Trò chơi thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết của Haibara

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Vol 1 - Chương 2.8: Những ngày như mơ

Chương 2.8: Những ngày như mơ

Trans: Hagghh

---

Lúc mới bắt đầu sống tự lập, tôi chủ yếu ăn ngoài. Nhưng cứ phải chạy đi mua cơm hoài cũng mệt nên tôi chọn giải pháp nhanh gọn là mì ly. Rồi cũng đến lúc ngán, tôi đành phải tự mình vào bếp.

Nấu cho bản thân thì đơn giản thôi. Muốn ăn ngon thì cứ mua đồ về, cắt thái rồi quăng vào luộc, nướng hay chiên xào. Nắm được mấy cái cơ bản rồi thì chỉ cần để ý canh lửa với nêm nếm sao cho vừa miệng là ổn.

Nhưng đó chỉ là một bữa ăn đơn giản cho bản thân, không thể mang ra phục vụ người khác được. Tôi không ngại nếu món mình nấu thất bại, nhưng thức ăn ở nhà hàng thì khác. 

Tôi luôn tâm niệm rằng, một khi đã nhận lương thì phải phục vụ những món ăn sao cho đáng đồng tiền bát gạo. Hồi mới chân ướt chân ráo vào làm ở quán cà phê cũ, tôi áp lực về chuyện đó kinh khủng. Ở môi trường làm việc thì làm gì có chỗ cho sự ngẫu hứng, mọi thứ bắt buộc phải tuân thủ tuyệt đối theo công thức chứ không được phép nấu nướng tùy tiện.

Nhưng rồi làm tầm ba tháng thì tôi cũng quen dần với công việc. Thực đơn quán cũng ít khi thay đổi nên tôi chỉ cần thuộc công thức là xong. Thậm chí sau này thạo việc rồi, tôi còn thi thoảng lén lút thêm thắt chút công thức riêng mình vào nữa.

“Natsuki-kuuun! Cho chị phần Napolitan nhé.” Kirishima gọi.

“Được, em đến ngay.” Tôi xác nhận và bắt đầu nấu.

Trong khi luộc mì spaghetti trong nồi nước muối, tôi cắt hành tây, ớt chuông và nấm. Tiếp theo, tôi trộn sốt cà chua với các gia vị khác rồi xào các nguyên liệu đã cắt trong chảo. Sau đó, tôi vớt mì ra, trộn với hỗn hợp rau củ và sốt cà chua rồi cuối cùng xào tất cả trên lửa lớn. Một phần Napolitan kiểu Haibara hoàn thành!

Cơ bản thì tôi vẫn làm đúng quy trình, chỉ là gia giảm gia vị lại một chút theo gu của mình. Dù mọi món trong thực đơn của Café Mares đều có công thức chuẩn nhưng họ vẫn cho phép nhân viên được tùy biến đôi chút. Thú thật là tôi khá khoái điểm này. Cảm giác vừa phải tuân thủ khuôn khổ, lại vừa được tự do phá cách... cũng thú vị đấy chứ!

“Kirishima-san, Napolitan xong rồi!” 

“Ồ, nhanh vậy! Em mang ra nhé!”

Ngày đầu tiên đứng bếp, bác quản lý đã nếm thử món tôi làm như một bài kiểm tra nhỏ trước khi được phép mang ra cho khách. May mắn là tôi vượt qua trót lọt mà chẳng gặp chút khó khăn nào.

Chỉ sau hai ngày như thế, tôi được công nhận là nhân viên chính thức, bỏ qua luôn giai đoạn thực tập thông thường. Dù sao thì tôi cũng đã nắm hết quy trình cơ bản rồi.

"Em nấu cừ thật đấy, Natsuki-kun. Có chắc là em chưa từng làm ở quán nào trước đây không thế?"

Kirishima-san vừa hỏi vừa vui vẻ quay lại quầy sau khi bưng đĩa mì Ý Napolitan ra bàn.

Hiện tại trong quán chỉ lác đác vài vị khách. Trái ngược với không khí tất bật lúc cao điểm, những lúc vắng khách thế này nhân viên có thể tranh thủ tám chuyện đôi chút. Đây chính là khoảng thời gian bình yên hiếm hoi trong ngày.

"Chưa ạ, em chỉ hay tự mày mò nấu ở nhà thôi." 

"Thế thì ghê gớm thật! Chị không ngờ tay nghề của em lại được quản lý duyệt ngay tắp lự trong ngày đầu tiên đấy. Em hòa nhập nhanh đến mức... đáng sợ luôn. Yuino này, em khéo chọn người thật đấy, kiếm đâu ra được cậu nhóc thiên tài này hay vậy? Đúng là một ngôi sao mới nổi mà!"

Kirishima-san hào hứng quay sang nói với Nanase, người đang kiểm lại tiền lẻ trong quầy thu ngân.

"Em cũng không ngờ cậu ấy thạo việc đến thế."

Nanase đáp, ngước nhìn tôi với ánh mắt vừa ngạc nhiên lại vừa có chút... thán phục pha lẫn phức tạp.

Ơ? Mình làm gì sai à? 

Nanase tiếp lời, giọng hơi chùng xuống. 

"Tớ đã phải mất cả tháng trời mới nhớ hết việc để được ra phục vụ đấy nhé."

Đôi mắt cậu ấy khẽ nheo lại, nhìn chằm chằm vào tôi vẻ không cam tâm. Nghe giọng điệu thì có vẻ hơi dỗi một chút, nhưng chắc phản ứng thế cũng là bình thường thôi nhỉ?

“Yuino cũng học nhanh mà! Natsuki-kun mới là người ‘dị’ ở đây kìa!”

Tôi biết chị ấy khen tôi, nhưng bị gọi là “dị” bởi một sinh viên đại học sành điệu kiểu đó vẫn thấy… hơi nhói lòng một chút. Mà thôi, ngẫm lại thì mình cũng đúng là một thằng nam sinh cấp ba hướng nội lập dị thật…

“Đúng vậy. Haibara-kun đáng tin cậy lắm. Bác trông cậy cả vào cháu đấy nhé.” 

Bác quản lý vừa nói vừa đi ra từ bếp sau vỗ vào vai tôi đầy khích lệ.

Mọi người khen hơi quá rồi… chứ tôi đã có hai năm kinh nghiệm làm ở quán cà phê mà! Tôi chỉ đang làm mấy việc cơ bản thôi nên thấy cũng hơi bất công. Nhưng nếu nói ra thì lại nghe như bịa đặt thật. Nhưng mà nhìn kỹ tay nghề thì chắc họ cũng thừa hiểu tôi không phải tay mơ rồi.

“Dạ không, cháu thấy mình làm cũng bình thường thôi ạ.” 

“Haibara-kun này, cậu lúc nào cũng khiêm tốn quá mức vậy. Thỉnh thoảng cứ nhận lời khen và tự tin lên một chút cũng đâu có sao.” Nanase nói.

Nhưng nếu tôi tỏ ra tự cao chỉ vì chuyện này thì xấu hổ thật! Tôi có thể là một gã lười biếng, u ám, nhưng ngay cả tôi cũng có vài điểm đáng tự hào. Dù sao tôi cũng sở hữu thêm bảy năm kinh nghiệm so với mọi người cùng tuổi. Đó chính là lợi thế của việc đi xuyên thời gian.

“Không, tớ chẳng có gì đặc biệt đâu. Chẳng qua là tớ nấu ăn được vì có người dạy thôi.” 

Tôi không cố tình tỏ ra khiêm tốn, chỉ là đang cố lấp liếm sự thật bằng một nụ cười trừ.

Ding Dong.

Tiếng chuông cửa vang lên đúng lúc cứu tôi khỏi chủ đề đó. Nanase lập tức ra quầy đón khách. Được rồi, tranh thủ lúc này xử lý đống bát đĩa thôi. Tôi thầm nghĩ rồi xắn tay áo lên.

“Nè nè, Yui-Yui! Bọn tớ đến thăm cậu rồi đây!” 

Một giọng quen thuộc cắt ngang suy nghĩ của tôi.

Ồn ào thật đấy. Tôi nhìn ra cửa, lòng chùng xuống khi thấy một bộ ba quen thuộc. Khách đến lần này là Uta, Tatsuya và Reita.

“Này, Nanase. Natsuki đâu rồi?” Tatsuya vừa hỏi vừa ngó nhìn quanh quán. 

Rồi ánh mắt cậu ta chạm phải tôi đang đứng trong bếp, mắt mở to.

“Ái chà? Cậu làm bếp à?!”

“Để tớ dẫn mọi người vào bàn. Đi lối này nhé.” Nanase lên tiếng cắt ngang sự ngạc nhiên của Tatsuya.

Cậu ấy có vẻ hơi ngượng ngùng nhưng vẫn làm đúng quy trình phục vụ. Tôi hiểu mà, khi bạn bè thân thiết đột nhiên xuất hiện tại chỗ làm, thật khó xử khi không biết nên nói chuyện kiểu bạn bè hay giữ thái đúng tác phong làm việc. Cảm giác đó, tôi rành hơn ai hết.

Tatsuya và Uta mệt mỏi ngồi xuống, trông như thể bị rút cạn hết sự sống vậy.

Thấy vậy, Reita đến gần Nanase và tôi mỉm cười xin lỗi.

“Chúng tớ nghe thấy các cậu nói trong bữa trưa rằng ca làm hôm nay trùng nhau, nên nghĩ rằng sẽ vui nếu ghé thăm các cậu bất ngờ sau buổi tập.” Cậu ấy giải thích, cố gắng làm Nanase nguôi giận.

“Chúng tớ đã làm cậu ngạc nhiên chứ?”

“Chứ sao! Lần sau nói trước đi chứ?” Nanase bĩu môi.

Tôi đang bận trong bếp nên không tham gia nhưng quản lý nhìn thấy rồi nói. 

“Sao cháu không ra chào hỏi bạn bè một chút đi? Bạn của cháu cả mà, đúng không?”

“Dạ? Được luôn ạ?” 

Tôi ngớ người hỏi lại, không tin vào tai mình.

“Ừ, hôm nay chắc không có nhiều khách nhỉ.”

“Cảm ơn bác! Cháu xin phép một lát thôi ạ.”

Tôi cúi đầu cảm ơn rồi lau tay, bước về phía bàn của nhóm Uta.

“Này! Các cậu cố đến đây để giao thêm việc cho tớ à?” Tôi trêu nửa đùa nửa thật.

“Gì cơ? Cậu nói năng nghe phũ phàng thế! Natsu, chẳng lẽ cậu không thấy chút vui mừng nào khi bọn tớ cất công đến thăm sao?” Uta kêu lên.

“Vui vẻ nỗi gì. Mới gặp nhau ở trường cả ngày chưa chán hay sao mà còn mò tới đây?” 

“Muu~!” Uta bĩu môi và phồng má.

“Natsu, rốt cuộc là cậu có vui hay không?!”

“Ừ-Ừm…?”

Tôi ấp úng. Sao cậu ấy lại áp sát thế nhỉ? Gần quá rồi đấy! Bản năng sinh tồn khiến tôi vô thức lùi lại một bước.

“Cậu làm bạn với tớ có vui không? Trả lời thật lòng xem nào!”

Tôi hơi choáng trước cách cậu ấy chất vấn thẳng thừng, vô thức tôi nhìn đi chỗ khác. Tôi gật đầu.

“Thì… ừ, cũng vui.”

“Thế ở trường chơi với bọn tớ cậu thấy vui chứ?”

“Đương nhiên rồi.”

“Vậy giờ cậu đang vui, đúng không?! Vui khi thấy tớ tới đây chứ?!”

Tôi nhìn cậu ấy với vẻ bối rối.

“Ừ… ờ?”

Cái lý lẽ cùn kiểu gì thế này? Nghe nó sai sai nhưng tôi chẳng tài nào cãi lại được!

Mà nói đúng hơn là tôi không nỡ cãi. Nếu giờ tôi buông lời phủ nhận, nụ cười rạng rỡ kia chắc chắn sẽ tắt mất. Cậu ấy đang cười tươi đến mức tôi có cảm giác như nhìn thấy cả ngàn ánh sao lấp lánh trong đôi mắt đó vậy.

Làm sao tôi nỡ lòng nào dập tắt niềm vui đó chứ? Haiz… đúng là tôi vẫn luôn yếu mềm trước mấy thứ lấp lánh này mà.

“Được rồi, cậu thắng. Cứ coi là vậy đi.”

“Yeahhh!” Cậu ấy reo lên sung sướng rồi giơ tay ra đòi đập tay.

“Ừ… ừm!” 

Tôi cũng ráng phối hợp màn đập tay một cái cho xong chuyện, may mà không bị trượt. Thật tình, tôi không thể nào theo kịp cái tần số năng lượng này. Đây đích thị là kiểu “quái vật hướng ngoại”, sức công phá mạnh đến mức khiến người thường như tôi muốn tiền đình luôn.

Sau một lúc, Nanase nhận xét.

“Hai cậu thân nhau thật nhỉ.”

“Đương nhiên rồi! Natsu và tớ cực kỳ thân luôn!” 

Uta đứng dậy và cố vòng tay qua vai tôi.

Này này, đã bảo là đừng có dính sát rạt như thế! Tôi gào thét trong lòng nhưng tay chân thì… vẫn ngoan ngoãn cúi thấp người xuống một chút để cậu ấy khoác vai cho dễ.

Uta đứng quá gần, đến mức tôi có thể cảm nhận được sự mềm mại từ cơ thể cậu ấy. Tôi từng nghĩ cậu ấy phẳng lì nhưng rõ ràng tôi đã nhầm. Cậu ấy đúng là con gái.

Mà lạ cái nữa… sao người cậu ấy thơm thế nhỉ? Rõ ràng là vừa mới tập luyện hùng hục xong cơ mà?

Uta giơ hai ngón tay ra chào Nanase, hoàn toàn không nhận ra sự xáo trộn bên trong tôi.

“Yeahhh! Yui-Yui, chụp cho bọn tớ kiểu ảnh đi!”

“Này, từ từ đã—”

Tách.

Tiếng máy ảnh trập vang lên lạnh lùng trước khi tôi kịp phản kháng.

Chà, tôi cũng không phiền đâu nhưng tim tôi thì chưa kịp bắt nhịp, cần nghỉ chút đã! Với lại, Nanase, cậu chuẩn bị kỹ quá rồi đấy, mở sẵn app camera luôn à?

Bắt gặp ánh mắt trách móc của tôi, Nanase chỉ cười tủm tỉm.

“Tớ nghĩ đây sẽ là một tấm hình đẹp cho Minsta lắm đây.”

“Không chụp kiểu bình thường được à? Tấm này trông hơi…” 

“Hơi sao cơ?” Nanase nghiêng đầu, nụ cười trở nên tinh quái.

À, cái kiểu… ừm… không… Nhìn như tụi tôi đang hẹn hò ấy nhỉ? Hay là tôi đang nghĩ quá? Không biết với người hướng ngoại thì chuyện này có bình thường không nữa?

“Ê nè, Yui-Yui.” Uta mỏ lời.

“Chụp thêm tấm nữa đi! À mà thôi, hay là tất cả chúng ta chụp chung luôn đi!”

“Ồ, ý hay đấy, Sakura-san.”

Nanase nhanh chóng gật đầu tán thành, bỏ mặc tôi vẫn đang rối bời trong mớ suy diễn.

Rõ ràng Uta chẳng mảy may có suy nghĩ đen tối nào như tôi cả. Cậu ấy đơn giản chỉ là muốn lưu giữ kỷ niệm với bạn bè thôi.

“Xích lại đây nào mọi người! Lại gần chút đi!” Uta reo lên, chuyển điện thoại sang chế độ selfie rồi giơ cao.

Tôi buộc phải nép sát vào cậu ấy vì góc máy có hạn. Cả năm đứa chúng tôi chen chúc, đầu tựa đầu để lọt vừa khung hình.

Tách.

Uta chụp xong liền hớn hở gửi ngay tấm ảnh nóng hổi vào nhóm RINE chung của cả bọn.

Điện thoại reo, tôi mở ra xem ảnh. Quả thật, cả năm đứa đều vừa khít trong khung hình. Một niềm vui ấm áp dâng lên khiến tôi khẽ mỉm cười. Cảm giác như khoảnh khắc ấy đã trở thành một kỷ niệm thật đẹp. Trước đây tôi từng nghĩ chụp ảnh chẳng có ý nghĩa gì, nhưng hóa ra… tôi đã nhầm. 

“A! Nhìn kìa, Nhìn kìa! Hikarin nhắn gì nè!” Uta reo lên.

Tôi đóng ảnh và trở về khung trò chuyện nhóm.

Hoshimiya vừa gửi một tin nhắn “Mọi người chơi xấu! Chẳng công bằng tí nào!” kèm theo cái sticker giận dỗi.

“Hả? Nhắc mới nhớ, sao Hoshimiya không đi cùng mấy cậu?”

“Tụi tớ rủ rồi nhưng cậu ấy vướng giờ giới nghiêm của gia đình nên không đi chơi muộn được. Với lại câu lạc bộ Văn học tan sớm hơn câu lạc bộ thể thao nhiều nên chẳng thể nào đi cùng nhau được.” Reita giải thích.

“À, ra là vậy. Cũng tiếc cho cậu ấy thật.”

Uta nhắn lại “Tớ hiểu mà!” cho Hoshimiya.

Đúng là một tình bạn ấm áp.

“Tớ cũng muốn đăng tấm này lên Minsta. Có được không?” Nanase quay sang hỏi ý kiến mọi người.

“À khoan! Nanase, hình như tớ với cậu chưa kết bạn trên Minsta thì phải. Tài khoản của cậu là gì thế?” Tôi sực nhớ ra và hỏi.

“Ồ? Tớ không nghĩ là cậu có dùng Minsta đấy Haibara-kun.”

“Tớ vừa lập nên chẳng có ai theo dõi đâu.”

“Nghe cô đơn dữ vậy! Thôi được rồi, để tớ theo dõi cho cậu.”

“Ah! Tớ cũng nữa! Thêm tớ với!” Uta xen vào.

“Thêm tớ nữa nhé. Còn Tatsuya, cậu không chơi Minsta à?” Reita quay sang hỏi.

“Có chứ, nhưng tớ chỉ xài để xem thôi. Đăng bài thì phiền lắm.” Tatsuya đáp.

Vậy là tôi đã kết nối với mọi người trên Minsta. Trước đó, tôi biết họ đều dùng mà mình thì chưa có nên cũng thấy hơi lạc lõng. Thế là tôi lập tài khoản vài ngày trước.

Chỉ hơi buồn một chút thôi! Thật đấy, chỉ một chút thôi. Dù sao thì bây giờ mấy đứa hướng ngoại nổi tiếng, sành điệu ấy đều tụ tập trên Minsta cả. Hồi trước tôi chỉ theo dõi mấy tài khoản otaku trên Twister thôi...

Dù sao thì, giờ đã có Minsta rồi nên tôi cũng vào xem thử bài đăng mới nhất của Nanase. Dưới bức ảnh năm đứa cười tươi rói là dòng tiêu đề ngắn gọn. 

“Mọi người ghé thăm mình ở chỗ làm nè <3 Cảm ơn cả nhà nhìu nhìu nhoa~~! #CaféMares”

Tôi đơ người mất vài giây rồi thốt lên.

“Cái giọng điệu này... là ai viết thế hả?!”

“Gì... gì cơ? Có vấn đề gì sao?” 

Nanase quay mặt đi với đôi má khẽ ửng hồng.

“Ha ha ha! Yui-Yui trên mạng xã hội cứ như biến thành một người khác ấy nhỉ! Nhìn không quen mắt chút nào.” Uta cười trêu.

“Tớ thì cũng quen rồi, nhưng lúc đầu xem Minsta của cậu ấy thì cũng hơi sốc thật.” Reita cười mỉa mai.

“À! Này, này, Yui-Yui! Thế là bây giờ Natsu đang đứng bếp đúng không?” Uta đột ngột đổi chủ đề.

“Đúng rồi.” 

“Nghĩa là nếu bây giờ tụi tớ gọi món, thì chính tay Natsu sẽ nấu cho tụi tớ ăn hả?”

“Chính xác.”

“Ê này, đừng có tự tiện giao thêm việc cho tớ chứ.” 

“Tiếc quá, tớ lỡ báo với mẹ là hôm nay sẽ ăn tối ở ngoài rồi.” Reita nói.

“Hả?”

“Nên nếu cậu không nấu thì tớ chết đói mất. Làm cho tớ món pasta nào mà cậu tự tin nhất đi, Natsu.”

“Còn tớ thì có cơm tối đang đợi ở nhà rồi, nên cho tớ món gì nhẹ bụng thôi nhé. Cậu làm món gì cũng được, Natsu!” Uta reo lên.

“Tớ thì sao cũng được, miễn là nhiều thôi.” Tatsuya chốt hạ.

“Vào tiệm cà phê thanh cảnh mà cậu đòi ăn cho nhiều vào…” 

Muốn ăn nhiều thì sang Komeda mà gọi chứ. Càu nhàu trong bụng thế thôi, nhưng tôi vẫn quay trở lại bếp với một nụ cười nhẹ.

Tôi liếc nhìn sang bác quản lý, ông chỉ gật đầu cái rụp, ánh mắt ánh lên vẻ dung túng như muốn nói “Bạn cháu mà, cứ thoải mái trổ tài đi!”

Nhà hàng tư nhân đúng là linh hoạt thật. Tuyệt! Có vẻ chuyện này sẽ thú vị lắm đây!

“Được rồi, nên nấu gì đây nhỉ…” Tôi lẩm bẩm, tay bắt đầu lục tìm nguyên liệu. 

Bạn bè đã đến, nên phải nấu món gì thật ngon cho họ mới được. 

Trời ạ, tim tôi đập loạn cả lên. Nấu cho khách lạ thì quen tay rồi, chứ nấu cho bạn bè lại là một trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ. Mà… cũng đúng thôi vì tôi trước giờ làm gì có lấy một mống bạn thân nào. Nghe buồn cười thật, nhưng đời tôi vốn cô độc thế đấy.

“Cậu định nấu món gì vậy?” Nanase tò mò ghé vào hỏi.

“Cứ đứng mà nhìn đi! Tớ sẽ thể hiện cho mà xem.”

“Tớ thì sao cũng được, nhưng đừng có cao hứng quá mà biến tấu lung tung kẻo bị bác quản lý mắng đấy nhé.”

Cậu ấy nói đúng. Tôi không thể đi quá xa so với thực đơn gốc, còn phải tính đến chi phí nữa. Hơn nữa, trong quán vẫn còn vài vị khách khác, tôi không thể chiếm dụng bếp quá lâu cho việc riêng được.

Hừm... Được rồi, trong đầu đã nảy số. Bắt đầu thôi!

Nanase lần lượt bưng những đĩa thức ăn nóng hổi tôi vừa hoàn thành ra bàn.

“Wow! Trông ngon ghê!” Uta reo lên thích thú.

Cậu ấy vẫn ồn ào như thường, nhưng khách khác đã rời đi nên tôi nghĩ cũng được.

Với Reita, tôi nấu pasta hải sản vì cậu ấy nói muốn ăn pasta. Uta thì mê đồ ngọt nên tôi làm pancake phủ đầy kem tươi. Còn Tatsuya chỉ quan tâm đến số lượng nên tôi chuẩn bị cho cậu ấy một phần omurice thật lớn.

Tôi chỉ thêm một chút “chất riêng” của mình vào các món có sẵn nhưng vẫn nấu theo đúng cách tôi thích. Không biết có hợp khẩu vị mọi người không nữa… Aaaa… hồi hộp chết mất! 

Tôi nín thở quan sát từ xa. Uta là người đầu tiên cầm nĩa. Cậu ấy đưa một miếng vào miệng, chớp mắt vài cái vẻ ngạc nhiên. Rồi miếng thứ hai, thứ ba… Cậu ấy cứ ăn trong im lặng. 

Tôi bắt đầu cầu nguyện trong lòng. Tatsuya và Reita cũng cầm muỗng nếm thử, tim tôi như muốn nhảy ra ngoài.

Tôi lấy hết can đảm hỏi. 

“Th… Thế nào?” 

Nhưng không ai trả lời. Chết rồi, dở tệ hại đến thế sao?

“N-Nó...Nó…” Uta ấp úng.

“Nó sao?”

“Nó ngon muốn xỉu luôn á!!!”

“Uta, cậu làm phiền người khác rồi. Đừng có tiếng ở đây chứ.”

Reita liền nhắc nhở Uta đừng làm ồn trong quán rồi quay sang tôi. 

“Nhưng tớ đồng ý với cậu ấy. Ai lại ngờ cậu nấu ngon vậy chứ! Trước tớ cũng từng đến đây, chắc là cậu biến tấu công thức đúng không?”

“Tinh ý đấy. Lần này tớ không làm y hệt công thức của quán đâu, có thêm chút ‘biến tấu’ riêng đấy. Giữ bí mật giùm tớ nhé.” 

Tôi đưa ngón tay lên môi suỵt nhẹ. Chắc bác quản lý dễ tính cũng sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua thôi.

“Ngon quá trời quá đất luôn! Natsu giỏi ghê á!” 

Uta khen nhưng lần này nói nhỏ hơn vì lời cảnh cáo của Reita.

Tôi thấy lòng mình ấm lên khi nhìn mọi người ăn ngon lành như thế. Hóa ra, cảm giác được nấu ăn cho bạn bè và thấy họ vui vẻ… lại hạnh phúc đến thế này sao.

Tatsuya bận ăn omurice nhưng vẫn kịp lẩm bẩm một tiếng “Ngon” giữa lúc đang nhai.

“Tớ cũng muốn thử món của cậu! Tatsu, đút cho tớ một miếng đi!” 

Uta đột nhiên quay sang, mắt sáng rực nhìn vào đĩa trứng vàng ươm của Tatsuya rồi há miệng chờ đợi.

Cậu ấy… bảo Tatsuya đút cho ăn á? Giữa thanh thiên bạch nhật, ngay chỗ công cộng thế này sao? Còn tôi thì chắc là kẻ duy nhất trong nhóm không như thế. Mà, nghĩ kỹ thì hướng ngoại cũng có nhiều kiểu khác nhau nhỉ?

“Hả?”

Tatsuya khựng lại, mặt hiện lên sự túng rồi quay ngoắt đi chỗ khác, vẻ như đang bực bội. 

“Ai mà làm trò xấu hổ thế chứ? Nếu muốn ăn thì tự xúc đi.” Tatsuya nói và đặt muỗng xuống.

Không ngờ thật đấy, Tatsuya mà cũng biết ngại à? Phản ứng cứ như một chàng trai mới lớn biết suy nghĩ vậy.

Uta chẳng thèm để ý mà cầm muỗng lên.

“Được thôi, thế tớ không khách sáo nhé!”

“Um~! Ngon quá đi mất!”

Ba người họ vừa chia đồ ăn vừa nói cười vui vẻ. Tôi nhìn đĩa bánh kếp rồi thoáng nghĩ, món này chẳng hợp gì với mấy món kia cả… Nhưng thôi, kệ đi. Uta vui là được rồi. 

Khi ngẩng lên, tôi thấy Nanase đang đứng bên cạnh, tay cầm ly nước lặng lẽ quan sát. Có lẽ cậu ấy cũng muốn nếm thử một chút. Thế là tôi nảy ra ý định…

Được rồi, thử trêu cậu ấy một chút xem sao.

Tôi vỗ vai Nanase và cười hỏi.

“Muốn thử phải không?”

“Ừ-ừm…” Cậu ấy nghĩ một lát.

“Tớ đang làm ca mà… Biết rồi, để cậu làm bữa tối cho tớ hôm nay nhé.”

“Đương nhiên, không vấn đề gì! Để tớ lo!” Tôi đập tay lên ngực.

Tuyệt thật! Tôi vừa nói chuyện và đùa giỡn với cậu ấy một cách siêu tự nhiên! Thậm chí còn chủ động vỗ vai mà không hề thấy gượng gạo. Hóa ra đây là cảm giác của mấy người hướng ngoại sao?

Tuyệt thật, người hướng ngoại đúng là có thể làm mấy chuyện này dễ như ăn cháo.

Còn tôi thì lại chẳng giỏi trong việc đoán khoảng cách để chạm vào người khác một cách tự nhiên. Chỉ vỗ vai Nanase thôi mà tôi cũng phải lấy hết can đảm, dù chúng tôi khá thân. Nếu lỡ tính sai mà khiến người ta thấy khó chịu thì thật tệ. Tốt hơn hết là tôi nên cẩn trọng.

Sau khi chuyện với Nanase kết thúc, tôi chợt nhận ra một điều. Chẳng lẽ chỉ mình tôi thấy Tatsuya hôm nay yên lặng một cách kỳ lạ hay sao?

Nhưng chưa kịp mở miệng hỏi han, một bàn tay đã chặt nhẹ vào đầu tôi từ phía sau. 

“Này, hai đứa ồn ào quá đấy! Dù vắng khách nhưng vẫn đang trong giờ làm việc mà, tập trung chút đi.” Kirishima-san chen vào nhắc nhở.

“Á, vâng, em xin lỗi.”

Chúng tôi miễn cưỡng quay lại làm việc.

“Này, cậu mới làm ở đây đúng không?” Tatsuya hỏi tôi một cách trầm tư sau khi tôi quay đi.

“Hả? Ừ, đúng rồi.”

“Vậy mà cậu đã làm quen hết mọi thứ rồi…”

“À, à… chỉ là bố mẹ tớ dạy nấu ăn trước rồi thôi mà.”

Tatsuya tiếp tục múc thức ăn vào miệng và nói.

“Nhưng phải công nhận là cậu giỏi thật đấy. Cái gì cậu cũng làm được luôn, Natsuki.” 

Lời khen khiến tôi vui mừng khôn xiết.

Rồi tiếng chuông cửa vang lên báo hiệu có khách mới. Nanase và tôi nhanh chóng quay lại quầy. Ngay sau đó, quán bắt đầu đông dần nên Uta và mọi người cũng rời đi.

Gần mười một giờ đêm, tôi mới về đến nhà sau ca làm. Vừa định tắm rửa rồi ngủ thì điện thoại rung lên. Mở máy ra xem, tôi thấy thông báo từ Hoshimiya. Cứ tưởng là tin nhắn trong nhóm nhắn tin chung, ai ngờ lại là tin nhắn riêng.

Hoshimiya Hikari: Thật luôn hả? Cậu nấu cho mọi người ăn thật á?! (>_<)

À đúng rồi, hôm nay Hoshimiya vắng mặt nên giờ mới hậm hực lên RINE than phiền. Thôi thì cứ trả lời thành thật cái đã.

Natsuki: Uh, đúng rồi đấy. (^_^)

Hoshimiya Hikari: Trời ơi, bất công quá! Tớ cũng muốn ăn thử mà! (T_T)

Natsuki: Thì bữa nào rảnh cậu cứ ghé quán đi, tớ sẽ đích thân vào bếp phục vụ cậu. (◔⌣◔)

Hoshimiya Hikari: Chốt đơn nha! Lần sau tớ chắc chắn sẽ tới đòi nợ! (≧▽≦)

Natsuki: Cơ mà nói trước là cũng không có gì cao lương mỹ vị đâu, đừng có kỳ vọng quá kẻo thất vọng đấy. (¬‿¬)

Hoshimiya Hikari: Nói dối! Tớ vừa xem ‘story’ của Uta-chan rồi nha! Nhìn ngon muốn xỉu luôn á, phát hờn hà! (ಠ_ಠ)

Tôi mở Minsta ra xem, quả nhiên cậu ấy đã đăng 'story' về bữa ăn. Không biết cậu ấy chụp lúc nào nữa. Nhưng mà, trời ạ… ảnh còn đẹp hơn đồ thật luôn. Mấy món ăn trông chẳng khác gì ảnh quảng cáo trên thực đơn nhà hàng cả.

Natsuki: Ồ, tớ thấy rồi. Cậu ấy chụp lén lúc nào mà nhanh thế không biết. (:3)

Hoshimiya Hikari: Nhìn đi nhìn lại mà bụng tớ đang biểu tình đây này. Đói quá đi mất thôi.

Natsuki: Biết ngay mà. Thôi để tớ đi úp ly mì ăn cho nó hợp cảnh đêm khuya vậy.

Hoshimiya Hikari: Ê này, ác quá nha! Tớ đang trong chế độ ăn kiêng đó! (-_-)

Natsuki: Gì cơ? Tớ thấy dáng cậu chuẩn thế rồi còn ăn kiêng gì nữa? (>_<)

Hoshimiya Hikari: Cậu đâu có thấy hết nỗi khổ này được chứ! (◕△◕)

Natsuki: Cơ mà công nhận là mì ly ăn lúc nửa đêm hương vị nó cứ gọi là bá cháy luôn. (✧_✧)

Nói thế thôi chứ tôi cũng chẳng dám ăn thật. Mới giảm được tí mỡ bụng, giờ mà nạp tinh bột vào thì công sức đổ sông đổ bể hết, lại quay về cái thời bụng tròn thì mệt lắm.

Hoshimiya Hikari: Natsuki-kun, cấm cậu ăn đấy nhé! (ಠ_ಠ)

Natsuki: Cậu nghiêm khắc quá rồi đấy.

Hoshimiya Hikari: Ăn đêm không tốt cho sức khỏe đâu.

Natsuki: Ok ok, tuân lệnh. Tớ đầu hàng rồi.

Mấy phút trôi qua vẫn chưa thấy tin nhắn mới. 

Tôi bắt đầu bồn chồn. Mình lỡ nói gì nhạy cảm quá à? Có nên đổi chủ đề không? Đây là cơ hội hiếm hoi được nhắn tin riêng với Hoshimiya, tất nhiên tôi muốn kéo dài thêm chút nữa. Nhưng chắc là cậu ấy chỉ trả lời xã giao cho có thôi.

Đang mải suy diễn lung tung thì màn hình sáng lên. Thông báo "Đã đọc" chuyển thành tin nhắn mới.

Hoshimiya Hikari: Thôi đến giờ tớ phải đi ngủ rồi! Mai gặp lại cậu ở trường nhé! (⌒‿⌒)

Vậy là kết thúc rồi. Tôi biết muộn rồi nên chắc phải đi ngủ thôi… nhưng chẳng hiểu sao trong lòng vẫn có cảm giác hụt hẫng. Cái cảm giác này y hệt như đang ăn bát cơm ngon lành thì bị ai đó giật mất vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!