“Hừmmm.”
Về đến nhà, tôi bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ.
Rắc rối to rồi! Ngày mai mặc gì bây giờ? Ở trường thì còn có đồng phục che được gu ăn mặc tệ hại của tôi nhưng mai là cuối tuần, phải mặc đồ riêng. Mà trong tủ toàn áo phông cùi và quần cũ từ hồi cấp 2. Tôi tuyệt đối không muốn xuất hiện trong mấy bộ đó!
“Chắc phải đi mua quần áo thôi.”
Không phải khoe chứ, tôi đúng kiểu chuyên gia thời trang... À nhầm, thảm hoạ thời trang thì đúng hơn.
Suốt 4 năm đại học tôi vẫn toàn mặc đồ tự chọn, ít nhất cũng rút ra được đâu là phong cách an toàn. Mà thật ra những gì tôi làm toàn học theo mấy YouTuber thời trang thôi.
Vấn đề là bây giờ đang ở quá khứ 7 năm trước. Dù tôi thấy ổn thì biết đâu gu ăn mặc lại thành quê mùa ở hiện tại thì sao. Trời ạ, phải làm gì đây?
Trong khi tôi đang vắt óc suy nghĩ thì điện thoại reo lên. Một số lạ nhưng tôi vẫn bấm nghe.
“Alo?”
“Natsuki đó hả? Tớ đây.”
Một giọng quen thuộc vang lên từ đầu dây.
“Miori à? Có chuyện gì vậy? Mà sao cậu lại có số của tớ?”
“Tớ hỏi Namika-chan đó.”
“À phải rồi! Cậu và em gái tớ đều là bạn mà.”
Tôi hoàn toàn quên mất chuyện đó. Giống như lần trước, Namika và Miori thường xuyên tán gẫu với nhau.
“Mà sao cậu xin con bé số tớ làm gì?”
“Tớ muốn điều tra chút thôi mà. Cậu biết đấy, về Reita-kun của tớ.”
"Từ bao giờ cậu ấy thành sở hữu của cậu rồi?”
“Đừng quan tâm tiểu tiết. Ra ngoài gặp tí đi?”
“Không nói qua điện thoại được à?”
"Ừ thì, cũng được nhưng mà nhà hai đứa mình gần nhau thế kia, gặp trực tiếp chẳng nhanh hơn sao?"
“Ờ, cũng được thôi.”
Tôi đồng ý rồi đi ra khỏi nhà.
Tôi chỉ mặc mỗi bộ đồ thể thao, nhưng nghĩ gặp Miori thì chắc cũng ổn. Với lại bây giờ tôi cũng chả còn bộ nào tử tế hơn.
“Ra công viên được chứ?”
“Được. Thực ra tớ đang ở đó rồi.”
Tôi vẫn giữ máy với cậu ấy và chẳng mấy chốc đã tới công viên. Miori đang ngồi trên xích đu, ánh hoàng hôn nhẹ nhàng phủ lên cậu ấy như một lớp voan mỏng.
Tán lá của những cây hoa anh đào đã chuyển sang màu xanh non, rung rinh trong gió chiều.
“Eo, nhìn cậu lôi thôi quá.” Miori vừa nhìn thấy tôi liền nói ngay.
“Đấy là câu đầu tiên cậu nói à? Đồ thể thao thì có gì xấu chứ!”
Hơi tổn thương đấy!! Tinh thần tôi bây giờ mong manh như thuỷ tinh vậy!
“Thôi được rồi, nhưng mặc đồ thể thao để gặp con gái thì... Cậu nghiêm túc đấy à?”
“Tớ đâu có đồ nào khá hơn. Đây là bộ ổn nhất tớ có rồi đấy.”
“Cậu đùa hả?”
Miori cau mày, tỏ vẻ như muốn lùi ra xa.
Tuy nhiên, tôi phải thừa nhận cậu ấy trông khá ổn trong bộ đồ thường ngày. Một chiếc áo blouse ren trắng nữ tính và quần jeans ôm vừa vặn.
Nhìn kỹ lại, đúng là đáng yêu thật. Tôi vốn quen với hình ảnh cậu ấy trong bộ đồng phục nên sự khác biệt giữa dáng vẻ quen thuộc đó với trang phục hôm nay khiến cậu ấy càng nổi bật hơn. Thôi thì... cứ thừa nhận vậy đi.
Ngày xưa hồi tiểu học, Miori dễ bị nhầm là con trai bởi mái tóc ngắn và toàn mặc đồ tomboy, quần short, áo rộng, ưu tiên dễ vận động.
Có khi nhờ cậu ấy tư vấn thời trang cho mình cũng hay. Dù gì tôi cũng đâu định cung cấp thông tin cho không.
“Tớ sẽ kể cho cậu về Reita nhưng có một điều kiện.”
"Hừm? Được chứ, chuyện gì thế? Mới gặp rắc rối gì rồi à?" Miori nghiêng đầu hỏi với vẻ thắc mắc.
Có cần nhấn mạnh chữ ‘mới’ thế không… Tôi nghĩ thầm rồi nói.
“Cậu biết đấy. Thật ra mai tớ sẽ đi chơi với bọn họ nhưng mà…”
“À hiểu rồi. Cậu không có gì để mặc, đúng chứ?”
Miori như thể cười nhạo tình cảnh của tôi.
“Tớ mà tự chọn thì chẳng biết hậu quả sẽ ra sao. Thế nên, làm ơn xin cậu hãy giúp tớ.”
“Ngày mai cậu đi chơi á? Vậy thì hôm nay phải xoay sở thôi. Tuy chúng ta có hơi gấp nên tớ nghĩ tốt nhất là ghé Unislo ga đây chọn vài bộ. Đơn giản, an toàn, hơi nhàm chán nhưng ổn.”
“An toàn và nhàm chán thì quá tốt rồi.”
“Ừm, được thôi. Vậy đi luôn, tớ không muốn về muộn quá.”
Hai đứa rời công viên, đi bộ chừng mười phút đến Unislo gần ga. Tôi tưởng cậu ấy sẽ nhân cơ hội hỏi chuyện về Reita nhưng Miori lại mải nhắn tin trên RINE. Thế là chúng tôi cứ lặng lẽ đi cạnh nhau.
Miori vẫn đối xử với tôi như xưa nhưng tôi chẳng biết quan hệ hiện tại thân thế nào. “Chị đại nhỏ” ngày nào từng kéo cả lũ chạy khắp nơi giờ đã thành một thiếu nữ thực thụ. Tôi thật sự không thể quen được với sự thay đổi này.
Chưa kể đến khoảng trống khổng lồ do ba năm cấp hai mà hai đứa thậm chí chưa từng nói chuyện. Trước đây, tôi chẳng bận tâm gì đến sự im lặng giữa hai đứa nhưng giờ nó lại khiến tôi thấy ngượng ngùng đến lạ.
“Chúng ta không thể quay lại ngay như hồi trước được đâu.”
Miori khẽ nói, như thể đọc được suy nghĩ trong tôi.
Biểu cảm kinh ngạc hẳn lộ hết lên mặt tôi.
“Đoán trúng rồi nhỉ? Cậu lúc nào cũng dễ đoán thật.”
Miori nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Là vì ở cạnh cậu tớ mới thoải mái vậy.” Tôi lẩm bẩm.
Khi ở với Miori, tôi hay thả hồn suy nghĩ mà chẳng cần chú ý đến thế giới xung quanh. Còn khi ở cùng Tatsuya và nhóm bạn, tôi luôn phải dè chừng để không tỏ ra quá trầm lặng vì sợ làm tụt không khí chung. Nhưng với Miori, người đã quen tôi từ lâu, tôi chẳng cần phải giả vờ gì cả.
“Thế màn ra mắt cấp 3 của cậu sao rồi?
“Đừng gói gọn những nỗ lực đẫm nước mắt của tớ thành mỗi cái ‘màn ra mắt cấp 3’ chứ.”
Nhưng nghĩ lại, đúng là khó tìm được từ nào hay hơn.
"Tớ không bao giờ tưởng tượng được rằng chính cậu lại có thể ở trong một nhóm rực rỡ như vậy.”
"Tớ biết tớ không thuộc về đó.”
Miori bật cười, lắc đầu.
"Không đúng đâu. Giờ thì chính cậu cũng khá rực rỡ đấy.”
“Ơ... Hả...”
Tôi vật lộn để tìm từ ngữ phù hợp.
Đừng khen tớ bất chợt thế chứ, tim tớ chịu không nổi đâu!
“Trời, phản ứng ghê quá. Kiểu này thì ai mà thấy cậu lấp lánh cho nổi.”
“Im đi! Tớ không quen được khen thôi.”
Miori khúc khích cười trong khi che miệng. Ngay cả cử chỉ của cậu ấy cũng đã trở nên nữ tính hơn. Có vẻ ba năm là đủ thời gian để một người thay đổi.
“Nhưng nhìn cậu toả sáng ngoài kia cũng vui mà.”
“Đấy, đây là lý do tớ không muốn học cùng trường cấp 3 với người quen hồi cấp 2.”
“Thật không? Không thấy khó chịu à khi chẳng có ai biết rõ con người thật của cậu?” Miori ngước nhìn ánh hoàng hôn, hỏi khẽ.
Tôi im lặng. Tôi chưa bao giờ nghĩ về điều đó trước đây. Nhưng tôi biết có chút sự thật trong lời cậu ấy.
“Tớ là người duy nhất mà cậu có thể dựa vào mà không cần giả vờ, đúng chứ?”
Nghe cái giọng tự tin đó khiến tôi hơi bực nhưng cũng chẳng phản bác được. Vì chính tôi đang nhờ cậu ấy tư vấn thời trang đây còn gì. Đúng thật, Miori có lẽ là người duy nhất tôi có thể nhờ cậy lúc này.
"Tớ nghĩ từ góc nhìn của cậu thì tớ là đồng minh hoàn hảo đấy."
Miori xoay người và đứng trước mặt tôi.
“Đồng minh?”
"Tớ đã nói với cậu rồi mà. Tớ muốn tìm hiểu Reita-kun và gần gũi hơn với cậu ấy. Nên giúp tớ đi. Sẽ dễ hơn cho tớ nếu cậu giúp một tay vì cậu cùng nhóm bạn với cậu ấy mà."
Miori đưa tay ra trước mặt tôi. Nếu tôi nắm lấy bàn tay cậu ấy, mối quan hệ đồng minh của chúng tôi sẽ chính thức được thiết lập.
“Ý cậu là, để đổi lại thì cậu cũng sẽ giúp tớ khi cần?”
“Tất nhiên rồi. Tớ sẽ giúp màn ra mắt cấp 3 của cậu thành công rực rỡ, biến cậu thành tâm điểm luôn!”
“Tớ đâu có muốn thành tâm điểm đâu.”
Tôi chỉ muốn có một tuổi trẻ trọn vẹn. Nói cụ thể hơn, tôi muốn xóa nhòa ký ức cấp 3 nhạt nhẽo cũ kỹ, thay bằng những kỷ niệm rực rỡ sắc màu cầu vồng. Đó chính là lý do tôi bắt đầu lại.
Tôi muốn trở thành một người vui vẻ để kết bạn với Tatsuya, hẹn hò với Hoshimiya và tận hưởng từng ngày với những người bạn mới giống như những gì tôi đang làm bây giờ.
Tôi cố giải thích ý chính đó cho Miori mà không đề cập đến cơ hội làm lại của mình.
"Hiểu chưa? 'Khởi đầu cấp ba' của tớ chỉ là phương tiện thôi, không phải mục tiêu thực sự."
“Ra thế, ra thế.”
Moiri suy nghĩ một lát rồi reo lên.
“Tớ hiểu rồi! Cậu muốn có bạn gái, đúng không?”
“Cậu có nghe tớ nói gì không vậy?”
“Người ta làm màn ra mắt cấp 3 không phải để kiếm bạn gái à? Tớ hiểu mà. Bản thân tớ cũng muốn có bạn trai thật đẹp trai...”
“Tớ thật sự muốn một anh bạn trai nóng bỏng. Rất rất muốn luôn.”
“Thôi đi, đừng miêu tả mấy cái khao khát đó. Cậu đang phá hỏng hình tượng trong sáng của nữ sinh cấp 3 đấy.”
“Dù sao thì, cậu giúp tớ thì tớ cũng giúp cậu tìm bạn gái. Cậu thích một trong ba cô gái kia, đúng không? Ai cũng dễ thương cả.”
Tôi lúng túng không biết trả lời thế nào vì những gì Miori nói quả thực không sai.
“Q-Quay lại chuyện chính đi! Cậu chẳng phải có thắc mắc gì về Reita sao?”
Không vừa ý với màn đánh trống lảng quá lộ liễu của tôi, Miori lẩm bẩm.
“Định đánh trống lảng nhỉ...”
Rồi cậu ấy đổi giọng.
“Ừ thì... chắc là cậu đồng ý với đề nghị của tớ rồi nhỉ? Được chứ?”
Tôi suy nghĩ lần cuối rồi gật đầu.
“Ừm, với tớ thì cũng chẳng có gì bất lợi cả. Vậy thì được.”
Thực lòng mà nói, tôi rất biết ơn vì có thể nhờ Miori giúp đỡ. Nhưng nếu thốt ra điều đó, thế nào cũng khiến cậu ấy được thể mà làm tới nên tốt nhất là giữ trong lòng thôi.
“Hoàn hảo! Vậy thì trước hết, kể cho tớ nghe Reita-kun thích gì nào...”
Miori hứng khởi đến mức gần như muốn nhảy cẫng lên.
Chúng tôi say sưa bàn tán đến mức chẳng nhận ra mình đã tới Unislo từ lúc nào. Cậu ấy moi ra từng chút một tất cả những gì tôi biết về Reita.
“Ờm, tớ cũng đoán trước rồi, nhưng mà... thật sự tất cả cậu biết chỉ có thế thôi á?” Miori thở dài.
“Thì... đúng thế còn gì. Mới vào học được có một tuần thôi mà. Biết được mấy chuyện bề mặt đã là may rồi.”
“Ừm. Thôi thì cứ trông chờ vào tương lai vậy.”
“Cậu thích Reita nhiều đến thế cơ à?”
“Hử? Bảo là thích thì không hẳn. Tớ chỉ hứng thú thôi. Nói chung thì tớ lúc nào cũng để mắt tới mấy anh chàng đẹp trai trong trường. Trai đẹp đúng là tuyệt nhất! Ngắm mãi cũng chẳng chán. Cậu hiểu cảm giác đó chứ?”
Miori cười với nụ cười hơi đáng sợ, rồi bật cười khanh khách khiến tôi cũng hơi lạnh sống lưng.
Con gái thời nay đúng là như bầy sói. Đáng sợ thật!
***
Sau bao vòng vo, cuối cùng Miori và tôi cũng đứng trong Unislo để chọn mấy bộ quần áo bình thường cho tôi.
Sao lại Unislo á? Thì tôi cần quần áo gấp mà tiền lại chẳng đủ để nhắm tới đồ đắt đỏ. Thành thật mà nói với học sinh cấp 3 thì tất cả quần áo đều đắt!
“Chắc tớ nên kiếm việc làm thêm...”
Tôi lẩm bẩm trong lúc nhìn chằm chằm cái áo sơ mi gắn thẻ vài nghìn yên.
“Cậu cháy túi dữ vậy à?”
“Tớ có tiền... nhưng chỉ cần mua xong quần áo là bay sạch ngay.”
“Đúng thật!”
Mỗi tháng tôi đều được cho tiền tiêu vặt, nhưng chắc chắn là không đủ. Tôi lại chẳng tham gia câu lạc bộ nào nên lúc người ta bận rộn thì tôi rảnh rỗi. Đi làm thêm cũng hợp lý đấy chứ.
“Được rồi, để xem xử lý cậu thế nào đây?”
Miori chống cằm, soi tôi từ đầu đến chân.
“Ừm... dáng người cũng ổn rồi. Tớ nghĩ cứ đơn giản lại hợp với cậu hơn. Hồi xưa cậu cũng cao thật nhưng không ngờ giờ vừa gầy đi vừa lên cơ thế này.”
Cậu ấy bất ngờ chạm vào eo tôi khiến tôi giật nảy lên.
“Này! Cậu làm gì thế—”
“Sao? Bộ cậu là con trai mà lại không thích bị chạm à?”
Miori khúc khích cười.
Không cần biết tôi quen một cô gái bao lâu, việc bị chạm vào vẫn khiến tim tôi loạn nhịp. Tôi đã sống kiếp hướng nội còn lâu hơn tuổi hiện tại của mình cơ mà!
“Rồi, để tớ xem nào. Cái này, cái này... và cái này! Mau đi thử đi!”
Miori ôm một đống quần áo rồi đẩy tôi vào phòng thử đồ. Trông cậu ấy vui vẻ như được chơi trò gì đó.
“Được mặc đồ cho búp bê sống vui phết đấy chứ!”
“Cứ coi tớ như búp bê cũng được, miễn là chọn quần áo cho tử tế vào!”
“Cứ để tớ lo. Người mẫu ngon thế này thì kiểu gì cũng đẹp thôi.”
Vừa nói cậu ấy vừa ngân nga giai điệu gì đó. Tôi bán tín bán nghi nhưng chẳng còn cách nào khác ngoài dựa vào Miori.
***
“Xin cảm ơn quý khách đã mua hàng, hẹn gặp lại!”
Nhân viên cửa hàng vẫy chào khi chúng tôi bước ra ngoài.
Lúc hoàn tất thì trời đã tối hẳn. Cả hai tay tôi trĩu xuống vì túi đồ. Tôi mua không chỉ cho ngày mai, mà cả cho những dịp khác nữa. Tổng cộng bay hơn mười nghìn yên. Đau ví thật sự! Nhưng học sinh thì cũng phải có khoản chi tiêu cần thiết thôi.
“Mua nhiều thật đấy...” Tôi than thở.
“Hehe, nhưng mà cũng vui chứ?”
Đúng như cậu ấy nói, tôi thật sự thấy vui khi được thử đủ loại quần áo. Trước đây tôi cứ nghĩ mặc gì cũng chẳng quan trọng, nhưng giờ nhìn mình trong gương với diện mạo khá hơn hẳn thì cũng thấy thích. Giảm cân đúng là đáng công thật.
“Thế ngày mai cậu mặc bộ này hả?”
“Ừ, chắc vậy.”
“Chúc may mắn nhé. Sau cùng cũng chỉ là Unislo thôi nên không đặc biệt thời trang lắm nhưng tớ nghĩ nó trông ổn đấy. Phần còn lại tùy vào tư thế và biểu cảm của cậu. Đừng có gù lưng, phải đứng thẳng ra!”
Miori vừa nói vừa vỗ mạnh vào lưng tôi.
Tôi thường khom lưng lắm, có lẽ vì tôi cao quá. Tốt hơn là nên cẩn thận.
“Nếu có dịp và rảnh rỗi, tớ sẽ giúp cậu chọn đồ sành điệu hơn. Nhưng giá sẽ chát hơn nhiều đấy. Chúng ta thậm chí có thể lên Shibuya hay mấy thành phố lớn khác!”
“Tớ chẳng có nhiều tiền vậy đâu.”
Tôi thở dài, ngước lên bầu trời đêm.
“Có lẽ tớ thực sự nên đi làm thêm.”
Dù đã sang giữa xuân, không khí buổi tối vẫn còn se lạnh.
“Cửa hàng tiện lợi, quán cà phê, nhà hàng gia đình, quán karaoke...”
Tôi vừa đi vừa lẩm nhẩm vài lựa chọn.
“Có khi là hiệu sách cũng được.”
“Hay là cửa hàng quần áo?”
“Thôi ngay. Tớ mù tịt về thời trang, lại còn sợ nói chuyện với người lạ nữa.”
“Bỏ qua khoản thời trang đi, nhưng cậu vẫn còn sợ giao tiếp à? Đúng là khó mà thay đổi bản chất thật nhỉ.”
“Dễ thế thì tớ đâu có vất vả thế này.”
Tôi tiếp tục suy nghĩ về các lựa chọn cho công việc làm thêm. Tôi đã làm ở quán cà phê và nhà hàng gia đình hồi đại học. Nhưng có lẽ sẽ thú vị hơn nếu thử thứ gì đó mới thay vì ở trong vùng an toàn... Hừm. Làm gì đây?
Tôi cảm giác có điều gì đó đáng trải nghiệm từ công việc làm thêm thời cấp ba. Tốt hơn là nên chọn cẩn thận.
Những suy nghĩ ấy cứ lảng vảng trong đầu cho đến khi tôi và Miori chia tay.
