Trở Thành Công Chức Trong Cuốn Tiểu Thuyết Lãng Mạn Kỳ Ảo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15106

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 8

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Web Novel - Chương 248 - Niềm hân hoan cuối năm (5)

Lễ đính hôn này vốn đã đột ngột và bất ngờ. Chính Thiết Huyết Công tước cũng vừa nói mọi chuyện chỉ mới kết thúc thôi mà.

Vậy nên Carl mới chưa kịp nói. Vì thằng bé không có thời gian, cũng vì nó chưa kịp định thần lại.

—Chắc là vậy?

“Chuyện này vốn đâu cần che giấu. Mà dẫu có giấu thì cũng sẽ lan nhanh thôi. Phu nhân đừng bận tâm quá.”

—Phải rồi, đây không phải là chuyện cần giấu giếm.

Nghĩ lại thì, dù bị cấm túc hay giam lỏng, thằng bé vẫn luôn im lặng như vậy. Chỉ là nó không quen giãi bày tâm sự.

...Dù vậy, một tin vui thế này, giá như nó nói với mình một tiếng.

***

Tôi ngồi thẫn thờ trên giường. Kể từ lúc nghe Wilhelm nói, tôi thậm chí còn không buồn nhúc nhích.

Carl đã đính hôn. Hơn nữa lại là với Công nương Marghetta, đứa trẻ giờ đã danh chính ngôn thuận trở thành con dâu tương lai của gia tộc, cuối cùng chúng nó cũng đã nên duyên.

Một đứa trẻ, dẫu cho biến số mang tên Ma Tông Công tước xuất hiện, vẫn kiên định trên con đường trở thành người vợ đầu tiên. Một đứa trẻ, sau hơn hai mươi năm lẻ bóng, cuối cùng cũng đã tìm được bến đỗ. Chúng xứng đáng nhận được lời chúc phúc hơn bất cứ ai. Lũ trẻ hoàn toàn xứng đáng với sự chúc tụng của mọi người.

‘Mình thì không.’

Thế nhưng, trong số những người chúc phúc cho chúng, không có chỗ cho mình. Dẫu chúng có nhận được lời chúc tụng của vạn người, tôi cũng không có tư cách đó.

Cũng phải thôi. Mình lấy tư cách gì mà chen vào giữa chúng chứ─

‘Không phải.’

Tôi vội lắc đầu, xua đi những ý nghĩ u ám đang không ngừng ùa về.

Chắc hẳn Carl cũng có lý do riêng nên mới chưa thể liên lạc. Wilhelm cũng nói vậy mà. Rằng đây là một lễ đính hôn quá đột ngột, mọi chuyện chỉ vừa mới kết thúc. Thằng bé hoàn toàn không có thời gian báo tin.

Đúng vậy, Carl là một đứa trẻ bận rộn. Chỉ là... chỉ là nó chưa có thời gian để nói mà thôi.

—Con xin lỗi vì đột nhiên hỏi chuyện này, nhưng không biết nên tặng quà gì cho một tiểu thư thì sẽ tốt ạ?

Nhớ lại cuộc trò chuyện với Carl cách đây không lâu, tôi bất giác mỉm cười.

Tôi tin tưởng thằng bé. Dù tôi đã làm một việc không phải với con mình, dù thằng bé có căm ghét tôi thì tôi cũng chẳng có gì để nói, nhưng mối quan hệ giữa chúng tôi vẫn đang dần gần gũi hơn.

Vì đứa con trưởng thành hơn tôi ấy, vẫn đang chìa tay ra với một người mẹ như tôi.

‘Đừng bận tâm nữa.’

Vốn dĩ như lời Wilhelm nói, đây là tin tức dẫu có che giấu cũng sẽ lan truyền. Nếu thằng bé định giấu giếm, nó đã tiến hành lễ đính hôn theo cách khác rồi.

Vì vậy, đừng bận tâm nữa. Hãy tin tưởng con trai mình. Nếu đến cả tin tưởng cũng không làm được, tôi còn tư cách gì để làm mẹ nó chứ.

—Mẹ.

Và niềm tin ấy đã sớm hóa thành hạnh phúc.

‘Thì ra là do thằng bé bận thật.’

Tôi suýt bật cười trước vẻ mặt đầy bối rối của Carl. Dù biết là không nên, nhưng cái biểu cảm hoang mang kia thật sự quá mới lạ và đáng mừng.

Một đứa trẻ từ nhỏ đã hiếm khi bộc lộ cảm xúc, giờ đây lại đang thể hiện tâm trạng trước mặt tôi. Nó đang cố gắng báo tin đính hôn của mình cho tôi một cách vội vã.

Nghĩ theo một cách nào đó, đây có thể xem là hình ảnh của một gia đình bình thường. Con cái thể hiện cảm xúc với cha mẹ, báo tin đính hôn, chẳng phải đó là điều hiển nhiên sao?

‘Nhưng chúng mình thì không.’

Hơn hai mươi năm sống mà không biết đến điều hiển nhiên ấy.

Thế nhưng, điều hiển nhiên ấy đã theo cơn gió diệu kỳ mà đến bên tôi.

“Ừ, Carl. Có chuyện gì vậy con?”

Vì thế, tôi có thể mỉm cười. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng dẫu sao thì chúng ta cũng đang cất bước.

***

Một cảm giác khó chịu như thể tôi đã bỏ lỡ điều gì đó. May thay, chẳng bao lâu sau tôi đã nhận ra đó là gì.

“Sau Lễ mừng năm mới, chúng ta hãy đến Tileglehen nhé. Em muốn đến chào hỏi cha mẹ anh lần nữa.”

Gương mặt Marghetta thoáng ửng hồng khi nói. Tôi đưa tay xoa đầu cô ấy và gật đầu.

“Được thôi. Trưởng nam cuối cùng cũng đã đính hôn, nên hai vị cũng phải biết... chứ...”

Vừa nói, tôi vừa nhận ra có điều gì đó không đúng.

Trưởng nam, người thừa kế gia tộc. Lễ đính hôn của người thừa kế. Hôn nhân của quý tộc là sự nối dài của chính trị. Thực ra, không cần nói đến quý tộc, đã là con người thì ai cũng phải báo tin mừng cho gia đình. Đính hôn cũng là một lời hứa hẹn ‘kết hôn’, nên cũng nằm trong phạm vi đó.

Vậy mà tôi, tôi đã báo chuyện đính hôn cho gia tộc chưa nhỉ?

‘Chết tiệt.’

Chưa. Tôi chưa hề nói với gia chủ, với mẹ, hay thậm chí là với cả Erich.

Thú thật, việc tôi sẽ kết hôn với Marghetta vốn là chuyện đã định, nhưng đính hôn rồi mà vẫn im như thóc thì lại là một vấn đề khác.

“Anh Carl?”

Thấy tôi đứng hình trong tư thế đang xoa đầu, Marghetta nghiêng đầu thắc mắc. Louise và Irina đi cùng cũng vậy.

“Mar.”

“Vâng, anh cứ nói đi ạ.”

“Nếu con cái không báo chuyện đính hôn, thì với tư cách là bậc cha mẹ, em nghĩ họ sẽ cảm thấy thế nào?”

Nghe vậy, Marghetta cũng sững người. Ánh mắt cô ấy như không thể tin nổi.

“...Anh vẫn chưa nói chuyện này sao?”

“Vâng...”

“Trong suốt mấy ngày ở Ulken mà cũng không một lần nào?”

“Vâng...”

Ánh mắt tôi dần cúi xuống.

Lễ đính hôn chỉ chính thức kết thúc vào hôm nay, nhưng chẳng phải lý do tôi đến Ulken cũng là vì việc này sao. Thời gian để nói thì có thừa.

Nhưng tôi đã không nói. Chẳng vì lý do gì to tát cả. Đơn giản là tôi quên mất.

“Tại lúc ở Ulken anh cũng bận bù đầu nên...”

“Anh biết đó chỉ là ngụy biện thôi, đúng không?”

Tôi không thể phản bác lại lời nói dứt khoát của Marghetta. Vì chính tôi cũng thấy đó là một lời bao biện hèn nhát.

Cảm giác tự trách khiến ánh mắt tôi vẫn dán chặt xuống đất. Ánh nhìn vốn luôn ấm áp và dịu dàng của Marghetta giờ đây lại trở nên nghiêm khắc.

Gia tộc Valenti rất coi trọng gia đình. Với Marghetta, một thành viên của gia tộc đó, một người con trai đến cả tin đính hôn cũng giấu nhẹm đi chắc hẳn là một sự tồn tại gây sốc văn hóa.

“Anh nên nói ngay bây giờ đi. Chuyện này không thể trì hoãn được đâu.”

Đó là điều hiển nhiên nên tôi nhanh chóng lấy quả cầu liên lạc ra. Nếu bây giờ còn chần chừ rồi lại quên mất lần nữa, không khéo tên tôi sẽ được ghi vào lịch sử Đế Quốc như một kẻ đại bất hiếu mất.

Không, đây không phải là bất hiếu nữa, mà là ‘bứt’ hiếu rồi. Kẻ bứt hiếu tử Carl Krasius. Tự nhiên tôi thấy mình thật nhỏ nhen.

Dưới ánh nhìn phức tạp của ba cô gái, tôi gọi cho mẹ. Đáng lẽ chuyện này phải báo cho gia chủ, nhưng là một công chức, tôi hiểu rõ sự phiền toái của công việc cuối năm. Không nên làm phiền vào thời điểm này.

Vì thế, lựa chọn duy nhất còn lại là mẹ.

—Ừ, Carl. Có chuyện gì vậy con?

Và khi nhìn thấy nụ cười thoáng trên môi mẹ, khối tam giác trong lòng tôi bỗng rung lên dữ dội.

Khóc đây... Kẻ bứt hiếu tử này đang khóc đây...

“Chuyện là, mẹ, việc đó─”

Nhưng trái với khối tam giác kia, miệng tôi lại không tài nào mở lời.

Nói theo lẽ thường, có thằng khốn nào lại có thể đường hoàng nói câu ‘Con vừa mới đính hôn xong hôm nay, nhưng lại quên béng mất không báo. Giờ mẹ biết cũng được.’ chứ?

—Mẹ nghe rồi. Con đã đính hôn với Công nương Marghetta, phải không?

“...Vâng.”

Huống hồ, con trai còn chưa kịp mở lời mà mẹ đã biết tin đính hôn qua người khác, tôi càng không thể ngẩng mặt lên nổi.

—Thế thì tốt quá. Cuối cùng thì tương lai của gia tộc Krasius cũng tươi sáng hơn rồi.

Dù vậy, mẹ không hề trách mắng một lời. Thú thật, tôi đã chuẩn bị tinh thần để nghe những lời chì chiết như ‘Con coi thường gia tộc này à?’, nhưng mẹ chỉ mỉm cười và cất lời.

Chính thái độ đó của mẹ càng khiến lòng tôi đau nhói. Giá như mẹ cứ nổi giận thì tôi đã cam tâm tình nguyện nhận phạt rồi.

Như thể đọc được suy nghĩ của tôi, mẹ bình thản nói tiếp.

—Đừng để bụng quá làm gì. Đứng trên lập trường của con thì đây cũng là một lễ đính hôn đột ngột, chắc con cũng chẳng còn tâm trí đâu mà báo tin. Đến cả Erich cũng chỉ biết là con sẽ đến thủ đô thôi mà.

Trước những lời ấm áp ấy, tôi suýt nữa đã vô thức gật đầu, nhưng rồi lại nín nhịn khi cảm nhận được ánh mắt của Marghetta.

Nếu cứ để mọi chuyện trôi qua êm đềm thế này, tôi có cảm giác Marghetta sẽ thay mẹ mà chì chiết mình.

“Không phải đâu. Lẽ ra con phải báo tin ngay sau khi lễ đính hôn kết thúc mới phải, con thật sự xin lỗi. Con sẽ không để chuyện này tái diễn nữa đâu.”

Nghe những lời đó, mẹ khẽ bật cười.

—Được rồi. Vậy đến lúc làm đám cưới thì nhớ báo trước cho mẹ một tiếng nhé.

“...Vâng.”

Câu trả lời của tôi có một khoảng ngập ngừng. Hình như ban nãy mẹ nói là đám cưới chứ không phải lễ đính hôn mà có khi tôi còn phải làm thêm bốn lần nữa thì phải.

Dĩ nhiên, tôi không thể nói ra điều đó vào lúc này. Tôi cũng biết ý tứ chứ.

—Khi nào có thời gian, con có thể về lãnh địa được không?

“Tất nhiên rồi. Vừa hay con và Mar cũng đang bàn về chuyện đó.”

—Con dâu tương lai của mẹ đã biết nghĩ cho mẹ chồng rồi cơ đấy.

Tôi cười gượng trước câu nói có vẻ ẩn ý sâu xa.

Tôi lặng lẽ cất quả cầu liên lạc vào trong lòng và quay sang nhìn Marghetta. Cô ấy liền nghiêm nghị gật đầu.

“Anh làm tốt lắm.”

Trông cô ấy cứ như một vị thẩm phán đang tuyên bố vô tội, khiến tôi bất giác bật cười.

“Dù vậy, như anh Carl đã nói, sau này không được để xảy ra chuyện tương tự nữa. Anh hiểu chứ?”

“Tất nhiên rồi. Em đừng lo.”

Tôi cố tình hùng hồn tuyên bố, nhưng ánh mắt Marghetta vẫn phức tạp lạ thường.

Chắc cô ấy đang nghĩ rằng một kẻ đã phạm lỗi một lần thì hoàn toàn có thể tái phạm lần thứ hai. Đó không phải là một nhận định sai lầm, nên lòng tôi có chút nhói đau.

“Thì ra cũng có lúc anh mắc sai lầm nhỉ.”