Tên khốn đó vừa thấy ta đã cúi gằm mặt.
“Thưa cha...”
Cuối cùng, Mar ngước lên nhìn ta, đôi mắt đã rưng rưng lệ.
Đã thế hai đứa còn đang nắm tay nhau. Thật là một cảnh tượng hay ho.
“...Vào đi.”
Ta không đủ can đảm để tiếp tục chứng kiến nên chỉ đáp lại ngắn gọn rồi quay người.
Tên khốn này, lẽ nào hắn đã xúi giục Mar? Hắn nghĩ để con bé cùng quỳ xuống thì mọi chuyện sẽ nhanh chóng kết thúc ư?
‘Thằng khốn chết tiệt.’
Mới thế đã lợi dụng người vợ ngây thơ của mình. Nếu đúng là hắn cố tình, ta quyết không tha thứ.
***
Toang rồi. Dù có cố suy nghĩ tích cực đến đâu, kết luận vẫn không thay đổi. Phen này hỏng bét thật rồi.
Tôi không thể ngờ Marghetta cũng sẽ quỳ xuống. Dù biết cô ấy là người có khả năng hành động phi thường, nhưng tôi không nghĩ cô ấy sẽ làm đến mức này.
“Mar, Marghetta! Em không cần phải làm vậy đâu!”
“Người ta nói vợ chồng đồng lòng tát biển Đông cũng cạn mà. Là vợ mà lại ngoảnh mặt làm ngơ trước nỗi đau của chồng thì đâu phải phong thái nhà Valenti.”
Nói rồi, cô ấy quỳ gối, vào tư thế sẵn sàng chịu đựng. Thật ra, dù Marghetta có cố chấp đến đâu, việc đỡ cô ấy dậy cũng rất đơn giản, nhưng đó là khi cô ấy chỉ giả vờ không chịu thua trong khi đã thả lỏng người.
Cố ép một người đang gồng cứng người không muốn đứng dậy thế nào cũng khiến họ bị thương. Tôi không nỡ dùng sức mạnh để ngăn cản cô nàng.
Cứ giằng co như vậy cho đến khi Thiết Huyết Công tước xuất hiện. Và cảnh tượng đập vào mắt ngài chính là cô con gái út đang quỳ gối.
“...Vào đi.”
Tôi đã thấy. Khoảnh khắc đó, cảm xúc lướt qua trong mắt Thiết Huyết Công tước.
Đó là ánh mắt của một đao phủ đang cân nhắc xem nên hành hình tên khốn kia thế nào cho thật man rợ.
‘Không biết gãy xương thì mất bao lâu mới lành nhỉ.’
Chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng cảm nhận được sự tức giận của Thiết Huyết Công tước. Vừa đi theo sau ngài, tôi vừa bất giác nghĩ. Dù sao thì việc gãy vài cái xương cũng là chuyện khó tránh rồi.
Nhưng dẫu sao Thiết Huyết Công tước cũng là chuyên gia đánh người, chắc ngài sẽ bẻ xương một cách gọn ghẽ thôi. Như vậy thì việc chữa lành cũng sẽ đơn giản. Không, hay là vì tội bất kính mà ngài sẽ nghiền nát xương mình ra? Nếu vậy thì sẽ mất kha khá thời gian đây.
Tôi vô thức xoa cánh tay phải, Marghetta đứng cạnh dè dặt lên tiếng.
“Anh Carl, em...”
Nhưng khi tôi lặng lẽ nắm lấy tay cô nàng, Marghetta liền im bặt. Chuyện này đâu cần em phải xin lỗi.
Thành thật mà nói, đúng là hành động của Marghetta đã khiến cơn giận của Thiết Huyết Công tước bốc lên ngùn ngụt, nhưng ngọn nguồn vấn đề vốn dĩ là do tôi. Nếu tôi cư xử phải phép thì đã chẳng phải quỳ gối trước cổng, và Marghetta cũng sẽ không vì thấy thế mà quỳ theo.
Hơn nữa, chẳng phải Marghetta làm vậy cũng là vì tôi sao? Chẳng qua là do ấn tượng về tôi quá tệ nên mọi chuyện mới thành ra thế này. Nếu Thiết Huyết Công tước có thiện cảm với tôi thì sự việc lần này có lẽ đã được cho qua như một sự cố ngoài ý muốn.
“Em đừng bận tâm quá. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”
Phải, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi. Việc Thiết Huyết Công tước cho vào nhà vốn dĩ đã là một tín hiệu tích cực rồi còn gì.
Nếu ngài thật sự nổi điên, nếu quyết không chấp nhận cuộc hôn nhân này thì có lẽ đã múa kiếm ngay trước cổng chính rồi. Và tôi thì chắc sẽ phải diễn lại cảnh né đòn trong Dark Souls. Ngài thừa sức làm vậy.
“Em rể nói đúng đấy. Em đừng lo lắng quá.”
Người vừa lên tiếng ủng hộ tôi là một quý phu nhân với mái tóc đỏ đặc trưng của nhà Valenti, dung mạo của cô ấy khiến người ta có thể hình dung ra Marghetta khi có tuổi.
Cô ấy là người duy nhất đứng cùng chúng tôi, trong khi những anh chị em khác đều đang ở gần Thiết Huyết Công tước.
“Mar của chúng ta, dù sao thì làm cha giật mình như vậy là không phải đâu nhé. Lát nữa hai chị em mình cùng xin lỗi ngài, được không?”
“Vâng, thưa chị...”
“Ngoan lắm.”
Đó là người chị ngay trên Marghetta, chị thứ tư trong gia đình.
Dù khoảng cách tuổi tác giữa hai người khá lớn, nhưng giới quý tộc ở thế giới này đa phần đều trẻ hơn tuổi thật nên trông họ cũng sàn sàn nhau.
“Em rể cũng đừng bận tâm. Cha tuy bề ngoài cứng rắn nhưng bên trong lại rất tình cảm đấy.”
“À vâng, em biết rõ điều đó mà.”
“May quá nhỉ. Chồng chị vì không biết nên đã sợ lắm đấy.”
Tôi chỉ biết gượng cười đáp lại nụ cười khúc khích của cô ấy.
Tôi cảm nhận được ánh mắt của Thiết Huyết Công tước đang đi phía trước liếc về phía này, nhưng tôi cố sống cố chết vờ như không biết. Chắc ngài sẽ không ném ghế vào tôi khi đang đi cùng hai cô con gái đâu nhỉ.
“Hừm, mà này em rể. Chị không ngờ em lại đưa cả những ‘phu nhân’ khác đến một nơi như thế này để xin phép kết hôn đấy.”
Nghe vậy, tôi bất giác liếc về phía Thiết Huyết Công tước. Tôi cũng đâu có định làm thế, là do vị kia bảo tôi dẫn theo ‘khách’ đi cùng cơ mà.
“Hay là sau khi được cha đồng ý rồi, em rể lại định đến ra mắt một ‘cha vợ’ khác nữa à?”
Giọng nói đầy hứng thú ấy rót vào tai khiến lòng tôi trĩu nặng. Thấy Louise và Irina mặt đỏ bừng, tôi chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống.
Hay là cứ ở cạnh Thiết Huyết Công tước thì hơn nhỉ...? Ít ra ở cạnh ngài thì cũng chỉ đau về thể xác là cùng.
Vòng vây hiểm hóc với Thiết Huyết Công tước phía trước và chị vợ tương lai phía sau đã được giải tỏa nhờ sự xuất hiện của quản gia nhà Valenti.
Khi vị quản gia từ xa chạy tới, tôi đã đoán trước được một trận thịnh nộ từ Thiết Huyết Công tước. Một quản gia lại không thể ra đón khách. Tệ hơn, trong lúc ông vắng mặt, chủ nhân là Công tước lại phải trực tiếp ra mặt. Đây là chuyện có thể xem như làm tổn hại đến thể diện của một gia tộc công tước.
Tuy nhiên, không một ai trong nhà Valenti trách cứ người quản gia.
“Quản gia, hãy dẫn các vị khách đi.”
“Vâng, thưa thiếu gia.”
Người đó chỉ ra chỉ thị một cách tự nhiên như thể không có chuyện gì xảy ra.
Nhìn cảnh đó, tôi cũng đoán được phần nào. Quản gia của nhà Valenti cũng là một sinh vật đáng thương đang khổ sở vì làm việc quá sức. Chính vì vậy nên không ai trách mắng chỉ vì ông đến muộn một chút.
‘Làm quản gia thì ai cũng thế này sao?’
Quả thật, quản gia của nhà Krasius cũng thuộc dạng lao lực quá độ. Vốn dĩ, chức vụ quản gia đã là người chịu trách nhiệm hành chính cho cả một lãnh địa.
Nhưng thế này thì tội nghiệp quá. Phải chứng kiến một sinh vật đáng thương như vậy ngay trước mắt mình—
“Ngươi theo ta.”
Dĩ nhiên, người đáng thương nhất ở đây là tôi. Tôi đâu có ở trong hoàn cảnh mà đi đồng cảm với người khác được.
“Vâng, thưa ngài.”
Nghe tiếng gọi của Thiết Huyết Công tước, tôi lê bước với tâm trạng của một con bò bị dắt vào lò mổ. Tôi đã định lẳng lặng đi theo quản gia nhưng lại bị phát hiện. Cứ ngỡ mình sẽ được cho qua, ai dè thất bại thảm hại.
Khi tôi bước đi theo Thiết Huyết Công tước, những người con của ngài lướt qua tôi, vỗ nhẹ vào vai.
“Hừ.”
Theo một cách nào đó, đây là một phản ứng thân thiện. Tuy nhiên, Thiết Huyết Công tước chỉ khịt mũi một tiếng trước cảnh tượng đó chứ không có phản ứng gì khác.
Gì đây? Ý ngài là đằng nào cũng sẽ xử lý tôi, nên những người khác không cần phải xen vào sao?
‘Rốt cuộc là ngài định xử mình tới mức nào đây.’
Có một thứ gọi là định luật bảo toàn cơn giận. Nếu nhiều người cùng chia sẻ sự tức giận thì cơn giận của mỗi người sẽ giảm đi, nhưng nếu một người phải gánh chịu toàn bộ thì sự phẫn nộ đó sẽ vô cùng khủng khiếp.
Thiết Huyết Công tước bây giờ chính là như vậy. Những người khác trong nhà Valenti càng tỏ ra ôn hòa thì cơn giận của ngài sẽ chỉ càng lớn thêm mà thôi.
“Nhà Valenti rất coi trọng huyết thống.”
Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ xem nên bị đánh ở tư thế nào cho đỡ đau nhất, Thiết Huyết Công tước đã cất giọng trầm thấp.
‘Máu.’
Khoảnh khắc đó, tôi chợt hình dung ra cảnh Thiết Huyết Công tước dùng nắm đấm để hạ gục kẻ địch—
“Chính vì thế, mỗi khi gần cuối năm, tất cả thành viên trong gia đình đều sẽ tụ họp.”
À, là cái ‘huyết thống’ đó.
“Nhà Valenti sau khi tụ họp sẽ cùng nhau trải qua thời khắc từ cuối năm đến đầu năm mới. Ngay cả những người con gái đã xuất giá cũng không ngoại lệ.”
“Đó quả là một truyền thống tốt đẹp.”
“Nhưng trước kia, huynh đệ tương tàn để tranh giành tước vị cũng là chuyện thường xuyên xảy ra.”
Chết tiệt. Tự nhiên nói mấy lời đó thì tôi phải phản ứng thế nào đây.
“Dù trong cơn hỗn loạn đó, ông nội của ta vẫn luôn coi trọng tình thân. Truyền thống hiện tại cũng bắt đầu từ dạo ấy.”
Thiết Huyết Công tước nói bằng một giọng có phần xa xăm rồi dừng bước trước một cánh cửa. Căn phòng này nằm tách biệt hoàn toàn so với những phòng khác. Cánh cửa được sơn đen vừa sang trọng, vừa có chút gì đó rợn người.
Và trên cửa, một dòng chữ được viết bằng nét bút thanh tú.
Phòng Chân Lý
‘Cái tên nghe ghê thật.’
Một cái tên khiến người ta có cảm giác như sắp bị tra tấn bằng ma thuật lôi tới nơi.
“Tâm nguyện của ông nội đã được truyền lại cho các thế hệ sau. Tâm nguyện mà ta kế thừa cũng phải được truyền cho các con của ta để đi đến tương lai.”
Trong lúc tôi đang mải chìm trong những suy tưởng kỳ quặc, Thiết Huyết Công tước nắm lấy tay nắm cửa rồi quay lại nhìn tôi. Không còn là vẻ mặt đầy tức giận như trước, mà là một khuôn mặt nghiêm nghị vô ngần.
“Nhà Valenti coi trọng gia đình. Dù có tài giỏi đến đâu mà là kẻ thù của huyết tộc thì cũng sẽ bị bài trừ, dù có thiếu sót nhưng là người một nhà thì sẽ được che chở.”
Càng nghe, tôi càng hiểu ra lý do vì sao Thiết Huyết Công tước lại không ưa tôi.
Không chỉ đơn giản vì tôi là một tên du côn đã cướp đi cô con gái út của ngài. Cũng không phải vì tôi đã có người khác bên cạnh cô ấy.
“Khi ngươi từ chối Marghetta, con bé có buồn, nhưng mọi chuyện cũng chỉ đến thế. Với một người không có duyên nợ với nhà này thì cũng chẳng cần phải bận tâm.”
Dù tôi đã từ chối hôn sự với con gái ngài, hôn nhân vốn là chuyện có thể thành hoặc không. Chẳng đến mức chỉ vì một lý do như vậy mà trở thành kẻ địch.
“Nhưng ngươi, dù đã từ chối, lại một lần nữa tìm đến. Chính ngươi đã tình nguyện trở thành một thành viên của nhà Valenti.”
Phải, đó là mấu chốt. Tôi, kẻ đã từ chối lời đề nghị của Thiết Huyết Công tước, kẻ đã quay lưng với việc trở thành một thành viên của nhà Valenti, nay lại tìm đến.
Vậy thì, dưới góc nhìn của Thiết Huyết Công tước, tôi không còn là một người không liên quan. Ngài cần phải phán xét lại xem tôi có phải là người phù hợp với nhà Valenti hay không.
“Dù có tài giỏi đến đâu mà là kẻ thù của huyết tộc thì cũng sẽ bị bài trừ, dù có thiếu sót nhưng là người một nhà thì sẽ được che chở.”
Và dù điều kiện của tôi có tốt đến đâu, nếu tôi đối xử tệ bạc với Marghetta thì tôi là kẻ thù. Ngược lại, dù tôi có khiếm khuyết gì đi nữa nhưng lại trở thành một cặp vợ chồng gắn bó với Marghetta thì tôi là người nhà.
Chính vì vậy mà Thiết Huyết Công tước không ưa tôi. Bởi vì tôi đã tự nguyện trở thành người nhà Valenti nhưng lại chẳng xây dựng mối quan hệ nào với Marghetta, ngược lại còn tăng thêm số phụ nữ bên cạnh mình.
“Ngươi có thể giao nửa đời còn lại của mình cho nhà Valenti không?”
Thiết Huyết Công tước hỏi. Rằng tôi có thể trở thành một thành viên thực sự của nhà Valenti, con rể của nhà Valenti hay không.
Vậy thì, câu trả lời của tôi rất đơn giản.
“Vâng, thưa ngài. Dĩ nhiên rồi.”
“Trả lời thì hay lắm.”
