Trans: Hagghh
---
Một giờ chiều ngày hôm sau, tôi lo lắng đến mức phải đến trước tận ba mươi phút. Trong khi tôi chờ đợi, mọi người khác cũng đến sớm khoảng mười phút. Người tới cuối cùng là Tatsuya, chỉ kịp có mặt trước giờ hẹn đúng hai phút.
“Hú hồn, suýt thì muộn mất. Làm tớ chạy vội muốn chết.”
Tatsuya nói khi mua nước từ máy bán hàng tự động gần đó. Cậu ta mặc áo thun xám nhạt, quần jean rách ôm sát, kèm dây chuyền bạc.
Người khác mặc có khi trông kỳ cục nhưng với gương mặt dữ dằn cùng mái tóc bù xù của cậu ấy lại hợp một cách kỳ lạ. Trông cậu ấy giống hệt sinh viên đại học hơi ngổ ngáo.
“Sao buổi chiều rồi mà cậu vẫn muộn được nhỉ?” Nanase chau mày thắc mắc.
Hôm nay Nanase diện áo blouse voan nhẹ nhàng sơ vin gọn vào quần ống rộng, đội thêm chiếc mũ nồi trắng nhỏ xinh trên đầu. Tôi phải thừa nhận, bộ trang phục khiến cậu trông vô cùng dễ thương hết nói.
Đây chính là thời trang mùa xuân sao?
“Tatsu vốn dĩ toàn đi trễ mà, chẳng cần ngủ nướng cũng muộn được!” Uta cười vang.
Đối với Uta thì cậu ấy mặc váy sơ mi caro tối màu để lộ vai. Thiết kế mang hơi hướng cổ điển nhưng sắc tối kết hợp với đôi vai trần lại tạo nên vẻ trưởng thành, thậm chí hơi quyến rũ. Bình thường Uta nhỏ nhắn trông rất trẻ con nhưng hôm nay lại bất ngờ chững chạc đến lạ. Và nó hợp với cậu ấy đến không ngờ, khiến tôi chẳng thể rời mắt.
“Tớ cũng hiểu cảm giác đó mà.” Hoshimiya xem vào với nụ cười thông cảm.
"Đôi khi tớ cũng thông thả quá mức đến khi sắp đến giờ mới đi.”
Hoshimiya thì mặc áo blouse trắng và quần ôm theo phong cách đơn giản, trung tính. Nó tạo cảm giác rằng cậu ấy có đôi chân dài dù chiều cao chỉ ở mức trung bình của con gái.
"Cậu nói thế chứ nhưng tớ cá Hoshimiya-san thuộc típ người không bao giờ trễ đâu." Reita nói.
Còn lại là Reita. Cậu ấy mặc quần skinny đen, áo sơ mi be nhạt khoác ngoài áo thun be đậm. Trong cùng còn có một chiếc áo trắng cổ cao. Tôi thấy lúc này cậu ta trông ngầu hơn là điềm đạm nhẹ nhàng.
“Tớ đến hơi sớm quá, đến mức suýt chán ngấy việc chờ luôn rồi.”
Tôi tranh thủ góp lời sau khi quan sát trang phục của cả nhóm. Đúng như tôi nghĩ, ai cũng ăn mặc nổi bật hơn bình thường vài bậc, đẹp đến mức nếu không cẩn thận là tôi lại ngẩn người nhìn mất.
Đặc biệt là ba cô nàng kia! Khoảng cách giữa diện mạo hiện tại và vẻ ngoài bình thường ở trường là quá lớn.
Ba người họ vừa trò chuyện ríu rít về quần áo, vừa như tỏa sáng hơn bình thường, có lẽ nhờ lớp trang điểm nhẹ.
Thì ra Hoshimiya thích phong cách “ngầu”, Uta lại chuộng đồ trưởng thành, còn Nanase thì hợp với phong cách dễ thương.
"Họ có biết là bọn mình sẽ đi Spor-Cha không nhỉ?" Reita hỏi với cái nhún vai.
Chúng tôi bắt đầu nói chuyện riêng vì ba cô nàng vẫn đang đắm chìm trong thế giới của họ..
"Đúng thật! Mấy bộ đồ đó trông không dễ vận động chút nào. Nhưng mà nhìn cũng đẹp thật đấy chứ." Tatsuya gật gù.
“Thật ra cũng chẳng phải vận động gì quá sức nên chắc không sao đâu nhỉ?” Tôi liền chen vào.
Mà thú thật thì tôi chưa từng đặt chân đến Spor-Cha bao giờ, chỉ biết qua mấy bài đánh giá trên mạng thôi. Thôi thì cứ tỏ ra cho có vẻ am hiểu vậy.
“Chuẩn rồi. Nào, đi thôi.”
Tatsuya nói rồi bắt đầu bước đi. Mọi người theo sau trong khi tán gẫu.
Cảm giác mới mẻ thật. Đây là lần đầu tiên tôi đi chơi cuối tuần với bạn bè. Cảm giác ấm áp cứ lan tỏa trong lòng.
“À mà này, Natsuki-kun, cậu mua quần áo ở đâu vậy?”
Hoshimiya đột nhiên bước đến cạnh tôi, ngước lên nhìn.
“Hử? Tớ mua nó ở Unislo.”
Tôi cúi xuống nhìn quần áo của mình với sự lo lắng.
“Nhìn... có tệ không?”
Hoshimiya cười khúc khích, rồi nhẹ nhàng trấn an.
“Thật là, Natsuki-kun, cậu lúc nào cũng tiêu cực quá đó. Tớ thực sự muốn khen cậu cơ mà.”
Nghe vậy, tôi thở phào nhẹ nhõm. Miori đúng là có mắt thẩm mỹ tốt. Bộ tôi đang mặc gồm áo sơ mi rộng rãi với quần tây ống suông đen. Vừa dễ mặc, vừa làm nổi bật dáng người. Tôi nợ Miori một lời cảm ơn thật rồi.
Để nối mạch câu chuyện, tôi cũng nên khen lại.
“À, Hoshimiya... đồ cậu hôm nay đẹp lắm. Nhìn rất ngầu luôn.”
Tuy có vấp chút ở lời nhưng ít ra giọng tôi không run.
“Ngầu á? Không dễ thương hay sao?”
Hoshimiya hơi cau mày.
Ơ... lẽ nào cậu ấy muốn được khen dễ thương? Nhưng đó là cảm nhận thật lòng của tôi mà! Tôi hơi hoảng loạn trong đầu.
“A ha ha, tớ chỉ đùa tí thôi mà! Thật ra tớ thích phong cách unisex mà. Nếu đồ nam trông hợp mắt thì tớ cũng mua. Tớ vui vì cậu thấy tớ ngầu đó.”
Hoshimiya cười ngượng, khuôn mặt đỏ lên. Mà thế mới càng dễ thương chứ mà lị!
Đúng lúc cuộc trò chuyện với Hoshimiya dần khép lại, Tatsuya lên tiếng.
“Này, chắc chỗ đó gần đây thôi.”
“Đâu thế? Tớ chưa tới đó bao giờ.” Nanase ngó nghiêng xung quanh.
Tôi cũng vậy. Lần đầu tiên luôn! Tôi bỗng thấy thông cảm với cậu ấy đến lạ.
“Ngay đằng kia kìa! Nhìn thấy rồi đó.”
Uta chỉ tay về phía tòa nhà cao.
“Hồi cấp hai bọn tớ toàn đi suốt ấy mà.”
“Vì ở đây khá là gần trường Ojima. Nhớ hồi đó tụi mình còn cãi nhau xem nên karaoke, chơi Spor-Cha hay đi bowling nữa. Mà hôm đó Reita nhất quyết đòi bowling.” Tatsuya cười nhớ lại.
“Thì hôm đó tớ chỉ muốn đi bowling thôi.” Reita đáp.
“Rei lúc nào cũng bướng bỉnh vô cớ lắm. Gặp lúc như vậy thì đừng có cãi nhé!” Uta cười.
Hoshimiya lập tức góp giọng, chẳng chút ngại ngùng.
“Ồ, liệu bọn tớ có được thấy cậu như thế không nhỉ?”
“Hoshimiya-san, chắc cậu sẽ nhường tớ từ sớm mất thôi. Chỉ có hai người này mới kỳ cục thế.” Reita đáp.
“Ể? Vậy thì tớ sẽ cố gấp đôi!”
Hai người cùng cười khiến họ trông thật thân thiết.
Tôi không quan tâm khi Uta hay Nanase nói chuyện với con trai nhưng sao cứ đến Hoshimiya thì lại khó chịu? Đó chắc chắn là ghen tuông rồi. Tôi thấy bực mình vì bản thân đang nhỏ nhen như vậy.
“Này, mau vào đi.”
Tatsuya gọi với lại. Cả nhóm mải mê tán dóc nên bước chậm hẳn.
Cái kiểu đi trước mà chẳng thèm ngó lại của Tatsuya đúng là dáng vẻ điển hình của dân thể thao hung hăng. Mà nghĩ đi nghĩ lại, tôi cũng quen tự đi nhanh một mình lắm. Khác biệt duy nhất là tôi không có ai đi phía sau cả.
Ha ha... Thôi, nghĩ thế đủ rồi. Mình lại bắt đầu ảo tưởng rồi đấy.
“Ồ, tới nơi rồi hả?”
“Natsuki, đây là lần đầu cậu đến OneRound à?” Reita hỏi.
Tôi hơi ngập ngừng một chút rồi gật đầu thành thật.
“Ừ. Trước đây cũng có nói là sẽ đi thử nhưng với học sinh cấp hai thì chỗ này đắt quá.”
Tôi nghĩ những lúc như thế này thì tốt nhất đừng giả vờ. Với lại, học sinh năm nhất cấp ba chưa từng đến OneRound thì chẳng có gì lạ. Tôi quyết định không nói dối vì nguy cơ bị bại lộ cao quá.
“Chuẩn ha. Bọn tớ cũng chỉ đi ba, bốn lần gì đó thôi.” Reita cười xòa.
Từ ga đi bộ đến OneRound chỉ mất tầm ba phút. Nhưng đi chung với nhóm người này thì quả thật thu hút rất nhiều ánh nhìn của người đi đường. Cũng đúng thôi, ai cũng nổi bật quá mà. Chắc hẳn có người nghĩ: “Ơ kìa, sao lại có một thằng trông bình thường lọt vào giữa nhỉ?”
Này, tôi cũng đã cố gắng lắm rồi đấy nhé?!
Trong lúc tôi, kẻ hướng nội duy nhất, còn đang cảm khái thì mấy người hướng ngoại đã tự nhiên đi thẳng vào trong. Đúng là không biết sợ gì! Nhất là Tatsuya, mặt cậu ta hệt như đang nghĩ: “Ta đây mới là nhân vật chính.”
“Này, chúng ta nên chơi bao lâu? Hai tiếng à?” Tatsuya hỏi.
“Hả? Gì mà ngắn thế!! Sáu tiếng mới đã!” Uta hớn hở đề nghị.
“Ờm, tớ thấy hơi nhiều đó. Tớ không chắc mình cử động nổi lâu thế đâu...” Hoshimiya lúng túng nói.
“Nếu vậy thì tận bảy giờ mới xong, trễ quá giờ giới nghiêm của Hikari rồi đó.” Nanase liền bác bỏ.
“Sẽ là ý hay nếu chúng ta ăn tối chung. Vậy thì ba tiếng nhé?” Reita đưa ra phương án dung hòa.
Ai cũng gật đầu, thế là cậu ấy đi nói chuyện với nhân viên.
Xin cậu hãy ban cho tôi kỹ năng như thế đi! Cầu xin cậu đấy! Reita đúng là đỉnh cao của sự hoàn hảo, siêu nhân mất rồi! Không để lộ một kẽ hở nào cả.
“Được rồi, chúng ta vào thôi.”
Reita nói sau khi xong thủ tục. Cậu ta và Tatsuya đi trước dẫn đường trong khi chúng tôi lần lượt theo sau.
“Woaaa! Lâu rồi tớ mới tới đây! Chơi gì trước nhỉ? Chơi gì, chơi gì?” Uta nhún nhảy phấn khích.
Tôi thì cũng đang âm thầm hào hứng vì đây là lần đầu tôi được đến chỗ này.
Bên trong rộng khủng khiếp. Nhiều khu cho đủ loại môn thể thao, người người đang vui chơi. Ra là thế này sao. Tôi đã luôn muốn đến đây nhưng đi một mình thì quả thật vô nghĩa.
“Hay là bắt đầu với cái nào đang trống nhỉ? Chơi bóng bàn trước nhé.”
Reita chỉ về phía mấy bàn bóng bàn, trong đó có hai bàn chưa ai dùng.
“Bóng bàn! Hay quá! Quất thôi! Nhanh lên nào!” Uta hét to.
“Ồ! Tớ cũng tàm tạm với môn bóng bàn đó. So với mấy môn khác thì đỡ tệ hơn chút.” Hoshimiya cười đắc thắng, khoanh tay.
Thái độ đó khiến Tatsuya bật cười lớn.
“Vậy à? Được thôi! Hoshimiya, để tớ cho cậu nếm thử cú đánh tuyệt kỹ của tớ nhé!”
Nụ cười của Hoshimiya lập tức biến mất.
“Ờ, tớ... tớ không muốn đấu với Tatsuya-kun đâu. Đáng sợ lắm.”
Nói rồi cô nàng giả vờ lùi lại, trốn sau lưng Uta.
“Nếu muốn chạm vào Hikarin thì trước hết phải bước qua xác tớ đã nhé!” Uta tuyên bố hùng hồn.
“Ủa, sao tự dưng tớ lại thành ác nhân thế này?!”
Tatsuya uể oải than thở nhưng vẫn nhập cuộc đấu vui vẻ với Uta.
Đây là cơ hội của mình! Tôi liền rủ Hoshimiya.
“Này, Hoshimiya, tụi mình chơi nhẹ nhàng ở bàn bên cạnh nhé.”
“Được thôi! Cậu nhớ nương tay đó nha.” Hoshimiya mỉm cười.
Chỉ cần thấy nụ cười đó thôi là tôi đã thấy hôm nay thật đáng giá rồi.
Reita và Nanase thì ngồi ghế chờ lượt. Họ sẽ đổi với cặp nào chơi xong trước hoặc chiếm bàn thứ ba nếu có người rời đi.
Hoshimiya nâng vợt lên. Nanase cổ vũ từ ghế.
“Hikari, cố lên nhé!”
“Vậy thì tớ sẽ cổ vũ cho Natsuki. Sao không làm thành giải đấu luôn nhỉ?” Reita gợi ý.
“Ý hay đó! Nghe vui đấy!”
Uta vừa đấu với Tatsuya vừa la lớn. Nhìn qua thì đúng là trận đấu căng thật. Cách họ vung vợt, những pha bóng kéo dài... toàn phong thái không phải dân nghiệp dư.
Chẳng lẽ người năng động đều giỏi thể thao hết sao? Họ cái gì cũng giỏi cả. Tôi ghen tị chết đi được, còn mình thì toàn lẩn ra sau trong giờ thể dục! Có ai thèm chuyền bóng cho tôi đâu.
Khoan đã... cái đó hình như là do giao tiếp chứ không phải thể chất nhỉ? Tôi tự bắt bẻ mình, cứ như đang diễn tiểu phẩm một người vậy. Mà thôi, tôi cũng không tệ khoản thể thao đâu. Nói thật thì không giỏi nhưng bóng bàn thì chắc tôi ở mức khá.
“Whoa, hai cậu đánh hay ghê.”
Hoshimiya tròn mắt. Tôi cười gượng khi thấy gương mặt ngơ ngác đó.
“Chúng ta chơi thoải mái thôi, dù gọi là đấu nhưng cũng nhẹ nhàng nhé.”
“Ừm!”
Tôi khẽ đẩy bóng sang. Quả bóng rơi trong vùng giới hạn với khoảng trống dư giả. Tôi tưởng Hoshimiya sẽ trả bóng dễ dàng, nhưng...
“Hả?!”
Vợt của Hoshimiya quét vào khoảng không.
Ơ... chẳng phải bóng với vợt còn cách nhau cả khúc à?
“X-Xin lỗi! Tớ hơi non tay rồi.”
Hoshimiya đỏ bừng mặt rồi chạy theo nhặt bóng.
Ờ thì, chắc cũng lâu rồi cậu ấy chưa chơi. Lâu không đụng thì phản xạ khó mà về ngay được.
Sau khi trượt thêm ba lần nữa, cuối cùng Hoshimiya mới đỡ được bóng. Nhưng chỉ khi tôi đánh rất nhẹ, ngay chính giữa phần sân cậu ấy thì mới trả lại nổi. Chỉ cần lệch chút sang hai bên là cậu ấy hụt hoặc lỡ chạm nhẹ rồi làm bóng bay loạn hướng.
“Ra vậy. Ừm. Ra vậy hả?” Cậu ấy lẩm bẩm.
“Ha ha... Hôm nay tớ dở tệ thật đó. Chắc... chắc là thế thôi?”
Hoshimiya cười ngượng, vừa lấy vợt quạt quạt hai má đỏ lựng.
Nanase ngồi cười khúc khích rồi gọi tôi.
“Cậu không nghĩ đã đến lúc cho cậu ấy nếm mùi hiện thực rồi à?”
“Hoshimiya.” Tôi bắt chuyện.
“ Tớ không ngờ cậu lại nói mình ‘tàm tạm’ bóng bàn so với mấy môn khác.”
“Đ-Đừng nói thế chứ! Tớ thật sự đánh bóng bàn còn đỡ hơn mấy môn khác mà! Biết là chẳng hay ho gì đâu!” Hoshimiya cãi lại, mặt càng đỏ hơn.
Nhìn vậy cũng dễ thương nhưng tôi thật sự bất ngờ vì cậu ấy lại dở đến thế. Nếu đây là ‘tàm tạm’ thì mấy môn kia chắc còn thảm hơn...
“Như các cậu thấy đấy, điểm yếu duy nhất của Hikari là... cực kỳ thảm hoạ trong khoản vận động.” Nanase trêu chọc.
“Hả? Nhưng chẳng phải chính Hoshimiya-san là người gợi ý đi Spor-Cha sao?”
Reita cười, còn nghiêng đầu kiểu ngây thơ vô số tội.
“Dù tớ có dở nhưng tớ vẫn thích thể thao cơ! Có vấn đề gì không?!”
Hoshimiya phản đối kịch liệt, mặt đỏ như cà chua, tay vung vẩy như đứa trẻ ăn vạ.

Lần đầu thấy dáng vẻ này của cậu ấy nhưng vẫn dễ thương hết biết. Thật ra thì Hoshimiya cái gì cũng dễ thương thôi. Mà thế này thì chắc cả ngày tôi sẽ chỉ nghĩ: “Hoshimiya dễ thương quá!” mất.
Thế là tôi tiếp tục trận đấu... à không, phải gọi là tiếp tục “chiều” Hoshimiya trong bóng bàn mới đúng. Nhưng rõ ràng trông cậu ấy vui vẻ lắm. Có lẽ quả thật cậu ấy thích dù không giỏi.
Cuối cùng, cho dù tôi có nhường đến đâu thì tôi vẫn thắng. Bàn bên cạnh cũng kết thúc với Tatsuya giành phần thắng. Uta tức tối dậm chân, còn Tatsuya thổi bùng ngọn lửa bằng cách khoe khoang chiến thắng trước mặt cô nàng.
Reita và Nanase có một trận đấu ngang tài ngang sức vì cả hai đều có phản xạ rất tốt. Cuối cùng thì kết quả được định đoạt bởi sự khác biệt về kinh nghiệm. Reita đã tới đây nhiều lần với Tatsuya và Uta, trong khi Nanase thì ngoài mấy tiết thể dục ở trường ra chẳng mấy khi chơi.
Tất nhiên, tôi cũng vậy thôi nên đã thua Reita ngay từ vòng hai. Nhờ việc tập luyện hằng ngày nên chân tay tôi không đến nỗi tệ nhưng khoảng cách về kỹ năng vẫn quá rõ ràng.
“Được rồi, Reita! Cuối cùng sau ngần ấy năm, đã đến lúc phân thắng bại giữa chúng ta rồi!” Tatsuya khoa trương hẳn lên.
“Tatsuya, cậu đã bao giờ thắng tớ chưa mà gáy thế?”
“Im đi! Quan trọng là lần này tớ sẽ thắng ngay lúc này!”
Trận đấu bắt đầu ngay sau màn đấu khẩu ấy.
“Vãi thật?! Sao lại bóng ngoài cơ chứ?!”
Reita đã hạ gục Tatsuya, người được xếp hạt giống số một trong bảng đấu. Quả là một trận đấu cực kỳ căng thẳng.
“Ồ! Đỉnh thật đấy.” Tôi thốt lên.
"Thực ra thì tớ giỏi hơn bọn họ cơ đấy. Thật luôn!” Uta vẫn ấm ức vì trận thua trước đó.
“Rồi, rồi. Uta à, cậu hoàn toàn có thể chơi ngang kèo với hai người đó mà, đúng chứ?” Tôi vừa xoa dịu vừa gật đầu lia lịa.
“Dĩ nhiên rồi!”
Trong lúc tiếp tục dỗ Uta, tôi vẫn ngẫm lại trận đấu vừa rồi. Cú đập của Tatsuya thì khủng khiếp thật, thế mà Reita vẫn đỡ được. Tôi nghĩ nếu Tatsuya điều chỉnh được độ chính xác khi đánh thì cậu ấy đã thắng rồi nhưng đến mức đó thì chắc nên tham gia hẳn câu lạc bộ bóng bàn luôn cho rồi.
“Mệt quá...”
Tatsuya nằm vật ra sàn, thở hồng hộc.
“Đi thôi! Tiếp theo!”
“Này, cậu không định nghỉ lấy hơi à?” Tôi nhăn mặt.
“Đần vừa thôi chứ! Chúng ta tính giờ đấy, nghỉ ngơi thì làm sao kịp?!” Tatsuya hét lên.
“T-Thế thì... cậu vẫn còn dư năng lượng quá nhỉ.”
Ôi chết, cậu ta hét to quá nên tôi lại lắp bắp như con thú bé nhỏ bị hù dọa mất rồi! Tôi biết Tatsuya chẳng hề tức giận gì nhưng cứ ai to tiếng hoặc dùng ngôn ngữ hung hăng là tôi lại giật mình lùi lại.
Tôi vốn là một kẻ hướng nội! Ờ thì đúng vậy nhưng xét cho cùng, có lẽ tôi vẫn đang để quá khứ đè nặng trong lòng. Giá mà tôi có thể vượt qua được nó...
“Để tớ xả hết bực bội bằng gậy bóng chày! Đi tới sân bóng chày thôi!” Tatsuya hét to rồi chạy đi trước.
“Ping-pong thế là đủ rồi. Giờ có nên đi theo Tatsuya không? Hay để mặc cậu ta cũng được.” Reita bình thản nói.
“Cái gì vậy! Bạn bè mà cậu định bỏ mặc à?” Tôi kêu lên.
“Cậu biết không, khi là bạn thân thật sự thì có thể để mặc nhau như thế đấy.”
“...Tớ chẳng rõ câu đó sâu sắc hay nông cạn nữa.”
“Tớ đồng ý.” Nanase xen vào.
“Ý là họ đủ thân để có thể thoải mái với nhau.”
Lời Reita khiến tôi khựng lại. Thân đến mức có thể thoải mái... sao? Ngoài gia đình ra thì tôi chẳng có ai như thế cả. Ngay cả bây giờ, những người khác vẫn luôn để ý cách nói chuyện với tôi.
Reita thì cũng chỉ buông lời châm chọc với Tatsuya và Uta thôi. Mà tất nhiên, chỉ vừa mới khai giảng được một tuần thì vậy cũng phải. Nhưng tôi vẫn mong rằng một ngày nào đó, chúng tôi có thể thân thiết đến mức như thế.
Tôi muốn xích lại gần hơn với họ, cả năm người. Và tôi cũng muốn thân thiết hơn nữa với Hoshimiya. Tôi tin rằng tuổi trẻ rực rỡ sắc cầu vồng mà mình từng mơ đến đang chờ phía trước.
Sau màn đánh bóng bàn, cả bọn tiếp tục lao vào đủ trò như đánh bóng chày, cầu lông, tennis, futsal, nén phi tiêu, bi-da... rồi mới chịu nghỉ ở khu giải lao.
Bộ ba “năng lượng vô tận” kia vẫn còn đầy sức sống, trong khi Hoshimiya và Nanase thì đã lăn ra xụi lơ.
Còn tôi vẫn còn tràn đầy năng lượng nhờ tập luyện mỗi ngày. Nhắc mới nhớ, chuỗi huấn luyện khắc nghiệt hồi nghỉ xuân còn dữ dội hơn nhiều.
Dẫu vậy, nhìn đồng hồ mới thấy chúng tôi đã chạy nhảy liên tục hơn hai tiếng đồng hồ, quả thật cũng đáng khen. Giỏi lắm, mọi người!
"Ai đó...lấy cho tớ nước tăng lực với..." Hoshimiya thều thào, gục mặt xuống bàn.
Tôi đứng bật dậy.
“Có ai cần gì nữa không? Tớ mua luôn, được bao nhiêu xách hết.”
“À, tớ cũng đi. Nào nào, mọi người góp tiền nào.”
Reita đứng lên theo, vừa nói vừa thu tiền từ cả nhóm. Thế là hai đứa tôi cùng đi đến dãy máy bán nước, chọn nước thể thao, trà và nước lọc.
Dạo gần đây, tôi với Reita cứ vô tình ghép cặp làm mấy việc thế này hoài. Cũng đúng thôi, chúng tôi cùng thuộc hội bạn thân mà.
"Cậu biết không Natsuki, cậu khá đáng kinh ngạc đấy." Reita nói với vẻ ấn tượng khi chúng tôi bước đi.
“Hể? Ý cậu là sao?”
"Cậu theo kịp được ba đứa bọn tớ mặc dù không tham gia câu lạc bộ thể thao nào.”
“À, thì... tại mọi người đâu có đánh hết sức đâu.”
Tôi nghĩ thầm, rốt cuộc thì cũng chỉ là vui chơi thôi. Đừng nói đến kiệt sức, tôi còn dư sức chơi thêm vài tiếng nữa là đằng khác.
Thêm nữa, Hoshimiya phản xạ không tốt nên chắc tốn kha khá năng lượng. Nanase thì vốn dĩ không có nhiều thể lực. Bảo sao hai người đó đuối sớm.
Thật lòng mà nói, tôi có thể chơi thêm năm tiếng nữa cũng chẳng sao. Vui quá mà! Nhờ lịch tập luyện, cơ thể tôi nhẹ nhàng phản ứng theo ý mình. Không phải phản xạ tốt lên gì đâu, mà là tôi đủ sức để theo kịp bộ ba “thể thao” kia.
“Đặc biệt lúc đánh cầu lông, mọi người đều chơi hết sức mà cậu vẫn thắng.” Reita nhận xét.
“Do tớ bắt cặp với Uta đó. Nhờ cậu ấy cả thôi.”
Chúng tôi đổi luật, từ đấu đơn sang đánh đôi vòng tròn. Các cặp là tôi-Uta, Nanase-Tatsuya, và Reita-Hoshimiya. Uta với tôi thắng cả hai trận đó.
“Với lại, Hoshimiya chắc chắn đã kéo cậu xuống chút ít.”
“Cái đó... không phải vậy đâu...” Reita cười gượng.
“...là điều tớ ước gì có thể nói được.”
“Không, thật mà. Tớ còn tưởng chúng tớ sẽ thua nữa kìa, khi thấy cậu cố cầm cự được lâu như thế cùng Hoshimiya.”
Đúng là Reita có thể làm mọi thứ. Tatsuya thì kiểu cứ dùng sức mạnh mà lao thẳng, còn Reita thì tinh tường, biết chọn cách tốt nhất trong tình huống nào và dần thích ứng.
“Tớ không chắc về đội của Tatsuya, nhưng cứ nghĩ là sẽ thắng hai cậu. Tớ khá nắm rõ thực lực của Uta nhưng hình như tớ đánh giá thấp cậu rồi. Không ngờ cậu lại nhanh nhẹn thế dù cao như vậy.”
Vừa nói, Reita vừa chọc nhẹ vào bụng tôi.
Được một “thiên tài thể thao” như cậu ấy khen khiến tôi thấy mọi công sức bỏ ra đều đáng giá. Nghĩ lại cảnh bụng tôi trước đây toàn mỡ mà xấu hổ chết đi được.
Hoshimiya là con gái nên việc vụng về trong thể thao còn khiến cậu ấy thêm phần dễ thương. Nhưng nếu một thằng con trai như tôi đã cố tỏ ra ngầu, dù thật ra hướng nội và vụng về mà chơi tệ thì chỉ có thành trò cười thôi. Chắc chắn bản thân sẽ bị trêu đùa mãi. Và nếu xử lý kém hơn thì tôi có thể bị trục xuất khỏi nhóm nữa.
“Này, có chuyện gì à? Natsuki, tỉnh lại đi.”
“À, xin lỗi. Không có gì đâu.”
Tôi biết họ không phải kiểu sẽ đẩy ai ra ngoài nhưng tôi đã từng bị ghét bỏ đến mức bị đá ra rồi. Đó là lỗi của tôi, tôi đáng phải chịu nhưng nó vẫn là một vết thương khó lành.
“Này, Natsuki.”
Reita bỗng đổi giọng nghiêm túc khi chúng tôi đang mua nước từ máy bán hàng. Tôi quay sang thì thấy ánh mắt cậu ấy nhìn thẳng vào mình.
“Hửm? Có chuyện gì thế?”
Tôi cố giữ giọng thoải mái.
Có linh cảm đây không phải chủ đề vui vẻ nhưng cũng chẳng biết Reita định hỏi gì. Tôi nghĩ mình chưa lỡ lời gì hôm nay cả. Mọi bước đi đều đã tính toán cẩn thận rồi.
Thế mà câu hỏi của Reita lại vượt ngoài dự đoán.
“Cậu ghét Tatsuya à?”
Tôi cứng họng, im lặng. Và chỉ thế thôi cũng đủ để Reita xác nhận.
“Biết ngay mà.”
Cậu ấy nói với nụ cười mỉm. Nghe như thể cậu ấy đã biết từ trước và chỉ đang xác nhận lại nghi ngờ của mình thôi.
“Sao cậu lại nghĩ vậy?” Tôi hỏi lại.
“Chẳng có gì nhiều đâu. Chỉ là tớ cảm giác cậu đang tránh cậu ấy. Hai chúng ta hay ghép cặp làm việc chung nhưng cậu không bao giờ đi riêng với Tatsuya cả, đúng không?”
"Giờ cậu nói ra thì đúng thật. Tớ ngạc nhiên là cậu để ý đấy.”
Reita bật cười
“Tớ quen để ý xung quanh rồi... Dù đôi khi lại thấy quá nhiều thứ. Ban đầu tớ nghĩ chắc do hai cậu chưa thân nên mặc kệ nhưng hôm nay thì thấy nó... rõ hơn thế.”
“Rõ hơn? Ý cậu là sao?”
“Trông cậu giống như... sợ Tatsuya. Tớ hy vọng đó chỉ là tưởng tượng của tớ thôi.”
...Đúng vào chỗ đau rồi đây.
Tôi không biết phải đáp thế nào. Reita đã đủ chắc chắn để hỏi thẳng nên kiểu gì cũng không thể né tránh. Cậu ấy thật sự quan sát người khác kỹ đến vậy và đủ tự tin để trực diện hỏi luôn.
“Đúng như cậu nói.” Tôi thú nhận.
“Nhưng không phải cậu nghĩ đâu. Đây là vấn đề cá nhân của tớ, không phải lỗi của Tatsuya. Cậu ấy chẳng làm gì sai cả. Vậy nên, xin cậu đừng nói gì với cậu ấy. Rồi nó sẽ ổn thôi… tớ chắc vậy.”
Đó là sự thật. Sự tránh né của tôi bắt nguồn từ vết thương tâm lý sâu trong lòng. Tôi không thể nói ra chuyện đây là cơ hội làm lại cuộc đời cấp ba nên chỉ mong Reita dừng lại ở đây.
"Được rồi. Vậy thì tớ cứ thế nhé."
Reita gật đầu khi mở chai nước tăng lực.
“Vậy cậu định làm gì?” Tôi hỏi.
“Tớ đâu có quyền xen vào. Đây là chuyện giữa hai cậu. Mà nói đúng hơn, nó còn chẳng phải chuyện gì vì thằng đần Tatsuya chẳng hề nhận ra. Nên tớ chỉ tò mò thôi.”
Reita uống một ngụm nước, rồi thản nhiên nói.
“Dù gì thì... chúng ta là bạn mà, đúng chứ?”
Cậu ấy vừa cười vừa chọc nhẹ chai nước vào ngực tôi.
Cái kiểu Reita vô tư chạm vào người khác rồi buông ra mấy câu “ngượng chín mặt” mà trông vẫn cực ngầu ấy... đúng là đỉnh cao của hội hướng ngoại, vua của dân “hot boy” luôn. Chắc bởi vì cậu ấy làm tất cả với sự tự tin tuyệt đối.
“Tớ chỉ muốn biết điều gì khiến cậu bận tâm. Nhưng nếu cậu nói sẽ tự lo được thì tớ không cố hỏi thêm và sẽ tin cậu.”
Lời nói đó khiến tôi chấn động thật sự. Reita đã nhìn thấu chuyện tôi không thể chia sẻ cốt lõi của vấn đề.
Giờ thì tôi hiểu tại sao cậu ấy được con gái hâm mộ. Cậu ấy tỏa sáng đến mức, hiện tại tôi chẳng thể nào sánh nổi.
Phong cách unisex là phong cách thời trang trung tính, không phân biệt nam hay nữ. Futsal là môn bóng đá trong nhà