Trở Thành Công Chức Trong Cuốn Tiểu Thuyết Lãng Mạn Kỳ Ảo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2137

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 6

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Web Novel - Chương 277 - Về nhà anh nào (2)

Chương 277 - Về nhà anh nào (2)

Chắc vì đã báo trước giờ đến nên mọi người đã tập trung ở cổng chính của lâu đài để chào đón. Thế nhưng, giữa dòng người ấy, bóng hình vốn phải có mặt lại chẳng thấy đâu.

‘Gia chủ đi đâu rồi nhỉ.’

Tôi có nhìn kỹ thế nào cũng chẳng thấy ngài đâu cả. Thật kỳ lạ, người đứng đầu gia tộc lại vắng mặt trong buổi đón tiếp con trai và các con dâu của mình.

Lạ thật. Kỳ nghỉ hè trước ngài không xuất hiện, tôi còn nghĩ ngài đã giao hết việc đón tiếp cho mẹ, nhưng sao lúc này ngài lại biến mất được chứ?

Ngay cả trong buổi họp mặt gia đình dịp năm mới, ngài vẫn giữ vẻ mặt khá bình thản. Ngài dường như không hề phàn nàn gì về các người tình của tôi, và dù trong lòng có bất mãn, ngài cũng không phải kiểu người sẽ thể hiện điều đó bằng cách vắng mặt như thế này.

“Mẹ nghe nói ông ấy có việc cần gặp Chủ tịch. Chậm nhất là trong hôm nay sẽ về thôi con.”

Dường như đọc được thắc mắc của tôi, mẹ nhẹ nhàng lên tiếng.

‘Chà.’

Biết được sự tình, tôi lại thấy hơi tiếc. Hóa ra ngài chỉ bận công chuyện nên không đến được.

“Xem ra ngài bận rộn lắm.”

“Biết sao được. Chuyện các nghị viên bận rộn dịp đầu năm đâu phải mới ngày một ngày hai.”

Mẹ nói thế làm một công chức xin nghỉ phép như con đây thấy ngượng quá.

Nhưng ở Đế Quốc này, vào dịp năm mới, các công chức lập pháp luôn bận tối mắt tối mũi hơn hẳn bên hành pháp. Thế nên tôi cũng đành im lặng.

‘Tương lai của mình đây sao.’

Lòng tôi chợt thấy phức tạp. Tước vị Bá tước của Đế Quốc vốn đi kèm với một ghế nghị viên, thế nên nếu tôi kế thừa tước vị, tôi sẽ tự động trở thành một nghị viên.

Dĩ nhiên, để tránh tình trạng công việc quá tải, chỉ cần đạt đến cấp Trưởng khoa của cơ quan hành chính hay chỉ huy cấp cao trong quân đội là có thể cử người thân làm đại biểu, nhưng việc phải cử người đại diện chẳng phải đồng nghĩa với việc kế hoạch về hưu của tôi đã thất bại hay sao?

Thật khủng khiếp. Số mệnh của mình đúng là phải làm việc đến chết mà.

‘Bò đen Carl Krasius...’

Có lẽ con Bò Vàng đi cùng bộ với Bò Đen chính là Hoàng Thái tử. Bảo sao gã khốn đó lại tóc vàng.

“Mừng các con đã đến. Đi đường có vất vả không?”

Dù sao thì, sau khi gạt đi nỗi cay đắng và chào hỏi đôi câu, mẹ tiến đến gần Marghetta với ánh mắt lấp lánh.

“Dạ, chúng con đến bằng dịch chuyển nên rất thoải mái.”

Trước dáng vẻ mỉm cười dịu dàng của Marghetta, ánh mắt mẹ chuyển sang Ma Tông Công tước. Ánh mắt mẹ dành cho Người cũng không hề gượng gạo, mà chan chứa tình cảm ấm áp.

“Nhờ có Beatrix mà tôi mới được gặp các con dâu sớm hơn thế này. Cảm ơn người nhiều nhé.”

“Ta cũng rất mong sớm được gặp phu nhân, nên không dám nhận lời cảm ơn này đâu.”

Thật là một tình huống táo bạo khi một Bá tước phu nhân lại gọi thẳng tên thật của một Công tước. Tuy nhiên, cuộc trò chuyện vẫn diễn ra trong không khí hòa nhã. Vốn dĩ người trong cuộc cũng đã đồng thuận với điều đó.

Sau khi chấp nhận sự thật rằng Ma Tông Công tước sẽ trở thành con dâu mình, mẹ đã đề xuất một thỏa hiệp. Rằng dù chưa thể nói chuyện thân mật, nhưng mẹ sẽ gọi tên thật của Người và trò chuyện thoải mái hơn. Ma Tông Công tước dường như cũng không vội vàng nên đã vui vẻ đồng ý.

‘Cứ thế rồi sẽ quen thôi.’

Và một khi đã gọi nhau bằng tên thật thì coi như đã đi được nửa chặng đường rồi. Vốn dĩ gọi tên sẽ dần quen, rồi từ từ thân thiết hơn. Cũng giống như trong quân đội, một khi đã gọi thẳng tên cấp trên thì họ cũng sẽ trở thành đồng kỳ của mình.

Để mẹ ở lại chào hỏi các nàng dâu, tôi tiến lại gần Erich.

“Dạo này thế nào rồi?”

“Em thì có gì mà không ổn đâu.”

Trước câu trả lời thờ ơ của Erich, tôi chỉ gật đầu. Cũng phải, một thằng nhóc chỉ quanh quẩn trong lãnh địa thì có chuyện gì xảy ra được chứ.

“Lâu rồi không gặp em, Sera. Chắc cũng gần ba năm rồi nhỉ?”

Tôi vỗ vai Erich rồi đưa mắt sang cô gái đứng cạnh. Lâu quá không gặp nên ký ức có chút mơ hồ, nhưng với mái tóc vàng và đôi mắt xanh biếc thì chắc hẳn là Sera rồi.

Hơn nữa, tôi cũng thoáng nhớ lại được khuôn mặt của Sera lần cuối gặp mặt, nên chắc chắn là em ấy rồi. May mà em ấy lớn lên vẫn xinh đẹp, không bị vỡ nét. Mà đó cũng là điều hiển nhiên với con gái của Thị nữ trưởng.

“Vâng, chắc cũng khoảng thời gian đó ạ.”

“Xin lỗi em. Lẽ ra anh nên ghé qua thăm, anh vô tâm quá.”

“Không sao đâu. Erich đã thay anh đến thăm em thường xuyên rồi.”

Sera khẽ lắc đầu, mỉm cười rồi nắm lấy tay Erich. Cử chỉ thoạt trông rất tự nhiên, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ nhận ra bàn tay em đang khẽ run lên.

‘Ồ.’

Nhìn dáng vẻ bẽn lẽn đó, tôi liền nhận ra ngay. Rằng Sera có cảm tình với Erich.

Dù không rõ thiện cảm này ở mức độ thích hay yêu, nhưng có cô gái nào lại đi nắm tay một chàng trai mà mình không hề để ý chứ. Đến mức tôi, một người ba năm mới gặp lại Sera, cũng nhận ra thì những người xung quanh hẳn đã biết tỏng từ lâu rồi.

Phải, lộ liễu đến mức này mà không nhận ra thì không phải là thiếu tinh ý, mà là thiếu não rồi.

‘...Đúng là không có não thật.’

Và ngay khi nhìn thấy vẻ mặt của Erich, tôi đã biết ngay. Thằng nhóc này đúng là không có não thật.

Kỳ lạ thật. Dường như có một bức tường vô hình giữa Erich và Sera. Trong khi Sera thì e thẹn và ngây thơ, thì Erich lại tỉnh bơ nắm tay em ấy với vẻ mặt không cảm xúc.

Thằng điên này, cười một cái xem nào. Cứ giữ cái bộ mặt đó là Sera khóc mất đấy.

‘Vốn dĩ nó là một thằng như thế mà.’

Cảm giác bực bội xen lẫn chút cam chịu ập đến. Tôi đã quên mất vì sau khi bị Louise từ chối, nó đã tỏ ra bình thường, nhưng thằng em tôi vốn là một kẻ đáng thương, vừa thiếu nhạy bén lại vừa ngốc nghếch trong chuyện tình cảm của chính mình.

Hóa ra nó ngốc với cả người khác chứ không riêng gì Louise...

‘Ít nhất là không có tình địch.’

Dù vậy, điều may mắn là khác với thời Louise, đây là tình huống một chọi một, không có tình địch. Nếu vậy thì sự thiếu nhạy bén và ngốc nghếch lúc này cũng không phải là vấn đề chí mạng.

Chỉ tội cho Sera, trong lòng hẳn đang như lửa đốt. Tôi nghe nói em ấy chỉ vừa mới hồi phục sức khỏe, nên tôi lại lo không biết em ấy có vì uất ức mà đổ bệnh trở lại không.

“Thấy hai đứa thân thiết với nhau thế này anh cũng mừng.”

“Tụi em là bạn thuở nhỏ mà anh, thân thiết là đương nhiên thôi.”

Nghe Erich nói, Sera lộ vẻ mặt xen lẫn vui mừng và tủi thân. Vì câu nói đó tuy cho thấy Erich trân trọng Sera, nhưng đồng thời cũng là lời thẳng thừng vạch rõ ranh giới bạn bè.

“Thế này thì đến lúc khai giảng Sera sẽ buồn lắm đây. Trước lúc đó hai đứa nhớ ở cạnh nhau nhiều vào nhé.”

Nhìn Sera với vẻ mặt phức tạp, tôi khẽ lên tiếng. Với tư cách là kẻ vô tình cướp đi mối tình đầu của Erich, tôi ít nhất cũng phải giúp thằng bé một tay.

Vừa hay cũng không có tình địch, lại có chung ký ức bạn thuở nhỏ nên chẳng có gì phải vội. Cứ để chúng nó gặp nhau nhiều vào, rồi dần dần Erich sẽ nhận ra tình cảm của Sera thôi─

“À, Sera cũng sẽ nhập học Học viện đấy anh.”

Nhập học...?

“Nhập học?”

“Vâng, lần này em quyết định sẽ nhập học với tư cách là học viên năm hai.”

Nghe Sera nói tiếp, tôi ngơ ngác gật đầu.

‘Em ấy đã khỏe đến thế rồi sao?’

Điều này có chút kinh ngạc. Một đứa trẻ gần như chỉ nằm liệt giường từ khi sinh ra, lại hồi phục đến mức có thể theo học ở Học viện sao? Tôi cứ ngỡ em ấy chỉ khỏe hơn đến mức có thể ra ngoài đi dạo một lát là cùng.

“Vậy thì ở Học viện chúng ta sẽ gặp nhau thường xuyên rồi. Mong được anh chiếu cố ạ.”

“Ừ, được thôi.”

“Em nghe nói anh là cố vấn câu lạc bộ làm bánh, nếu có dịp, em mong sẽ được gặp anh ở đó.”

“Ừm...”

Dù sao thì một người quen khỏe lại cũng không phải là tin xấu.

Lâu rồi mới phải cập nhật lại danh sách câu lạc bộ đây...

***

Hồ nước gần thủ đô. Một chốn nghỉ ngơi yên tĩnh mà chỉ những người sành sỏi mới biết, nơi ta thường cùng các đồng nghiệp nghị viên đến thư giãn.

“Hôm nay không phải ngày may mắn rồi.”

“Cá cũng ngủ đông thì phải.”

Đồng thời, đây cũng là một địa điểm câu cá nổi tiếng được các nghị viên hết lời khen ngợi. Hôm nay, ba người bọn ta lại tụ tập tại chốn nghỉ ngơi kiêm điểm câu này để tận hưởng thú vui câu cá mùa đông.

Thật ra, hôm nay là ngày Carl nói sẽ cùng các con dâu về lãnh địa nên ta không nên ở đây lúc này, nhưng vấn đề là cuộc hẹn câu cá này đã được định từ rất lâu rồi.

Dĩ nhiên, nếu giải thích tình hình thì có thể dời sang lần sau, nhưng một trong hai người bạn câu, Bá tước Bardon, vốn có tính hay để bụng nếu bị hoãn hẹn. Dù tuổi tác đã làm cái tính đó vơi đi phần nào, nhưng oái oăm thay, vì là bạn bè nên đối với ta, lão vẫn y như cũ.

Thế nên ta đành nói với phu nhân rằng mình có việc, sẽ về muộn một chút, rồi đến hồ.

‘Đây cũng là công việc cả thôi.’

Với tư cách là một nghị viên, giao hảo với Bá tước Bardon, người đang giữ chức Chủ tịch, cũng là một phần công việc. Ai nhìn vào cũng thấy thế. Ta tin phu nhân sẽ thông cảm cho ta.

“Ta vốn không muốn dùng thứ này.”

Bá tước Bardon, Walter, vừa lườm chiếc cần câu im lìm, vừa lấy thứ gì đó từ trong ngực áo ra.

“Đó là gì vậy?”

“Đây là một tạo vật chứa ma thuật Thunderbolt đấy. Nếu ném cái này xuống hồ thì─”

“Đừng có nói khùng nói điên nữa mà cất vào đi. Ông định câu cá mỗi hôm nay rồi không bao giờ quay lại nữa hả?”

Nghe vậy, Walter tặc lưỡi đầy tiếc nuối rồi cất món tạo vật vào lại trong ngực áo.

“Không gặp một thời gian mà ông càng ngày càng điên nặng hơn rồi đấy. Quả nhiên Nghị viện không phải là nơi nên ở lâu.”

Chứng kiến cảnh đó, cựu Bá tước Holfelt, Georg, bật cười và nói. Trong tiếng cười đó, cảm giác chế giễu và ưu việt đậm đặc kia chắc chắn không phải là do ta tưởng tượng ra.

“Bị đẩy về vườn khi đang ở thời kỳ đỉnh cao mà ông không thấy xấu hổ sao?”

“Giao gánh nặng cho đứa con gái mới đôi mươi. Trên đời không có thứ cặn bã nào như ông đâu.”

Walter dường như cũng cảm thấy sự khó chịu đó nên đã cùng ta tấn công mãnh liệt, nhưng─

“Ta thà sống như một tên cặn bã không biết xấu hổ còn hơn, mấy người cứ liệu mà lo thân mình đi.”

Chỉ một câu nói của kẻ chiến thắng đã khiến chúng ta phải câm nín.

Vẫn thật đáng kinh ngạc. Không ai ngờ được rằng một kẻ đang ở độ tuổi sung mãn nhất lại trao tước vị cho cô con gái mười chín tuổi rồi về hưu. Việc một đồng nghiệp đột ngột nghỉ hưu đã khiến Nghị viện nháo nhào cả lên, nhưng biết làm sao được khi việc hắn về hưu là ý chỉ của Hoàng đế Bệ hạ.

“Ghen tị hả?”

“Câm mồm đi. Trước khi ta dùng cái búa nghị án đập vào đầu ông.”

“Úi chà, sợ quá cơ.”

Walter rùng mình trước sự khiêu khích của Georg, rồi lại lôi cái tạo vật Thunderbolt ra.

Phải rồi, dùng cái đó lên người tên kia có khi còn tốt hơn là dùng cho cái hồ này.

“Cơ mà Wilhelm này. Ông ở đây như vậy có ổn không đấy?”

Thấy tình hình đó, Georg vội vàng chuyển chủ đề. Mặc dù là một chiêu trò quá lộ liễu, nhưng vì nghĩ đến việc phải vác theo ông bạn già bị điện giật cháy đen đi về cũng khá phiền phức, nên ta đành hùa theo.

“Việc không thể đón tiếp khi nó vừa về đúng là khiến ta bận lòng, nhưng nó không phải là đứa trẻ sẽ giận dỗi vì chuyện đó.”

“Khác hẳn với ai kia ha. Càng già càng đổ đốn.”

Khi ánh mắt của ta và Georg hướng về phía Walter, Walter liền to tiếng như thể có tật giật mình.

“Không phải, nếu biết con trai ta về thì đương nhiên ta đã để lần sau mới gặp rồi!”

“Nói mồm thì ai chẳng nói được.”

Khi ta vô thức gật đầu trước lời nói của Georg, mặt Walter đỏ bừng lên. Trong tình cảnh đó mà ông ta không phủ nhận, xem ra chính bản thân ông ta cũng nghĩ như vậy.

“Dù sao cũng chúc mừng nhé. Ta cũng lo lắng vì thằng bé đó có vẻ chẳng có ý định kết hôn gì cả, ai mà ngờ được nó lại âm thầm thu thập tới sáu cô con dâu cơ chứ.”

Cười đùa một lúc lâu, Georg chỉnh lại vẻ mặt rồi nghiêm túc mở lời.

“Vậy nên giờ Erich cũng phải tìm bạn đời đi chứ.”

“Chuyện đó cứ để cho thằng bé tự quyết.”

Trước câu trả lời dứt khoát, Georg rên rỉ vẻ bất mãn.

Tên này cũng dai thật. Bạn đời thì cứ để thời gian trôi qua rồi tự khắc sẽ có thôi. Cha mẹ cứ cố ép duyên thì chỉ tổ phản tác dụng chứ được gì.

‘Lại còn định nhắm vào một đứa trẻ đang bận tối mắt tối mũi nữa chứ.’

Thậm chí, cô gái mà hắn định gán ghép cho Erich lại chính là con gái hắn. Một cô bé mới mười chín tuổi đã phải kiêm nhiệm cả chức Bá tước Đế Quốc lẫn Nghị viên Nghị viện Đế Quốc, bận rộn không ngớt.

Tất nhiên, cô bé đó và Erich đã biết nhau từ nhỏ, nhưng lấy sự thân thiết đó làm lý do để kết thành vợ chồng thì quá vội vàng. Nếu cưỡng ép biến một mối duyên vốn chỉ nên dừng lại ở mức bạn bè thành vợ chồng, thì hậu quả làm sao mà gánh nổi.

“Không, đến cả Zenobia cũng bảo là nếu là Erich thì cũng tốt mà...”

“Vậy thì để hai đứa nó tự tìm hiểu nhau đi. Đừng có can thiệp vô ích.”

“Chậc, sao mà khó tính thế không biết.”

Câu chuyện về Erich cứ thế kết thúc một cách tự nhiên, và buổi câu cá chỉ chấm dứt ngay trước khi Walter - người đã hết kiên nhẫn - định ném cái tạo vật kia xuống hồ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!