Trans: Hagghh
---
Bước ra khỏi Spor-Cha, một làn gió mát rượi ùa tới như chào đón chúng tôi. Tiết trời hôm nay thật dễ chịu, đúng là sự cứu rỗi hoàn hảo cho cơ thể đang nóng hầm hập này.
Tôi vừa tu một hơi nước thể thao, vừa thả lỏng tâm trí để tận hưởng bầu không khí trong lành ấy.
“Aah, hôm nay tập đã đời thật!” Hoshimiya thốt lên, thở hắt ra một hơi sảng khoái.
“Hikari, cậu sung sức thật đấy.” Nanase nhận xét.
“Sao Yuino-chan lại yếu xìu thế kia? Bọn mình nghỉ giải lao cũng lâu rồi mà?” Tôi hùa vào trêu chọc.
“Hừ… Cậu tưởng nghỉ có tí xíu vậy là cơ thể tớ hồi phục ngay được chắc?”
“Nanase, cậu ổn không đấy? Tự nhiên hôm nay giọng điệu cậu… lạ thế.” Tôi lo lắng hỏi.
Nanase đỏ mặt, lí nhí trong miệng.
“Tớ… tớ chỉ đùa chút thôi mà…”
Có cảm giác như hình tượng điềm tĩnh thường ngày của cậu ấy vừa sụp đổ vậy.
Nhưng nghĩ lại thì, tôi cũng đâu có tư cách để nói. Bản thân tôi trước đây cũng từng như thế — một kẻ u ám, tẻ nhạt và nhút nhát đến thảm hại.
“Cậu khỏe quá đó, chẳng giống kiểu người thuộc câu lạc bộ về nhà chút nào. Mà tớ còn tưởng chúng ta là đồng minh cơ mà.” Nanase nói, nhìn tôi chăm chú.
Tôi chỉ biết cười trừ trước lời than phiền đáng yêu đó.
“Được rồi, đứng chắn lối người ta quá. Di chuyển thôi nào.” Reita ra hiệu.
“Đi đâu? Đi đâu cơ?” Tatsuya nghiêng đầu hỏi.
“Hay là đi ăn tối luôn đi? Kiếm quán nào ngồi được lâu ấy. Tuy mới 4 giờ hơi sớm thật nhưng coi như vừa ăn vừa buôn chuyện giết thời gian.” Reita gợi ý.
“Ý kiến hay đấy, cơ mà... ví tớ đang hơi lép.” Tatsuya gãi đầu.
“A! Tớ muốn đi chỗ nào có quầy nước cơ!” Uta hào hứng chen vào.
Trong lúc Reita đang xoa cằm suy nghĩ, tôi chỉ tay sang phía bên kia đường.
“Sao chúng ta không đi nhà hàng gia đình kia đi? Vừa rẻ, vừa gần, lại có đủ thứ các cậu cần.”
Tôi chỉ về phía Saize, một chuỗi nhà hàng giá cả phải chăng mà tôi từng thích ở đại học. Rẻ, ngon, menu đa dạng và quan trọng nhất là dù có đi ăn một mình cũng không cảm thấy lạc lõng.
“Ý hay đấy. Quyết định vậy đi.” Reita đồng ý.
Chúng tôi cùng đi tới Saize.
Nhìn bóng lưng Reita, tôi thầm thán phục. Cậu ấy đúng là lãnh đạo bẩm sinh của nhóm. Không hống hách, không ra lệnh, cậu ấy chỉ lên tiếng vào đúng những thời điểm cần thiết. Reita luôn biết cách lắng nghe nguyện vọng của mọi người trước khi đưa ra gợi ý, nhờ vậy mà ai nấy đều tôn trọng cậu.
Suốt quãng đường đi, tôi cứ mải suy nghĩ về kỹ năng xã giao tuyệt vời đó của cậu ấy.
Bên trong Saize khá vắng vẻ, chắc có lẽ vì còn hơi quá sớm. Nhân viên dẫn chúng tôi vào bàn và cả bọn bắt đầu gọi món cùng đăng ký vé quầy nước.
Cái bụng tôi đã réo ầm ĩ sau buổi tập nặng nên tôi không ngần ngại gọi liền hai món tủ là Doria đút lò kiểu Milan và Spaghetti.
Chà, dù sao thì bây giờ tôi cũng đang sống trong cơ thể của một thiếu niên tuổi ăn tuổi lớn. Nạp bao nhiêu calo cũng chẳng thành vấn đề!
Hai món chỉ có sáu trăm yên thôi! Saize lúc nào cũng đáng tin cả. Tính cả quầy đồ uống thì cao hơn một chút… nhưng mức giá vẫn rẻ đối với túi tiền học sinh.
“Nào mọi người, nâng ly chúc mừng lễ nhập học thôi!”
Uta hô hào sau khi mọi người trở về từ khu vực đồ uống.
Cậu ấy giơ ly lên và mọi người cũng hưởng ứng theo. Tuy khá là ngại vì có vài người nhìn. Nhưng mà kệ đi, toàn là học sinh cấp ba tụ tập uống nước ngọt thì chắc họ chỉ thấy dễ thương thôi.
Reita mỉm cười khẽ hỏi.
“Ra đó là lý do chính đáng cho buổi đi chơi hôm nay à?”
“Tớ vừa quyết định đấy! Chúng ta phải ăn mừng vì đã nhập học! Và vì đã trở thành bạn bè nữa chứ!”
Hoshimiya mỉm cười nhỏ.
“Tớ ấn tượng cậu nói được mà không thấy ngại đấy, Uta-chan.”
“Vậy là xấu sao?” Uta nghiêng đầu.
Hoshimiya vỗ nhẹ đầu Uta.
“Không, tốt mà. Cậu dễ thương lắm.”
“Cậu cũng dễ thương mà, Hikari.”
Yuino bất ngờ chen ngang, đưa tay xoa đầu Hoshimiya.
“Hả? Yuino-chan, cậu đang làm gì vậy?!”
Hửm… Đừng bảo là tôi vừa chứng kiến một phân cảnh Yuri ngoài đời thực nhé? Tôi có cảm giác như một cánh cửa nào đó sâu bên trong tâm hồn mình đang rục rịch thức tỉnh... Ấy chết, tỉnh lại đi! Nếu cánh cửa đó mở ra thật thì cơ hội tán đổ Hoshimiya của tôi sẽ sụp mất. Tôi vội lắc đầu thật mạnh để quay về thực tại. Cái quái gì vừa diễn ra thế không biết?
“Khà! Ngon quá! Soda dưa lưới là nhất!”
Uta reo lên sảng khoái sau khi tu một hơi cạn sạch ly nước. Rồi đột nhiên, cậu ấy quay sang nhìn tôi chằm chằm như nhớ ra điều gì quan trọng.
“Natsu, cậu thực sự không định gia nhập đội bóng sao?”
“Không đâu, xin lỗi nhé.”
“À, vậy à… tiếc quá, thôi kệ đi!”
“Này, sao cậu ép cậu ấy gia nhập đội dữ vậy?” Tatsuya thắc mắc.
“Cậu chơi cho đội nữ mà, có liên quan quái gì tới cậu ấy đâu.”
“Gì chứ? Tatsu keo kiệt thế! Chúng ta đều là đồng chí cùng câu lạc bộ bóng rổ cơ mà!”
Cảm thấy không khí có phần căng thẳng vì mình, tôi vội chuyển sang chủ đề khác..
“Tớ không gia nhập câu lạc bộ vì muốn đi làm thêm. Tiền thì hết rồi. Nhưng vẫn chưa biết làm ở đâu. Các cậu có ý tưởng gì không?”
Tôi thẳng thắn bày tỏ nỗi lo hiện tại. Mà cũng chẳng hẳn là lo lắng, chỉ là đang cân nhắc thôi.
Cảm giác này... thật mới mẻ. Trước đây tôi chưa từng hỏi ý kiến bạn bè bao giờ. Lúc nào cũng lủi thủi tự quyết định một mình... đơn giản vì làm quái gì có ai để mà hỏi.
“À, đi làm thêm hả? Tớ chưa đi làm bao giờ nên cũng mù tịt khoản này.” Tatsuya vừa nói vừa nhấp một ngụm cola.
“Cũng phải ha.” Tôi đồng tình.
“Hay làm ở mấy chỗ phổ biến như nhà hàng gia đình này thì sao?” Reita gợi ý.
“Mấy chỗ tớ thường thấy tuyển dụng là cửa hàng tiện lợi, karaoke, Mister Donut, đồ ăn nhanh như McD’s, quán cà phê, tiệm nhậu Izakaya, hoặc mấy chuỗi Gyudon như Yoshigyu ấy.” Hoshimiya liền liệt kê ra.
“Ừ, tớ cũng nghĩ vậy,”
Tôi ghi nhận ý kiến của mọi người, dù thú thật là bản thân cũng đã tính đến mấy chỗ đó rồi. Có vẻ như tôi đã rà soát gần hết các lựa chọn khả thi. Kinh nghiệm làm thêm hồi đại học thì có đấy nhưng áp dụng cho học sinh cấp ba thì lại là chuyện khác. Mình vẫn cần phải cân nhắc kỹ hơn…
“Hay là cậu đến chỗ tớ làm đi?”
Nanase ngắt lời, tay vẫn thong thả khuấy những viên đá trong ly cà phê kêu lách cách.
Cả không khí như đông cứng ngay khi cậu ấy nói. Một lúc sau, Hoshimiya mới thốt lên, tay đặt lên trán đầy hoang mang.
“Hả? Tớ nghe không lầm chứ? Yuino-chan... cậu đi làm thêm á?”
“Ừ. Tớ làm ở một café gần đây.”
“Sao tớ không biết gì hết vậy?!”
“Thì đương nhiên rồi. Tớ có nói bao giờ đâu.” Nanase thẳng thừng, tay vuốt tóc Hoshimiya.
“Tớ bắt đầu làm từ kỳ nghỉ xuân rồi, nhưng giải thích phiền phức lắm nên im luôn cho lành.”
“Vậy nên cậu mới không nói với tớ hả?!”
“Với lại, Hikari này… nếu tớ nói ra thì có khi cậu sẽ mò đến mỗi ngày chứ?”
“Làm gì có chuyện ngày nào cũng đến! Tớ lấy đâu ra tiền chứ.”
“Ý cậu là chỉ cần có tiền thì cậu sẽ tới chứ gì?”
Reita bật cười khẽ trong khi Hoshimiya cứng họng, không biết phải phản bác sao trước câu hỏi sắc lẹm của Nanase.
“Tớ chỉ làm có hai buổi một tuần thôi vì còn vướng lịch học. Nhưng nghe đâu quản lý đang than thiếu người đấy.”
“Haibara-kun, nếu cậu rảnh thì sao cậu không thử phỏng vấn đi?”
“Ồ.”
Tôi trầm ngâm một lát.
“Cậu bảo quán cà phê đó nằm gần đây à?”
“Ừ, tên là Café Mares. Dạo gần đây đồ ngọt ở đó khá nổi tiếng.”
“À! Tớ từng tới chỗ đó rồi! Chà, Yui-Yui cũng làm ở đây à!” Uta reo lên đầy hứng khởi.
Tôi lôi điện thoại ra tra thử. Đó là một quán cà phê có phong cách bài trí rất dễ thương, không gian nhìn qua ảnh đã thấy toát lên vẻ thư thái, dễ chịu.
Hồi đại học, tôi thường có thói quen đi cà phê một mình để đọc sách nên thú thật là tôi khá kết bầu không khí kiểu này.
Hơn nữa, Nanase cũng làm ở đó. Đây chẳng phải là cơ hội tuyệt vời để tôi có thể thu hẹp khoảng cách và trở nên thân thiết hơn với một thành viên trong nhóm sao?
Nghe có vẻ là một lời đề nghị hấp dẫn đấy chứ.
“Chà, nghe có vẻ là hay đấy.”
“Đúng không? Lương theo giờ ổn mà công việc cũng hợp lý nữa.” Nanase mỉm cười đầy tự hào.
Tôi thầm nghĩ, khi vui vẻ thì trông cậu ấy thật sự dễ thương.
“Tớ sẽ đi xem thử rồi mới quyết định có nhờ cậu giới thiệu hay không nhé.”
Dù sao thì tôi cũng không muốn đi phỏng vấn ở một quán cà phê mà mình chưa từng đặt chân đến bao giờ. Thế nên tôi mới trả lời như vậy.
Dù sao cũng không phải thứ tôi có thể bắt đầu ngay lập tức.
Trong lúc đó, Hoshimiya vẫn còn bàng hoàng vì Nanase giấu thông tin quan trọng này.
“Này, Hikari? Cậu định dỗi đến bao giờ thế?” Nanase hỏi.
Sau một lát im lặng, Hoshimiya buồn bã đáp.
“Cậu giấu chuyện đi làm thêm vì không muốn tớ đến quấy rầy, vậy mà lại dễ dàng nói với Natsuki-kun vì cậu ấy đang tìm việc. Thế thì tớ làm sao mà vui nổi chứ?”
Nghe cậu ấy nói vậy, tôi buộc phải đồng tình.
Khoan đã… Hả?!
C-Cậu ấy thấy mình phiền phức sao?!
“Tớ định nói với cậu thôi mà. Dĩ nhiên là sẽ nói! Chỉ là lúc đó tớ thấy thời điểm chưa thích hợp thôi.”
Nanase nói điềm tĩnh, vừa xoay xoắn mái tóc đen óng của mình trên ngón tay.
Phong thái lạnh lùng như thường lệ. Không hề tỏ ra hối lỗi chút nào… Tôi vội lắc đầu, gạt phăng dòng suy nghĩ đang đi quá xa.
Ách, đừng có nghĩ lung tung nữa! Mình lại bị cuốn theo nhịp của cậu ấy rồi. Tệ thật.
“Cảm ơn quý khách đã chờ!”
Một nhân viên mang đồ ăn chúng tôi mong đợi đến. Món ăn nóng hổi xuất hiện đã kịp thời cắt ngang bầu không khí gượng gạo. Sau đó, chúng tôi vừa ăn vừa tán gẫu về lớp học và những chuyện vặt vãnh.
Khi cuộc trò chuyện lắng xuống một chút, Hoshimiya tiếc nuối nói.
“Chắc tớ cũng nên về thôi.”
Cậu ấy chắp tay xin lỗi.
“Xin lỗi mọi người nhé. Gia đình tớ nghiêm khắc với giờ giới nghiêm lắm…”
“Ồ, đã bảy giờ rồi sao? Tớ còn chẳng để ý luôn. Nhanh thật đấy.” Tôi ngạc nhiên đáp.
Chúng tôi đã trò chuyện suốt ba tiếng đồng hồ. Đúng là khi vui vẻ thì thời gian trôi nhanh thật. Dù Hoshimiya đã nói với bố mẹ là đi ăn tối nhưng họ sẽ lo nếu cậu ấy chưa về trước tám giờ.
“Được rồi, vậy hôm nay giải tán tại đây thôi. Mai tớ cũng có buổi tập nữa.” Reita chốt hạ.
Theo lời cậu ấy thúc giục, chúng tôi ai về nhà nấy, kết thúc một buổi cuối tuần thật trọn vẹn.
Thực lòng mà nói, từ tận đáy lòng, tôi thầm ước... giá mà mình lại được cùng mọi người cười đùa vui vẻ như thế này thêm một lần nữa.
Doria Milan: Cơm đút lò với sốt trắng, thịt và phô mai. Spaghetti: Mì Ý trộn sốt (như cà chua, carbonara…).