa, hiển nhiên là yếu tố sống còn để xây dựng kỵ binh. Nói thẳng ra, thiếu lính thì còn có thể dùng chế độ nghĩa vụ quân sự để bù đắp, nhưng thiếu ngựa thì đúng là vô phương cứu chữa. Ngựa có phải gà lợn đâu mà nuôi phát lớn ngay được.
Thêm vào đó, trong cuộc Đại chinh phạt, sự hoành hành của Kagan đã khiến lực lượng kỵ binh Đế Quốc chịu tổn thất nặng nề. Thậm chí, các bộ tộc thân Đế Quốc ở phương Bắc cũng gần như bị diệt vong, khiến nguồn cung cấp ngựa ổn định của Đế Quốc bị cắt đứt hoàn toàn.
Muốn khôi phục lại đường dây cung cấp này phải mất vài năm, nhưng cũng không thể vì thế mà ngừng phát triển kỵ binh cho đến lúc đó được.
‘Nếu giải quyết được bằng tiền thì vẫn còn hời chán.’
Tất nhiên, ngựa được coi là vật tư chiến lược trên toàn lục địa và bị kiểm soát xuất khẩu nghiêm ngặt. Bán ngựa cho nước khác trong khi nước mình còn không đủ dùng? Có bị coi là phản quốc cũng chẳng oan.
Nhưng ở đâu cũng vậy thôi, đồng tiền luôn có cách chiến thắng lòng trung thành và tình yêu nước. Việc một vị Tư lệnh tự tin tìm đến tận đây chứng tỏ mọi sự đã được dàn xếp xong xuôi. Nghĩ đến cảnh quân đội phải chạy vạy khắp nơi tìm nguồn cung tạm thời mà thấy thương thay.
“Vụ giao dịch này mà trót lọt là dễ thở hơn hẳn đấy. Khôi phục hoàn toàn thì khó, nhưng tầm 70% là trong tầm tay.”
Trước lý do quá sức thuyết phục của vị Tư lệnh, Bộ trưởng chỉ biết trầm ngâm. Nếu có thể khôi phục 70% vấn đề kỵ binh mà quân đội đã đau đầu suốt 2 - 3 năm qua, thì dù không có ngân sách cũng phải đẻ ra tiền mà cấp.
“Nghĩ kỹ đi. Ở phương Bắc, thằng cha Dorgon vẫn đang làm loạn đấy. Nếu hắn lôi kéo được vài bộ tộc thì ông sẽ hối hận chuyện hôm nay cho xem. ‘A, giá mà lúc đó mình đập con heo đất đưa tiền cho bà ấy thì…’ ”
“Biết rồi, khổ lắm, nói mãi.”
Khi cái “nút bấm kích hoạt nỗi sợ” của công chức Đế Quốc bị ấn trúng, Bộ trưởng cuối cùng cũng phải gật đầu.
Sự hỗn loạn tái diễn ở phương Bắc là thảm họa mà không ai mong muốn. Nhất là khi thảm họa đó hoàn toàn có khả năng xảy ra. Tàn dư của Nghịch Thiên Giả là Dorgon vẫn còn sống nhăn ở phương Bắc, thì chuyện sớm muộn gì cũng có biến là điều đương nhiên.
“Đưa đây.”
Nghe giọng Bộ trưởng có vẻ xuống nước, vị Tư lệnh như chỉ chờ có thế, chìa ngay ra một tập hồ sơ. Bộ trưởng lướt qua loa rồi đóng dấu cái “cộp”.
Kinh thật. Các bộ khác phải chất hồ sơ cao như núi mới mong xin được con dấu, đằng này...
“Chà, binh sĩ Đế Quốc trung dũng vô song chắc chắn sẽ vui mừng khôn xiết trước quyết định vĩ đại của ngài Bộ trưởng.”
Hài lòng vì chốt đơn nhanh gọn, vị Tư lệnh vỗ tay tán thưởng với giọng điệu đầy vẻ cường điệu. Mà thực ra chỉ còn một tay nên bà ấy đập tay vào đầu gối tạo ra tiếng bộp bộp.
Trái ngược lại, khuôn mặt Bộ trưởng trông hốc hác hẳn đi sau cú đóng dấu làm bay hơi cả đống tiền, nhưng biết làm sao được. Nếu cứ chây ì không chi tiền mà phương Bắc xảy ra chuyện thật thì hậu quả còn khôn lường hơn. Vốn dĩ quân đội là cái “động không đáy” nuốt tiền để đề phòng cho những tình huống vạn nhất như thế này mà.
“Vậy nhé, hẹn gặp lại.”
“Đừng có vác mặt đến nữa.”
“Thích bỏ xừ lại còn làm bộ.”
Dứt lời, vị Tư lệnh đứng dậy, đến như một cơn gió và đi cũng nhanh như một cơn gió.
Cái phong thái áp đảo Bộ trưởng một chiều ấy... ước gì sau này mình cũng được như thế...
Bị Quân bộ, hay chính xác hơn là bị vị Tư lệnh kia bòn rút đến tận xương tủy, Bộ trưởng day day trán, im lặng hồi lâu.
Chắc là tiếc tiền lắm. Đằng nào cũng phải chi thì chi sớm cho xong—
“Này.”
“Vâng?”
“Nếu Bộ trưởng mà ra trận thì cậu thấy thế nào?”
Nghe câu hỏi điên rồ ấy, tôi mới nhận ra nỗi lo thật sự của Bộ trưởng. Không phải im lặng vì tiếc tiền, mà là vì cái ung nhọt mang tên Dorgon.
Tất nhiên Bộ trưởng biết Dorgon đang lẩn khuất đâu đó ở phương Bắc, nhưng việc đích thân nghe một nhân vật chóp bu của quân đội nói “Phải đề phòng thằng Dorgon làm loạn đấy nhé hihi” lại là một cảm giác hoàn toàn khác.
Mối đe dọa vốn mơ hồ, cơn ác mộng quá khứ giờ như đang lù lù ngay trước mặt. Với một người từng trực tiếp chạm trán Kagan như Bộ trưởng, chắc chắn là lo phát điên lên được.
“Có được không đấy?”
Dù vậy, câu trả lời của tôi vẫn không thay đổi. Người đứng đầu Bộ Tài chính mà ra trận? Có mà loạn. Lão này vẫn tưởng mình còn ở Phòng Thanh tra chắc?
“Kể cả Nghịch Thiên Giả có đội mồ sống dậy thì chuyện đó cũng không xảy ra đâu.”
“Mẹ kiếp, thì cũng đúng.”
Bộ trưởng tặc lưỡi, ngả người ra sau ghế rồi thở dài thườn thượt.
Phải, cho dù Kagan có bò từ địa ngục lên thật thì cũng chẳng đến lượt Bộ trưởng ra trận.
Một Đế Quốc coi trọng thể diện hơn cả mạng sống mà lại để Bộ trưởng Bộ Tài chính, không phải quân chính quy hay lực lượng đặc biệt, xuất trận? Chẳng khác nào tự vả vào mặt mình, công khai cho thiên hạ thấy Đế Quốc đang túng quẫn đến mức nào.
“Dù sao thì vẫn còn Toàn Thắng Công tước, rồi cả Bộ Đặc vụ nữa mà. Cùng lắm thì còn có cả tôi đây.”
Thấy Bộ trưởng lo lắng thừa thãi, tôi thận trọng lên tiếng an ủi. Đúng là Đế Quốc đã yếu đi so với trước chiến tranh, nhưng phương Bắc cũng đâu khá khẩm hơn.
Kagan và Bát Tuấn Mã đều đã chết sạch, chỉ còn sót lại mỗi tên Dorgon.
Trong khi đó Đế Quốc vẫn còn Toàn Thắng Công tước, Mặc Quang Đội kế thừa Khoa 4, và cả một cựu binh từng lăn lộn ngoài chiến trường như tôi vẫn đang ở Phòng Thanh tra đây—
“Có cậu ở đây ta mới càng lo đấy.”
“Ơ, ngài này.”
Người ta đã có lòng an ủi mà lại nói cái kiểu gì thế không biết.
***
Nhờ mọi sự chú ý của các bộ ngành đều đổ dồn về Bộ Tài chính mà tôi có chút thời gian rảnh rỗi. Dù nghĩ đến việc cái sự rảnh rỗi hiếm hoi trong năm này là do đâu mà có thì cũng chẳng vui vẻ gì cho cam.
‘Hay là kéo dài thời hạn thêm chút nữa nhỉ.’
Trong thoáng chốc, tôi thậm chí đã nảy ra ý nghĩ dùng quyền hạn của Hoàng Thái tử để kéo dài thời gian lập ngân sách bổ sung. Thời gian lập ngân sách càng dài thì kỳ nghỉ của tôi cũng sẽ càng dài ra theo.
Nhưng nếu làm thế thì chỉ tổ gây thêm hỗn loạn, nên tôi đành âm thầm chôn chặt ý nghĩ đó trong lòng. Phải rồi, cứ hài lòng với hiện tại đi. Chẳng có hành động nào ngu xuẩn hơn việc tham lam quá độ để rồi đánh mất luôn cả những gì đang nắm trong tay.
‘Mặc dù hình như mình đã đánh mất nó rồi thì phải.’
Ngay sau đó, tôi buộc phải nhìn thẳng vào cái thực tế mà mình đang cố lờ đi.
Giữa cái tình cảnh tất cả các bộ ngành đều đang nhăm nhe nhòm ngó Bộ Tài chính, một lá thanh nguyện thư lại bay thẳng đến chỗ tôi. Vừa nhìn thấy nó, tôi đã linh cảm rằng chút thời gian nghỉ ngơi hiện tại cũng đang đứng trước nguy cơ tan thành mây khói. Đánh mất những gì đang nắm trong tay là ngu xuẩn sao? Vậy thì tôi chính là một thằng ngu rồi. Thậm chí tôi còn trở thành thằng ngu vì một biến số bên ngoài chứ chẳng phải do lỗi của mình nữa.
Tôi vừa xoa cái gáy cứng đờ vừa kiểm tra nội dung thanh nguyện thư. Người gửi không phải ai khác mà chính là Tháp chủ Tháp Ma Thuật, làm sao tôi dám xem nhẹ được chứ.
Phải, thanh nguyện thư do Tháp chủ gửi. Tức là do đích thân Ma Tông Công tước viết và đệ trình.
‘Rốt cuộc là nội dung gì đây.’
Ma Tông Công tước là người chưa từng gửi bất kỳ thanh nguyện thư nào trong suốt thời gian tại vị Tháp chủ. Vốn dĩ với năng lực của Người, Người có thể tự mình giải quyết mọi việc trước khi phải nhờ đến Hoàng thất.
Chính vì vậy mà tôi mới thấy sợ. Một việc khiến Ma Tông Công tước phải đích thân nhờ vả Hoàng thất. Rốt cuộc bên trong chứa đựng nội dung gì đây?
[Hậu duệ của Roberto, người được Đại đế Amanka vâng mệnh trời ban cho cái tên Catoban, Beatrix, kẻ được phép cai trị Công quốc Servet, xin gửi lời chào đến Mặt trời nhỏ, hậu duệ của Đại đế.]
Tôi liếc nhanh qua phần chào hỏi mang tính nghi thức. Hình thức đã đầy đủ rồi, giờ chỉ cần kiểm tra nội dung là được.
[...Việc đưa nhân sự vừa hoàn thành nhiệm vụ phái cử quay lại làm việc ngay lập tức có thể mang lại lợi ích ngắn hạn, nhưng về lâu dài có thể dẫn đến suy giảm sĩ khí của người thực hiện nhiệm vụ. Vì vậy, thần muốn được lắng nghe cao kiến của Điện hạ về việc xem xét thời gian phái cử và ban cho người được phái cử một kỳ nghỉ phép xứng đáng.]
Và ngay khi xác nhận vấn đề chính, đầu óc tôi lập tức đóng băng.
Nội dung thỉnh cầu tầm thường hơn tôi nghĩ rất nhiều. Đây đúng là thanh nguyện thư do Ma Tông Công tước gửi sao? Hay là tôi đang xem nhầm văn bản của người khác?
‘Đúng mà.’
Kiểm tra lại lần nữa thì đúng là của Ma Tông Công tước. Tại sao lại đúng chứ?
Không, thực ra nội dung thỉnh cầu không có gì lạ. Việc các pháp sư của Tháp Ma Thuật được phái đi khắp nơi trong Đế Quốc là chuyện thường ngày. Tức là, vì Ma Tông Công tước quản lý số lượng nhân viên phái cử nhiều nhất Đế Quốc, nên có thể Người nhận ra những vấn đề mà tôi không biết, và đề xuất kỳ nghỉ như một giải pháp.
‘Nhưng tại sao lại gửi cho mình?’
Vấn đề là có cần thiết phải gửi hẳn một thanh nguyện thư không? Việc cho các pháp sư Tháp Ma Thuật nghỉ phép thì chỉ cần quyền hạn của Ma Tông Công tước là thừa đủ rồi.
Hơn nữa, nếu Hoàng thất tiếp nhận thanh nguyện thư này, nó sẽ không chỉ áp dụng cho một bộ hay một cơ quan đơn lẻ, mà sẽ trở thành chính sách áp dụng cho toàn bộ quan chức Đế Quốc—
‘Toàn bộ Đế Quốc?’
Bộ não đang đóng băng của tôi bắt đầu hoạt động trở lại. Nếu mục đích của thanh nguyện thư ngay từ đầu là để tạo ra một chính sách áp dụng cho toàn bộ Đế Quốc, thì tôi có thể hiểu được lá đơn kỳ lạ này.
Nhân viên phái cử mà Ma Tông Công tước đang lo lắng theo dõi nhất, người mà Người nóng lòng muốn cho nghỉ phép nhất. Kẻ đó là ai thì quá rõ ràng rồi. Rõ đến mức bất cứ ai có mắt có tai đều có thể nhận ra.
“Ha.”
Tôi bật cười khan. Đừng bảo là đang than thở với Trưởng phòng Thanh tra, tức người chồng tương lai này đấy nhé?
Không đúng. Dù sao đi nữa thì Trưởng phòng Thanh tra cũng không thể vứt bỏ lòng tự trọng đến mức đó được.
‘...Chẳng lẽ là thật?’
Liệu có vứt bỏ không nhỉ?
Bản thân tôi, kẻ không thể khẳng định chắc chắn điều đó, và cái hình tượng mà Trưởng phòng Thanh tra đã gây dựng nên, thật sự khiến tôi vừa ghét vừa sợ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
