Chương 276 - Về nhà anh nào (1)
Sau khi hai sự kiện lớn là Lễ mừng năm mới và đám cưới của cấp dưới qua đi, cuối cùng tôi cũng được tận hưởng một kỳ nghỉ yên bình. Kỳ nghỉ hè, tôi gần như phát điên vì phải quản lý mấy cục nợ kia, còn bây giờ, đầu óc trống rỗng chẳng có gì phải bận tâm, thật thoải mái làm sao.
Thậm chí, Đệ Ngũ Đế Quốc, vốn có khả năng cao sẽ là sự kiện chính trong kỳ nghỉ đông, cũng đã bị bay đầu trước cả khi tôi kịp ra tay. Phải chi sau này tôi cứ được sống một cuộc đời nhàn hạ như thế này.
“Đây.”
Trong lúc tôi đang ngẩn ngơ nhìn đồng hồ chỉ mong đến giờ tan làm, Trưởng khoa 1 đã lặng lẽ đưa cho tôi một tờ giấy.
Ngay khi liếc thấy dòng chữ ‘Đơn xin nghỉ phép’ ở trên cùng, tôi liền ký ngay vào đó. Chẳng cần đọc nội dung, tôi cũng biết lý do cô ấy xin nghỉ là gì rồi.
“Đây là lần đầu tiên tôi đi nghỉ phép cùng với cấp trên của mình đấy.”
“Tôi cũng lần đầu đi cùng cấp dưới đây.”
Điểm đến trong đơn nghỉ phép của cô ấy cũng chính là nơi tôi sắp tới: Lãnh địa Bá tước Tileglehen, nơi gia chủ và phu nhân đang chờ đợi.
Chẳng phải tôi đã hứa với mẹ rằng sau Lễ mừng Năm mới sẽ về thăm lãnh địa hay sao. Đương nhiên tôi không thể đi một mình nên đành lôi theo cả mấy cô con dâu tương lai, và cũng vì thế mà Trưởng khoa 1 phải vội vàng xin nghỉ phép.
May mắn là trông cô ấy không có vẻ gì là không vui về chuyện này.
“À, tôi cũng đã chuẩn bị quà cho mẹ rồi.”
“Đáng khen đấy.”
Tôi bâng quơ gật đầu với Trưởng khoa 1 đang lục lọi trong túi. Cái cách cô ấy có suy nghĩ bình thường như vậy về ‘mẹ chồng’… nếu Hầu tước Iones mà thấy cảnh này, chắc ông ấy sẽ rơi lệ vì cảm động mất. Năm nay Hầu tước có siêu thoát cũng chẳng có gì lạ.
“Cái này, mẹ cũng sẽ thích chứ?”
Và rồi, Trưởng khoa 1 lấy từ trong người ra một chiếc vòng cổ hồng ngọc đỏ rực.
Hừm.
“...Ừ, mẹ sẽ thích thôi.”
“Phải không? Tôi đã rất cố gắng để chọn nó đấy!”
Nhìn Trưởng khoa 1 vui mừng với đôi mắt lấp lánh, lương tâm tôi có chút cắn rứt, nhưng tôi không rút lại lời mình. Sống trên đời, đôi khi cũng cần đến những lời nói dối vô hại mà.
Theo trí nhớ của tôi, mẹ không phải là người ưa chuộng quần áo màu đỏ, chứ đừng nói đến trang sức đỏ. Bà thích những gam màu nhẹ nhàng và ấm áp hơn là những màu quá sặc sỡ.
Nhưng làm sao tôi có thể nói ra sự thật phũ phàng với một cô con dâu tương lai đã cất công chuẩn bị quà cơ chứ. Vả lại, tôi tin rằng mẹ cũng sẽ vui vẻ nhận món quà nếu biết đó là tấm lòng của con dâu tương lai.
‘Thôi thì một cái cũng chẳng sao.’
Dù sao thì đâu chỉ có mỗi Trưởng khoa 1 chuẩn bị quà. Tất cả các cô con dâu đều không thể đến thăm bố mẹ chồng tay không nên ai cũng đã chuẩn bị quà.
Trong quá trình đó, tôi đã bị các cô con dâu tấn công dồn dập bằng những câu hỏi về sở thích của bố mẹ chồng, và khi tôi buột miệng nói rằng mẹ tôi dù thế nào cũng đeo vòng cổ, tất cả họ đều răm rắp chuẩn bị vòng cổ. Thật tình là tôi chẳng biết sở thích của gia chủ nên đành im lặng. Chắc các cô ấy đã tự chuẩn bị quà cho ngài rồi.
Thế là mẹ sẽ nhận được tới sáu chiếc vòng cổ. Nếu vậy, có một chiếc màu đỏ thì cũng không sao đâu nhỉ? Thậm chí, nếu có một thứ nổi bật giữa những màu sắc đơn điệu, có lẽ nó sẽ càng thu hút ánh nhìn hơn chăng.
‘Chắc mẹ sẽ dùng mỗi ngày một cái mất.’
Một ý nghĩ vẩn vơ nảy ra khiến tôi bật cười. Thật không may, chỉ vì thằng con trai này lỡ lời mà mẹ đang đứng trước nguy cơ phải đeo một chiếc vòng cổ khác nhau mỗi ngày. Lẽ ra tôi nên nói là mẹ thích mọi loại trang sức mới phải.
“Tôi đã mua quà cho ngài, và quà của anh cũng chuẩn bị xong rồi!”
“Khoan đã, sao cô lại nói toạc ra ngay trước mặt tôi như thế.”
Trước dáng vẻ tự tin tuyên bố của Trưởng khoa 1, tôi nhận một cú sốc văn hóa nho nhỏ. Kiểu này cũng mới lạ thật. Ai đời lại đi báo trước về món quà ngay trước mặt người nhận bao giờ.
“Dù tôi không nói thì anh cũng biết mà. Sinh nhật thì đương nhiên phải nhận quà rồi.”
Và trước những lời lẽ đầy sức thuyết phục đó, tôi bất giác gật gù.
Cũng phải. Ai mà chẳng biết mình sẽ được nhận quà vào ngày sinh nhật chứ, cần gì báo trước.
‘Sinh nhật à.’
Một từ mà tôi gần như đã lãng quên, nên nghe có chút xa lạ. Dù năm nào cũng trải qua ngày sinh nhật này kể từ khi xuyên không, nhưng năm nào tôi cũng quên bẵng đi. Mà thật ra, đó cũng đâu phải sinh nhật của tôi.
—Cuối tháng một con về được không?
“Vâng, được ạ... nhưng khi đó có chuyện gì sao?”
—Là sinh nhật con mà.
“À.”
Thế nhưng, nghiệp báo cho việc quên đi sinh nhật của cơ thể này đã quay trở lại một cách ngoạn mục. Ngay khi nghe câu trả lời ngơ ngác của tôi, ánh mắt của mẹ như thể đang muốn nói: ‘Rốt cuộc con đang sống cuộc sống kiểu gì mà đến cả sinh nhật của mình cũng quên vậy hả?’. Ánh mắt khẽ run rẩy ấy đã làm tim tôi thắt lại.
Nếu lúc đó tôi không nói gì thêm, chắc cuộc gọi đã kết thúc trong khi tôi chỉ nhận được ánh mắt như đang nhìn một con vật đáng thương. Chuyện đó thì dù là người vô tâm đến đâu cũng có thể nhận ra.
Vì vậy, tôi đã vội vàng nói rằng lần này về sẽ đưa cả cô con dâu thứ sáu mà lần trước mẹ chưa được gặp đến, và chỉ khi đó tôi mới thoát khỏi ánh mắt đẫm lệ của mẹ. Cảm giác như tôi đã dùng Trưởng khoa 4 làm vật tế thần để thoát thân, nhưng cũng đành vậy. Miễn kết quả tốt là được.
“Nhưng mà cô Fenelia cũng đi được sao? Theo tôi biết thì Bộ Đặc vụ giới hạn số lượng người nghỉ phép rất nghiêm ngặt mà.”
Vừa hay Trưởng khoa 1 cũng nghĩ đến Trưởng khoa 4 và đưa ra một câu hỏi vô cùng hợp lý.
Đúng là tôi từng nghe rằng quy trình xin nghỉ phép ở Bộ Đặc vụ phức tạp hơn so với các bộ phận khác. Tôi cũng nghe nói số người có thể nghỉ phép cùng lúc cũng ít hơn những nơi khác.
“Mấy đứa trong Mặc Quang Đội trả phép rồi.”
“Oa...”
Nhưng nếu có giới hạn về quân số thì chỉ cần những người khác không đi là được. Nếu toàn bộ Mặc Quang Đội đều trả phép thì một mình Trưởng khoa 4 có thể thoải mái ra ngoài.
...Sự cuồng nhiệt của những cấp dưới sẵn sàng từ bỏ kỳ nghỉ vì cấp trên thật đáng sợ, nhưng thôi cứ coi đó là minh chứng cho thấy Trưởng khoa 4 rất được lòng người vậy.
Sau một hồi điều chỉnh lịch trình, khi các công chức đã sắp xếp được kỳ nghỉ cho nhau, và Tháp chủ Tháp Ma Thuật thì đã đẩy hết việc cho Phó Tháp chủ.
“Lâu rồi cưng mới đến nhỉ. Nơi này lúc nào cũng chào đón cưng trở về.”
Nhờ có pháp sư vĩ đại nhất lục địa mà chúng tôi đã có một chuyến đi thoải mái. Dùng dịch chuyển tức thời là đến ngay trước lâu đài, nếu có chuyện gì bất tiện xảy ra thì mới là lạ.
“Cảm ơn Người. Nhờ Người mà tôi đã đến nơi thuận lợi.”
Trước lời cảm ơn của tôi, Ma Tông Công tước chỉ mỉm cười nhẹ nhàng rồi lắc đầu, như thể muốn nói rằng chuyện này chẳng đáng gì.
Dĩ nhiên, nếu xét đến năng lực của Ma Tông Công tước thì đúng là chẳng có gì to tát, nhưng sẽ rất phiền phức nếu coi lòng tốt của người khác là điều hiển nhiên. Bày tỏ lòng biết ơn dù là chuyện nhỏ nhặt cũng là lẽ thường tình.
“Cảm ơn, Beatrix.”
Vậy nên khi tôi lặng lẽ thì thầm, tôi có thể cảm nhận được tai của Ma Tông Công tước đang khẽ run lên.
Hiệu quả rõ rệt thật.
***
Tim tôi đập rộn ràng. Hôm nay là lần đầu tiên trong đời mình được ra khỏi dinh thự. Không chỉ đơn thuần là ra khỏi phòng, mà là ra khỏi cả dinh thự này.
“Sera, cậu có ổn không? Cậu không gắng sức quá chứ? Không, hay là chúng ta cứ ở đây đi. Thà như vậy còn hơn—”
“Tớ không sao. Chẳng phải đã kiểm tra xong hết rồi sao?”
Nhìn Erich bên cạnh còn có vẻ căng thẳng hơn cả mình, lòng tôi thấy không yên, nhưng đây là bước bắt buộc phải trải qua. Để có thể cùng Erich đến Học viện, cuối cùng tôi cũng phải đi ra ngoài.
Tôi phải chứng minh điều đó. Tôi phải cho thấy rằng việc mình đến Học viện, việc mình ra ngoài không có vấn đề gì cả. Chỉ có như vậy tôi mới có thể ở bên Erich.
“Mọi người đều nói là không có gì bất thường cả mà. Cậu đừng lo lắng quá.”
Tôi mỉm cười, đặt ngón trỏ lên đôi môi của Erich vẫn còn đang lo lắng.
Cả pháp sư và tư tế phụ trách trị liệu đều nói không có gì bất thường. Họ bảo cuộc sống ở Học viện cũng sẽ không có vấn đề gì, nên về mặt lý thuyết thì mọi thứ đều hoàn hảo. Bây giờ chỉ là quá trình tích lũy kinh nghiệm thực tế dựa trên lý thuyết đó mà thôi.
“...Ừ, tớ hiểu rồi.”
Cuối cùng, Erich cũng có vẻ đã từ bỏ, cậu ấy thở dài và nói.
“Nhưng nếu thấy trong người có chút gì không ổn là phải nghỉ ngay lập tức đấy nhé?”
Dù cậu ấy có kèm theo điều kiện, nhưng khi nghĩ rằng đó là vì cậu lo lắng cho tôi, tôi lại cảm thấy vui.
“Hi hi, nếu có chuyện gì không ổn thì mình đành phải dựa vào chàng kỵ sĩ của mình thôi.”
“Vậy thì tớ sẽ phải ở cạnh cậu suốt thôi.”
Nghe câu đó, mặt tôi bỗng nóng ran. Tôi chỉ định trêu cậu ấy thôi, ai ngờ cậu ấy lại đáp lại tự nhiên đến thế, làm tim tôi cứ đập thình thịch.
‘Suốt…’
Dù vậy, sự rung động đó là của niềm vui. Ngay khi nghe những lời của Erich, tôi đã vô thức vẽ ra một viễn cảnh hạnh phúc.
Erich ở bên cạnh không rời, Erich hộ tống tôi như một chàng kỵ sĩ tuyệt vời. Chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ hạnh phúc rồi. Thật sự như một giấc mơ vậy.
Nhưng đó không phải là mơ, mà là hiện thực.
“Ừm, nhờ cả vào cậu nhé.”
Tôi cười bẽn lẽn rồi khoác tay Erich. Ngay lập tức, tôi cảm nhận được cơ thể cậu ấy cứng đờ.
Dễ thương quá. Mặt cậu ấy cũng đỏ lên rồi kìa. Chỉ có thế này mà đã ngại ngùng, cậu ấy thật trong sáng biết bao.
“Nào, chúng ta đi thôi. Không thể đến muộn được.”
“Ơ, ừm. Đ-Được.”
Nhìn Erich lắp bắp cả trong lời nói, tôi tự tin sải bước ra khỏi phòng.
...Và phải đến khi nhìn vào gương lúc ra khỏi phòng, tôi mới nhận ra mặt mình cũng đỏ không kém.
Khi đến lâu đài, mẹ và phu nhân đã ra đón chúng tôi. Vô số câu hỏi ập đến, nào là trên đường đi có bất tiện gì không, cơ thể có ổn không, có lạnh không, nhưng khi nghĩ rằng những câu hỏi ấy chứa đầy tình yêu thương và sự lo lắng, tôi không hề cảm thấy phiền chút nào.
“Dạ, con không sao. Hai người không cần phải lo lắng đâu ạ.”
“Con bé này phũ phàng thật. Sao mà không lo cho được.”
Nhìn phu nhân vuốt má tôi và nói với giọng lo lắng, tôi bất giác mỉm cười. Người bạn thời thơ ấu của mẹ và cũng là mẹ của Erich. Vì mối quan hệ đó, bà rất yêu thương tôi, đến nỗi còn bảo tôi gọi bà là dì khi ở riêng.
“Con thực sự không sao mà. Dì đã gửi đến những trị liệu sư giỏi nhất rồi mà.”
Nghe vậy, phu nhân khẽ mỉm cười rồi quay sang nhìn mẹ.
“Trông thì y hệt cậu hồi nhỏ, mà sao tính cách lại khác một trời một vực thế này.”
Tôi thấy lông mày của mẹ giật giật trước lời chọc ghẹo bất ngờ, nhưng cũng thấy mẹ nén nhịn vì để ý đến tôi trong lần đầu tiên ra ngoài.
Thay vào đó, mẹ ném cho phu nhân một ánh nhìn khiến tôi hiểu được thế nào là ‘chửi bằng mắt’.
“Nói mới nhớ, chắc lâu lắm rồi con mới gặp lại Carl nhỉ.”
“Dạ. Chắc cũng phải mấy năm rồi.”
Phớt lờ ánh mắt của mẹ, vị phu nhân lại cất lời. Quả thật, đã lâu lắm rồi tôi mới được gặp lại anh Carl.
Nếu anh ấy không cùng các người tình trở về lãnh địa, và nếu cơ thể tôi không hồi phục, thì có lẽ sau này tôi cũng chẳng thể gặp lại anh ấy nữa. Anh ấy vốn bận đến mức chẳng thể ghé qua thăm tôi được mà.
‘Những sáu người...’
Nghĩ đến số người tình mà anh sẽ dẫn về, tôi không khỏi choáng ngợp.
Trời ạ, tận sáu người. Mà lại là sáu người cùng một lúc. Ngài Bá tước và phu nhân hiện đang sống hạnh phúc với chế độ một vợ một chồng, vậy mà con trai của họ, anh Carl, sao lại thế chứ.
‘...Mình nghe nói ngài Bá tước đời trước có rất nhiều phu nhân.’
Chẳng lẽ là do di truyền sao? Vậy thì... vậy thì chẳng lẽ Erich cũng sẽ giống anh Carl, cưới nhiều vợ hay sao?
‘Không muốn.’
Tôi run rẩy siết chặt tay Erich. Không muốn đâu. Tôi không muốn phải chia sẻ chàng hiệp sĩ của riêng mình với bất kỳ cô gái nào khác.
Erich là hiệp sĩ của riêng tôi. Cậu ấy là người đã luôn bảo vệ tôi từ thuở nhỏ, và cũng là người mà chỉ riêng tôi dõi theo.
“Sera?”
Thấy tôi đột nhiên nắm tay, Erich ngạc nhiên hỏi.
“Tớ hơi lạnh... cậu cứ để tớ nắm tay thế này một lát được không?”
Tôi khẽ mỉm cười đáp lại Erich.
Thực ra, đó chỉ là một lời nói dối. Tôi không muốn chỉ một lát, mà là cả một đời.
Giá như bàn tay đang siết chặt này, là bàn tay mà chỉ riêng tôi được phép nắm lấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
