Trở Thành Công Chức Trong Cuốn Tiểu Thuyết Lãng Mạn Kỳ Ảo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2137

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 6

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Web Novel - Chương 278 - Về nhà anh nào (3)

Chương 278 - Về nhà anh nào (3)

Sau khi về đến lãnh địa, dỡ hành lý, đặt lưng xuống giường nghỉ ngơi, rồi đón tiếp Gia chủ trở về khi trời đã ngả tối.

“Không biết có hợp khẩu vị các con không.”

Trong bữa tối sum họp, mẹ tôi nhẹ nhàng mở lời.

“Rất vừa miệng. Đây là lần đầu tiên con có một bữa ăn vui vẻ thế này.”

Trưởng khoa 4, người đang căng thẳng như đứng gác đêm, trả lời dứt khoát như dao chém, và mẹ tôi gật đầu hài lòng trước câu trả lời đó.

Thực ra nhìn vào núi thức ăn này thì không thể nào thốt ra lời chê bai được. Chẳng phải nó giống như hiện thực hóa câu nói ‘Mẹ không biết con thích gì nên đã chuẩn bị tất cả’ sao. Dù hôm nay tôi không ghé qua nhà bếp, nhưng tôi biết chắc giờ này bếp trưởng đang thập tử nhất sinh rồi. Liệu có ăn hết chỗ này được không đây.

“Nếu thiếu thì cứ nói thoải mái nhé. Mẹ sẽ chuẩn bị thêm.”

“Vâng, thưa mẹ. Con cảm ơn.”

Dù có ăn cả ngày cũng chẳng hết nổi, nhưng Trưởng khoa 4 vẫn trả lời không chút do dự.

Nếu bảo rằng tôi nhìn thấy hình ảnh một cấp dưới cam chịu trước màn tra tấn bằng thức ăn của cấp trên thì có phải là do tôi tưởng tượng không nhỉ. Trưởng khoa 4 ấy mà, cảm giác như cô ấy sẽ thực sự cố nhồi nhét hết vào bụng rồi xin thêm nữa, đáng sợ thật.

“Phu nhân. Giờ cứ để bọn trẻ tự nhiên ăn đi. Khi ăn thì nên để tâm trạng thoải mái là tốt nhất.”

Và rồi, Gia chủ, người đang lặng lẽ dùng bữa ở vị trí chủ tọa, khẽ lên tiếng.

Đó là lời nói ấm áp đầy quan tâm dành cho các cô con dâu có thể đang cảm thấy áp lực. Tuy nhiên, nếu quay sang nhìn Gia chủ lúc này, tôi sợ mình sẽ bật cười mất nên đành cố lờ đi không phản ứng.

‘Goblin kho báu.’

Biết là không nên, nhưng từ nãy đến giờ từ đó cứ lởn vởn trong đầu tôi. Hình ảnh Gia chủ đeo trên người lủng lẳng đủ loại quà tặng trông quá khác biệt so với thường ngày.

Khác với quà của mẹ được thống nhất là dây chuyền, quà của Gia chủ thì đa dạng vô cùng. Trâm cài áo, khăn tay, khăn quàng cổ, vòng tay, vân vân. Những món đồ chẳng có chút thống nhất nào dồn về phía Gia chủ dưới danh nghĩa quà tặng, và Gia chủ đã đeo hết lên người mà không hề phản kháng.

Không biết đây là tâm thế của một quý tộc chấp nhận quà tặng từ các gia tộc khác, hay là tâm trạng của một ông bố chồng hài lòng trước màn công kích quà cáp của các con dâu nữa. Dù là đằng nào thì trông cũng hơi kỳ quái.

‘Vẫn đỡ hơn mẹ chăng.’

Tất nhiên, so với mẹ tôi - người vừa nhận được dây chuyền đã vui vẻ đeo ngay - thì trông vẫn còn bình thường chán.

Ai mà ngờ bà ấy lại đeo cả sáu cái cùng một lúc ngay tại chỗ chứ. Ngược lại, những người tặng quà còn thấy hoang mang hơn.

“Tất cả đều là quà quý giá, làm sao mẹ có thể xếp thứ tự ưu tiên được. Ít nhất là hôm nay mẹ muốn đeo tất cả.”

Dù mọi người dường như cảm động trước câu nói đó và lùi bước. Nhưng tôi vẫn nghĩ giá mà họ cố thuyết phục bà ấy lâu hơn chút nữa thì tốt biết mấy. Khổ nỗi đá quý gắn trên mỗi sợi dây chuyền đều khác nhau, trông bà ấy cứ như đang đeo cả cái cầu vồng trên cổ vậy.

“Không đâu, thưa mẹ. Ngược lại, mẹ quan tâm như vậy khiến chúng con rất vui.”

Dù sao thì, mẹ tôi - người đang làm vẻ mặt ‘chết dở’ trước lời nói của Gia chủ - đã mỉm cười trở lại nhờ câu nói của Marghetta. Thêm vào đó, các cô con dâu khác cũng gật đầu đồng tình khiến sắc mặt bà càng thêm rạng rỡ.

Có vẻ như bà đang vui buồn thất thường vì những chuyện quá nhỏ nhặt, nhưng vì biết rõ lý do tại sao bà lại như vậy nên lòng tôi không khỏi day dứt. Ngay sau khi đến lãnh địa, tôi đã được nghe riêng từ Thị nữ trưởng lén đến gặp.

“Phu nhân đã không có được mối quan hệ hòa thuận với cha mẹ chồng. Các phu nhân đời trước đều qua đời sớm, còn cựu Gia chủ lại không hài lòng về phu nhân. Vì vậy, có lẽ người muốn tận hưởng mối quan hệ hòa thuận mà bản thân chưa từng có được thông qua các con dâu.”

Tâm lý muốn yêu thương, trân trọng các con dâu vì bản thân không nhận được tình yêu thương từ cha mẹ chồng. Niềm khao khát xây dựng mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu hòa thuận mà mình chưa từng được hưởng.

Nghe những lời đó, từng hành động của mẹ trong mắt tôi trở nên khác hẳn.

‘Một người đói khát tình cảm.’

Tôi không thể tưởng tượng nổi. Tôi cứ nghĩ bà chỉ là một người đoan trang và ít thể hiện cảm xúc, ai ngờ bà lại mang trong lòng những tâm tư như thế. Có lẽ việc bà không quan tâm nhiều khi con cái đang tuổi lớn cũng là do chính bà chưa từng nhận được tình thương đúng nghĩa trong gia tộc Krasius chăng.

Nghĩ lại thì, chẳng phải từ năm ngoái bà đã nỗ lực để cải thiện quan hệ với tôi và Erich sao. Mẹ không phải là người tàn nhẫn, mà dường như chỉ là một người vụng về trong tình cảm.

‘Dù sao thì quan hệ vợ chồng tốt đẹp cũng là điều may mắn.’

Tôi chuyển ánh nhìn sang phía con Goblin kho báu, à không, Gia chủ, người mà tôi đang cố không nhìn trực diện.

Quan hệ mẹ chồng nàng dâu toang hoác, tâm hồn non nớt chưa thể hiện trọn vẹn tình cảm với con cái. Dù mang trên mình hàng tá điều kiện bất lợi như vậy mà mẹ vẫn trụ vững được, chắc chắn là nhờ có Gia chủ. Dù quan hệ với người khác có tệ đến đâu, nhưng nếu có một người chồng để tin tưởng và dựa vào thì cũng ổn thôi mà, phải không?

‘...Tại sao lại tốt nhỉ?’

Rồi đột nhiên tôi nảy ra suy nghĩ đó. Một người mẹ vụng về tình cảm mà tin tưởng và dựa dẫm vào được, nghĩa là hai người họ phải có điểm chung nào đó, nhưng Gia chủ - một người cục mịch và máy móc... lại có thể hợp tần số sao...? Có lý do gì để quan hệ của hai người đó tốt đẹp không?

Hơi hoang mang. Chẳng lẽ Gia chủ cũng vụng về giống hệt mẹ? Hai người cá mè một lứa nên mới hợp nhau? Thực ra, ngoại trừ việc Gia chủ bán tôi sang Phòng Thanh tra thì ông ấy cũng chưa từng chơi khăm tôi cú nào ra trò cả. Việc vô tâm với con cái thì cũng chẳng khác gì mẹ.

‘Chả biết nữa.’

Vừa ăn vừa suy nghĩ vấn đề này thì phức tạp quá.

Dù sao cũng không phải chuyện gấp, cứ từ từ mà nghĩ vậy...

Một khi cánh cửa nghi vấn đã hé mở thì nó sẽ tuôn trào như vỡ đập. Tôi lỡ ôm trong lòng mối nghi ngờ rằng Gia chủ có thể không phải là một cỗ máy nghiêm túc, bệ vệ và khắc khổ như tôi vẫn tưởng.

“Thiếu gia. Xin lỗi nhưng tôi có thể nhờ ngài phê duyệt được không ạ?”

“Cũng không vấn đề gì, nhưng chẳng phải Gia chủ đang ở đây sao?”

Mối nghi vấn căn bản đó đã được giải đáp vào sáng hôm sau, nhờ vị Quản gia trưởng tìm đến với vẻ mặt ngượng ngùng.

“Chuyện là, Gia chủ đang có cuộc đối thoại quan trọng với phu nhân...”

“Đối thoại?”

“Chuyện đó là...”

Ngập ngừng một chút, lời nói tiếp theo của Quản gia trưởng mang tính sát thương khá cao.

“Hôm qua Gia chủ nói sẽ về muộn vì vấn đề công vụ, nhưng nhìn vào đôi giày ngài ấy đi hôm qua thì lại thấy dính đầy cỏ khô và bùn đất.”

“Thế thì sao.”

“Thường thì khi đi câu cá về mới để lại những dấu vết như vậy.”

Nghe đến đó, tôi câm nín luôn. Tóm tắt lại thì, ông chồng lấy cớ đi làm để trốn đi chơi, bị vợ phát hiện và giờ đang bị ‘giũa’ cho tơi tả chứ gì nữa.

Hoang mang tột độ. Một hình ảnh quá khác biệt so với vị Gia chủ mà tôi từng biết. Thậm chí phản ứng của Quản gia trưởng cũng chỉ đơn thuần là ngượng ngùng, chứ không hề có vẻ hốt hoảng. Như thể loại sự kiện này đã từng xảy ra đôi lần từ trước rồi vậy.

“Có vẻ đúng là Gia chủ đã họp mặt vì vấn đề công vụ thật. Ngài ấy không đi câu một mình, mà nghe nói là đi cùng với Bá tước Bardon và cựu Bá tước Holfelt.”

Thấy tôi không thốt nên lời, có vẻ Quản gia trưởng tưởng tôi đang diễn vai ‘đứa con trai bị sốc khi thấy ông bố trốn đi chơi trong lúc con dâu mới về’, nên vội vàng nói thêm.

Sốc thì đúng là có sốc, nhưng không phải vì lý do mà ông ấy nghĩ. Dù sao tôi cũng đang lăn lộn ở vị trí công chức cấp cao, nên tôi cũng hiểu việc dành thời gian riêng tư với ai đó cũng là một phần của công việc. Chẳng phải trước khi được phái đến Học viện, tôi cũng từng bị Hoàng Thái tử bắt đi săn đó sao.

Cú sốc hiện tại chỉ đơn giản là... cú sốc khi thấy một người không ngờ tới lại thể hiện một khía cạnh không ngờ tới mà thôi.

‘Đang đối thoại...’

Suýt chút nữa tôi đã nhắm nghiền mắt lại. Nói cho sang mồm là đối thoại, chứ thực chất chẳng phải là đang bị mẹ đơn phương cằn nhằn và ông ấy thì lúng túng không biết làm sao ư. Nếu không phải vậy thì Quản gia trưởng chẳng cần phải tìm đến tôi để xin phê duyệt. Nếu thực sự là đối thoại bình thường, ông ta đã lén chen vào xin chữ ký rồi đi ra rồi.

Mà trong lúc đó lại còn nhìn giày mà đoán ra được mới hay chứ. Trừ khi là tội phạm tái phạm nhiều lần, chứ chỉ với manh mối cỏn con đó thì khó mà kết luận được.

À, vậy ra là ‘ngựa quen đường cũ’ rồi.

‘Gớm thật.’

Cảm giác như vừa biết được một bí mật động trời của gia tộc.

Cũng chẳng thấy vui vẻ gì cho cam.

***

Cảm giác như đang ngồi trên đống lửa vậy. Dù chưa ngồi thử bao giờ nhưng chắc chắn là cảm giác giống như lúc này đây. Tại sao tôi lại ở cái chốn này cơ chứ.

“Xin lỗi nhé, đường đột quá phải không?”

“À, không. Không sao đâu.”

Trong lúc tôi còn đang thẫn thờ nhìn những hạt bụi lơ lửng trong không trung, Công nương Marghetta, người sắp trở thành chị dâu cả của tôi, cất tiếng hỏi.

Thực ra là không ổn chút nào. Quá đường đột là đằng khác. Nhưng đâu chỉ có mỗi Công nương Marghetta, cả đám chị dâu tương lai khác cũng kéo đến vây bắt tôi thế này thì làm sao tôi dám nói chữ “không”. Nói trắng ra, nếu tôi giãy giụa từ chối mà làm phật ý chị dâu thứ hai... thì tôi sợ không biết mình sẽ ra cái dạng gì nữa.

Thôi thì, may mắn là Sera đang ở cùng nhũ mẫu nên chắc sẽ ổn trong chốc lát thôi.

“Nhưng mà, có chuyện gì vậy ạ...?”

Dù sao cũng phải giải quyết cho nhanh nên tôi hỏi thẳng vào vấn đề. Nếu cuộc trò chuyện kéo dài, Sera có thể sẽ đi lang thang trong lâu đài để tìm tôi mất.

“Ta cần lời khuyên của cậu.”

“Lời khuyên của em á?”

Lời đề nghị bất ngờ đến mức tôi chỉ biết chớp mắt. Lời khuyên? Cho ai? Cho tôi sao? Có cả Ma Tông Công tước - pháp sư mạnh nhất đại lục ở đây mà lại đi hỏi một thằng học viên quèn như tôi?

...Tại sao chứ?

“Đây là lời khuyên mà nếu không phải là người nhà của anh Carl như cậu thì không thể nào đưa ra được.”

Có lẽ đọc được sự hoang mang và thắc mắc trong ánh mắt tôi, Công nương Marghetta thận trọng nói thêm.

“Sắp đến sinh nhật của anh Carl rồi.”

À, ra là vậy.

Nghe đến sinh nhật là tôi gật đầu hiểu ngay. Sinh nhật anh trai đã cận kề, và những cô người yêu của anh ấy đang tìm đến người nhà là tôi để xin lời khuyên.

Dễ đoán quá mà. Chắc là hỏi xem anh ấy thích quà gì. Dù còn vài ngày nữa là đến sinh nhật mới hỏi thì có hơi muộn, nhưng chuyện mua quà thì cũng nhanh thôi.

“Em không biết đâu.”

“Hả?”

“Gu của anh ấy. Em cũng không rõ nữa. Anh ấy vốn là người không kén chọn gì cả.”

Thế nên tôi trả lời trước luôn. Hình như trước đây cũng từng có màn hỏi đáp tương tự thế này rồi thì phải, nhưng tôi thực sự không biết.

Từ xưa đến nay, anh trai tôi chưa bao giờ bộc lộ sở thích cá nhân. Ai cho gì thì nhận nấy, nhận rồi thì dùng cho đến khi hỏng mới thôi. Anh ấy là kiểu người xuề xòa, dễ tính như vậy đấy.

“Nói ra thì hơi thừa, nhưng chỉ cần tặng gì anh ấy cũng vu─”

Tôi còn chưa dứt lời, Ma Tông Công tước đã phất tay vào hư không. Ngay lập tức, hàng loạt hộp quà rơi xuống rào rào xung quanh người.

Một cái, hai cái, rồi mười mấy cái, hàng chục cái, cảnh tượng hơn cả trăm hộp quà xuất hiện chất đống lên nhau trông khá là hoành tráng.

“Quà thì ta đã chuẩn bị rồi. Nhưng mà, ừm, chuẩn bị hơi nhiều quá...”

“À, vâng.”

Tôi ngẩn người nhìn đống hộp vẫn đang tiếp tục rơi xuống. Cái gì thế này? Vì không biết sở thích nên mua bừa à? Với suy nghĩ kiểu gì cũng trúng một cái sao?

Kể ra thì đó cũng là một cách chắc ăn. Trong đống đó chắc chắn phải có ít nhất một thứ hợp gu anh ấy.

“Đã tặng thì ta muốn tặng thứ mà anh Carl thực sự thích. Cứ tặng nhiều quá thì trông thiếu thành ý lắm.”

Không đâu, tôi nghĩ nếu số lượng vật phẩm vượt qua một mức nhất định thì đó cũng là một loại thành ý đấy chứ. Làm sao có thể bắt chước được cái tâm huyết chuẩn bị hơn trăm món quà chỉ để tặng đúng thứ người ta muốn cơ chứ.

Tuy nhiên, bị sáu cặp mắt nhìn chằm chằm đầy tha thiết thế này, tôi không tài nào lắc đầu dứt khoát được.

Chưa kể trong số đó có ba người tôi quen biết, hai người lớn tuổi hơn tôi, và một người là tồn tại mà tôi còn chẳng dám ngước nhìn.

“Này, hay là tặng cái gì mà anh ấy không có... Liệu có thứ gì như thế không?”

Thấy tôi đang nhìn tháp quà mà đăm chiêu, Irina khẽ lên tiếng.

Phải rồi, hướng tiếp cận hay đấy. Nếu không biết anh ấy thích gì thì thà tặng cái anh ấy chưa có cũng là một cách. Vốn dĩ quà cáp là những thứ mình tự bỏ tiền ra mua thì thấy tiếc, nhưng được người khác tặng miễn phí thì lại thấy sướng nhất còn gì.

‘Anh ấy không có cái gì nhỉ?’

Nhưng mà cái đó tôi cũng chịu. Vốn dĩ anh ấy đang có những gì tôi còn chẳng biết thì làm sao mà biết cái gì không có.

...A.

“Nghỉ phép chăng?”

Tôi buột miệng nói ra từ vừa lóe lên trong đầu sau một hồi vắt óc.

À, không phải. Không phải nghỉ phép, mà là nghỉ hưu chứ nhỉ?

Nếu tìm thứ anh ấy khao khát nhưng không có được, thì nghỉ phép và nghỉ hưu có vẻ là đáp án chính xác.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!