Nhìn cái xác không đầu của tên cầm đầu gục xuống, máu trong người tôi như đông cứng lại. Một cơn thịnh nộ bản năng bùng lên, khiến tôi không kìm được mà vung nắm đấm.
À không, việc dùng nắm đấm thì có vấn đề gì đâu chứ. Trong quá trình thẩm vấn, dùng chút vũ lực là chuyện thường tình. Phải, chỉ một chút thôi mà.
‘Chết tiệt.’
Vấn đề là cú đấm ấy hoàn toàn theo phản xạ, nên tôi đã không kiểm soát được lực. Tên tù binh quan trọng nhất lại chết lãng xẹt như vậy.
Đoàn trưởng, dậy đi chứ...! Cho ta thấy khí phách của kẻ cổ xúy chủ nghĩa cộng hòa trong một xã hội giai cấp đi nào! Mất có cái đầu thôi mà, phải thể hiện ý chí sinh tồn mãnh liệt chứ!
“Phư..., phư hự...”
Nghe thấy âm thanh lạ như có gì đó xì hơi bên tai, tôi quay lại và bắt gặp Trưởng khoa 1 đang cố nén cười đến tuyệt vọng.
Mặt cô đỏ bừng, đôi môi mím chặt đến đáng thương. Cứ như thể chỉ cần một cú huých nhẹ là cô sẽ ngã vật ra đất mà cười như được mùa vậy.
‘Khỉ thật.’
Ít nhất thì cô ấy vẫn còn chút lương tâm khi không cười thẳng vào mặt tôi.
Với tâm trạng phức tạp, tôi liếc sang Trưởng khoa 4, thấy cô ấy đang đứng hình, mắt đảo lia lịa xung quanh.
À, phải rồi. Trưởng khoa 4 đâu có biết chuyện ở cuộc thi đối kháng. Chắc lúc đó cô ấy đang làm nhiệm vụ ở nơi khác nên không hóng được tin tức.
‘Thảo nào không thấy liên lạc.’
Trưởng khoa 4 là kiểu người mà hễ có chuyện gì dính tới tôi là sẽ lôi ra cả những ngày kỷ niệm mà chính tôi còn chẳng nhớ để nhắn tin hỏi thăm. Ngay cả Trưởng khoa 1 còn réo tên tôi cùng với món đậu hũ, vậy mà cô ấy lại im bặt, thế nên tôi cũng thấy là lạ.
Dù sao thì Trưởng khoa 4 vốn không biết gì, nên chắc cô ấy đã sợ chết khiếp khi thấy tôi đột nhiên bộc phát chứng rối loạn kiểm soát cơn giận. Xin lỗi nhé, lần Vinh Quang Đệ Tam cũng y hệt thế này, chắc cô ngạc nhiên lắm.
“...Trưởng khoa 1.”
“Vâ, vâng... Trưởng phòng...!”
Cuối cùng, Trưởng khoa 1 không nhịn nổi nữa mà phá lên cười ha hả. Cô ôm bụng ngồi xổm xuống, cười đến nấc cả lên.
Đến tôi cũng phải công nhận, chuyện này đúng là đi vào huyền thoại. Trên đời này có mấy ai được chính Đoàn trưởng của Thủy Triều Đỏ phán cho câu ‘có vẻ ngươi còn mang tinh thần cộng hòa hơn chúng ta đấy nhỉ, hehe’ cơ chứ.
Ít nhất theo tôi biết thì không có ai cả. Về mặt lý thuyết thì cũng không thể tồn tại. Nếu có thật, tôi cũng muốn diện kiến xem đó là tên điên nào.
‘Là mình đây mà.’
Chà, một thân phận mà đến trong mơ tôi cũng chưa từng nghĩ tới.
“Elizabeth.”
Nhưng Trưởng khoa 4, người không hiểu đầu đuôi câu chuyện, mặt tái đi khi thấy bộ dạng của Trưởng khoa 1 và vội lay vai cô. Ánh mắt cô như muốn hỏi ‘giờ này mà còn cười được à?’. Các thành viên Mặc Quang Đội gần đó cũng được phen hỗn loạn.
Đúng là tôi đã nổi điên vì quá khứ đen tối bất ngờ bị đào lại. Nhưng dĩ nhiên tôi không giận đến mức khiến Mặc Quang Đội phải lo sốt vó.
Chỉ cần giải thích sơ qua là có thể hóa giải hiểu lầm này, nhưng tôi không đủ dũng khí để tự mình nói ra. Bảo tôi tự mình kể lại chuyện đó thì thà chết còn hơn.
“Tôi đi trước đây, cô giải thích cho mọi người nhé.”
Cuối cùng, tôi chọn cách chuồn lẹ.
Vừa giả vờ thản nhiên quay đi, tôi liền chạm mắt Trưởng khoa 2 đang tất tả chạy lại.
“Trư, Trưởng phòng.”
“Tôi đi trước đây.”
Tôi vẫy tay chào Trưởng khoa 2 đang toát mồ hôi hột rồi rảo bước về phía Học viện.
Và chẳng bao lâu sau, tiếng cười như vỡ chợ của Trưởng khoa 1 và Trưởng khoa 2 vọng lại từ phía sau.
Mẹ kiếp.
Đau đớn quá. Thể xác thì không sao, nhưng tinh thần thì tan nát cõi lòng.
Nếu mục đích của Thủy Triều Đỏ là chọc tức càng nhiều quý tộc càng tốt, thì xem ra chúng đã thành công rực rỡ. Sau Trưởng khoa 2, đến lượt tôi cũng nhận một đòn sát thương tinh thần chí mạng.
“Trưởng phòng. Giờ Đoàn trưởng của Thủy Triều Đỏ là anh rồi sao?”
Im đi.
“Anh thật vĩ đại. Trưởng phòng Thanh tra kiêm Đoàn trưởng Thủy Triều Đỏ, chuyện này chắc chắn sẽ được ghi vào sử sách đấy?”
Bảo im đi mà.
Những đòn công kích tinh thần từ hai vị Trưởng khoa đang cười hô hố hai bên khiến tôi muốn phát rồ. Cút hết đi, lũ khốn nạn này.
—Trưởng phòng, ngài không sao đấy chứ?
Lúc này đây, ngay cả lời hỏi thăm đầy lo lắng của Trưởng khoa 4 cũng chẳng thể nào xoa dịu được trái tim tôi.
Có lẽ Trưởng khoa 4 gọi đến để an ủi, nhưng thời điểm lại sai quá sai. Dù vậy, tôi cũng không thể làm lơ tin nhắn của cô được.
“Tôi không sao, cô đừng lo.”
Tôi cố gượng cười để trấn an Trưởng khoa 4.
Cũng may là quả cầu liên lạc chỉ truyền được hình ảnh và âm thanh. Ít nhất thì bàn tay đang run lên khi cầm quả cầu sẽ không bị truyền sang.
‘Khốn kiếp.’
Mới ban nãy, cơn giận của tôi thậm chí còn lây sang cả Robin, người vẫn đang ở trong rừng. Xét cho cùng, chẳng phải tôi phải nghe những lời này là tại Robin cả sao? Tại sao lại báo cáo một chuyện tào lao như thế chứ.
Nhưng tôi đã cố nén lại. Lúc đó Robin vẫn còn là gián điệp của Thủy Triều Đỏ. Một gián điệp báo cáo về sự kiện lớn ở nơi mình cài cắm là chuyện đương nhiên.
Vả lại, có không nhịn được thì làm gì nhau? Chẳng lẽ lại xử luôn cả Robin à.
“Mà sao cô lại ở đây?”
Mãi một lúc sau tôi mới nhận ra điều bất thường và quay sang Trưởng khoa 1.
Trưởng khoa 2 thì không nói làm gì, nhưng Trưởng khoa 1 đáng lẽ phải đang thẩm vấn tù binh chứ. Cô ấy đâu phải kiểu người sẽ vứt bỏ món đồ chơi vừa có được để quay về?
“Tôi cười nhiều quá nên tay run hết cả rồi. Cứ cái đà này mà tiếp tục làm việc, chắc sẽ có thêm vài mạng đi tong đấy?”
Dù rõ ràng là đang trêu chọc, tôi lại chẳng thể trách mắng được. Mục đích là để cà khịa tôi, nhưng lý do lại quá sức thuyết phục.
Thực tế, Trưởng khoa 1 thường bỏ dở công việc ngay khi có một biến số nhỏ nhất xảy ra. Nghe nói vì đây là công việc đòi hỏi sự kiểm soát tinh vi, nên nếu cố quá sẽ thành quá cố, rất phiền phức?
Chỉ tiếc rằng người tạo ra biến số đó lại chính là tôi.
—Những thành viên Thủy Triều Đỏ bị bắt sống đã được quyết định sẽ do Bộ Đặc vụ tiếp nhận. Các pháp sư của Tháp Ma Thuật sẽ sớm đến thôi.
Trước tiếng thở dài của tôi, Trưởng khoa 4 cẩn trọng lên tiếng.
Phải rồi, đằng nào cũng không thẩm vấn ở đây, chi bằng nhanh chóng áp giải chúng về thủ đô còn hơn.
“Trưởng phòng cũng nên đi cùng một chuyến luôn chứ nhỉ?”
Nghe Trưởng khoa 4 nói xong, Trưởng khoa 2 cười khẩy một tiếng rồi chen vào.
“Đằng nào anh cũng sẽ bị kỷ luật vì chuyện này thôi, cứ thoải mái đi cùng pháp sư đi. Chỉ cần viết bản kiểm điểm rồi quay về là được mà.”
Nói xong, Trưởng khoa 2 phá lên cười, nhưng rồi ngay lập tức cứng họng. Trông như thể anh ta vừa muộn màng nhớ ra điều gì đó cực kỳ quan trọng.
Tôi đoán được anh ta vừa nhớ ra điều gì nên chỉ biết cười khan. Khi con người bị đẩy đến đường cùng, không chỉ có tức giận mà cả cảm giác trống rỗng cũng trỗi dậy một cách đáng sợ.
“À này, Trưởng phòng?”
“Sao.”
“Trí nhớ của tôi dạo này kém quá nên mới hỏi, đây là bản kiểm điểm thứ mấy của anh rồi nhỉ?”
Tôi không trả lời.
Sự im lặng của tôi khiến Trưởng khoa 2, Trưởng khoa 1 đứng cạnh, và cả Trưởng khoa 4 ở đầu bên kia quả cầu đều chết lặng.
Một buổi bình minh sầu thảm, chỉ còn lại sự im lặng đầy ngượng ngùng bao trùm.
Trước mắt, cái viễn cảnh điên rồ bị áp giải về thủ đô cùng đám Thủy Triều Đỏ đã không xảy ra. Lệnh triệu tập chính thức vẫn chưa được ban hành, và tôi cũng chẳng dại gì mà tự mình vác xác tới đó.
Dĩ nhiên tôi biết đằng nào cũng không thoát, chịu phạt sớm ngày nào hay ngày đó, nhưng tôi cũng thừa biết nếu đến đó là sẽ bị tống giam ngay. Có thằng điên nào lại tự đi nộp mạng chứ? Ai mà chẳng muốn tận hưởng không khí tự do thêm được lúc nào hay lúc đó.
—Chuyện ở Bộ Đặc vụ... cứ để tôi báo cáo.
“Được, nhờ cô cả đấy.”
Để trì hoãn lệnh triệu tập càng lâu càng tốt, tôi đã để Trưởng khoa 4 báo cáo về nguyên nhân cái chết của tên đoàn trưởng Thủy Triều Đỏ. Nếu là tôi báo cáo, câu trả lời nhận được chắc chắn sẽ là một lệnh triệu tập yêu cầu tôi bay về thủ đô ngay tức khắc.
Trưởng khoa 4 đề nghị báo cáo rằng tên đoàn trưởng đã chết trong lúc giao chiến, nhưng tôi bảo cứ khai đúng sự thật.
‘Cố giấu giếm chỉ tổ làm to chuyện.’
Có một điều tôi nghiệm ra trong suốt cuộc đời công chức của mình: Dù có che giấu khéo đến đâu, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Lời nói dối hoàn hảo nhất vẫn chỉ là lời nói dối, nên tốt hơn hết là thành thật ngay từ đầu, trước khi bị gán thêm tội ngoan cố chống đối.
Vụ Trưởng khoa 4 giết tên đội trưởng thây ma cũng chỉ là được cho qua, chứ không phải là được che giấu hoàn toàn.
Phải, cứ nói thật là đúng đắn nhất. Dù lòng đau như cắt nhưng làm thế này mới là phải đạo.
‘Chết tiệt.’
Rõ ràng biết đây là việc đúng đắn, nhưng sao lòng tôi lại não nề thế này.
“Erico Trian và Robin đã bị khai trừ.”
Nỗi buồn đang gặm nhấm tâm can tôi bỗng bị giọng nói của Hiệu trưởng cắt đứt.
“Không ngờ trong đội ngũ giảng viên lại có người của Thủy Triều Đỏ.”
“Ông đừng quá bận tâm. Bọn chúng vốn dĩ rất kín đáo mà.”
Tôi buông lời an ủi vị Hiệu trưởng đang thở dài thườn thượt.
Đứng trên lập trường của Hiệu trưởng, Học viện do mình quản lý lại có một giảng viên là người của Thủy Triều Đỏ – chứ không phải một học viên chỉ ở lại có ba năm – hẳn là một cú sốc lớn.
Nhưng đâu phải lỗi của Hiệu trưởng. Lỗi là ở những kẻ điên rồ đã gia nhập Thủy Triều Đỏ.
“Hơn nữa, chẳng phải Robin đã hối cải và quay về với vòng tay của Bệ hạ rồi sao? Một kẻ từng tự nguyện gia nhập Thủy Triều Đỏ đã được cảm hóa ngay tại Học viện này đấy.”
Nghe tôi lấy Robin làm ví dụ, sắc mặt Hiệu trưởng giãn ra, có vẻ tâm trạng ông đã khá hơn một chút.
Nếu nhìn theo hướng tích cực, thì đây chẳng phải là câu chuyện về một kẻ phản nghịch được môi trường Học viện cảm hóa và trở thành một trung thần hay sao? Một câu chuyện cũng khá đẹp đấy chứ.
“Có lẽ tôi sẽ vắng mặt một thời gian.”
Sau vài câu trao đổi qua lại, tôi vào thẳng vấn đề chính.
“Anh nói vắng mặt là sao?”
“Là vì có chuyện cần phải giải quyết.”
Nghe vậy, Hiệu trưởng nhìn tôi với vẻ khó hiểu.
Bề ngoài, sự việc lần này đã kết thúc không thể êm đẹp hơn. Gián điệp nội bộ bị vạch mặt trước khi kịp gây rối, và đám Thủy Triều Đỏ tấn công từ bên ngoài cũng bị chặn đứng thành công. Một chiến thắng hoàn hảo.
Vậy mà vẫn còn chuyện cần giải quyết ư? Chuyện gì cơ chứ?
‘Có chứ.’
Chuyện này chỉ kết thúc khi tôi xộ khám thôi. Đúng là một cái kết có hậu làm sao.
Nhưng tôi nào có thể đường hoàng nói với Hiệu trưởng rằng ‘Có lẽ tôi sắp bị kỷ luật vì lỡ tay giết tù binh. Sắp tới tôi sẽ bị tống giam nên chắc sẽ phải ở lại thủ đô một thời gian’ được.
Sau khi chợp mắt một lúc, một tia hy vọng mong manh lại nhen nhóm trong tôi. Biết đâu Hoàng Thái tử sẽ bỏ qua cho mình thì sao? Tên đoàn trưởng chết rồi nhưng các cán bộ cấp cao vẫn còn sống sờ sờ, liệu ngài ấy có châm chước cho qua không?
‘Vẫn chưa biết được.’
Chuyện tôi có bị kỷ luật hay không vẫn phải chờ xem đã. Lỡ nói trước với Hiệu trưởng rồi Thái tử lại rộng lòng tha thứ thì cả hai bên đều khó xử.
Tôi tin tưởng. Tôi tin rằng Hoàng Thái tử là một người vô cùng khoan dung và nhân từ.
Làm ơn, Hoàng Thái tử Điện hạ... xin hãy nghĩ đến công lao từ trước đến nay mà tha cho thần một lần thôi...
[ Sự cống hiến và vất vả của Trưởng phòng Thanh tra đối với Đế Quốc là phúc lớn của Đế Quốc, nhưng đôi khi những sự việc không mong muốn xảy ra thật đáng tiếc. Ta muốn trực tiếp nghe báo cáo từ Trưởng phòng Thanh tra, hãy trở về thủ đô. ]
Tin nhắn được gửi đến qua quả cầu liên lạc ngay khi tôi vừa kết thúc cuộc nói chuyện với Hiệu trưởng.
May mắn thay, lệnh triệu tập lần này ôn hòa hơn so với vụ hành hung Rutis lần trước.
Làm ơn, xin hãy thu hồi lệnh lại đi mà...
