Trở Thành Công Chức Trong Cuốn Tiểu Thuyết Lãng Mạn Kỳ Ảo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15084

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 31

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Web Novel - Chương 187 - Nhật ký trong tù (2)

Tin vui lúc nào cũng đến vào lúc ta không ngờ nhất.

“Tháp chủ.”

Khi ta đang xử lý công vụ trong phòng Tháp chủ như thường lệ thì cô thư ký bước vào. Ta vốn đã dặn rằng nếu không phải chuyện gì khẩn cấp thì cứ báo cáo bằng văn bản.

Ta đã biết con bé này hàng chục năm rồi. Nó sẽ không dám lơ là hay quên mất lời ta dặn, vậy nên chắc hẳn đã có chuyện cần phải báo cáo trực tiếp.

“Có chuyện gì vậy?”

“Pháp sư dịch chuyển theo lệnh triệu tập của Hoàng Thái tử điện hạ đã trở về rồi. Nghe nói Trưởng phòng Thanh tra cũng đã tới kinh đô.”

Quả nhiên là tin tức xứng đáng để báo cáo trực tiếp.

Thật ra ta đã thầm mong đợi. Lần trước cũng vậy, sau khi Hoàng Thái tử triệu tập pháp sư dịch chuyển thì cậu bé của ta đã đến. Biết đâu lần này cũng không ngoại lệ chăng─ ta đã nuôi một niềm hy vọng mơ hồ như thế.

“Được rồi. Ngươi lui ra đi.”

“Vâng, thưa Tháp chủ.”

Cô thư ký mang đến tin vui liền quay lưng rời đi, không một lời thừa thãi.

Con bé vốn đã chăm chỉ rồi, sao hôm nay trông lại đáng yêu đến thế nhỉ. Sắp tới phải lấy cớ thưởng thành tích mà cho con bé một khoản mới được.

Sau khi chắc chắn cô thư ký đã ra ngoài, ta hướng mắt về phía cửa sổ, nơi một bầu trời trong xanh không một gợn mây đang hiện ra.

“Một ngày đẹp trời.”

Lòng đầy mãn nguyện, ta bất giác buột miệng.

Phải, hôm nay quả là một ngày tuyệt vời.

‘Lẽ ra nên làm thế này từ sớm.’

Sau khi cậu bé của ta nhận hình phạt cấm túc tại Học viện chưa từng có tiền lệ, ta đã ra chỉ thị cho các pháp sư thuộc Tháp Ma Thuật, yêu cầu phải báo cáo ngay khi cậu ấy đến kinh đô.

Trước đó ta hoàn toàn không hay biết gì, mãi về sau mới nghe tin cưng đến. May mà chưa có chuyện cậu ấy quay về trước khi ta nhận được tin, nhưng biết đâu một sự việc đáng tiếc như vậy lại xảy ra thì sao.

Để đến kinh đô, cậu bé của ta chắc chắn phải tiếp xúc với các pháp sư của Tháp Ma Thuật. Còn nếu đến bằng xe ngựa, nghĩa là cậu sẽ ở lại kinh đô một thời gian dài, nên cũng không cần phải vội.

‘Sao mình lại vui thế này.’

Ta khẽ đặt tay lên ngực, cảm nhận trái tim đang đập rộn ràng hơn thường lệ.

Ta đã dặn đi dặn lại cậu bé rằng nếu đến kinh đô thì nhất định phải ghé qua Tháp Ma Thuật. Không phải chỉ một hai lần, nên dù ta không tìm đến thì cậu ấy cũng sẽ tự khắc tới thôi.

Dĩ nhiên, vì là lệnh triệu tập của Hoàng Thái tử nên cậu ấy sẽ không thể đến ngay được. Việc phải từ Học viện về tận kinh đô chắc chắn không phải là chuyện nhỏ.

Dù vậy, chỉ nghĩ đến việc cậu bé sẽ đến thôi cũng đủ khiến ta hạnh phúc rồi.

Dẫu cho cưng có đến vào buổi tối, ta vẫn vui từ sáng sớm vì có thể ôm ấp niềm mong chờ ấy.

‘Hơi buồn vì chỉ có mình ta là nóng lòng.’

Rồi sẽ có ngày cậu bé cũng vì muốn gặp ta mà đứng ngồi không yên thôi. Chắc chắn sẽ như vậy. Thứ duy nhất chúng ta cần chỉ là thời gian.

Và rồi, cậu bé đã không đến cho tới khi đêm xuống.

‘...Muộn quá.’

Lòng nóng như lửa đốt, ta siết chặt cây bút trong tay. Ta đã chuẩn bị tinh thần là sẽ muộn, nhưng không ngờ đến đêm rồi mà vẫn bặt vô âm tín.

Vầng trăng đã lên cao đến mức trớ trêu nhưng ta không nỡ rời khỏi phòng Tháp chủ. Nhỡ đâu cậu bé đến muộn, thấy ta không có ở đây rồi cứ thế quay về thì sao.

Nếu đến muộn, ta sẽ giữ lại lâu hơn tương xứng với thời gian chờ đợi. Nếu cậu ấy dám về mà không cho ta biết, ta sẽ đến tận Học viện tìm.

Cậu bé phải chịu trách nhiệm vì đã làm một quý cô thấp thỏm từ sáng sớm chứ. Ta tin cưng không phải là một quý ông nhẫn tâm đến mức không biết điều đó.

“Tháp chủ!”

“Ồn ào quá. Để các pháp sư khác nhìn thấy thì họ sẽ nghĩ gì đây.”

Mới lúc nãy còn thấy cô thư ký đáng yêu, mà giờ tâm trạng rối bời nên ta lại buông lời gay gắt.

Nhưng dù ta có phản ứng như vậy, cô thư ký vẫn tỏ ra hốt hoảng. Lạ thật, con bé đâu phải người thiếu chừng mực như thế?

“Tr-Trưởng phòng Thanh tra...”

Tin tức về cậu bé mà ta mỏi mòn chờ đợi. Ta cảm nhận được hai tai mình bất giác vểnh lên.

Và chỉ một câu nói thôi cũng đủ để đôi tai đang vểnh lên của ta cụp hẳn xuống.

“Nghe nói ngài ấy đã bị tống giam rồi!”

“...Gì cơ?”

Vừa rồi, con bé nói gì?

Ngay khi nghe tin đó, ta đã định chạy ngay đến nơi cậu bé đang ở.

“Trưởng phòng Thanh tra đã xin từ chối mọi cuộc gặp mặt trong hôm nay. Ngoài Bộ trưởng Bộ Tài chính ra thì ngài ấy không gặp bất cứ ai cả.”

Nhưng đã thất bại vì bị cô thư ký ngăn lại.

‘Từ chối gặp mặt.’

Nghe những lời đó, ta rệu rã ngồi phịch xuống ghế. Từ chối gặp mặt, nghĩa là không muốn gặp bất cứ ai.

Cậu bé của ta hẳn đã phải đau khổ đến mức nào mới đưa ra lựa chọn như vậy. Đau đớn đến nhường nào, nhường nào cơ chứ...

May mắn là việc từ chối gặp mặt chỉ kéo dài một ngày chứ không phải toàn bộ thời gian giam giữ. Phải, ráng chịu đựng một ngày thôi. Một ngày hãy để cậu bé yên tĩnh sắp xếp lại tâm tư của mình.

“Xin diện kiến Ma Tông Công tước...”

“Không cần dài dòng. Ta đến gặp Trưởng phòng Thanh tra, báo cho cậu ấy biết đi.”

Dĩ nhiên, ngay khi ngày hôm sau đến, ta đã lập tức đi thẳng đến ngục tối dưới lòng đất. Vì từ hôm nay đã có thể vào thăm.

‘Ở một nơi thế này.’

Ta nhìn theo bóng lưng người lính gác vội vã đi vào bên trong rồi đưa mắt nhìn xung quanh.

Ngục tối dưới lòng đất. Một nơi ta chưa từng có duyên và cũng nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ có. Vì thế, dù có lướt qua và lờ mờ trông thấy, ta cũng chẳng hề bận tâm.

‘...Ở một nơi... như thế này...’

Tay ta run lên. Một luồng khí lạnh lẽo, cứng nhắc bao trùm. Nơi đây sinh ra chỉ để giam cầm nên tuyệt không cảm nhận được chút hơi ấm nào.

Cậu bé, cậu bé của ta đang ở một nơi như thế này sao? Đứa trẻ ngây thơ và đáng thương, người quý giá hơn bất cứ ai của ta ư?

‘Không được.’

Ta vội lắc đầu. Chỉ nghĩ đến việc cậu bé phải một mình bị giam trong nơi lạnh lẽo này, tim ta đã như bị xé toạc.

Nếu có thể, ta muốn đưa cậu ấy ra ngoài ngay lập tức. Muốn gào lên rằng các người dám giam giữ ai, rằng các người đang làm gì với người sẽ trở thành bạn đời của Công tước.

Nhưng ta đã nén lại. Nếu ta gây chuyện vô cớ thì cậu bé sẽ càng thêm khó xử.

“Tù nhân... đã, đã đồng ý gặp mặt.”

Một người khác không phải lính gác lúc nãy chạy đến. Nhìn quân hàm trên vai, trông giống một cai ngục.

‘Tù nhân.’

Từ “tù nhân” nghe khá chướng tai, nhưng thấy đối phương cũng đang tỏ ra ái ngại nên ta cho qua.

Nhờ vậy mà ta cũng cảm thấy an lòng hơn một chút. Ngay cả trong nhà tù cũng có người cảm thấy nghi hoặc về việc cậu bé của ta là tù nhân.

“Tôi sẽ dẫn đường cho người. Nơi đó hơi sâu nên đường đi khá phức tạp.”

Ta đi theo sau lưng người cai ngục vừa nói, bước xuống từng bậc thang. Càng xuống thấp hơn, càng vào sâu hơn, nước mắt ta như chực trào ra.

Cậu ấy thật sự ở một nơi như thế này sao? Ta đã mong đây chỉ là một trò đùa. Ta thậm chí còn có những tưởng tượng vô lý như liệu có phải cậu bé đã thông đồng với thư ký hay cai ngục để trêu chọc mình không.

Phải chi là vậy thì tốt biết mấy. Nếu bây giờ cậu ấy nói đó là trò đùa thì ta có thể mỉm cười cho qua.

“Công tước. Cảm ơn Người đã đến đây.”

Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy cậu bé sau song sắt, lòng ta như vỡ nát.

***

Với tâm trạng trĩu nặng, tôi chấp nhận cuộc gặp, không lâu sau cai ngục và Ma Tông Công tước đã tới.

Vừa đến nơi, người cai ngục đã vội vã rời đi, còn Ma Tông Công tước thì tiến lại gần song sắt với tốc độ còn nhanh hơn.

“Cậu bé của ta, cưng ổn không?”

‘Tôi không ổn.’

Tôi nuốt ngược những lời không thể thốt ra. Thật lòng thì cho đến lúc nãy tôi vẫn thấy sao cũng được, nhưng ở một nơi thế này mà lại gặp Ma Tông Công tước thì quả là xấu hổ và thảm hại vô cùng.

Và khi tôi không thể mở lời, Ma Tông Công tước, không biết đã diễn giải sự im lặng của tôi thế nào, liền cụp tai xuống và nắm lấy song sắt.

“Chắc cưng đã mệt mỏi lắm nên mới không nói nên lời thế này...”

Bàn tay Ma Tông Công tước đang nắm lấy song sắt khẽ run lên.

Nhưng khác với suy nghĩ của Người, tôi chỉ im lặng vì quá xấu hổ mà thôi.

“Ở đây có gì bất tiện không? Có nhớ thế giới bên ngoài không?”

Tôi mới vào đây hôm qua. Chẳng có đủ thời gian để cảm thấy nhớ nhung hay bất tiện gì cả.

“Chắc bữa ăn cũng không được tử tế...”

Tôi ăn ngon lắm. Bộ trưởng mang vào nhiều đồ ăn đến mức tôi phải chia bớt cho cả cai ngục.

“Lại đúng vào lúc trời trở lạnh. Lỡ bị cảm thì không được đâu.”

Nhờ đống chăn mà cai ngục mang đến, tôi chẳng thấy lạnh chút nào. Thậm chí lúc ngủ còn hơi toát mồ hôi nữa là.

...Lạ thật, rõ ràng Ma Tông Công tước đang nói những lời này vì lo lắng cho tôi.

‘Sao lương tâm mình lại cắn rứt thế này?’

Từng lời một như dao găm đâm thẳng vào tim tôi không thương tiếc. Thậm chí tôi còn ngờ rằng Người biết rõ tình cảnh của tôi và đang cố tình trêu chọc.

Tuy nhiên, Ma Tông Công tước không thể nói dối. Đôi tai tiết lộ sự thật của Người đang rũ xuống đất một cách yếu ớt, còn mắt và tay thì run rẩy đến đáng thương. Nếu đây là diễn kịch thì người bị lừa cũng phải đứng dậy vỗ tay tán thưởng.

“Tôi vẫn ổn thưa Người. Xin đừng lo lắng.”

“Trông thế này, mà bảo là ổn sao...?”

Lời nói vốn để trấn an vị trưởng bối đang kinh ngạc, nhưng tình trạng của Ma Tông Công tước lại càng tệ hơn.

‘Chết tiệt.’

Tôi đã suy nghĩ nông cạn. Một kẻ đang ở trong tù mà lại nói mấy câu kiểu ‘Tôi hạnh phúc lắm, tôi vẫn ổn’ thì có khác nào tự rước lấy nước mắt đâu chứ.

Khi tôi lại im bặt, Ma Tông Công tước đưa bàn tay run rẩy vào trong áo, trông như đang vội vàng tìm kiếm thứ gì đó.

“Cậu bé của ta, nhận lấy này.”

Và không lâu sau, một chiếc lọ khá quen thuộc được lấy ra từ trong áo.

Tinh chất hồng sâm cô đặc làm từ máu của tôi. Nghĩ lại thì vì bị bắt giam đột ngột nên tôi cũng chẳng có thời gian mang theo thứ đó.

‘Bảo sao người cứ uể oải.’

Hóa ra là vì không uống thứ mình vẫn hay dùng.

“Cảm ơn Người.”

Khi tôi đưa tay qua khe hở của song sắt, Ma Tông Công tước đã vuốt ve bàn tay đang chìa ra của tôi.

Một cái chạm đầy lo lắng, sợ rằng nếu lỡ tay sẽ làm vỡ, nếu buông ra sẽ đi mất. Đến mức này thì chính tôi cũng thấy ngượng.

“Cưng, cưng à...”

Thậm chí, dáng vẻ Người gọi tôi bằng giọng run rẩy thật sự giống như một người mẹ mất con.

Nhưng thưa Công tước. Tôi bị phạt 5 ngày tù giam.

Có phải Người đã nghe nhầm ở đâu thành 5 năm hay 50 năm không vậy?

‘Hay là 5 năm thật?’

Giờ đến lượt tôi thấy bất an. Cứ như thể Ma Tông Công tước chạy đến đây vì nghe tin thời gian giam giữ của tôi đã bị tăng lên vậy.

Lý trí gào thét rằng làm gì có chuyện đó, nhưng dáng vẻ bi thương tột độ của Ma Tông Công tước đủ để dập tắt cả lý trí ấy.

Cứ như vậy, Ma Tông Công tước nắm lấy tay tôi một lúc lâu không buông.