Trở Thành Công Chức Trong Cuốn Tiểu Thuyết Lãng Mạn Kỳ Ảo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2137

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 6

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Web Novel - Chương 280 - Khởi đầu rực cháy cho năm mới (1)

Chương 280 - Khởi đầu rực cháy cho năm mới (1)

Trước khi quay trở lại Thủ đô để về với guồng quay công việc, tôi nhìn Erich, người đang đứng tiễn mình. Sinh nhật lần này tôi nhận được nhiều quà hơn bất cứ lúc nào, nhưng rốt cuộc thứ đọng lại trong ký ức chỉ là chiếc giường xếp của Erich, một sinh nhật thật bi ai.

Chính vì thế, tôi đã hạ quyết tâm. Tôi sẽ chịu trách nhiệm định hướng tương lai của Erich, và đó chắc chắn là công chức. Có ước mơ khác sao? Từ hôm nay vứt đi là vừa, thằng em chỉ có thể là công chức thôi. Dù là Hành chính, Lập pháp, Tư pháp, hay bần cùng lắm là Quân đội hay Kỵ Sĩ đoàn, thì dứt khoát vẫn phải là công chức. Là thành viên gia tộc Krasius thì đương nhiên phải cống hiến cho Hoàng gia và Đế Quốc rồi.

Tuy nhiên, bên Hành chính và Lập pháp đều đã có người của gia tộc Krasius trấn giữ. Cả nhà cùng nắm giữ các vị trí chủ chốt trong Hành chính và Lập pháp thì cũng hơi chướng mắt thiên hạ.

‘Quân đội là hợp lý nhất.’

Vậy nên Quân đội là phương án tối ưu. Tôi có thể gửi gắm cho Toàn Thắng Công tước, hơn nữa Erich cũng có thiên hướng võ thuật mạnh mẽ.

Nhất định tôi sẽ tống Erich vào quân đội và tặng lại nó cái giường xếp này làm quà nhập ngũ. À không, đi lính thì thay vì giường xếp, lều cá nhân 1 người có vẻ hợp hơn. Chỉ cần bấm nút là lều tự bung ra, chẳng phải là lý tưởng của mọi quân nhân sao.

“Anh?”

Nghĩ là làm, nếu cần tôi sẽ tặng cả hai thứ luôn, tôi vỗ vai Erich. Thằng bé nhìn tôi với vẻ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

“Cảm ơn em vì món quà.”

Tôi nở một nụ cười thâm sâu và đáp lại Erich. Cảm ơn em nhiều lắm. Một món quà anh sẽ không bao giờ quên trong suốt cuộc đời này. Dù có chuyện gì xảy ra cũng tuyệt đối không quên.

Có vẻ như mẹ tôi cũng cảm động trước tình cảm anh em thắm thiết này, bà bỏ mặc Gia chủ với sắc mặt hơi hốc hác ở phía sau và bước lại gần chúng tôi.

“Có vẻ con rất ưng ý món quà Erich tặng nhỉ.”

“Vâng, con đã nhận được một món đồ cực kỳ hữu dụng.”

Dù không muốn thừa nhận nhưng quả thực nó rất hữu dụng. Đặt ở phòng câu lạc bộ, nơi chẳng khác nào căn cứ bí mật của tôi, thì chuẩn bài luôn.

Thế nên nó mới là món quà không thể nào quên. Mỗi lần nhìn thấy cái giường xếp đó, mỗi lần ngả lưng lên nó, tôi dự định sẽ khắc cốt ghi tâm “thiện ý” của Erich. Cái này đại khái gọi là nằm gai nếm mật hay gì đó phải không nhỉ.

‘...Hình như mình lỡ lời rồi.’

Đúng lúc đó, tôi cảm nhận được những ánh nhìn rực lửa. Có lẽ vì trong vô vàn món quà, tôi chỉ nhắc đến quà của Erich, nên sáu cặp mắt mang theo sự ghen tị ngầm và tiếc nuối đang găm thẳng vào lưng tôi.

Hiểu lầm này để về dinh thự rồi giải quyết sau vậy. Cái vừa rồi đâu phải lời cảm ơn, đó là dấu chấm hết cho tương lai của thằng em trai tôi đấy chứ. Biết thế chắc cơn ghen của mọi người sẽ tan biến ngay thôi.

Quả nhiên, ngay khi vừa về đến dinh thự và kể về món quà Erich tặng, Trưởng khoa 1 đã cười phá lên sằng sặc ngay tại chỗ.

‘Đệt.’

Cười sảng khoái thì tốt đấy, nhưng cô không thể giả vờ nhịn cười như những người khác được sao. Lòng tôi hơi đau đấy.

Kỳ nghỉ phép chỉ kéo dài đến đúng ngày sinh nhật nên hôm nay tôi phải đi làm ngay lập tức. Cảm giác cứ như phải đi làm vào thứ Hai sau một cuối tuần “cháy hết mình” vậy, nhưng biết làm sao được. Phải nhanh chóng về hưu thì mới được sống cuộc đời “thứ Bảy, thứ Bảy, thứ Bảy” thay vì “thứ Hai, thứ Hai, thứ Hai...” như bây giờ.

“Trưởng phòng.”

“Ờ, có chuyện gì không?”

“Ngoài việc ngài Bộ trưởng tìm anh ra thì không có gì đặc biệt.”

Ngay khi vừa cùng Trưởng khoa 1 quay lại Phòng Thanh tra, Phó phòng đã thông báo một tin tức rùng rợn, nhưng lần này tôi đón nhận nó một cách khá bình thản. Thời điểm này bị Bộ trưởng gọi là chuyện đương nhiên mà.

Sinh nhật tôi rơi vào khoảng cuối tháng 1. Tức là sau khi Lễ mừng năm mới kết thúc, làm việc vài tuần là đến sinh nhật tôi, và khi sinh nhật qua đi thì tháng 2 cũng đã cận kề. Nghe có vẻ như tôi đang nói chuyện hiển nhiên một cách to tát, nhưng khoảng cách thời gian vi diệu này cực kỳ quan trọng.

“Có vẻ mọi người đều đang gấp rút hành động nhỉ.”

“Chậm chân là ngân sách bay màu ngay, không gấp không được.”

Đó là một câu nói cực kỳ chính xác nên tôi gật đầu đồng tình. Cứ lề mề rồi bị các bộ phận khác nẫng tay trên thì chỉ có nước cạp đất mà ăn.

Tháng 2 đang đến gần. Và cái tháng 2 ấy là khoảng thời gian mà các công chức Đế Quốc đồng loạt hóa thân thành những “Berserker”.

‘Đụng đến tiền thì ai mà chẳng điên lên.’

Cuối năm, Bộ Tài chính sẽ lập ngân sách và đơn phương phân bổ xuống các bộ ngành. Khoản ngân sách chính thức đó, trừ khi có lý do cực kỳ đặc biệt, thường sẽ không thay đổi. Tất nhiên cũng có nhiều bộ phận vin vào mấy cái “lý do đặc biệt” đó để quấy nhiễu Bộ trưởng, nhưng nhìn chung là vậy.

Và đây là cơ hội đổi đời duy nhất dành cho các bộ phận đã nhận ngân sách một cách bị động. Thời điểm của những giấc mơ và cơ hội để giành giật thêm ngân sách ngoài định mức, đó chính là thời gian Lập ngân sách bổ sung.

Cũng chẳng có gì to tát. Chỉ là các bộ phận gào lên “Cầm này tiền sao mà sống nổi!”, rồi mang mấy cái tài liệu căn cứ tự chế đến Bộ Tài chính, và Bộ trưởng sẽ duyệt hoặc bác bỏ. Thế thôi.

‘To tát vãi ra ấy chứ.’

Không chỉ dừng ở mức to tát đâu. Đây là khoảng thời gian sinh tử quyết định vận mệnh 1 năm của một bộ phận đấy.

Các công chức sau khi xong Lễ mừng năm mới sẽ tức tốc quay về bộ phận, kiểm tra danh mục ngân sách chính thức, rồi vắt chân lên cổ thu thập bằng chứng để xin thêm tiền, đốt cháy cả tháng 1. Thời điểm hoàn thành xong cái báo cáo đẫm máu và nước mắt để xin xỏ thêm tiền đó đại khái rơi vào cuối tháng 1.

Nhưng đám công chức đã mờ mắt vì tiền đời nào chịu ngồi yên đợi đến tháng 2, từ cuối tháng 1 bọn họ đã mò đến Bộ Tài chính để quỳ gối trước Bộ trưởng rồi. Thời điểm đó trùng khớp ngay sau khi sinh nhật tôi kết thúc.

‘Giá mà sinh sau 1 tuần thì tốt biết mấy.’

Phải, sinh nhật của tôi chẳng khác nào khoảng thời gian nghỉ giải lao để chuẩn bị cho giai đoạn này. Cứ như ông trời đã sắp đặt một khoảng thời gian tuyệt diệu: cho ngươi nghỉ ngơi sinh nhật xong rồi thì mau vào việc đi.

Tất nhiên, nếu sinh muộn 1 tuần thì khả năng cao là đơn xin nghỉ phép của tôi cũng sẽ bị bác bỏ.

‘Đến mức phải mượn cả tay mình thì biết tình hình thế nào rồi đấy.’

Thực tế là tất cả các bộ ngành của Đế Quốc đều đổ về đây nên đang thiếu nhân lực trầm trọng. Trong hoàn cảnh đó, một Trưởng phòng “Thanh tra” như tôi đối với Ngài Bộ trưởng chắc chắn là một nguồn lao động đầy hấp dẫn.

Nghĩ lại thấy cay thật. Cái số đáng lẽ phải ở trong quân đội lại lạc trôi vào Bộ Tài chính để rồi chịu đủ thứ khổ ải này.

‘Thằng chó.’

Quả nhiên một nửa nỗi đau khổ trong đời tôi đều do Hoàng Thái tử mà ra.

***

Phiền chết đi được. Ta muốn dẹp quách cái mớ ngân sách bổ sung này sang một bên. Nếu cần tiền thì cứ vứt cho vài đồng bạch kim rồi đuổi cổ về cho xong.

Nhưng ta phải nhịn. Nếu xử lý vấn đề ngân sách một cách qua loa, hậu quả sẽ phình to gấp chục, gấp trăm lần và quay lại cắn ngược mình. Không thể vì sự thoải mái trước mắt mà vứt bỏ tương lai được.

“Thưa ngài, trăm sự nhờ ngài giúp đỡ.”

“Ta sẽ xem xét một cách tích cực nhất có thể.”

Vậy nên ta cứ lặp đi lặp lại một câu như cái máy và tiễn viên quan chức đến từ Bộ Tư pháp ra về.

‘Khốn khiếp.’

Vừa thấy viên quan chức kia đi khuất, ta liền đưa tay day day thái dương. Không ngờ ngay cả Bộ Tư pháp cũng tìm đến. Bộ Tư pháp vốn là nơi khá hài lòng với ngân sách chính thức cơ mà.

“Chúng tôi dự định xử lý quy mô lớn các tử tù và tu sửa lại nhà ngục.”

Ai mà ngờ bọn họ lại đưa ra cái lý do đó chứ. Xử lý tử tù và tu sửa nhà ngục, người ngoài như ta làm sao mà nắm rõ được.

‘Xử lý tử tù.’

Đầu ta đau như búa bổ. Khác với những kẻ phản nghịch bị xử tử ngay sau khi tuyên án, đám tử tù bị tống giam vào một góc ngục tối nay lại sắp bị xử lý đồng loạt, chuyện này mang ý nghĩa không hề đơn giản.

Thông thường, để tránh mang tiếng là thời gian trị vì nhuốm máu, án tử hình thường được hoãn lại hoặc phân tán ra thực hiện dần, nhưng Bệ hạ lại định chấp nhận mang tiếng xấu để tiến hành vụ này. Lý do thì quá rõ ràng.

‘Lại là chuẩn bị cho việc nhường ngôi chứ gì.’

Tất cả là vì con đường phía trước của Điện hạ, người sắp được truyền ngôi. Để tránh cho Điện hạ phải mang vết nhơ giết người ngay từ những ngày đầu lên ngôi.

Cầu mong là không phải, ít nhất là đừng xảy ra khi ta còn đang tại vị, nhưng cái viễn cảnh nhường ngôi đang ngày càng hiện rõ mồn một. Số ta đen thật. Già đầu thế này rồi mà ta chẳng muốn phải dập đầu tạ tội suốt ba ngày ba đêm đâu.

- Cốc cốc

Giữa lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên khiến ta nhíu mày. Rõ ràng sau Bộ Tư pháp là đến lượt bên Quân đội, mà lại còn là tên đó đích thân—

“Thưa ngài Bộ trưởng, là tôi đây. Nghe nói ngài cho gọi tôi.”

A.

“Vào đi.”

Ta mở miệng nói với cảm xúc lẫn lộn giữa nhẹ nhõm và bực bội. Cái thằng ranh con này làm người ta cứ tưởng bở.

Dù sao thì ngay sau khi bị Bộ Tư pháp tập kích bất ngờ, việc không phải đối mặt liên tiếp với tên bên Quân đội cũng là một điều may mắn. So với tên kia thì thằng nhóc này vẫn còn khá chán.

“Ngài có vẻ bị hành dữ quá nhỉ. Mới đó mà trông già đi cả chục tuổi rồi.”

Mà khoan, hình như hai đứa nó cũng cá mè một lứa cả thôi.

Ta phẩy tay với cái thằng vừa bước vào đã nói năng luyên thuyên. Im mồm và ngồi xuống đại đi.

“Đã có bao nhiêu người đến rồi?”

“Bộ Cứu trợ, Bộ Hải dương, Bộ Văn hóa, Bộ Hình luật.”

“Ồ.”

Ồ cái khỉ gì. Cái tên này phản ứng cứ như thể chuyện nhà hàng xóm ấy.

“Tiếp theo là bên Quân bộ...”

Ta còn chưa dứt lời thì cánh cửa đã bật mở toang.

‘Đúng là cái tên lỳ lợm.’

Dám ngang nhiên mở cửa phòng làm việc của Bộ trưởng, mà lại còn là Bộ trưởng Bộ Tài chính – nhân vật đứng thứ hai trong hàng ngũ Bộ trưởng – mà không thèm gõ cửa, thì chỉ có thể là cái sự “bá khí” của kẻ đó thôi. Ta thở dài thườn thượt vì thừa biết đó là “tác phẩm” của ai.

Trên đời này vốn tồn tại một nét văn hóa tao nhã và lịch sự gọi là “gõ cửa”, nhưng cái kẻ bán khai kia vẫn chưa học được. Nói ra là người quen thôi cũng thấy xấu hổ giùm.

“Ta đến rồi đây. Chắc chưa muộn đâu nhỉ?”

Thực lòng mà nói, không phải là muộn hay không, mà ta ước gì bà ấy đừng đến thì hơn.

***

Cánh cửa mở ra mà chẳng hề có chút điềm báo nào. Cái quái gì thế, đến tiếng gõ cửa cũng không có sao?

Tình huống ngoài sức tưởng tượng này khiến tôi thoáng nghĩ, hay là Hoàng Thái tử giá lâm? Đến cả Bộ trưởng Nội vụ, người có thứ bậc cao hơn Bộ trưởng nhà tôi, cũng chẳng dám hành xử ngông cuồng như thế này. Rốt cuộc là ai mà lại có cái gan to tày trời đến vậy?

‘À.’

Và rồi, ngay khi nhìn thấy khuôn mặt đó, tôi lập tức hiểu ra vấn đề. Nếu là người này thì cũng dễ hiểu thôi.

“Ta đến rồi đây. Chắc chưa muộn đâu nhỉ?”

“Đến đúng giờ lắm.”

Nghe câu trả lời cộc lốc của ngài Bộ trưởng, người phụ nữ kia cười khùng khục rồi quay sang vẫy tay nhiệt tình khi phát hiện ra tôi.

“Ồ, nhóc con cũng ở đây à. Dạo này vẫn khỏe chứ?”

“Vâng, thì... cũng tàm tạm.”

Nghe tôi đáp, người phụ nữ ấy – Tư lệnh Phương diện quân Trung bộ – liền ngồi xuống cạnh tôi, khoác vai bá cổ một cách tự nhiên rồi cười lớn.

“Chà, mới một năm không gặp mà đã lớn phổng phao thế này rồi. Đang tuổi ăn tuổi lớn có khác ha?”

“Thằng nhóc hơn hai mươi tuổi đầu thì tuổi ăn tuổi lớn cái nỗi gì.”

Mặc kệ lời nhận xét đầy tính thực tế của ngài Bộ trưởng, vị Tư lệnh quân đoàn chỉ cười xòa. Bà ấy vỗ đen đét vào vai tôi, cái kiểu đối xử đúng chuẩn như với một thằng nhóc con, nhưng đáng tiếc thay, đứng trước người này thì tôi đúng là “nhóc con” thật. Bà ấy ngang hàng với Bộ trưởng, nên một thuộc cấp như tôi trong mắt bà ấy chắc chỉ là một thằng lính mới tò te.

So với người này, tôi thua kém về mọi mặt, từ tuổi đời cho đến kinh nghiệm. Thậm chí cái chiến tích giết chết một tên trong Bát Tuấn Mã cũng chẳng có mấy ý nghĩa.

Bởi lẽ, người đã tạo tiền đề để các Trưởng khoa của Khoa 4 Phòng Thanh tra có thể thảo phạt Kagan, người đã cùng Bộ trưởng kề vai sát cánh chiến đấu và khiến Kagan trọng thương, chính là bà ấy.

“Nhắc mới nhớ, nghe bảo cậu sắp kết hôn hả. Chúc mừng nhé! Định sinh bao nhiêu đứa đây?”

“Chuyện đó để từ từ tính ạ...”

“Vậy sao? Mà, cứ mỗi bà vợ sinh ba đứa con là đủ đội hình rồi!”

Tôi đành nhắm mắt làm ngơ trước sự ra đời của cái gọi là “Đội bóng đá Krasius” trong trí tưởng tượng của bà ấy. Bộ trưởng đã là một dị nhân, nhưng người này cũng quái dị chẳng kém.

À không, thực ra những kẻ có thể khiến Kagan trọng thương thì làm gì có ai bình thường, nhưng thật sự là ai nấy đều điên rồ theo một cách nào đó khiến tôi cũng muốn phát điên theo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!