Trò chơi thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết của Haibara

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 132

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Vol 1 - Chương 3.1: Sự hoàn hảo đầy khuyết điểm

Chương 3.1: Sự hoàn hảo đầy khuyết điểm

Trans: Hagghh

---

Đã hai tuần trôi qua kể từ ngày Uta cùng mọi người đến thăm tôi và Nanase tại chỗ làm thêm.

“Được rồi, thế nên bắt đầu từ hôm nay, mọi hoạt động câu lạc bộ sẽ tạm dừng. Các em tập trung ôn thi cho tốt nhé.”

Cuối cùng thì thầy cũng chịu kết thúc bài giảng khô khan dài đằng đẵng ấy và cho lớp tan. Kỳ thi giữa kỳ đang đến gần, chỉ còn vỏn vẹn một tuần nữa là bắt đầu.

Trường Ryomei theo chương trình giáo dục phổ thông của Nhật, tập trung vào việc chuẩn bị học sinh vào đại học. Do đó, chúng tôi sẽ phải kiểm tra chín môn học bắt buộc gồm ngữ văn, văn học cổ điển, lịch sử thế giới, lịch sử Nhật Bản, toán, tiếng anh, vật lý, sinh học và hóa học.

Một danh sách dài dằng dặc nhưng cũng chẳng có gì lạ lẫm ở ngôi trường này. Mấy môn phụ như tin học hay thể dục sẽ thi vào cuối kỳ nên giờ thì cứ gác lại đã.

Chín môn học này sẽ được chia thành ba bài kiểm tra mỗi ngày, bắt đầu từ thứ Hai đến thứ Tư. Thi xong buổi sáng là được về nên trước đây tôi luôn háo hức chạy về nhà để cày Light Novel.

Nhắc đến chuyện này, ký ức đen tối của những mùa thi trước lại ùa về. 

"Thời gian còn dài mà, đọc xíu truyện cũng chả sao đâu." 

Tôi từng tự nhủ như thế và rồi cắm đầu đọc đến tận khuya. Kết quả là tôi bước vào phòng thi với cái đầu rỗng tuếch và trượt bài thi. 

Điều đáng nói là lũ bạn xung quanh lúc nào cũng than thở như "Chết rồi, tớ còn chưa học chữ nào!" hay "Ôi tớ cũng thế!" nên tôi lại lầm tưởng rằng mình cũng an toàn, tạo ra một cảm giác bảo đảm giả tạo.

Đúng là một thời kỳ tăm tối. Khi ấy, tôi cũng chẳng cảm thấy bị phản bội đâu vì suy cho cùng... họ có phải bạn bè thân thiết gì của tôi đâu cơ chứ. Ha ha… ha...

“Áaaa, tớ ghét thi cử! Tớ chẳng hiểu gì hết! Một chữ cũng không!” Uta than phiền từ chỗ ngồi phía trước tôi.

“Đừng lo, vẫn còn cả tuần nữa mà” Tôi liền trấn an.

“Tớ vốn có nghe giảng bao giờ đâu, một tuần làm sao mà nhồi nhét kịp!”

“Tớ nghĩ cậu không nên tự hào về chuyện đó đâu…” Tôi thở dài.

“Uta, cậu thừa biết các bài kiểm tra ở trường này khá khó không? Đã không nghe giảng thì giờ phải tự học nghiêm túc vào. Không là rớt sạch đấy.” Reita lên tiếng từ phía sau tôi.

“Aah, aah! Tớ không nghe, tớ không nghe!” Uta bịt tai và lắc đầu.

Không, thực sự Reita nói đúng đấy. Trước đây tôi cũng từng gặp không ít khó khăn, nhưng vì đã trải qua một lần nên lần này sẽ dễ dàng hơn. Giờ đến lượt tôi phải hỗ trợ mọi người thôi.

“Cuối cùng cũng thoát khỏi mấy buổi tập địa ngục rồi!”

Tatsuya vừa đi tới vừa giơ nắm đấm lên trời ăn mừng đầy phấn khích.

“Cái gì cơ? Tớ thà tập còn hơn là phải ngồi ôn thi đấy! Tatsu, cậu có thấy mình thiếu đam mê với bóng rổ quá không? Đừng có vui ra mặt như thế!” Uta lập tức mắng mỏ.

“Đồ ngốc, cậu chỉ thấy vui vì chưa nếm mùi tập luyện bên câu lạc bộ nam thôi! Nghĩ đến cảnh bị ép tập suốt cả năm mà tớ sởn cả gai ốc rồi…”

“Chết dở, chỉ nhớ lại thôi đã thấy rùng mình rồi.” Tatsuya than vãn.

“Uh, cái đó gọi là ám ảnh luôn rồi đấy?” Tôi chen vào.

“Tớ nói thật đấy, không đùa đâu.” Tatsuya khoanh tay, mặt tái nhợt.

“Cậu tập ngay cạnh sân bọn tớ nên tớ thấy hết rồi, nhưng đừng tưởng bên con gái tập nhẹ nhàng nhé?” Uta phản bác.

“Hả? Cậu nghiêm túc đấy à? Mấy bài tập đó chỉ là trò trẻ con thôi.”

“Cái gì?! Đừng nghĩ tớ sẽ bỏ qua câu đó nhé!”

“Được rồi, được rồi, hai cậu thôi đi nào.”

Reita lại phải đứng ra hòa giải như mọi khi. Liệu hai người này có thực sự hợp nhau không nhỉ? Nhìn ánh mắt căng thẳng giữa họ thì tôi cũng chẳng dám chắc.

Không để không khí chùng xuống, Tatsuya vỗ tay đánh thức cả bọn rồi hớn hở lái câu chuyện sang hướng khác.

"Xong xuôi cả rồi! Giờ thì đi chơi thôi!" 

Giọng cậu ấy quá hớn hở so với tình hình hiện tại. Tatsuya vẫn cười rạng rỡ, hoàn toàn không nhận ra sự im lặng bao trùm lấy cả nhóm. Ngay cả Uta cũng chỉ nở nụ cười đầy khô khan.

Nhận thấy bản thân cần phải lên tiếng thay cho tất cả, Reita đành mở lời với Tatsuya. 

“Ừm, không, chúng ta không nên đi đâu.”

“Hả?! Cậu bị sao vậy? Thế cậu nghĩ thời gian rảnh này dùng để làm gì?!”

“H-Học chứ làm gì nữa?” Hoshimiya bỗng lên tiếng từ đâu đó.

“Học á?”

Tatsuya lặp lại từ đó như thể nghe thấy một ngôn ngữ ngoài hành tinh, nhưng vẻ mặt cậu ta lại cực kỳ nghiêm túc. Sao cậu phản ứng như thể đó là ý tưởng điên rồ nhất vậy?

“Tatsuya, đừng bảo là cậu định đi thi mà không ôn chữ nào nhé?” Reita hỏi vặn lại.

“Ôi dào, Reita! Cậu nghĩ tớ kém đến mức đó sao?” Tatsuya đáp lại bằng một điệu cười khẩy tự tin. 

Chúng tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng cậu ấy lại bồi thêm. 

“Tớ chỉ định lướt qua sách sáng ngày thi thôi mà.”

Hết cứu thật rồi... 

Tôi phải làm gì đó ngay. Nhớ không nhầm thì lần trước Tatsuya cũng y chang thế này. Điểm số của cậu ấy... à mà thôi, tốt nhất là đừng nhớ lại thì hơn.

“Mọi người.”

Reita nhìn ba đứa chúng tôi với vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng thấy.

“Chúng ta phải tổ chức học nhóm thôi. Làm ơn giúp tớ với. Tớ xin các cậu đấy. Làm ơn.” 

Tôi chưa từng nghe ai xin giúp theo giọng nghiêm trọng đến thế. Bất ngờ bởi giọng điệu của Reita; Hoshimiya, Nanase và tôi chỉ biết gật đầu.

***

“Được rồi, bắt đầu từ những chỗ các cậu không hiểu trước nhé.” Reita nói với Uta và Tatsuya. 

Hiện tại, nhóm chúng tôi đang mượn tạm một phòng học trống để ôn thi.

Sáu chiếc bàn được ghép lại thành một bàn lớn để cả nhóm ngồi quây quần. Ban đầu tôi cũng hơi lo, không biết tự tiện sử dụng phòng học thế này có ổn không, nhưng hóa ra Reita đã xin phép giáo viên từ trước. Cậu ấy đúng là chu đáo thật.

Nghĩ lại thì chọn lớp học quả là lựa chọn đúng đắn. Thư viện thì phải giữ im lặng nên tôi khó mà giảng bài được. Lại thêm Uta và Tatsuya vốn khá ồn ào, với tính năng động của hai người này thì kiểu gì bọn tôi sẽ bị mời ra ngoài trước khi kịp học được gì.

“Bảo tớ không hiểu chỗ nào á? Dù cậu có bắt tớ động não xem mình đang hổng kiến thức ở đâu…” Uta quay sang cầu cứu Tatsuya.

“Cậu hiểu ý tớ mà nhỉ?”

“Thì tớ mù tịt đến mức chẳng biết mình đang không biết cái gì luôn!”

…Tôi đồng cảm sâu sắc với câu trả lời đó! Mà khoan, tình hình đang nước sôi lửa bỏng thế này mà hai người họ vẫn giữ được cái không khí tưng tửng ấy á! Đúng là đáng nể thật. 

Trong khi Reita đang chật vật hướng dẫn cặp đôi rắc rối kia thì Hoshimiya và Nanase lại lặng lẽ ngồi học. So với Nanase có thể dễ dàng giải từng bài toán thì Hoshimiya lại đang loay hoay một câu hỏi. 

Đáng yêu quá! Cơ hội tốt để tôi giúp đỡ và kiếm thêm chút điểm thiện cảm đây rồi.

“Hoshimiya, cậu thử đọc kỹ lại đề bài xem. Câu này hơi khác so với câu trước đấy.”

“Hả? À, ừm…”

Hoshimiya dừng bút để xem lại đề. Trong kỳ thi cuối kỳ trước, tôi cũng từng sập bẫy câu này nên nhớ rất rõ.

“A, tớ hiểu rồi!” 

Tôi mở sách giáo khoa toán ra và bắt đầu giải thích một ví dụ.

“Đúng hướng rồi đấy. Chỗ này cậu chỉ cần áp dụng công thức này là ra…” 

Sau khi nghe tôi giải thích, Hoshimiya nhanh chóng nắm bắt được vấn đề. Cậu ấy viết lại công thức và tìm ra đáp án ngay lập tức.

“Tớ làm được rồi nè! Thế này là đúng rồi nhỉ?”

Hoshimiya nghiêng đầu hỏi, ánh mắt vừa vui mừng vừa có chút chưa chắc chắn.

“Ừm, chuẩn không cần chỉnh.”

“Yay! Cảm ơn Natsuki-kun nhiều nhé!”

Chỉ một nụ cười của cậu ấy cũng đủ khiến tôi hoá đá ngay tức khắc.

Hả?! Cái gì thế này? Đây là đâu? Tôi là ai? Bình tĩnh lại nào tôi ơi?

“Natsuki-kun?” 

Giọng Hoshimiya liền kéo tôi về thực tại.

“À… ờ, không có gì đâu.”

“Thật á? Vậy thì tớ làm tiếp nhé.”

Hú hồn… Tôi lén thở phào một hơi dài. Nụ cười vừa rồi của Hoshimiya có sức công phá quá lớn, khiến não bộ tôi tê liệt trong giây lát. Không phải tôi chưa từng thấy cậu ấy cười, nhưng nụ cười dành riêng cho tôi để cảm ơn thế này thì… tôi thề sẽ khắc cốt ghi tâm.

“Đừng bảo là… Natsu… cậu thuộc những người thông minh đấy hả?”

Uta nghiêng người về phía bàn sau khi chứng kiến cảnh vừa rồi.

“Tớ không biết bản thân có phải thông minh đâu, nhưng ít ra tớ cũng chịu khó chú ý nghe giảng.”

“Cái gì?! Thế thì bất công quá!”

“Hả?! Bất công chỗ nào? Đấy là trách nhiệm tối thiểu của học sinh mà!”

“Được rồi, thế thì ngon giải thử bài này xem!”

Uta đẩy một tờ bài tập đến trước mặt tôi.

“Để tớ xem nào…”

Tôi cúi xuống nhìn câu hỏi và lập tức đơ người.

Cái này… đây là bài tập toán cơ bản nhất của cơ bản mà! Chết dở, tình hình này còn thê thảm hơn tôi tưởng tượng nhiều.

Hoshimiya thì khác, cậu ấy nắm vững kiến thức nền nhưng lại lúng túng khi vận dụng. Kiểu học sinh chăm ngoan trên lớp nhưng ít tự luyện đề ở nhà. Cậu ấy đúng là thông minh thật nhưng chỉ là hay mắc lỗi vặt nên điểm số thường dừng ở mức khá, khoảng tầm 70 điểm.

Còn Uta… tôi dám cá là cậu ấy đang đứng trước nguy cơ ăn trọn điểm 0. Cậu ấy thậm chí còn mất gốc cả những kiến thức cơ bản nhất—những câu dễ ăn điểm nhất trong đề. 

“Này hai cậu… Nếu cứ giữ cái thái độ học hành như hồi cấp hai thì toang thật đấy, hiểu chưa?” Reita vừa xoa trán vừa quát Uta và Tatsuya.

Cuối cùng, khi nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của chúng tôi. Tatsuya nuốt nước bọt, giọng trở nên run rẩy.

“Có… có thật là tệ đến thế không? Bài kiểm tra cấp ba khó đến mức nào vậy?”

“Trước hết thì này, Tatsuya, Uta. Hai cậu chỉ đậu kỳ thi đầu vào nhờ nỗ lực tăng điểm phút chót thôi. Tớ đã đoán từ đầu là hai cậu sẽ tụt lại, nhưng tình hình còn tệ hơn vì các cậu thậm chí chẳng chịu chú ý nghe giảng.”

“Đ-Đúng là vậy…” Tatsuya lúng túng thừa nhận. “Đậu được đúng là kỳ tích…”

“Ahaha! Tatsu đúng là ngốc nghếch thật!” Uta cười phá lên.

“Riêng cậu là tớ không muốn nghe câu đó nhất đấy nhé! Ít ra tớ còn làm bài tập về nhà đầy đủ!”

Đến nước này thì hai người họ chỉ đang tranh nhau xem ai ngốc hơn mà thôi. Tốt nhất là tôi không nên can thiệp.

“Thôi ngay trò tranh cãi vô bổ đó và tập trung học đi. Nếu không theo kịp chương trình, hai cậu sẽ bị bắt đi học phụ đạo từng môn và thi lại cho đến khi nào qua mới thôi. Đồng nghĩa với việc bị cấm tham gia mọi hoạt động câu lạc bộ cho đến lúc đó.” Reita lạnh lùng chốt hạ.

“Hả…?” 

Tatsuya nhìn cậu ấy bằng ánh mắt trống rỗng.

“Cậu… cậu thực sự nói thật hả?”

“Ahahaha… không đời nào… chắc cậu đùa thôi nhỉ? Chắc chắn là đùa rồi, nhỉ Reita?” Uta gượng cười, nhưng trong từng câu từ đều lộ rõ sự lo lắng.

Cả hai tái mặt khi nhận ra Reita hoàn toàn không nói đùa.

Tôi bèn lên tiếng, cố gắng đưa cho họ vài lời khuyên dựa trên kinh nghiệm xương máu của mình. 

“Hiện tại, những môn mà nếu không chịu học thì chắc chắn trượt là toán, vật lý và tiếng Anh. Mấy môn còn lại thì nếu cày cuốc một đêm vẫn có thể tạm qua được.”

Reita gật đầu tán thành.

“Lượng bài tập và độ khó của mấy môn tự nhiên không hề đơn giản đâu. Cách duy nhất là phải luyện đề mỗi ngày. Không làm đều đặn thì đừng mơ mà xong hết được. Bắt đầu ngay đi.” 

Dưới áp lực của Reita, cả nhóm bắt đầu lao vào học tập nghiêm túc.

Tatsuya và Uta tập trung cao độ đến bất ngờ. Nhìn cảnh họ vật lộn với từng trang sách, miệt mài giải toán, tôi mới hiểu tại sao họ có thể đỗ vào trường này là nhờ phương pháp học nhồi.

Tuy nhiên, dù học chăm chỉ đến đâu thì họ cũng sẽ gặp những bài không tự giải được.

Giờ thì Reita đang kèm Tatsuya, còn Nanase thì hướng dẫn Hoshimiya. Vậy là… tôi phụ trách Uta sao?

Vốn dĩ vị trí gia sư cho Hoshimiya là của tôi, trước khi bị Nanase nẫng tay trên. Mà thôi, ngẫm lại thì có lẽ họ đã thân nhau từ tận hồi cấp hai rồi. Cái bầu không khí ăn ý đến lạ thường giữa hai người họ rõ ràng là minh chứng cho một sự gắn kết đã được thời gian vun đắp.

“Hừmm…” 

Tôi lầm bầm trong miệng, giả bộ đang chật vật giải quyết bài tập. Thật ra tôi chẳng có việc gì để làm cả, bởi mớ kiến thức toán này tôi đã nắm trong lòng bàn tay từ lâu rồi.

Vấn đề nan giải nằm ở những môn đòi hỏi trí nhớ như lịch sử Nhật Bản hay lịch sử thế giới. Thời gian trôi qua đã quá lâu khiến ký ức về chúng trong tôi gần như phai nhạt hoàn toàn. Nhưng ngẫm lại, chắc chỉ cần một đêm cày cuốc cật lực là đủ để lấp đầy lỗ hổng kiến thức.

Dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang bởi tiếng rên rỉ “Ư hư hư…” đầy đau khổ của Uta. Thấy Uta ôm đầu gục xuống bàn, tôi bèn cất tiếng hỏi.

“Cậu đang kẹt cứng chỗ nào vậy?”

“Natsu, cậu sẽ dạy tớ ư?”

“Đương nhiên. Nhưng phải là khi tớ hiểu bài rồi” 

Cậu ấy trông có vẻ áy náy vì chiếm thời gian học của tôi. Lạ thật đấy, một người ít để ý đến không gian cá nhân như cậu ấy mà lại nhận ra những chi tiết xã giao tinh tế này. 

Chờ đã, có lẽ sự cân bằng giữa gần gũi về thể chất và tế nhị về cảm xúc là bí quyết để trở thành người hướng ngoại được yêu thích chăng? Phải ghi chú lại mới được!

“Đừng lo vậy chứ. Giảng bài cho cậu cũng là cách để tớ ôn lại bài cho bản thân tớ thôi.” 

“Tớ hiểu rồi!” Uta lập tức tươi tỉnh trở lại.

Tôi vốn mù tịt khoản đọc vị người khác, may mà cậu ấy thuộc tuýp người đơn giản dễ hiểu.

“Được rồi, tớ không biết làm sao từ bước này sang bước này…” Uta chỉ bài toán mẫu đang làm cậu ấy bối rối.

Ra là vậy. Cậu ấy đang cố áp dụng máy móc ví dụ mẫu vào bài toán này, nhưng lại mắc kẹt ngay khâu biến đổi công thức. Cảm giác đó, tôi hiểu quá rõ mà.

Đôi khi sách giáo khoa lược bỏ quá nhiều bước trung gian làm người đọc phát điên. Mấy ông tác giả viết sách đúng là đáng ghét, bộ tiết kiệm thêm vài dòng mực thì chết ai chắc?"

“Thực ra, giữa bước này và bước kia còn một bước trung gian nữa, rồi mới ra được công thức trong sách…”

Tôi bắt đầu viết từng bước giải chi tiết ra vở cho Uta. Làm sao để cậu ấy dễ hiểu nhất nhỉ? Có lẽ nên dùng cách tôi từng giảng cho Hoshimiya, hoặc là… 

Đầu óc tôi xoay mòng mòng để tìm cách diễn đạt.

Xong rồi đấy. Cậu hiểu chưa? Tôi ngẩng lên để kiểm tra tình trạng của Uta, nhưng ngay lập tức khựng lại. 

Khoảng cách giữa chúng tôi đã thu hẹp đến mức nguy hiểm từ lúc nào. Gần đến nỗi chóp mũi cả hai suýt chạm vào nhau. Bị đôi mắt to tròn, long lanh ấy nhìn trực diện ở cự ly này khiến tâm trí tôi phút chốc bị tẩy trắng xóa. Mọi suy nghĩ bay biến sạch trơn, tôi chỉ còn biết đứng hình, ngẩn ngơ chìm vào đáy mắt sâu thẳm của cậu ấy.

“Hả?” Tôi thốt lên trong vô thức.

Chúng tôi đã nhìn nhau bao lâu rồi nhỉ?

“À… Ồ, xin lỗi nhé!” Uta nhanh chóng quay lại dán mắt vào phía quyển vở.

Nhìn từ góc nghiêng, tôi thấy má và tai cậu ấy đỏ bừng lên.

Cậu ấy… đang xấu hổ sao? Hay là tôi nhìn nhầm? Có khi nào cậu ấy để ý tôi như một người khác giới? Không, không, bớt ảo tưởng đi! Bị nhìn chằm chằm ở cự ly gần thế này thì ai mà chẳng ngại. Đó chỉ là phản xạ tự nhiên thôi.

Chỉ là… tôi không ngờ một Uta luôn vô tư, hòa đồng lại có lúc để lộ vẻ ngượng ngùng đáng yêu đến thế. Khoảng cách này làm tôi bối rối quá. Tim tôi bắt đầu đập thình thịch. 

Tình huống này… ngượng ngùng thật sự! Tôi chẳng biết phải nói gì, nhưng im lặng thì càng khó xử hơn.

“Ờ, vậy… cậu có hiểu bài chứ?” Tôi ấp úng thốt ra.

“Ưm! C-Có! Cảm ơn cậu nhé!”

Tôi có nghe nhầm không nhỉ, giọng cậu ấy có cao lên so với bình thường?

“Này, nếu chỉ định chim chuột thì ra chỗ khác đi mà làm đi chứ.” Tatsuya càu nhàu. 

Rõ ràng cậu ta đang ám chỉ tôi và Uta vì chúng tôi hành xử khá là kỳ quặc.

Chúng tôi không hề tán tỉnh thật sự, nhưng nếu tôi là Tatsuya thì chắc tôi cũng sẽ thấy khó chịu như vậy.

“Cậu ấy chỉ đang giảng bài cho tớ thôi mà, đúng không?” Uta vội phản bác.

“Ừ… đúng vậy.”

“Thật mà.”

“Thôi, kệ đi.” Tatsuya thở dài. 

Cậu ấy quay lại học trong tâm trạng còn khó chịu hơn.

Tôi trộm liếc sang phía Hoshimiya. Cậu ấy vẫn điềm nhiên giải bài tập, hoàn toàn không để tâm đến bầu không khí bên này.

Mà cũng phải thôi. Chẳng hiểu sao tôi lại nhen nhóm cái hy vọng rằng Hoshimiya sẽ ghen, hay ít nhất là khó chịu khi thấy tôi và Uta thân mật. Rốt cuộc, đó chỉ là căn bệnh đa tình kinh niên của tôi tái phát mà thôi.

Tốt nhất là tôi nên dẹp ngay mấy suy nghĩ vớ vẩn đó đi và quay lại làm tròn bổn phận gia sư cho Uta.

“Sẵn sàng học tiếp chưa?”

“Đương nhiên rồi!”

Tôi lấy lại sự tập trung, bắt đầu giảng giải cặn kẽ. Dù là người hướng nội, nhưng nhờ kinh nghiệm làm gia sư nên tôi khá tự tin trong khoản truyền đạt.

Uta đã chứng minh rằng việc cậu ấy đỗ kỳ thi nhập học Ryomei không hề dựa vào may mắn. Cậu ấy tiếp thu mọi thứ tôi nói một cách nhanh chóng, nhanh đến mức khiến người dạy là tôi cũng phải cuốn theo đầy hứng khởi. Chỉ sau một buổi, toàn bộ kiến thức nền tảng của chương một đã nằm gọn trong đầu cậu ấy.

“Được rồi.” Reita lên tiếng khi nhìn Uta. “Đã đến lúc kết thúc rồi .”

Tôi liếc đồng hồ, kim ngắn đã chỉ vào 8 giờ tối. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã bao trùm từ lúc nào.

“Phải ha. Hikari cũng sắp đến giờ giới nghiêm rồi, chúng ta nên về thôi.” Nanase đồng tình.

"Ừ, tớ phải về trước đây. Hay các cậu cứ ở lại học thêm chút nữa?" Hoshimiya ái ngại nói.

“Tớ thì mệt quá rồi. Dừng ở đây và về thôi. Còn các cậu thì sao?” Reita hỏi.

"Đằng nào cũng đông đủ cả, hay là chúng ta cùng về một thể đi?" Tôi đề nghị. 

Thú thật thì mục đích chính của tôi chỉ là kiếm cớ để được đi về cùng Hoshimiya mà thôi.

“Tớ xin đầu hàng!” Tatsuya than. 

“Tớ không học nữa đâu…” Cậu ấy đứng dậy, ưỡn người. “Ưạaa!”

Tiếng kêu than đầy ồn ào của cậu ta đúng là cách xả mệt mỏi hiệu quả nhất lúc này.

“Tớ cũng bắt đầu thấy thích học toán nhờ Natsu mà.”

Uta ngập ngừng, rồi nói tiếp. 

“Nhưng nếu Natsu về thì tớ cũng về. Một mình tớ ở lại thì chẳng làm được trò trống gì đâu!”

“Ừ… Tớ vui vì giúp được cậu.” Tôi gật đầu, hài lòng với lời khen đó.

Trong lúc thu dọn sách vở, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi.

Hả? Chờ đã… Uta có ý gián tiếp muốn tôi ở lại sao? Cậu ấy nói sẽ về nếu tôi về, nghĩa là nếu tôi không đi thì cậu ấy cũng không rời đi. 

Những người khác đã ra về hết, vậy nếu tôi quyết định ở lại thì chỉ còn lại tôi và Uta học cùng nhau. Phải chăng... đó là điều cậu ấy mong đợi?

Không! Tỉnh lại đi Natsu! Mày lại lên cơn hoang tưởng rồi!

“Được rồi! Về thôi nào!” 

Tiếng reo của Uta cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Cậu ấy hào hứng kéo tay Hoshimiya ra khỏi lớp, đập tan mọi giả thuyết lãng mạn tôi vừa dựng lên.

Đấy, biết ngay mà. Uta đâu phải kiểu người có nội tâm phức tạp đến thế.

"Woa, trời tối đen như mực luôn này. Cảm giác lạ ghê!" Hoshimiya vừa bước ra khỏi cổng trường đã thốt lên đầy thích thú.

"Thật sao?" Tôi ngạc nhiên hỏi lại.

“Ừ, bọn tớ hoạt động câu lạc bộ xong toàn về giờ này nên quen mắt rồi. Ý là cái không khí tĩnh lặng của trường học buổi đêm ấy mà.” Reita đáp.

“À, đúng nhỉ! Nghe hợp lý ghê. Câu lạc bộ văn học tụi tớ chưa bao giờ ở lại muộn đến mức này.” Hoshimiya gật gù hào hứng.

Tôi cứ ngỡ Uta sẽ hưởng ứng sự phấn khích đó, nhưng cậu ấy chỉ mải mê trò chuyện với Nanase. Có lẽ với dân thể thao như họ, chuyện rời trường khi trời tối mịt như cơm bữa.

Thấy Hoshimiya có vẻ hơi lạc lõng giữa niềm vui một mình nên tôi mỉm cười phụ theo.

"Tớ hiểu cảm giác của cậu mà. Trường học buổi đêm toát lên một vẻ gì đó rất thú vị đấy."

“Đúng rồi nhỉ! Tớ cũng thấy thế! Yay, cuối cùng cũng tìm được người cùng tần số rồi!” Hoshimiya reo lên vui vẻ.

Còn với tôi, trải nghiệm này lại gợi cảm giác hoài niệm nhiều hơn là mới mẻ. Nhưng không thể phủ nhận, tôi vẫn thấy cực kỳ phấn khích. Có lẽ vì tôi đang ở cạnh những người bạn này.

“Chụp hình đăng Minsta thôi! Hiếm khi mới ở lại muộn thế này mà!”

Hoshimiya hào hứng nói, giơ điện thoại lên và kéo cả bọn vào khung hình selfie.

Tách.

Nhưng khi xem lại thành quả, cô nàng lập tức kêu trời.

"Hả? Cái gì thế này? Tối om chẳng thấy mặt mũi ai cả!"

"Thì... trời tối đen thế này, cậu không bật đèn flash thì sao mà thấy được." Tôi phì cười nhắc nhở.

Hoshimiya chớp mắt nhìn tôi như kiểu ‘Ờ ha, đúng ghê’ nhưng cuối cùng cậu ấy vẫn quyết định đăng tấm hình mờ tịt đó lên ‘story’ kèm dòng chú thích.

“Kỷ niệm cùng mọi người ở trường lúc tối! Trải nghiệm siêu mới mẻ~! Nhưng mà ảnh tối thui hà lol.”

Tôi mở Story của cậu ấy lên xem và bất giác mỉm cười. Hoshimiya dễ vui vì những điều nhỏ nhặt thế này sao? Mà cũng phải, Minsta là nơi lưu giữ khoảnh khắc, đâu cần lúc nào cũng phải lung linh hoàn hảo. Bức ảnh lỗi này, xem ra cũng đáng yêu đấy chứ.

"Mà này, không phải cậu bảo sắp đến giờ giới nghiêm sao?" Tôi nhẹ nhàng nhắc khéo.

“A chết thật! Tớ quên béng mất! Về nhanh thôi!”

Hoshimiya giật mình, vội vàng chạy đi trước. Cậu ấy đúng là đãng trí thật, nhưng mà… dễ thương ghê.

Vậy là khép lại một buổi học căng thẳng, cả nhóm chúng tôi cùng rảo bước dưới ánh đèn đường để trở về nhà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!