Trở Thành Công Chức Trong Cuốn Tiểu Thuyết Lãng Mạn Kỳ Ảo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2235

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Web Novel - Chương 182 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (8)

Chân rết của Thủy Triều Đỏ tại Học viện đã bị vạch trần. Một cán bộ cấp trung mà chúng ta đã bỏ lọt, một con cá lớn, đã tự mình ra hàng. Thông tin giả được tung ra nhằm nhử đám đầu sỏ của Thủy Triều Đỏ vào tử địa. Và tại đó, Mặc Quang Đội đã mài sẵn gươm đao chờ sẵn bọn nghịch tặc.

Hoàn hảo. Trừ phi Thủy Triều Đỏ nắm được thóp của Enen, bằng không với sự chuẩn bị thế này, thất bại là điều không thể.

‘Chuẩn bị vẹn toàn.’

Không hiểu sao cụm từ “chuẩn bị vẹn toàn” lại nghe như một điềm báo chẳng lành, nhưng đó cũng chỉ là linh cảm bất an của riêng tôi mà thôi.

“Đã bắt được rồi sao?”

—Vâng. Đã bắt sống mười ba tên bao gồm cả tên đoàn trưởng, hạ sát hai mươi bốn tên. Không một tên nào trốn thoát.

Thế nên mọi chuyện đã kết thúc mà không gặp phải bất cứ trở ngại nào.

‘Cái gì thế này.’

Tôi đang định lên giường đi ngủ thì quả cầu liên lạc đột nhiên phát sáng. Cứ thắc mắc có chuyện gì mà lại kết nối, thì ra là Trưởng khoa 4.

Báo cáo của cô ấy khiến tôi nhất thời không nói nên lời. Kết quả thì tốt, nhưng quá trình của chiến dịch trấn áp này lại kỳ lạ đến khó tin.

‘Lần này cũng...’

Lần này tôi cũng chẳng làm được gì. Không chỉ đơn giản là không can dự vì chỉ huy ở tuyến sau, mà thực sự là tôi còn chẳng biết họ đã đến, cứ thế chơi bời rồi chỉ việc ngồi nghe báo cáo.

Đây đúng là tình cảnh ăn không ngồi rồi trong mơ, nhưng khi thực sự trải qua, cảm giác lại kỳ quặc đến lạ. Chuyện này không chỉ đơn thuần là ngồi mát ăn bát vàng nữa, mà giống kẻ bất tài thì đúng hơn. Nghịch tặc lảng vảng ngay bên cạnh mà bản thân lại không hề hay biết, thật vô lý hết sức.

“Tôi tưởng phải hai ngày nữa chứ.”

Tôi nén lại cảm giác phức tạp và tự trách, cẩn trọng lên tiếng. Cuộc đột kích của Thủy Triều Đỏ vào Học viện phải hai ngày nữa mới diễn ra. Chắc chắn là vậy, vì Robin đã nói sẽ dụ chúng vào thời điểm đó.

Lẽ nào tôi nhớ nhầm? Hay do tôi quá lơ là nên không nhận ra hai ngày đã trôi qua?

Nếu vậy thì là do tôi bất tài, chỉ cần chịu trách nhiệm rồi từ chức là xong. Giả thuyết tồi tệ nhất là Robin thực chất lại là một gián điệp tam trùng đã lừa gạt cả chúng ta.

—Chúng tôi vẫn đang xác minh, nhưng có vẻ đây là hành động tự phát của đám đầu sỏ.

“À.”

Câu nói đó khiến tôi có thể thở phào nhẹ nhõm. Tức là chúng đã tấn công mà không báo cho cả Robin.

‘Bọn điên này.’

Tự ý hành động mà không hề trao đổi với người phụ trách tại hiện trường ư? Đầu óc chúng quả không tầm thường chút nào.

Mà không, một kẻ giữ chức Đoàn trưởng của Thủy Triều Đỏ thì ngay từ đầu đã chẳng thể là người bình thường được.

“Tôi sẽ đến ngay. Phải xem xét chi tiết tận mắt mới được.”

—Vâng, thưa Trưởng phòng.

Hình ảnh Trưởng khoa 4 cúi đầu là cảnh cuối cùng trước khi liên lạc bị ngắt.

Tôi vẫn còn bàng hoàng. Tôi biết mọi chuyện sẽ sớm kết thúc vì có quá nhiều yếu tố thuận lợi chồng chất, nhưng không ngờ nó lại khép lại với tốc độ ánh sáng thế này.

Cảm giác như vừa đợi chiêu cuối hồi xong, lại còn “buff” thêm cả bình thuốc cường hóa, vừa vào phòng trùm thì chỉ hiện lên đoạn hội thoại rồi kết thúc. Thật nhẹ nhàng, nhưng cũng thật trống rỗng. Cái quái gì thế này.

“Này.”

—...Ưm? Trưởng phòng?

Tôi vội liên lạc với Trưởng khoa 1, cô ấy nghe máy trong bộ dạng ngái ngủ, có vẻ như đang say giấc nồng.

“Đã tóm được Thủy Triều Đỏ rồi. Chỉ cần cô đến thôi.”

Chỉ hai câu nói đã đủ để đôi mắt lim dim của Trưởng khoa 1 mở to như trăng rằm.

Tôi kéo theo cả Robin, người cần xác nhận danh tính của tên đoàn trưởng và các cán bộ cấp cao, cùng Trưởng khoa 2 đang vật vờ trong phòng nghiên cứu của Gerhard, rồi tiến vào rừng. Tôi không hỏi tại sao đêm hôm khuya khoắt thế này anh ta còn ở phòng nghiên cứu.

“Trưởng phòng.”

“Ừ, vất vả cho mọi người rồi.”

Vừa đến gần khu rừng, một thành viên Mặc Quang Đội đang canh gác đã chào đón chúng tôi.

Tôi vỗ vai anh ta vài cái rồi đi qua, Trưởng khoa 1 bên cạnh liền khẽ lên tiếng.

“Trông lành lặn ghê. Chắc là một trận áp đảo hoàn toàn rồi.”

“Có vẻ vậy.”

Thành viên Mặc Quang Đội vừa đi qua có trang phục và biểu cảm vô cùng bình thản. Có thể họ cố tình cử một người như vậy ra canh gác, nhưng nếu đã có một trận chiến khốc liệt hay tổn thất về người thì không thể nào có vẻ mặt yên bình đến thế.

Đúng như lời Trưởng khoa 1, xem ra Thủy Triều Đỏ còn chưa kịp ngọ nguậy đã bị đánh cho tơi bời. Ai bảo lại lết xác đến sớm tận hai ngày làm gì.

“Lũ khốn. Bảo là hai ngày nữa nên tôi còn đang ngồi sắp xếp tài liệu.”

Tôi cố lờ đi lời lẩm bẩm đầy ai oán của Trưởng khoa 2. Anh ta mới đó mà đã ra dáng một nghiên cứu sinh thực thụ rồi.

Dù Thủy Triều Đỏ liên tục tự đào hố chôn mình, nhưng ít ra chúng cũng đã phá nát tinh thần của một trưởng khoa. Chắc Trưởng khoa 2 và Thủy Triều Đỏ khắc khẩu với nhau đây mà.

“Trưởng phòng, đằng kia.”

Tôi đưa mắt về phía Trưởng khoa 1 chỉ, thấy một đống thi thể được chất ở một góc, và trước đó là một nhóm người đang bị bắt quỳ.

Mười ba người, như lời Trưởng khoa 4 đã nói. Chính là chúng rồi.

“A, Trưởng phòng.”

“Trưởng phòng đến rồi. Đứng dậy.”

Có lẽ đã nghe thấy tiếng Trưởng khoa 1, ánh mắt của cả Mặc Quang Đội đồng loạt đổ dồn về phía tôi.

Tôi vội xua tay ra hiệu cho những người đang ngồi nghỉ cũng định đứng dậy, bảo họ cứ ngồi yên. Sự đón tiếp này quá long trọng đối với một kẻ ăn không ngồi rồi như tôi, thật xấu hổ quá đi.

“Fenelia!”

Khi tôi bước về phía Trưởng khoa 4, Trưởng khoa 1 đã nhanh chân chạy tới trước.

“Oa, bắt được nhiều thế?”

Dĩ nhiên, đó không phải là sự vui mừng vì gặp lại người bạn thân, mà là niềm hân hoan khi có được món đồ chơi mới.

“Số người chết nhiều hơn tôi nghĩ. Từng này có ổn không?”

“Quá đủ! Miễn là không dưới năm tên là được!”

Lời nói đó khiến tôi bất giác đưa mắt nhìn những kẻ được cho là người của Thủy Triều Đỏ. Con số này gấp 2,6 lần so với năm. Niềm vui của Trưởng khoa 1 chắc cũng nhân lên 2,6 lần.

“Trưởng phòng.”

Trưởng khoa 4 tiến lại gần trong khi vẫn bị Trưởng khoa 1 đeo bám rồi cúi đầu chào. Trông họ dính nhau cứ như người tuyết Yeti với chim cánh cụt Pororo vậy.

Nhìn cặp mày hơi chau lại của Trưởng khoa 4, có vẻ cô ấy cũng thấy bất tiện, nhưng dù sao cũng là bạn bè nên không nỡ nhẫn tâm đẩy ra. Đúng là một người tốt bụng.

“Vất vả cho cô rồi. Lẽ ra tôi cũng nên giúp một tay.”

“Không có gì ạ. Nhờ thông tin ngài cung cấp mà chúng tôi đã xử lý mọi việc suôn sẻ.”

Tôi lại càng thấy ngượng hơn. Thực ra nếu Robin không tự ra hàng thì tôi cũng chẳng có được thông tin đó.

Tôi gượng gạo đáp lại bằng một nụ cười rồi quay sang Robin, người đã im lặng suốt từ nãy đến giờ.

“Là bọn chúng phải không?”

“À, vâng. Đúng rồi ạ.”

Vẻ mặt của Robin khi nói những lời đó trông vô cùng phức tạp. Cảm giác tội lỗi vì đã bán đứng đồng đội cũ ư? Không phải thứ tình cảm mềm yếu và ấm áp đó.

‘Hắn ta chắc cũng đang thắc mắc.’

Vẻ mặt đó như muốn hỏi, tại sao lũ khốn này lại ở đây. Bọn chúng không nên xuất hiện ở đây vào giờ này. Rõ ràng đã dụ chúng đến sau hai ngày nữa, tại sao bây giờ lại mò đến.

Nhờ vậy mà khi tôi báo tin Thủy Triều Đỏ đã bị bắt, mặt hắn ta tái mét. Bởi hắn ta đột nhiên rơi vào tình thế bị nghi ngờ là gián điệp tam trùng.

Thú thật, tôi đã suýt nghĩ rằng Thủy Triều Đỏ đã phát hiện ra sự phản bội của Robin. Rằng chúng định lợi dụng sơ hở của chúng tôi, đồng thời nhân tiện để chúng tôi giết Robin, nhưng—

“──!”

Nhìn những tên Thủy Triều Đỏ bị bịt miệng đang giãy giụa kịch liệt, có vẻ không phải vậy. Lũ này đã lao vào mà không biết gì hết.

...Vậy thì càng kỳ lạ hơn. Chúng không biết có kẻ phản bội mà vẫn làm cái trò này ư?

‘Bọn này rốt cuộc đang làm cái quái gì vậy.’

Dù biết rằng không thể dùng tư duy của người bình thường để hiểu lũ nghịch tặc, nhưng chuyện này thật quá đáng.

“──! ──!!”

“Tháo ra cho hắn.”

“Vâng.”

Ngay khi Trưởng khoa 4 dứt lời, một thành viên Mặc Quang Đội gần đó đã chạy tới gỡ miếng bịt miệng của một tên.

“Ro—!”

Bốp!

Tên Thủy Triều Đỏ định hét lên điều gì đó nhưng ngay khi miếng bịt miệng được tháo ra, hắn đã bị cú đấm của thành viên Mặc Quang Đội làm cho câm nín.

Quả nhiên là Mặc Quang Đội. Nhanh nhạy trong từng chi tiết nhỏ, tôi thích điều đó. Chỉ một hành động nhỏ nhặt thế này cũng đủ khiến một vị Trưởng phòng mệt mỏi vì công việc cảm thấy vui vẻ.

“Ai là Đoàn trưởng?”

“Là tên vừa bị đánh ạ.”

Câu trả lời của Robin khiến tâm trạng tôi càng tốt hơn. Tuyệt vời.

Tôi hài lòng gật đầu, thành viên Mặc Quang Đội bắt đầu tháo bịt miệng cho những tên Thủy Triều Đỏ còn lại. Có lẽ vì đã chứng kiến cảnh tên kia vừa mở miệng đã ăn đòn, nên lần này không có bất kỳ sự náo loạn nào, tất cả đều im lặng.

***

Tôi ngồi trên một gốc cây, ngắm nhìn Trưởng phòng đang tra khảo đám Thủy Triều Đỏ.

“Trưởng khoa 2 không cần qua đó sao?”

Trong lúc tôi đang ngẩn người quan sát, một thành viên Mặc Quang Đội đưa cho tôi một bi đông nước và hỏi. Đúng lúc đang khát.

“Tôi chen vào đó làm gì. Đấy là việc của Trưởng khoa 1.”

Tôi nhận lấy bi đông rồi trả lời. Tôi thuộc tuýp người hành động trước khi sự việc xảy ra, còn sau khi đã rồi thì là phần việc của Trưởng khoa 1.

Còn Trưởng khoa 4 thì, tính cách cô ấy vốn là luôn bám dính lấy Trưởng phòng rồi.

“Đằng nào cũng chết, lại còn tự mò đến để chết sớm hơn.”

“Nghe nói chúng hành động sớm vì lo ngại thông tin bị rò rỉ.”

Thành viên Mặc Quang Đội đáp lại lời lẩm bẩm đầy mỉa mai của tôi.

Một lý do khá thuyết phục. Với những chiến dịch thực sự quan trọng, người ta thường soạn thảo cả văn bản chính thức và không chính thức, và chỉ thông báo nhiệm vụ thật cho một số rất ít người chịu trách nhiệm.

Nhưng làm gì cũng phải có chừng mực. Đây là một chiến dịch cần có sự phối hợp từ người phụ trách tại hiện trường, vậy mà lại tiến hành mà không cho người đó biết thì định làm cái gì.

‘Đồ dở hơi.’

Đó là cảm nhận của tôi khi đối phó với Thủy Triều Đỏ. Chúng có vẻ cũng biết suy tính, cũng có niềm tin riêng, nhưng vào thời khắc quyết định lại luôn có gì đó sai sai.

Mà ngay từ đầu, chính vì là những kẻ như vậy nên chúng mới không tìm cách thăng tiến một cách chính đáng mà lại đắm chìm vào những ảo tưởng này.

‘Lũ ngốc.’

Tôi cũng xuất thân từ dòng máu đỏ. Việc tôi, một người mang dòng máu đỏ, được xếp vào dòng máu xanh là vì cha tôi đã được ban tước vị. Thậm chí chuyện đó còn xảy ra sau khi tôi được sinh ra.

Với một người đã chứng kiến dòng máu đỏ hoàn toàn có thể thành công, tôi không thể nào có cái nhìn thiện cảm với Thủy Triều Đỏ được. Ngược lại, lỡ vì bọn chúng mà Đế Quốc trở nên nghiêm khắc hơn với dòng máu đỏ thì phải làm sao.

“So với dự tính—”

“Thằng chó này!”

Bốp!

“...thì số người chết nhiều hơn?”

Tôi đang so sánh số lượng tù binh và thi thể thì một tiếng hét lớn vang lên cùng với âm thanh như có thứ gì đó vỡ nát.

‘Cái gì vậy.’

Trưởng phòng vừa vung nắm đấm về phía tên tù binh trước mặt. Đầu của tên tù binh đã biến mất, chỉ còn lại cái cổ, còn Trưởng khoa 1 và Trưởng khoa 4 cũng đứng hình tại chỗ.

“Tên tù binh của Vinh Quang Đệ Tam đã nhắc đến chuyện phương Bắc trước mặt Trưởng phòng. Thậm chí còn lôi cả Lục Kiếm vào nữa.”

Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhớ lại lời Trưởng khoa 1 đã nói sau cuộc trấn áp Vinh Quang Đệ Tam.

Lẽ nào, không phải chứ?

Chắc là không phải đâu, lẽ nào. Làm ơn hãy nói là không phải đi.

***

Tôi bắt đầu cuộc thẩm vấn tạm thời, nhưng đám Thủy Triều Đỏ không hề có ý định mở miệng.

Chính xác hơn thì miệng chúng mở rất tốt, nhưng không phun ra được thông tin nào có giá trị. Đúng là lũ vô dụng.

‘Hay là giết hết quách cho rồi.’

Dù sao thì cả tên đoàn trưởng lẫn các cán bộ cấp cao đều đã ở đây cả. Chỉ cần giết hết chúng, tổ chức Thủy Triều Đỏ hoạt động theo từng nhóm nhỏ độc lập chắc chắn sẽ sụp đổ.

Nhưng dù vậy, việc tự ý giết tù binh đã bị bắt sống, không phải là tiêu diệt trong lúc tác chiến, sẽ rất phiền phức. Đằng nào cũng đã bắt sống thì phải tận dụng tối đa, đó là chủ trương của Đế Quốc.

Lần trước, việc Trưởng khoa 4 giết tên chỉ huy xác sống cũng đã đủ đau đầu để dàn xếp rồi, không thể để chuyện đó tái diễn.

“Chẳng phải chính ngươi cũng bất mãn với chế độ hiện tại sao.”

Trong lúc tôi đang suy nghĩ, tên đoàn trưởng của Thủy Triều Đỏ... phiền phức quá, cứ gọi là tên cầm đầu đi, đã bắt chuyện với tôi.

Bất mãn ư? Tôi đúng là có bất mãn với cái tình cảnh bóc lột công chức như chó này thật.

“Ta biết. Ngươi cũng là một đồng chí có thể cùng đứng về phía chúng ta.”

“Đang sủa bậy cái gì thế.”

Lời nói vô nghĩa đó khiến tôi cau mày. Đầu tôi có bị úng nước đâu mà đi về phe các người.

Thấy phản ứng của tôi, tên cầm đầu bật cười rồi lại mở miệng.

“Ngươi còn lập nên chiến công vĩ đại hơn cả chúng ta. Kẻ nào trên đời lại dám làm hại người đã kế thừa vương miện màu tím chứ.”

Trong thoáng chốc, tôi không hiểu hắn đang nói gì. Chính xác hơn là, tôi từ chối hiểu.

Vương miện màu tím. Một tồn tại còn cao quý hơn cả dòng máu xanh của giới quý tộc. Tức là từ dùng để chỉ Hoàng tộc và Vương tộc.

“Ta đã nghe Robin kể. Trong cuộc thi đối kháng, ngươi đã ở trước mặt bàn dân thiên hạ—”

“Thằng chó này!”

Lúc tôi hoàn hồn thì nắm đấm đã vung đi rồi.

Mẹ kiếp, thằng khốn này tự dưng lại đào bới quá khứ đen tối của mình lên.