Trò chơi thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết của Haibara

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Vol 1 - Chương 2.7: Những ngày như mơ

Chương 2.7: Những ngày như mơ

Năm ngày sau, vào ngày thứ Năm sau giờ học, Nanase bước tới bàn tôi sau khi đã dọn xong cặp. 

“Vậy thì bọn mình đi thôi nào, Haibara-kun.”

Chỉ mình tôi hay mọi người đều giật mình khi cậu ấy bước tới vậy?

“Ừm.”

Tôi khẽ gật đầu, đẩy ghế đứng dậy và bước theo sau Nanase.

Liếc mắt nhìn quanh, bốn thành viên còn lại trong nhóm đã về câu lạc bộ của họ ngay khi giờ sinh hoạt vừa dứt. Ngay cả Hoshimiya cũng đi thẳng vào câu lạc bộ văn học.

“Cậu sẽ phải phỏng vấn một chút, nhưng cũng chỉ là thủ tục mà thôi.” Nanase giải thích. 

Chúng tôi đang bước về phía Café Mares. Hôm nay là ca trực của cậu ấy, còn tôi thì đến với tư cách ứng viên xin việc.

Thú thật thì kể từ sau buổi đi chơi hai ngày trước, tôi thường xuyên một mình mò mẫm đến quán cà phê này. Cái không gian yên tĩnh, trầm lắng ở đó hợp với tôi đến lạ. Chẳng thế mà tôi mới chủ động nhờ Nanase giới thiệu vào làm.

“Với tính cách cậu, tớ tin rằng cậu sẽ vượt qua phỏng vấn dễ dàng thôi Haibara-kun.”

“Nếu được vậy thì tốt quá.”

Tôi tự hỏi, rốt cuộc Nanase đã nhìn thấu được bao nhiêu phần con người thật của tôi rồi? Tôi thừa biết cái bản chất thật của mình chẳng có lấy một điểm sáng nào để gây ấn tượng với những người tuyển dụng cả. 

Dù bây giờ tôi có thể xoay xở được, nhưng vết sẹo tâm lý từ kiếp trước đâu dễ phai mờ. 

Khi bị từ chối ở ba mươi công ty khác nhau, tôi từng tự hỏi có nên đào một cái hố để chui vào không. Dù sau cùng cũng vớt vát được một lời mời làm việc không chính thức. Không sao cả, giờ tôi có thể làm lại quá khứ nên không còn hối tiếc gì nữa.

“Vậy họ cần người giúp ở bếp à?” Tôi hỏi.

“Bên phục vụ cũng quan trọng, nhưng trong bếp đang thiếu người trầm trọng hơn.” Nanase đáp.

“Thế còn Nanase, cậu thường làm vị trí nào vậy?”

“Tớ làm ở khu vực phục vụ. Nói ra thì chẳng có gì đáng tự hào nhưng tớ nấu ăn dở tệ đấy nhé.”

“Hả? Ngạc nhiên thật đấy.” 

“Lạ lắm sao?”

“À thì… tớ cứ tưởng cậu như kiểu gì cũng làm được hết ấy.”

“Mọi người cứ hay đồn thổi quá lên thôi. Chứ tớ cũng là con gái bình thường mà. Có chăng thì biết chút trà đạo với thư pháp do bị nhà bắt học từ bé thôi.”

“Ừ, dạo gần đây tớ cũng dần hiểu hơn về cậu.”

Nanase có vẻ lưỡng lự một chút rồi nói. 

“Tớ không hài lòng khi cậu đồng ý dễ dàng như vậy nhé.”

“Cậu khó chiều thật đấy!” Tôi bật cười bó tay.

Nanase đưa tay lên che miệng. Một cử chỉ nhỏ thôi nhưng vừa thanh lịch lại vừa đáng yêu đến lạ lùng.

Nanase à… Cậu cứ như vậy chắc tớ sẽ phải thần tượng cậu mất! Bề ngoài thì tỏ ra lạnh lùng nhưng thực ra bên trong thì bình thường như bao người khác. Sự tương phản chết người này… có thật là tồn tại trên đời không đấy?!

“Được rồi, bọn mình đi thôi nào.” 

Nanase bắt đầu bước đi thì khựng lại. Nhận ra ánh mắt tôi đang dán chặt vào mình, cậu ấy khẽ nghiêng đầu.

“Hửm? Có chuyện gì sao?”

Khoảng cách giữa vẻ nghiêm trang trên khuôn mặt và cái nghiêng đầu dễ thương của cậu ấy thật dễ khiến người ta tan chảy.

“À, ừ… không có gì đâu.”

Nguy hiểm quá… tôi lỡ nhìn cậu ấy chằm chằm hơi lâu rồi. Cảm giác như mình đang dần biến thành một otaku thần tượng cho Nanase vậy.

Nhưng mà đính chính nhé, tôi không có ý định hẹn hò hay yêu đương gì đâu, hiểu không? Nói sao nhỉ… tôi chỉ muốn thần tượng cậu ấy thôi. Thôi quên đi, tóm lại là tôi chỉ mong cậu ấy được hạnh phúc là đủ mãn nguyện rồi.

Nanase vẫn thong thả trò chuyện, hoàn toàn không hay biết trong đầu tôi đang diễn ra những suy nghĩ kỳ quặc gì. 

“Haibara-kun, cậu định ứng tuyển vào vị trí đầu bếp à?”

“Ừ. Thật ra làm phục vụ cũng được thôi nhưng nghe nói bếp đang thiếu người nên tớ cũng sẵn sàng.” 

Thật ra tôi làm gì cũng được thôi, nhưng nếu phải chọn thì tôi thích làm bếp hơn. Đơn giản vì tôi là một kẻ hướng nội chính hiệu, việc phải trưng ra nụ cười công nghiệp và giao tiếp với người lạ cả ngày đúng là cực hình.

“Cậu nấu ăn giỏi cỡ nào vậy?”

“Giỏi sao? Cũng hơi khó trả lời thật.” Tôi do dự một chút. 

Thực ra hồi sinh viên sống một mình, tôi rảnh rỗi lắm nên toàn tự mày mò học nấu ăn. Cứ lên YouTube xem, tra công thức trên mạng rồi lôi bếp ra nấu mỗi ngày. Vì cơ bản là tôi lười ra ngoài, chỉ đi học rồi về thẳng nhà nên thời gian dư dả vô cùng.

Mọi người cứ bảo nấu nướng vất vả, nhưng với tôi thì việc phải bước chân ra đường mới là cực hình! Được ở nhà cả đời mới là chân lý sống.

Nanase gật đầu vui vẻ trước câu trả lời của tôi, chẳng biết trong đầu tôi đang nghĩ gì. 

“Heh, tớ hiểu ý cậu mà.”

“Tớ nghĩ mình đủ sức xoay xở với thực đơn quán cà phê. Ở nhà tớ cũng hay tự nấu, dù thất bại không ít lần nhưng chắc cũng gọi là biết làm ra món ăn được.” 

Hồi đại học tôi từng làm thêm ở quán cà phê nên có thể nấu hầu hết món trong menu và làm phục vụ nữa.

“Ồ? Nghe giọng cậu tự tin gớm nhỉ. Vậy là tớ có quyền mong chờ rồi đây.”

“Nhưng mà liệu tớ có cơ hội trổ tài nấu ăn cho cậu ăn không đây, Nanase?”

“Có chứ. Tớ sẽ ghé ủng hộ với tư cách là khách hàng...”

Cậu ấy dừng lại một nhịp, nở nụ cười tinh nghịch.

“...Nhưng chắc là tớ sẽ canh đúng ca làm của cậu để đến thôi.”

***

Khi đến Café Mares, cuộc phỏng vấn thuận lợi và tôi đã đậu mà không gặp vấn đề gì. Chúng tôi cũng bàn về ca làm nên tôi sẽ đến ba lần mỗi tuần sau giờ học, từ 6 giờ tối đến 10 giờ tối. Thứ Bảy sẽ được gọi đi làm nếu cần.

“Vậy thì, bác trông cậy vào cháu bắt đầu từ tuần sau nhé.” Quản lý nói 

Ông là một bác trai lớn tuổi trông rất hiền lành, nụ cười nhẹ nhàng khiến người đối diện cảm thấy thật dễ chịu. Tôi mừng vì quản lý không đáng sợ, làm việc dưới trướng một người sếp khó tính chỉ khiến cái đứa hay lo âu như tôi cuống quýt rồi mắc lỗi thêm thôi.

“Ô kìa! Ở đâu ra cậu nhóc đẹp trai thế này? Nhân viên mới hả?” 

Bất chợt, một giọng nữ lanh lảnh vang lên. Một cô gái tóc vàng bước vào quán trông vô cùng tự nhiên như thể đang đi trong nhà mình.

Sinh viên đại học sao? Nhìn cái phong thái tự tin kia thì chắc chắn là đồng nghiệp rồi.

“Vâng! Em sẽ bắt đầu làm từ tuần sau ạ. Em tên là Haibara Natsuki.”

“Rất vui được gặp em, Natsuki-kun. Chị là Kirishima Mika, đang là sinh viên năm nhất.” 

Vừa nói, chị ấy vừa đưa tay ra bắt lấy tay tôi lắc một cách nhiệt tình.

Tôi biết rồi… Đây là cách một người hướng ngoại bắt chuyện bằng tiếp xúc vật lý!

“À đúng rồi, đây là người mà bé Yuino muốn giới thiệu vào làm đúng không?” Kirishima-san như chợt nhớ ra điều gì đó, quay sang hỏi.

Tôi chưa kịp trả lời thì Nanase lên tiếng trước. 

“Đúng rồi ạ, đó là Haibara-kun.” 

Kirishima-san liếc nhìn Nanase đầy ẩn ý, rồi ghé sát vào tai tôi thì thầm với nụ cười ranh mãnh. 

“Nhân tiện này, em là bạn trai của bé nó hả?”

“Em nghe thấy đấy nhé. Cậu ấy không phải bạn trai em đâu.” Nanase thở dài thườn thượt từ quầy pha chế.

“Chị có hỏi em đâu, chị đang hỏi cậu nhóc này mà. Đúng không nào, Natsuki-kun?”

“Tiếc là em không phải bạn trai cậu ấy. Dù thú thật là em cũng muốn có một cô bạn gái như Nanase lắm.” 

“Ồ hố? Hừm hừm? Nghe thấy chưa hả, Yuino?” Kirishima-san có vẻ đang vui.

Hả? Khoan đã… mình chỉ định trả lời thành thật cho xong chuyện thôi, nhưng sao nghe lại có vẻ… hơi kỳ cục thế nhỉ?

“Thế thì sao chứ? Chị đừng có trêu em giùm cái!” Nanase đáp, vẫn quay lưng và tiếp tục dọn dẹp.

“Này, Kirishima! Đừng có bắt nạt nhân viên mới nữa. Mau thay đồ rồi vào làm việc đi.”

Tiếng bác quản lý vang lên cứu nguy kịp thời.

“Vâng~” 

Kirishima nói rồi đi vào phòng nhân viên.

Thấy Nanase vẫn đang bận rộn, tôi nghĩ mình cũng không nên nán lại làm phiền thêm.

“Vậy thì, tớ về trước nhé Nanase. Hẹn mai gặp lại.”

“Ừ, hẹn gặp lại.” 

Cậu ấy đáp, giọng điệu đã trở lại vẻ bình thản thường ngày rồi nói thêm một câu nhỏ nhẹ.

“Ngày mai… cùng cố gắng nhé.”

Vậy coi như đã xong rồi. Tôi đã chính thức có một công việc bán thời gian. Bắt đầu tuần sau, tôi sẽ trải nghiệm việc cân bằng học cấp ba và đi làm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!