Trans: Hagghh
---
Vừa bước chân ra khỏi cửa soát vé nhà ga, điện thoại trong túi tôi bỗng rung lên bần bật.
Màn hình hiển thị một dãy số chưa được lưu trong danh bạ, nhưng tôi chẳng cần mất quá một giây để nhận ra chủ nhân của nó.
“Gì đấy?” Tôi bắt máy, giọng điệu có phần trễ nải.
“Chà chà, giọng cậu nghe u ám thế, Natsuki? Có biến gì à?”
Một giọng nữ lanh lảnh, quen thuộc vang lên ở đầu dây bên kia. Chẳng ai khác ngoài Motomiya Miori. Mới hôm qua tôi còn vừa nói chuyện với cậu ấy xong. Cậu ấy gọi để hỏi xem bộ đồ cậu ấy chọn có ổn với tôi không?
À không, nghe cái giọng thích thú kia thì chắc chỉ đơn thuần là muốn hóng hớt thôi.
Mà nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, nếu tôi là người giúp bạn mình chuẩn bị cho màn ra mắt cấp ba quan trọng, tôi cũng sẽ tò mò muốn chết xem kết quả thế nào.
“Bình thường có ai bắt máy mà giọng lại vui vẻ hớn hở đâu chứ.”
Nếu tôi mà tỏ ra vui vẻ quá mức, thế nào cậu ấy cũng chớp lấy cơ hội để trêu chọc cho xem.
“Nói thế nghĩa là mọi chuyện suôn sẻ đúng không?”
Tôi khựng lại một nhịp, hít một hơi nhẹ của khí trời ban đêm rồi thú nhận.
“...Ừ, tớ thấy khá vui.”
Cảm giác thật lẫn lộn. Một phần thấy nhẹ nhõm, một phần lại thấy hơi khó chịu khi Miori có thể đọc vị cảm xúc của tôi dễ dàng như vậy chỉ qua điện thoại.
“Thế thì cậu phải cảm ơn tớ đi chứ!”
“Tớ định cảm ơn rồi đấy. Nhưng cái kiểu cậu gọi điện đòi nợ thế này làm lòng biết ơn của tớ bay biến sạch rồi…”
“Ah ha ha! Cậu nè! Cậu kiểu người hay nói ‘Con sắp làm đây!’ khi mẹ cằn nhằn phải học ấy nhỉ.”
“Im đi!”
Tôi ghét cách cậu ấy đọc thấu tôi! Thật phiền phức. Tôi cần phải bình tĩnh lại mới được.
“...Mà, tớ hiểu rồi. Cảm ơn cậu nhé. Nhờ cậu mà tớ đã vượt qua ngày hôm nay mà không trở thành trò cười.”
“Không có gì đâu.”
Miori trả lời lời cảm ơn chân thành bằng giọng dịu dàng, không trêu chọc.
Cảm giác này… thật khó tả. Không phải là tệ nhưng sống lưng tôi cứ rợn lên từng đợt. Cứ như thể đang đối diện với một sinh vật lạ vậy.
“Thế cậu về đến nhà chưa?”
“Chưa, tớ đang trên đường. Sắp ra khỏi cửa soát vé rồi.”
“Ồ, tuyệt. Đứng đó đợi mười phút nhé.”
“Này, tuyệt cái nỗi gì chứ—”
Chưa kịp để tôi dứt câu, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng tút dài vô tình.
Không thể tin Miori vừa cúp máy sau khi nói xong! Khoan đã, cậu ấy luôn mặc định tôi không có quyền từ chối sao?
Cảm giác như tôi không còn lựa chọn, tôi tựa vào cột gần cổng soát vé, lơ đãng nhìn người qua lại.
“A, đây rồi! Chào đằng ấy!”
Mười phút sau, một bóng dáng quen thuộc bước ra từ cổng soát vé.
Miori mặc một chiếc áo hoodie trắng rộng thùng thình kết hợp với váy mini đen. Một bộ trang phục đơn giản nhưng lại tôn lên vóc dáng của cậu ấy một cách triệt để.
Theo phản xạ, ánh mắt tôi trượt xuống đôi chân trần của cậu ấy.
Váy vóc cái kiểu gì mà ngắn cũn cỡn thế kia? Nếu tôi là bố cậu ấy, không đời nào tôi cho phép con gái mình bước ra đường với bộ dạng này!
“Chào…”
Tôi đáp một cách hờ hững, cố gắng dùng ít lời nhất vì trong đầu tôi đang rối bời.
“Nhìn gì đó? Lại phải lòng tớ nữa hả?”
Miori hỏi với nụ cười quyến rũ. Cậu ấy khẽ liếm môi, khiến tôi không khỏi chú ý đến đôi môi căng mọng ấy.
“Tớ chưa từng thích cậu. Không phải bây giờ và cũng chẳng phải trước đây.”
“Ể, thật không đó?”
“Tại sao cậu lại nghĩ tớ nói dối chứ? Hồi đó cậu chỉ là một đứa nhóc thôi mà.”
“Grr… tớ cứ tưởng cậu đổ ứ ừ trước vẻ nam tính của tớ rồi cơ.”
“Trông tớ giống con gái lắm hay sao mà cần sự nam tính của cậu?”
“Ah ha ha! Đùa tí thôi mà.”
Cậu ấy bật cười khanh khách rồi xoay người bước đi. Tôi cũng lặng lẽ đi theo sau như một thói quen.
“Dù sao thì, hôm nay cậu đã làm gì vậy?” Tôi hỏi.
“Bọn tớ không có lịch tập nên đi chơi với mấy đứa bạn hồi cấp hai. Nhóm Sayu với Kana ấy, cậu biết mà.”
Ừ, tôi có nhớ mang máng mấy cái tên đó. Họ thuộc nhóm những học sinh nổi tiếng, tâm điểm của mọi sự chú ý. Chắc họ chẳng nhớ tôi là đứa nào đâu nên cũng khó mà gọi là người quen được.
“Hừm...”
“Cậu hỏi người ta mà thái độ nghe chẳng có chút gì hào hứng thế hả? Thế này thì sao mà được lòng con gái cơ chứ.” Miori liếc xéo tôi, giọng đầy vẻ chê trách.
“Ugh.”
Trước đây, tôi chẳng bận tâm đến chuyện nổi tiếng hay được lòng ai nên cứ thoải mái mà bật lại. Nhưng bây giờ tình thế đã khác.
Mục tiêu của tôi là Hoshimiya. Tôi cần Hoshimiya thích mình. Tôi phải học cách thu hút sự chú ý của con gái, không thể cứ mãi là tên con trai u ám thế này được.
Nghĩ vậy, tôi đành hạ giọng hỏi.
“Vậy tớ phải làm sao đây?”
“Chỉ cần phản ứng cho đúng thôi. Giọng điệu phải nghe như cậu thực sự quan tâm đến câu chuyện ấy.”
“À.”
“Như vậy thì có vẻ quan tâm đấy, nhưng vẫn chưa đủ để giữ cuộc trò chuyện. Cậu phải nói kiểu ‘Ừ ừ’, ‘Ồ, tớ hiểu mà!’ hay ‘Nghe có vẻ tuyệt đó!’ thì câu chuyện mới tiếp tục được.”
“Ừ ừ, nghe có vẻ tuyệt đó.” Tôi nhại lại.
“Trời ạ…” Miori ôm trán thở dài thườn thượt.
“Chỉ cần lệch tông một chút là lộ ngay cái đuôi giả trân, chẳng chú ý gì sất. Hiểu chưa hả? Bình thường với người ngoài thì giữ kẽ lắm, vậy mà hễ đi với tớ là lại trưng cái bản mặt khó ở đó ra là sao!”
“Haiz...” Miori nhún vai, thở dài...
“Đứng trước người đã biết tỏng tớ từ hồi cấp hai như cậu thì diễn làm cái quái gì cho mệt.”
“À, hóa ra cậu nghĩ vậy sao?” Miori nghiêm túc, vỗ vai tôi.
Tuy đây là Miori nhưng cơ thể tôi vẫn bất giác rùng mình khi bị con gái chạm vào, nên làm ơn dừng lại giùm cái!
“Này, máy bán hàng kia kìa.” Miori chỉ vào máy bán hàng.
Ồ, kỷ niệm thật đấy! Tôi từng dùng cái máy này suốt, chỉ cần 100 yên là mua được một lon nước.
“Sắp về đến nhà rồi, nhịn một tí về nhà mà uống.”
“Chẳng phải là tớ chọn đồ chọn đồ cho cậu đúng không? Thế thì bao tớ một ly đi! ♪”
Haiz… Tôi bỏ 100 yên vào máy, Miori chọn ngay một hộp nước cam dâu tây.
“Cảm ơn nhé!”
“Cậu lúc nào cũng mua loại này. Cậu chẳng thay đổi gì nhiều nhỉ?”
Đang hớn hở cầm hộp nước, Miori bỗng khựng lại rồi nhìn chằm chằm vào món đồ trên tay.
“Hửm? Ừ nhỉ... Sao tự nhiên tớ lại chọn cái này ta?”
“Cậu đang nói gì vậy? Hâm à?”
“Cậu biết đấy, tớ thích vị dâu thật nhưng dạo này hiếm khi đụng vào mấy loại ngọt lịm thế này lắm. Chắc là... cảm giác hoài niệm ùa về? Hay là thói quen ngày xưa tự dưng trỗi dậy ấy nhỉ?”
“À… Tớ cũng hiểu phần nào mà.”
Tôi đáp rồi mua thêm một lon cà phê đen.
“Này! Cậu cũng phải theo thói quen cũ chứ.”
“Tớ còn chẳng nhớ hồi đó uống gì nữa!”
Dù sao thì, tôi cũng mang theo thêm bảy năm ký ức chất đầy trong đầu mà.
“Hồi đó cậu toàn uống nước táo ép này cơ mà.”
“Thật à? Tớ ngạc nhiên đấy, không ngờ cậu vẫn nhớ đó.”
“Thì giá cũng 100 yên như của tớ nhưng lon nó to hơn chút đỉnh. Cậu lúc nào cũng khăng khăng là mua cái đó ‘lời’ hơn, ‘đáng tiền’ hơn. Mà này, sao cậu chỉ nhớ mỗi việc tớ uống gì thôi vậy?”
Nghe y hệt mấy cuộc tranh luận vớ vẩn hồi nhỏ của tôi. Mà hồi đó 100 yên cũng to lắm đấy chứ.
“Thì cậu cứ thấy cái gì có vị dâu là thích mê còn gì. Trong đầu cậu chỉ quan tâm có thế thôi.”
“Chà... Không hiểu sao tớ lại thấy hơi bực mình nha.”
“Sao vậy?”
“Chắc tại nhìn cậu bây giờ tay cầm lon cà phê đen... cảm giác cứ như người lớn ấy.”
Nếu trưởng thành mà chỉ đơn giản là uống cà phê đen thì thế giới này đã bớt khổ đau biết bao... Hồi đại học tôi nốc cà phê thay nước nhiều đến mức giờ uống vào chẳng còn thấy đắng nữa rồi.
“Mà... con người ai rồi cũng thay đổi thôi.” Miori nói.
“Câu đó là của tớ mới đúng.”
Ai mà ngờ “chị đại” Miori của nhóm “Những đứa trẻ mặc quần đùi” ngày nào lại trở thành một cô gái nữ tính như thế này chứ.
Vừa dứt lời, cậu ấy bước sang một bên, nhanh tay rút điện thoại ra.
Tách.
Một tấm ảnh chụp trộm trắng trợn mà chẳng thèm xin phép.
“Này, dừng chụp hình tớ đi!”
“Ôi dào, thôi nào. Keo kiệt thế. Ngoại hình bảnh bao của cậu bây giờ chẳng phải là ‘kiệt tác’ do một tay tớ nhào nặn ra sao?”
“Này, đừng có đăng lên Minsta đấy nhé. Làm vậy là tớ kiện vì xâm phạm quyền riêng tư liền đó!”
“Ha ha ha! Cậu tưởng mình là người mẫu chỉ vì trông đẹp hơn một chút à?”
“Này, nghe tớ nói đã…”
Miori lờ đi sự phản kháng yếu ớt của tôi, cất điện thoại vào túi rồi hỏi tiếp với giọng điệu tò mò.
“Dù sao thì, hôm nay mọi người phản ứng thế nào về diện mạo mới này?”
“Cũng… không có phản ứng gì quá đặc biệt.”
Tôi tạm dừng, hình ảnh Hoshimiya khen tôi thoáng hiện lên trong đầu.
“À thì… tớ cũng được khen một chút ít.”
Thôi xong, chắc chắn là tôi đang cười tủm tỉm rồi.
“Ồ? Tốt quá còn gì. Cậu đi Spor-Cha rồi phải không?”
“Ừ, với lại nhờ tập luyện đều đặn nên sức bền tớ dạo này khá tốt, thế nên là…”
Được đà, tôi bắt đầu kể lể về buổi đi chơi. Từ chuyện tập bóng, chuyện ăn uống, cho đến những chuyện vụn vặt khác. Câu chuyện cứ thế tuôn ra một cách trôi chảy và Miori thì cứ gật gù đệm vào những câu cảm thán đúng lúc khiến tôi chẳng thể dừng lại được.
Và rồi, trước khi tôi kịp nhận ra, chúng tôi đã đứng trước cổng nhà tôi từ lúc nào.
Hả? Khoan đã?
Sao tôi lại khai sạch sành sanh lịch trình cả ngày hôm nay cho cậu ấy nghe vậy? Thậm chí cả chuyện sáng nay tôi cũng nói ra luôn! Kỹ năng dẫn dắt câu chuyện của Miori tự nhiên đến mức đáng sợ, khiến tôi cứ thế mà trút bầu tâm sự như một kẻ ngốc.
“Được rồi, đến nơi rồi nhé. Hẹn gặp lại, Natsuki. Lần sau có chuyện gì thú vị nhớ báo cáo tiếp nha.”
Miori nở một nụ cười rạng rỡ đầy ẩn ý rồi quay lưng bước đi về phía nhà cậu ấy.
M-Miori… Cậu ấy nguy hiểm hơn tôi tưởng tượng nhiều!
