Trở Thành Công Chức Trong Cuốn Tiểu Thuyết Lãng Mạn Kỳ Ảo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 71

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Web Novel - Chương 201 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (1)

Kỳ nghỉ thảnh thơi, Học viện yên ả, ký túc xá cũng thật thanh bình.

Được ở yên trong ký túc xá mà không phải đi làm quả là một niềm hạnh phúc vô bờ. Thích thì nằm, muốn thì ngủ.

“Anh Carl. Dù là ngày nghỉ nhưng anh cũng không nên nằm ỳ mãi như vậy.”

“Anh biết rồi.”

Marghetta vừa khuyên nhủ vừa tiến lại gần, tay bưng một tách trà. Nghe lời nhắc nhở quý giá đó, tôi liền ngồi thẳng dậy, và cô ấy mỉm cười hài lòng.

Quả là một không gian yên bình. Có người kề bên trò chuyện thế này, kỳ nghỉ của tôi càng thêm ý nghĩa.

“Hương thơm thật dễ chịu. Em tin là anh Carl cũng sẽ thích.”

Marghetta vẫn giữ nụ cười trên môi và đưa cho tôi tách trà.

Một loại trà màu đỏ tươi. Trong phòng tôi làm gì có thứ này, lẽ nào do Marghetta mang đến?

“Cảm ơn em, Mar.”

“Hi hi, có gì đâu.”

Cảnh tượng này cũng thật yên ả. Một kỳ nghỉ được thưởng thức hương vị của một loại trà mới, còn gì tuyệt vời hơn nữa chứ.

Cuộc náo loạn ngày hôm qua giờ đây ngỡ như một trò đùa. Nếu cứ trải qua một ngày yên bình thế này, mệt mỏi rồi cũng sẽ sớm tan biến. Ngày mai đi làm cũng có thể vui vẻ được rồi.

Phải, tôi đang hạnh phúc. Tôi đang bình yên. Tôi đang... vui vẻ ư?

‘Chẳng vui chút nào.’

Lời tự kỷ ám thị mà tôi không ngừng lẩm nhẩm đã hoàn toàn sụp đổ.

Tôi khẽ nhấp một ngụm trà rồi nhìn Marghetta. Đáp lại, cô ấy nở một nụ cười rạng rỡ hơn, ánh mắt tự tin không hề né tránh.

“Anh có thích không?”

“À, vâng. Rất tuyệt.”

Nghe câu trả lời của tôi, Marghetta dang rộng hai tay.

Ý nghĩa của hành động đó quá rõ ràng, nên tôi thận trọng bước tới ôm lấy cô ấy, và cô ấy cứ thế siết chặt vòng tay.

“Vậy thì em nhận phần thưởng thế này cũng được phải không?”

“Tất nhiên rồi.”

Bề ngoài là một câu hỏi xin phép, nhưng câu trả lời của tôi vốn đã được định sẵn. Tôi làm sao có thể từ chối Marghetta được chứ.

Tình huống bây giờ, đừng nói là ôm, dù cô ấy có bảo tôi cõng cô ấy chạy một vòng quanh sân vận động Học viện, tôi cũng phải làm.

Khi tôi dịu dàng vỗ về lưng cô ấy, Marghetta càng rúc sâu hơn vào lòng tôi.

“Ấm áp quá.”

Marghetta thì thầm bằng một giọng uể oải.

“Đến mức em chẳng muốn nhường cho bất kỳ ai khác.”

Câu nói ấy suýt khiến bàn tay đang vỗ về của tôi khựng lại, nhưng tôi đã gắng gượng giữ cho nó không ngừng.

Nếu dừng lại đúng lúc này, địa ngục sẽ lập tức mở ra. Dù thiếu kinh nghiệm yêu đương đến mấy, tôi vẫn hiểu được điều đó.

“...Anh thì không thấy vậy sao?”

‘A.’

Giọng nói lạnh lẽo một cách kỳ lạ khiến tôi phải nhắm nghiền mắt lại.

‘Hóa ra có đến hai tầng địa ngục à.’

Xem ra tôi vẫn còn non nớt quá.

Phải mất thêm vài giờ dỗ dành Marghetta, tôi mới có được khoảng thời gian cho riêng mình.

Tiếp nối ngày hôm qua, hôm nay tinh thần tôi lại bị bào mòn. Nhưng biết làm sao được, đây là việc tôi phải chấp nhận.

‘Chắc Marghetta cũng chẳng còn tỉnh táo.’

Nghĩ đến đó, tôi bất giác thở dài.

Phải rồi, cũng đừng nên cảm thấy oan ức làm gì. Dù tôi có vất vả đến đâu, liệu có bằng Marghetta không? Một mình phải đối đầu với Công tước, cô ấy đã phải khổ sở và đau đớn đến nhường nào.

‘Là do dư chấn của chuyện đó sao?’

Nhờ vậy mà ngay từ sáng nay, Marghetta đã đột ngột xông vào ký túc xá của tôi.

Không phải tôi đến phòng Phó Hội trưởng, mà là Marghetta đã tự tìm đến ký túc xá của tôi. Chính Marghetta, người mà nếu không có việc gì thực sự quan trọng sẽ không bao giờ đến gần, lại tự mình tới đây.

“Mar?”

“Anh Carl. Hôm nay anh có thể ở cùng em được không?”

Kẻ nào nhìn thấy ánh mắt khẩn thiết đó mà còn có thể từ chối thì chắc chắn không phải con người, mà là quái vật.

“Vâng, Mar. Anh cũng đang muốn ở bên em.”

Vì thế, tôi đã chấp nhận không một chút do dự.

Chỉ một câu nói ngắn gọn đã khiến Marghetta mỉm cười rạng rỡ như có được cả thế gian. Không, có lẽ cô ấy chỉ đang cố tỏ ra vui vẻ mà thôi.

Kể cả đó là diễn kịch, tôi cũng có thể thấu hiểu. Vì trong suốt thời gian ở bên Marghetta, tôi cũng đã nỗ lực để tỏ ra rằng mình vẫn ổn.

‘Phát điên mất.’

Khi chỉ còn lại một mình, tôi lại nằm vật ra giường. Cơn đau đầu như búa bổ khiến tôi bất giác nhíu mày.

‘Tại sao.’

Từ đêm qua, tôi đã không ngừng trăn trở. Tại sao, rốt cuộc là tại sao?

‘Tại sao Người lại─’

Nghĩ đến đó, một tiếng thở dài nữa lại bật ra.

Thật sự là một chuyện không thể tưởng tượng nổi. Một sự kiện mà nếu kể cho bản thân tôi của hai ngày trước, chắc chắn tôi sẽ bị mắng là ‘cuối cùng cũng phát điên rồi’. Ấy vậy mà nó đã thực sự xảy ra.

Nhưng đáng kinh ngạc thay, đó lại là sự thật. Dù đến bây giờ tôi vẫn không tài nào hiểu nổi, nhưng mọi tình huống đều đang thì thầm rằng đó là hiện thực.

‘Tại sao Người lại thích mình chứ?’

Khi câu hỏi khó nói thành lời ấy hiện lên trọn vẹn trong đầu, tôi ngây người nhìn lên trần nhà. Bởi lúc này, có lẽ đầu óc phải trống rỗng thì mới có thể bình tĩnh lại một chút.

Dĩ nhiên, nó không chịu trống rỗng một cách ngoan ngoãn. Những suy nghĩ về Ma Tông Công tước vẫn cứ chiếm lĩnh tâm trí tôi, không hề có ý định rời đi.

Tôi đã tự vấn không biết bao nhiêu lần, rằng liệu đây có phải chỉ là hiểu lầm của mình hay không. Tôi đã băn khoăn liệu có phải sự tự phụ quá mức và lòng tự tin vô căn cứ của mình đã ngộ nhận thiện chí thành tình yêu hay không.

Chuyện này có hợp lý không cơ chứ? Không phải ai khác, mà lại là Ma Tông Công tước thích tôi ư?

‘Hợp lý đấy.’

Đáng kinh ngạc là nó lại hợp lý. Dù con tim vẫn chưa thể chấp nhận kết quả này, nhưng lý trí đang gào thét rằng đây là sự thật.

Tôi thừa nhận mình thiếu kinh nghiệm yêu đương nên có phần chậm hiểu. Nhìn Erich cũng chậm hiểu như vậy, chắc đây là gen di truyền bẩm sinh của cơ thể này rồi.

‘Mình không có mắt nhìn, chứ đâu phải không có não.’

Dù có chậm hiểu nên nắm bắt tình hình hơi muộn, nhưng tôi không ngốc đến mức có đủ thông tin mà vẫn không hiểu ra vấn đề.

Dáng vẻ của Ma Tông Công tước tại yến tiệc, rồi cả Marghetta đã đối đầu với Người một cách kỳ lạ. Lúc đó, tôi mải để ý sắc mặt người khác nên không nhận ra, nhưng giờ nghĩ lại thì vấn đề thật đơn giản.

“Cưng à. Nếu không phiền, cưng có thể khiêu vũ cùng ta một bài chứ?”

Thật ra thì những thứ khác đều không cần thiết. Còn bằng chứng nào quyết định hơn việc một Ma Tông Công tước chưa kết hôn lại mời khiêu vũ chứ.

Và khoảnh khắc tôi nhận ra Ma Tông Công tước có tình cảm với mình, những lời đã nghe trước đây chợt lướt qua như đèn kéo quân.

“Ta đã nghĩ rằng mình và cưng có một mối quan hệ đặc biệt, nhưng xem ra đó chỉ là một lời tỏ tình đơn phương, thật khiến ta đau lòng.”

Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được rằng lời tỏ tình ấy lại là thật.

‘Một lời tỏ tình mà ngay cả người trong cuộc cũng không hề hay biết.’

Trong giây lát, tôi cảm thấy oán giận Ma Tông Công tước. Trên đời này làm gì có kiểu tỏ tình mà ngay cả người được tỏ tình cũng không biết đó là tỏ tình chứ.

Giá như tôi biết Ma Tông Công tước có tình cảm với mình ngay từ đầu, thì ít nhất đã không phải chịu cú sốc như bây giờ.

‘...Cũng có khác gì không nhỉ?’

Tôi thô bạo đưa tay lên vuốt mặt, rồi lại buông ra một tiếng thở dài không dứt.

Phải rồi, biết sớm thì có gì thay đổi chứ? Dù biết được tình cảm của Ma Tông Công tước, tôi cũng đâu thể đáp lại ‘Được thôi, chúng ta kết hôn đi!’ được. Chắc tôi cũng chỉ vô ích lảng tránh hết lần này đến lần khác mà thôi.

Càng làm vậy, sự kiên nhẫn của Ma Tông Công tước càng bị thử thách, và cuối cùng thì một ngày nào đó nó cũng sẽ bùng nổ. Bởi chẳng có người phụ nữ nào có thể bình thản khi người đàn ông mình yêu... lại né tránh mình.

‘Không còn bao lâu nữa.’

Bàn tay tôi run lên vì căng thẳng. Thật đáng tiếc, nhưng ngay cả bây giờ, sự kiên nhẫn của Ma Tông Công tước cũng chẳng còn lại bao nhiêu.

Dù tôi nhận ra sớm hay muộn, thì sự thật rằng Ma Tông Công tước đã đơn phương một mình cũng không hề thay đổi.

“Tiếc thật. Ta đã muốn được ở bên cưng.”

Tại yến tiệc, ngay sau khi thoát chết trong gang tấc nhờ ơn cứu giúp của Hoàng Thái tử Điện hạ, Ma Tông Công tước đã nhìn tôi với vẻ mặt đầy tiếc nuối.

“Nhưng như lời Điện hạ đã nói, vẫn còn Lễ mừng năm mới, nên ta đành phải đợi đến ngày đó vậy.”

Ma Tông Công tước đã cười rạng rỡ hơn bao giờ hết, nhưng khoảnh khắc ấy lại đáng sợ hơn bất cứ lúc nào.

Lễ mừng năm mới, ngày mà tất cả các quý tộc có tước vị đều tụ họp. Cái ngày đáng lẽ dùng để kỷ niệm đó, giờ đã trở thành ngày hành hình của tôi.

‘Chết tiệt.’

Bức bối quá. Tại sao Ma Tông Công tước lại thích một kẻ như tôi chứ.

Người đã sống một mình hơn 100 năm. Một người như vậy, lại chọn đúng tôi trong thời đại này.

Liệu một kẻ như tôi có lọt vào mắt xanh của một người không thiếu thốn bất cứ thứ gì không? Nếu đem lòng yêu một sinh vật có tuổi thọ khác biệt, chẳng phải chỉ có một tương lai bi thảm đang chờ đợi hay sao?

Một vấn đề nan giải.

***

Đã lâu rồi ta mới uống nhiều đến vậy. Nếu không làm thế, ta không tài nào chịu đựng nổi.

Và chưa bao giờ ta thấy căm ghét cơ thể này như lúc này. Ta chỉ muốn say một trận túy lúy, nhưng cơ thể đã đạt đến cảnh giới này lại không cho phép điều đó.

Chỉ có thể dùng cảm giác nóng rát đốt cháy thực quản và dạ dày để dập tắt cơn giận.

“Mar của ta. Con có ổn không?”

Nhưng cơn giận vừa mới nguôi ngoai, khi nhìn thấy đứa con gái quý giá, nó lại bùng lên trở lại.

Gương mặt gượng cười, đôi mắt dao động đầy bất an, đôi môi run rẩy.

Vẫn là bộ dạng này. Ta đã hy vọng rằng nếu cho con bé thời gian, nó sẽ tự mình vực dậy tinh thần, nhưng xem ra việc bình tĩnh lại chỉ sau một ngày là điều không thể.

—Con không sao đâu ạ, thưa cha. Con xin lỗi vì đã để ngài phải lo lắng.

Nghe những lời đó, tim ta như tan nát. Trông bộ dạng đó thì ổn ở chỗ nào chứ.

Lúc nào cũng vậy. Mar đã trưởng thành quá sớm. Con bé có thể làm nũng một chút, dựa dẫm một chút cũng được, nhưng lúc nào cũng tự mình giải quyết mọi chuyện.

Người ta nói quá nuông chiều con cái sẽ khiến chúng trở nên vô tâm vô tính. Tại sao Mar lại ngược lại như vậy.

‘Là vì cái tên Valenti sao.’

Mar biết rõ vị trí của mình. Vì biết quá rõ nên mới dùng một lớp áo giáp dày để bao bọc trái tim mỏng manh của mình ư?

Nhưng giữa những người cùng là Valenti, giữa những người trong gia đình, chẳng phải có thể bộc lộ lòng mình hay sao. Đến mức ta cảm thấy có chút tủi thân. Ta chỉ mới thấy Mar hành động đúng với lứa tuổi của mình đúng một lần duy nhất.

“Huhuuhu! Cha ơi!”

Vấn đề là, cái lần duy nhất đó cũng là vì tên khốn kia.

Năm ngoái, khi bị tên khốn đó từ chối hôn sự, hình ảnh Mar khóc nức nở lại hiện về, khiến ta lại nghiến răng kèn kẹt.

‘Lần này cũng là ngươi sao.’

Lần này cũng vì ngươi mà Mar phải buồn bã. Còn chưa kết hôn mà đã làm vợ mình phải khổ sở, như vậy mà còn gọi là chồng được sao.

Nếu tên đó ở ngay trước mắt, ta muốn lập tức nện hắn xuống đất. Ta muốn chôn hắn xuống đất chỉ chừa lại cái đầu. Phải nghe được lời xin lỗi từ miệng tên đó thì lòng ta mới hả dạ.

‘Ăn ở kiểu gì không biết.’

Một kẻ đã có Mar, một nửa trời định của mình. Rốt cuộc đã làm cái quái gì mà lại mê hoặc được cả Ma Tông Công tước chứ.

Ma Tông Công tước đã sống cả đời một mình, vậy mà lại đem lòng yêu mến tên đó. Vậy thì vấn đề không phải ở Ma Tông Công tước, mà là ở tên đó, không phải sao? Ta quyết định nghĩ như vậy.

“Mar của ta. Con đừng quá lo lắng. Tên đó cũng có đầu óc, sao có thể bỏ mặc con mà để mắt đến người phụ nữ khác được chứ?”

Ta cố gắng trấn tĩnh nắm đấm đang run lên và mở lời. Điều quan trọng bây giờ không phải là trừng phạt tên đó, mà là an ủi Mar.

“Tình yêu là chuyện của hai người, không phải một phía. Dù đối phương là ai, cũng không thể xen vào mối quan hệ của hai đứa được đâu.”

Nghe những lời đó, Mar thận trọng gật đầu.

May mắn thay, đây là câu trả lời đúng. Dường như Mar muốn nghe những lời khẳng định chắc chắn.

“Hơn nữa, trên đời này đâu phải chỉ có mình tên đó? Nếu tên đó lăng nhăng thì cũng chỉ là một kẻ không ra gì. Tìm một người tốt hơn là được thôi.”

Nhưng trong sự an tâm vì đã chọn đúng câu trả lời, ta lại lỡ lời nói thêm những điều không cần thiết─

—…….

Mar không nói một lời, chỉ rưng rưng nước mắt nhìn trừng trừng.

Tất cả là tại tên khốn đó.