Mà không, trông cái vẻ chủ tiệm cứ cố nhắc chuyện hoàn tiền thì xem ra đầu óc vẫn chưa tỉnh táo hẳn. Tặng quà cho người yêu mà còn bàn chuyện trả lại. Khác gì trù người ta chia tay đâu chứ.
Dĩ nhiên, tôi cũng chẳng chấp nhặt chuyện đó. Với một người chủ tiệm bình thường, việc có kẻ mua sỉ nhẫn thế này vốn đã khó mà thông cảm được rồi. Tôi hiểu chứ.
‘Bởi chính mình cũng có ngờ mình lại làm thế này đâu.’
Chắc trên đời này chẳng có tên nào giống tôi đâu.
Một cuộc giao dịch mà cả người bán lẫn người mua đều không sao xua đi được cảm giác kỳ quặc.
Dù sao thì, gạt qua cảm giác dằn vặt, tôi cũng đã có trong tay những chiếc nhẫn lộng lẫy (x4). Lần này là nhẫn đôi, để không lặp lại sai lầm như với Marghetta.
Hơn nữa, tôi còn buộc ruy băng khác màu lên mỗi hộp để dễ phân biệt. Lỡ mà đưa nhầm chiếc nhẫn định tặng Louise cho Ma Tông Công tước thì chẳng khác nào tặng một món đồ có thiết kế không hợp tuổi.
‘Sẽ không có chuyện nhầm lẫn đâu.’
Thật tình cờ, bốn người mà tôi định tặng nhẫn cũng mang bốn màu sắc đặc trưng khác nhau.
Trắng, hồng, vàng, đỏ. Chỉ có màu cuối cùng là màu mắt chứ không phải tóc, nhưng cũng chẳng sao. Miễn là không trùng lặp là được.
‘Trước tiên là màu trắng.’
Tôi đặt chiếc hộp có ruy băng trắng vào một chiếc túi riêng.
Ban đầu tôi chỉ định mua nhẫn rồi về ngay, nhưng khi cầm những món quà trên tay, suy nghĩ của tôi lại thay đổi. Thật không hay khi cứ chần chừ trong lúc quà tặng cho đối phương đã sẵn sàng.
‘Sắp tới là Lễ mừng năm mới, chắc Người đang nghĩ phải đợi đến hôm đó.’
Thêm vào đó, lời nói trước đây của Ma Tông Công tước chợt lóe lên trong đầu khiến tôi càng thấy phải nhanh chân hơn.
Lần trước tuy đã bỏ qua cho Ma Tông Công tước, nhưng tôi vẫn chưa chính thức hồi đáp lời tỏ tình của Người. Có lẽ giới hạn cuối cùng trong lòng Ma Tông Công tước chính là Lễ mừng năm mới. Người hẳn đang cho rằng tôi sẽ trả lời trong khoảng thời gian đó.
Dĩ nhiên tôi không có ý định đó. Phá vỡ dự đoán của đối phương mới là điều thú vị nhất.
‘Phải tấn công trước thì mới nắm được thế chủ động.’
Lời khuyên quý hơn vàng của Huyền Minh Công tước.
Dù bị đánh giá là dùng búa tạ nện thẳng vào ngực, nhưng không thể phủ nhận hiệu quả của nó. Để một kẻ vốn chỉ biết bị Công tước dắt mũi như tôi có thể nắm thế chủ động, cần phải tạo ra một cú sốc tương xứng.
Lần trước, tôi đã làm Người chấn động bằng cách gọi thẳng tên thật. Lần này, tôi sẽ khiến Người đảo điên bằng câu trả lời và món quà vào một thời điểm không thể ngờ tới.
Nói thế này nghe chẳng khác nào tôi đã trở thành một kẻ tồi tệ chuyên thao túng tình cảm người khác, nhưng hẳn Ma Tông Công tước cũng sẽ thích thôi, nên xem như đôi bên cùng có lợi.
Dù sao thì, sự tình là vậy.
***
Mấy ngày nay ta chẳng tài nào tập trung vào công việc được.
Ánh mắt ta chẳng buồn ngó tới đống giấy tờ mà cứ dán chặt vào cuốn lịch. Tay ta cũng chẳng buồn cầm bút, chỉ mân mê chiếc lược cậu bé tặng.
‘Sắp rồi.’
Cưng sắp đến rồi.
Tim ta đập rộn ràng. Ta cũng nắm được lịch trình của Học viện. Lễ bế giảng đã kết thúc vài ngày trước, hẳn là cậu bé cũng đã về tới thủ đô rồi.
Dù có bận việc mà đến muộn đi nữa, thì cậu bé nhất định sẽ xuất hiện trong Lễ mừng năm mới. Khi đó ta sẽ được gặp cưng.
“Lần sau gặp lại nhé, Beatrix.”
“Hựm...!”
Cảm giác vừa ngượng ngùng xấu hổ, lại vừa xao xuyến rộn ràng khiến ta bất giác đưa cả hai tay lên ôm mặt.
Giọng nói mà ta đã mường tượng hàng trăm, hàng nghìn lần kể từ hôm đó. Chỉ vừa vô tình nhớ lại, mặt ta đã nóng bừng lên.
Đây là lần đầu tiên ta biết được gọi tên lại là một việc hạnh phúc đến thế. Đó không phải là cái tên khô khốc Beatrix Catoban của vùng Servet vẫn được xướng lên trong các buổi lễ chính thức, mà là cái tên những người thân thiết gọi nhau bằng tất cả sự trìu mến. Chắc chắn là vậy.
“Lần sau gặp lại nhé, Beatrix.”
Giọng nói của cậu bé lại vang lên trong tâm trí. Ta cảm nhận được đôi tai mình đang vẫy vẫy một cách mất kiểm soát.
Nhưng ta vẫn thấy có chút tiếc nuối. Lúc đó cậu bé đã gọi tên ta rồi, nếu cậu bé mạnh bạo hơn một chút thì chẳng phải quan hệ của chúng ta đã tiến thêm một bước rồi sao? Dù ta có bỏ chạy thì cậu bé cũng sẽ nắm lấy cổ tay ta, rồi cứ thế ôm chầm lấy─
‘Không được.’
Ta vội lắc đầu xua đi những ảo tưởng. Được đến thế này đã là hạnh phúc lắm rồi, mong muốn nhiều hơn nữa chính là tham lam.
Chẳng có gì phải vội cả. Ta vẫn còn hàng chục năm nữa để được cậu bé gọi tên, để cùng nhau sẻ chia tình cảm.
“Người từng nói phải mất 40 năm mới thấy được hiệu quả. Chúng ta vẫn còn nhiều thời gian. Đến lúc đó hãy cùng nhau suy nghĩ nhé.”
Lời nói của cậu bé khi ấy rõ ràng là muốn cùng ta đi tiếp mà.
Dù cậu bé vẫn chưa chính thức chấp nhận lời tỏ tình, nhưng thực tế cũng chẳng khác nào đã đồng ý─
-Cốc cốc
Tiếng động cắt ngang dòng suy tưởng hạnh phúc khiến ta bất giác nhíu mày.
“Thưa Tháp chủ. Trưởng phòng Thanh tra đã đến.”
Nhưng đôi mày ta nhanh chóng giãn ra khi nghe báo cáo của thư ký.
Ta vừa mới nghĩ đến cưng thì cưng đã đến. Chẳng lẽ giữa ta và cưng có thần giao cách cảm hay sao?
“B-Bảo vào đi.”
Vì quá vui mừng nên ta đã nói lắp mất rồi.
Thật xấu hổ. Không thể để cậu bé nghĩ ta là một người đến nói năng cũng không rành rọt được.
***
Dù nghe thấy giọng nói run rẩy kỳ lạ từ phía bên kia cánh cửa, tôi vẫn cố không để tâm.
‘Cũng phải thôi.’
Kể từ sau khi Ma Tông Công tước bỏ chạy vì đòn tấn công chí mạng bằng tên thật, chúng tôi chưa từng gặp lại hay thậm chí là liên lạc. Dĩ nhiên trạng thái hoảng loạn của Người vẫn còn đó. Có thể nói người đang ở bên kia cánh cửa không phải Ma Tông Công tước, mà là Beatrix.
Vả lại, tôi có cả tá cách để khuấy đảo Ma Tông Công tước, nên không cần phải bám víu vào chuyện nói lắp cỏn con. Tôi nên khiến Người rung động một cách hạnh phúc, chứ không phải bắt bẻ những chuyện đáng xấu hổ.
“Ngài có thể vào được rồi.”
Khi có được sự cho phép của Ma Tông Công tước, người thư ký dẫn tôi tới phòng Tháp chủ liền lùi lại phía sau.
Thật ra tôi đến phòng Tháp chủ không chỉ một hai lần nên cũng không cần thư ký đi cùng, nhưng ánh mắt của các pháp sư quá đỗi gay gắt khiến tôi không thể nói mình muốn đi một mình được.
Có lẽ nếu Tháp Ma Thuật có một danh sách đen, tên của tôi sẽ chễm chệ ở vị trí cao nhất. Lý do là: tên khốn đã làm Tháp chủ khóc.
“Thưa Người. Tôi xin phép vào.”
Tôi nói lời cảm ơn với người thư ký rồi nắm lấy tay nắm cửa.
Việc báo trước để Người chuẩn bị tinh thần chỉ là một chút gia vị thêm vào mà thôi.
“À, à, mời cưng vào.”
Tiếc là lời báo trước ấy chẳng có mấy tác dụng.
Giọng nói vẫn run rẩy và đôi tai thì rung lên bần bật. Gương mặt thoáng ửng hồng một cách kỳ lạ, hoàn toàn không phải dáng vẻ thường ngày.
Nhưng cũng may. Các pháp sư khác không nhìn thấy bộ dạng này của Người.
“Tôi đến chào Người trước thềm năm mới. Không biết tôi có làm phiền lúc Người đang bận không?”
“Ta có thừa thời gian cho cưng, nên cưng cứ đến bất cứ lúc nào cũng được.”
Tôi nhẹ nhàng chào hỏi trước, Ma Tông Công tước cũng lắc đầu đáp lại.
‘Chà.’
Nhìn bộ dạng đó của Người, tôi suýt thì bật cười.
Đôi tai đang vẫy vẫy của Ma Tông Công tước bỗng cụp xuống. Đôi mắt vốn không dám nhìn thẳng vào tôi mà đảo quanh tứ phía, giờ lại len lén liếc trộm. Cứ như thể Người đang mong tôi tự nhận ra điều Người muốn, vì chính Người lại quá ngượng ngùng để nói thẳng ra.
Dù có chút thất lễ khi nghĩ vậy về một người lớn tuổi hơn mình rất nhiều, nhưng thật lòng mà nói, Người trông rất đáng yêu. Bởi tôi có thể đoán được tại sao Người lại cứ lúng túng như thế.
“Cảm ơn, Beatrix.”
Vì thế, tôi đã chiều theo ý Người.
“Hức...!”
Hiệu quả vượt ngoài mong đợi.
Gương mặt vốn đã ửng hồng của Ma Tông Công tước giờ đã chín mọng như một quả cà chua. Câu nói “chạm nhẹ là vỡ” có lẽ chính là để miêu tả cảnh tượng này.
Hơn nữa, đôi tai cũng bắt đầu vẫy với một nhịp độ mà tôi chưa từng thấy. Có nghĩa là dù xấu hổ, nhưng Người vẫn rất thích.
“Vậy sau này tôi cứ đến mà không cần ngại ngùng nhé. Thực sự là lúc nào đến cũng được đúng không?”
Vừa nói, tôi vừa bước về phía Ma Tông Công tước, Người chỉ biết liên tục gật đầu.
“Đ-Được. L-L-Lúc nàooo cũuung....”
“Lời nói và hành động của Người trái ngược nhau quá.”
Nghe câu đó, thân hình đang từ từ lùi lại của Ma Tông Công tước bỗng cứng đờ. Có lẽ đôi chân Người đã tự di chuyển mà chính Người cũng không hay biết.
Và sau lời chỉ điểm của tôi, Ma Tông Công tước đã rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, lùi lại cũng ngại mà đứng yên cũng xấu hổ.
Nhìn bộ dạng đó của Người, một cảm giác muốn trêu chọc dâng lên từ sâu trong lòng tôi. Một vị Công tước mà bình thường tôi chẳng những không dám trêu đùa, mà còn phải cúi rạp người. Việc tôi đang đơn phương đùa giỡn với một người như vậy đã tiếp thêm cho tôi cả sự can đảm mà tôi vốn không có.
“Lần này Người không còn chỗ nào để trốn nữa rồi nhỉ?”
Tôi khẽ mỉm cười và nhẹ nhàng đưa tay ra.
Phải, tôi của bây giờ đang ở trong trạng thái can đảm bội phần. Tôi của bây giờ có thể làm bất cứ điều gì.
Thế nên, tôi đã chạm vào đôi tai đang dựng thẳng đứng vì bất động. Thú thật, tôi đã tò mò từ lâu rồi. Không biết tai của Elf sờ vào sẽ có cảm giác thế nào nhỉ.
“…….”
Thật ngạc nhiên, Ma Tông Công tước bị tôi nắm lấy tai lại không có bất kỳ phản ứng nào.
Không, chính xác là không thể phản ứng.
“Beatrix?”
Tôi kiểm tra trạng thái của Ma Tông Công tước rồi nhẹ nhàng rút tay khỏi tai Người.
Cơ thể vốn thỉnh thoảng run lên từng cơn của Người giờ mất hết sức lực và mềm nhũn ra. Ngay cả đôi mắt cũng mất đi ánh sáng và trở nên mơ màng.
‘...Thôi rồi.’
Chết đứng.
May mắn là tinh thần của Ma Tông Công tước đã nhanh chóng quay trở lại. Dường như Người chỉ bị đầu óc trống rỗng trong giây lát do cú sốc quá lớn, chứ không phải ngất đi.
Dù vậy, có lẽ vì cảm thấy mình bị trêu chọc, Ma Tông Công tước sau khi tỉnh táo lại đã cất giọng lạnh lùng nhất có thể.
“Cậu bé của ta. Ta là Công tước và cũng là Tháp chủ. Dù là cưng đi nữa cũng phải thể hiện sự tôn trọng tối thiểu─”
“Người không thích à?”
“……”
Dĩ nhiên là chẳng có tác dụng gì. Người thất thần đâu phải vì chán ghét, mà là vì quá đỗi hạnh phúc, khiến tôi cũng chẳng biết phải nói gì hơn.
Tôi khẽ bật cười trước dáng vẻ lặng thinh của Ma Tông Công tước rồi cất lời.
“Nếu Người không thích, tôi sẽ lại nói chuyện như trước đây.”
“T, ta có nói là không thích đâu...”
“Vậy thì Người phải dần quen với nó thôi.”
Nghe vậy, Ma Tông Công tước cũng dè dặt gật đầu. Hẳn Người là người hiểu rõ hơn ai hết rằng mình cần phải quen với cách nói chuyện này.
Nhưng trong cái gật đầu ấy lại phảng phất một nỗi buồn man mác. Cứ như thể Người vừa vui mừng khi được gọi tên và có những cử chỉ thân mật, lại vừa tiếc nuối vì không thể tận hưởng trọn vẹn niềm vui ấy. Nói đúng hơn, dường như Người đang tự trách sự yếu đuối của chính mình.
Quả thực, sức chịu đựng của Ma Tông Công tước yếu đến mức đáng báo động. Thậm chí còn có vẻ kém hơn cả Marghetta vào thời điểm yếu lòng nhất.
‘Bây giờ đưa có ổn không nhỉ?’
Càng cảm nhận được chiếc hộp trong túi, nỗi băn khoăn của tôi lại càng lớn dần. Mới chỉ gọi tên thôi mà đã thế này, nếu tặng cả nhẫn nữa thì không biết Người có ngất thật không.
Dẫu vậy, tôi cũng chẳng thể do dự được lâu. Rõ ràng, nếu cứ viện cớ trì hoãn, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ tặng được nó.
“Beatrix.”
Chiếc nhẫn thứ hai, xuất trận.
***
Đây là lần đầu tiên ta có cảm giác này. Vừa vui sướng lại vừa bi thương, vừa tiếc nuối mà cũng thật mãn nguyện.
Cậu bé luôn là người lấy đi những lần đầu tiên của ta. Tình yêu đầu, cái ôm đầu, và cũng là lần đầu ta vứt bỏ lòng tự tôn. Tất cả đều là lần đầu tiên với cậu bé. Thế mà dường như vẫn chưa đủ, giờ đây cậu bé còn khiến ta nếm trải cả thứ cảm xúc này.
‘Vậy mà ta lại thế này.’
Thật buồn làm sao. Trái ngược với cậu bé, người đã cho ta vô số những lần đầu tiên, ta lại chẳng thể làm được gì trọn vẹn.
Cậu bé đã bộc lộ tình cảm của mình chẳng chút ngần ngại. Không hề có chút do dự nào khi gọi tên ta hay dùng lối nói chuyện thân mật. Dĩ nhiên ta không hề ghét điều đó. Ta thích lắm. Thích đến độ chỉ muốn nghe cưng gọi tên ta suốt cả ngày dài.
Nhưng bản thân ta lại chẳng thể làm được gì. Khi cậu bé gọi tên, ta lại ngượng ngùng không thốt nên lời, và khi cậu bé đến gần, ta lại chỉ biết lùi bước.
‘Không thể như thế này được.’
Đến cả giao tiếp cũng không suôn sẻ thì làm sao có thể gọi là tình yêu?
Ta cũng phải gọi tên cậu bé một cách trìu mến, phải vui vẻ đón nhận những lần cậu bé lại gần. Tình yêu chẳng phải là sự cho và nhận từ cả hai phía hay sao?
Vì thế, ta phải nỗ lực hơn nữa. Trước hết, có lẽ ta nên thử một cách xưng hô khác như cậu bé đã làm chăng? Không phải là cưng, mà là lang quân... hay là... phu quân.
“Thời gian còn nhiều, chúng ta cứ từ từ suy nghĩ.”
Khoảnh khắc ấy, hình ảnh cậu bé giả vờ không nghe thấy tiếng “lang quân” chợt hiện lên, nhưng ta đã cố gắng gạt nó ra khỏi tâm trí.
Dù sao đi nữa, ta phải tập quen với việc thể hiện tình cảm. Có như vậy thì chuyện vừa rồi mới không lặp lại.
‘Nếu như mình chịu đựng được.’
Một ý nghĩ vừa xấu hổ vừa ngọt ngào chợt lóe lên. Nếu, nếu như lúc cậu bé nắm lấy tai ta mà ta không thất thần, liệu mọi chuyện có tiến xa hơn không?
Sẽ có một cái ôm, một cái xoa đầu, và biết đâu chừng là một nụ hôn─
“Beatrix.”
Giữa lúc đang chìm trong những tưởng tượng hạnh phúc, giọng nói của cậu bé vang lên khiến ta giật nảy mình. Liệu có phải suy nghĩ của ta đã bị phát hiện rồi không?
“Thật ra tôi đến đây không chỉ để chào hỏi.”
Nghe câu đó, ta chỉ biết chớp mắt.
Điều đó có quan trọng sao? Chào hỏi hay gì đi nữa, việc cậu bé đến đây mới là điều quan trọng. Dù cho cậu bé có đến để vay tiền ta, ta cũng tự tin rằng mình có thể mỉm cười chào đón.
“Đã đến lúc tôi đưa ra câu trả lời rồi.”
Dáng vẻ của cậu bé khi nói những lời đó và lấy ra một thứ gì đó lại khiến cơ thể ta cứng đờ.
‘...Đã đến lúc đưa ra câu trả lời?’
Đầu óc ta quay cuồng, chậm chạp hơn thường lệ. Câu trả lời gì cơ? Lẽ nào là điều mà ta đang nghĩ đến?
Lồng ngực bắt đầu rung lên dữ dội. Bản năng mách bảo rằng đúng là nó rồi, nhưng lý trí lại gào thét đừng kỳ vọng quá nhiều. Chẳng có gì thảm hại hơn việc tự mình hy vọng rồi lại thất vọng.
Nhưng khi thứ cậu bé lấy ra là một chiếc hộp nhỏ, khi dải ruy băng trắng buộc quanh chiếc hộp được tháo ra, khi một chiếc nhẫn được lấy ra từ bên trong, nỗi bất an liền tan biến, nhường chỗ cho một niềm hạnh phúc khôn tả ngự trị trong tim.
“So với những gì tôi đã nhận được thì nó khá nhỏ bé, nhưng đây là tất cả những gì tôi có thể trao cho Người.”
Ta vội vàng lắc đầu trước nụ cười ngượng ngùng của cậu bé. Dù đó là lời của cậu bé, ta cũng không thể nào đồng tình được.
Nhỏ bé ư? Nhỏ bé là những thứ ta đã tặng cậu bé kia. Còn chiếc nhẫn cậu bé sắp trao cho ta đây là vật trân quý và đẹp đẽ hơn bất cứ thứ gì trên đời này.
“C, cưng ơi.”
Và khi nhìn thấy chiếc nhẫn, một điều mà ta đã cố gắng không nghĩ tới lại hiện về.
“Nó... cũng là chiếc nhẫn có thể tách làm hai sao?”
Ta vừa nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay cậu bé, vừa cẩn trọng hỏi. Bởi dù cho ta nghĩ đó là một vật quá xa xỉ với bản thân và không dám mơ tưởng, nhưng thực tâm ta lại khao khát nó đến điên cuồng.
Ta đã biết từ lâu rằng cậu bé đã tặng Công nương Marghetta một chiếc nhẫn độc đáo. Ta nghe được điều đó qua một pháp sư được cử đến Học viện, và cũng đã tự mình trông thấy khi nhìn vào ngón tay cậu bé.
Không phải một cặp nhẫn đôi thông thường, mà là một chiếc nhẫn duy nhất có thể tách làm hai, vừa khác biệt lại vừa mỹ lệ. Làm sao mà không khao khát cho được?
“...Dĩ nhiên rồi.”
Trước câu hỏi của ta, cậu bé đã im lặng một lúc. Nhưng không lâu sau, cậu bé mỉm cười rồi dùng móng tay khẽ cạy nhẹ chiếc nhẫn đang cầm.
Ngay lập tức, chiếc nhẫn tách làm đôi một cách hoàn hảo. Nhìn cảnh tượng đó, ta cảm tưởng như nước mắt sắp tuôn rơi.
“Xin lỗi vì đến bây giờ tôi mới trả lời. Tôi đã đắn đo rất nhiều, không biết phải đáp lại thế nào để Người vui lòng.”
Cậu bé nắm lấy tay trái của ta và đeo vào chiếc nhẫn chứa đựng một nửa thế gian.
“Lẽ ra hành động sẽ ý nghĩa hơn vạn lời nói. Có quá muộn không?”
“Không.”
Ta lại lắc đầu trước lời của cậu bé.
Ta vừa ngắm nhìn chiếc nhẫn trên tay ta, vừa đưa mắt sang cậu bé, rồi lại cúi xuống nhìn vật nhỏ ấy lần nữa. Sao mà nó lại nặng trĩu đến thế.
“...Không, không muộn chút nào đâu cưng.”
Vì thế, ta mỉm cười đáp lại.
Chỉ cần trong đời ta được nghe câu trả lời, thì chẳng có gì là muộn cả.
***
Tôi ngắm nhìn Ma Tông Công tước đang vui sướng với chiếc nhẫn (một nửa) thứ hai, rồi cay đắng cúi đầu.
Ngay sau đó, một chiếc nhẫn cô độc nằm trong hộp lọt vào tầm mắt tôi.
‘Xin lỗi nhé.’
Xin lỗi một vật vô tri thì thật nực cười, nhưng đây là chuyện đáng để làm vậy. Tôi thành thật xin lỗi.
Một vật lẽ ra phải được đeo trên ngón tay ai đó, trở thành niềm hạnh phúc của một người nào đó, giờ đây sẽ mãi mãi ngủ yên mà không bao giờ được thấy ánh sáng thế gian.
Ai mà ngờ được Ma Tông Công tước cũng muốn một chiếc (nửa) nhẫn cơ chứ.
‘Cúc áo đầu tiên đã cài sai thế này.’
Dù buồn nhưng cũng đành chịu. Chưa cả kết hôn mà đã tạo ra hình ảnh phân biệt đối xử bằng nhẫn thì còn ra thể thống gì nữa.
Và tôi đã cảm nhận được bằng bản năng. Khoảnh khắc chiếc nhẫn (một nửa) thứ hai ra đời, thì sự ra đời của chiếc thứ ba, thứ tư, thứ năm là không thể ngăn cản. Số phận của tôi sau này chính là bẻ nhẫn.
Tôi nhắm mắt lại với tâm trạng phức tạp rồi lại mở ra. Chiếc nhẫn trông cô đơn đến cùng cực lại một lần nữa hiện ra trước mắt.
‘…Rồi sẽ có lúc dùng đến thôi.’
Nhưng liệu có phải tôi đang nghe nhầm không?
Chiếc nhẫn dường như đang chửi rủa ‘Mẹ kiếp thằng khốn’.
Tôi lặng lẽ cất chiếc nhẫn cặp (cặp đôi dang dở) vào lòng, đoạn ngắm nhìn Ma Tông Công tước đang cười khúc khích. Khác với nụ cười điềm tĩnh và cao quý thường thấy, dáng vẻ tươi cười như một đứa trẻ thực thụ của Người khiến tôi cảm thấy thật mãn nguyện.
Biết Người sẽ vui thế này thì tôi đã tặng sớm hơn. Sau này phải tặng quà không tiếc tay mới được.
‘…Như vậy có đúng không đây.’
Nhưng nhìn Người vui vẻ với chiếc nhẫn một nửa, tôi lại cảm thấy một cảm giác tội lỗi mơ hồ. Giống như đang nhìn một người vợ giả vờ vui mừng vì sợ người chồng nghèo không có tiền mua nhẫn đôi sẽ tự trách bản thân.
Mà thôi. Người trong cuộc vui là được rồi. Dù gì cũng chỉ là chiếc nhẫn đeo tạm thời, không nên quá câu nệ.
“Báu vật cả đời...”
Tôi vội vàng lắc đầu trước Ma Tông Công tước đang lẩm bẩm với giọng mơ màng. Món đồ tai hại đó tuyệt đối không phải là chiếc nhẫn cả đời.
“Không được đâu. Phải để dành chỗ cho nhẫn cưới chứ.”
Phải rồi. Mục tiêu của tôi là lấp đầy ngón tay của các cô dâu bằng một chiếc nhẫn cưới hoàn chỉnh, chứ không phải một nửa.
Thú thật, nhìn tình hình hiện tại thì nhẫn cưới cũng có nguy cơ bị bẻ đôi, nhưng dù sao đi nữa, bẻ nhẫn cưới thì cũng kỳ quặc quá rồi. Đến lúc đó tôi phải cố gắng hết sức để ngăn cản.
“Nhẫn cưới...”
May mắn thay, từ “kết hôn” đã phát huy hiệu quả tuyệt vời. Đôi mắt đang mơ màng của Người bắt đầu ánh lên sức sống.
“Cưng ơi?”
“Hửm?”
Có lẽ suy nghĩ đã rẽ sang hướng khác, Ma Tông Công tước đang mân mê chiếc nhẫn ngập ngừng lên tiếng.
“Kết hôn... cưng định khi nào vậy?”
Tôi bất giác bật cười trước dáng vẻ vừa xấu hổ nhưng đôi mắt lại lấp lánh của Ma Tông Công tước.
Tôi đã chấp nhận lời tỏ tình, lại còn nhắc đến chuyện hôn nhân, nên chắc hẳn trong đầu Ma Tông Công tước lúc này đã hiện ra một đám cưới lộng lẫy và những đứa trẻ Quarter Elf tí hon đang chơi đùa trong vườn.
Tôi hiểu mà. Chính Ma Tông Công tước đã rơi xuống đáy vực vì tôi nổi giận chốc lát về lọ thuốc kéo dài tuổi thọ. Đối với người đã từng nếm trải cảm giác tuyệt vọng ấy, việc bàn đến chuyện hôn nhân lúc này hẳn là vô cùng hạnh phúc.
“Để xem nào. Nhanh nhất chắc cũng phải sang năm. Trước hết phải đợi Mar tốt nghiệp đã.”
Nghe câu đó, Ma Tông Công tước cứng đờ người.
Gì đây. Lẽ nào Người không thể đợi đến sang năm sao?
Nhưng mà kết hôn với Marghetta khi em ấy vẫn còn là học viên thì phiền phức lắm.
***
Lời của câu bé khiến ta muộn màng bừng tỉnh. Một vấn đề mà ta đã không nhận ra vì bị hạnh phúc làm cho mờ mắt─ không, thực ra là ta đã biết nhưng vẫn cố tình lảng tránh, giờ đây đã ập đến.
‘Trước hết là với Công nương.’
Bàn tay đeo nhẫn của ta khẽ run lên. Ta bất giác cắn chặt môi.
Khi ta hỏi về ngày cưới, cưng đã nhắc đến Công nương Marghetta. Vậy có nghĩa là, người vợ đầu tiên sẽ là cô ấy.
Đó là lẽ dĩ nhiên thôi. Cậu bé của ta đã trao nhẫn cho cô ấy trước, và không như ta, kẻ đã vì ích kỷ mà làm tổn thương cưng, Công nương Marghetta chẳng có bất kỳ sai sót nào.
Vậy nên... vậy nên, việc Công nương Marghetta trở thành người vợ đầu tiên là chuyện hoàn toàn hiển nhiên.
‘Vậy thì, ta...’
Vấn đề mà ta đã cố sống cố chết né tránh, đến mức chẳng dám nghĩ tới, giờ đây đang dần gặm nhấm tâm trí ta.
Người có địa vị cao hơn vợ cả sẽ không thể trở thành vợ thứ.
Đó là một quy tắc bất thành văn nhằm bảo vệ uy quyền của người vợ đầu. Giờ đây, khi hôn sự đã cận kề, ta mới sực nhớ ra thông lệ đó.
Nếu Công nương Marghetta trở thành vợ cả, thì trên thực tế, bất kỳ tiểu thư nào trong Đế Quốc cũng có thể trở thành vợ của cậu bé nhà ta. Bởi lẽ, nào có tiểu thư nào cao quý hơn một Công nương cơ chứ.
Nhưng ta thì khác. Ta là một Nữ Công tước, địa vị cao hơn một Công nương.
‘Giá như mình cũng là một Công nương.’
Nếu vậy, dù không thấp hơn Công nương Marghetta, nhưng ít nhất địa vị của ta cũng không cao hơn. Hoàn toàn đủ tư cách để trở thành người vợ thứ hai.
Ta lại càng nhớ cha, người mà ta vẫn luôn mong mỏi. Giá như cha vẫn còn khỏe mạnh cho đến tận bây giờ... thì tình yêu của ta đã có thể đơm hoa kết trái, và ta đã có thể cho cha thấy những đứa cháu đáng yêu của mình.
Lần đầu tiên trong đời, ta thấy tước vị Công tước này thật nặng nề. Suốt một trăm năm qua chưa từng có chuyện này, vậy mà giờ đây cậu bé của ta lại chiếm lấy thêm một ‘lần đầu tiên’ nữa của ta rồi.
Nhưng một ‘lần đầu tiên’ như thế này, ta chẳng hề mong muốn chút nào...
‘...Dù sao thì cưng cũng đã nói đây là nhẫn cưới.’
Ta gạt phắt những ý nghĩ u ám và cố gắng suy nghĩ tích cực hơn.
Phải rồi, cưng đã nói rõ ràng đây là nhẫn cưới. Dẫu cho ta không thể trở thành vợ, không thể tổ chức hôn lễ, thì cưng vẫn sẽ xem ta như một người vợ của mình.
Trở thành tình nhân thì quả là đáng buồn, nhưng bức tường mang tên thông lệ vẫn sừng sững chắn lối─
“Vì là người thứ hai nên sẽ mất thêm một chút thời gian, mong Người lượng thứ. Chúng ta không thể tổ chức hôn lễ cùng một lúc được.”
...?
Lời của cưng... nghe có gì đó là lạ. Cứ như thể cưng thực sự muốn tổ chức hôn lễ với ta vậy.
Lạ thật. Trừ phi cưng cưới ta làm vợ cả, bằng không thì không thể nào kết hôn với ta được. Nhưng chẳng phải chính cưng cũng nói ta là người thứ hai sao.
“Kết hôn với ta ư? Cưng đang nói gì vậy?”
“Vâng.”
Đầu óc ta trống rỗng trước ánh nhìn của cưng, như thể đang hỏi tại sao ta lại nói một điều hiển nhiên như thế.
‘A.’
Và rồi ta muộn màng nhận ra. Cậu bé của ta không biết về thông lệ đó.
Cũng phải thôi. Cưng mới chỉ là một chàng trai vừa qua tuổi hai mươi. Hơn nữa lại là người bắt đầu cuộc sống quan chức ngay sau khi trưởng thành. Kiến thức về hôn nhân có lẽ còn hạn hẹp lắm.
“Cưng à. Điều đó là không thể. Người vợ thứ hai không thể có địa vị cao hơn người vợ đầu tiên được.”
Ta mở lời bằng một giọng nhẹ nhàng nhất có thể. Thật đau lòng khi phải tự mình giải thích lý do vì sao ta không thể trở thành vợ của cưng, nhưng ta không thể để cưng hiểu lầm được.
“Tôi biết.”
“Hả, hả?”
Nhưng câu trả lời của cưng càng khiến ta thêm bối rối.
Biết, ư...?
“Chẳng lẽ cưng định phá vỡ thông lệ sao? Không được đâu. Nếu làm vậy, gia tộc Valenti sẽ không để yên đâu.”
Viễn cảnh tồi tệ nhất thoáng qua trong đầu khiến ta vội vàng can ngăn cưng.
Việc cưng biết về thông lệ mà vẫn muốn kết hôn với ta, chỉ có thể có nghĩa là cưng định phớt lờ quy tắc đã được duy trì bấy lâu nay.
Điều đó là không được. Dù có là cưng đi chăng nữa cũng không được làm thế. Nếu cưới một người vợ có thể đe dọa đến uy quyền của vợ cả, gia tộc Valenti, chính xác hơn là Thiết Huyết Công tước, chắc chắn sẽ nổi cơn thịnh nộ.
Ta không thể để Thiết Huyết Công tước, người lẽ ra phải là hậu thuẫn vững chắc cho cưng, lại trở thành kẻ thù chỉ vì ta. Chẳng phải chỉ cần ta từ bỏ lòng tham của mình thì mọi người đều sẽ hạnh phúc sao.
“Người cũng bị vướng vào thông lệ đó sao?”
Nhưng trước lời can ngăn của ta, cưng lại hỏi ngược lại như thể không tài nào hiểu nổi.
“Địa vị đó, không phải chỉ dựa trên tiêu chuẩn gia tộc thôi sao?”
Câu nói đó khiến ta sững sờ, chẳng biết phải đáp lại thế nào.
“Tôi cứ nghĩ những người thuộc gia tộc Công tước đều có địa vị ngang nhau.”
Đúng là địa vị ngang nhau thật. Nhưng dù vậy cũng khó có thể xem một Nữ Công tước và một Công nương là ngang hàng được.
“Chẳng phải đã có trường hợp cả vợ cả và vợ hai đều là tiểu thư Bá tước sao.”
Có, thậm chí là rất nhiều. Nhưng nếu người vợ thứ hai là một Bá tước chứ không phải tiểu thư Bá tước thì chuyện đó đã không thể xảy ra.
...Không, có thật là không thể không?
‘Đúng là chưa từng có tiền lệ.’
Lời nói của cưng khiến ta nhanh chóng lục lại trí nhớ.
Chắc chắn là có nhiều trường hợp các tiểu thư của những gia tộc cùng đẳng cấp lần lượt trở thành vợ. Vậy nên nếu xem ta và Công nương Marghetta là người của cùng một gia tộc Công tước, không xét đến việc có tước vị hay không, thì có thể coi là ngang hàng.
Để phủ định giả thuyết này, cần có trường hợp một người mang tước vị và một tiểu thư bình thường cùng trở thành vợ của một người đàn ông... nhưng cho đến nay vẫn chưa từng có tiền lệ nào như vậy. Một người mang tước vị thì có thiếu thốn gì mà phải trở thành một trong số nhiều người vợ chứ.
“...Không phải sao?”
“Không, đúng vậy. Lời của cưng hoàn toàn đúng.”
Ta quả quyết đáp lời cậu bé của ta, người đang dè dặt hỏi lại.
Thực ra đây là một sự gượng ép. Một cách diễn giải quá ư là tùy tiện.
Dù vậy, đây vẫn là một lập luận có thể đưa ra. Không phải là phá vỡ thông lệ, mà chỉ là diễn giải nó theo một cách khác, điều này hoàn toàn đáng để thử.
‘Đúng là cưng mà.’
Một người tiên phong mở ra con đường mà không ai có thể nghĩ tới. Một người bạn đời đã tìm ra cách để ta có thể trở thành vợ chính thức của cưng.
Cậu bé của ta vốn đã đáng yêu, nay lại càng đáng yêu hơn trong mắt ta.
