Trò chơi thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết của Haibara

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 10

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Vol 1 - Chương 2.1: Những ngày như mơ

Trans: Hagghh

---

Đã một tuần trôi qua kể từ lễ nhập học. Hôm nay là thứ Sáu giữa tháng tư, cuối cùng tôi cũng bắt đầu quen với cuộc sống học sinh. Giá mà tôi có thể nói rằng chẳng có gì cần phải làm quen cả, dù sao đây cũng là lần thứ hai tôi bước vào cấp ba rồi. Nhưng sự thật là tôi đã quên quá nhiều thứ, nên mỗi ngày trôi qua đều mang đến cảm giác vừa mới mẻ vừa xa lạ.

Giọng nói đều đều của thầy dạy toán vang vọng khắp lớp hòa cùng cơn gió xuân dịu nhẹ thổi vào từ khung cửa sổ. Mỗi lần tôi liếc quanh lại thấy thêm một người gục đầu xuống bàn chìm vào giấc ngủ. Tiết học thứ sáu cũng là tiết cuối cùng trong ngày, ai nấy đều đã mệt rã rời.

"Bài toán này sẽ là bài tập về nhà hôm nay. Chúng ta kết thúc tiết học ở đây."

Thầy giáo dạy toán nói sau khi nhìn đồng hồ. Và đúng lúc đó, chuông báo hết giờ vang lên.

“Cuối cùng cũng được tự do rồi!” 

Uta ngồi ngay phía trước tôi vươn hai tay lên trời.

"Cậu năng động thật đấy, Uta." 

Tôi ngáp một cái khi đáp lại. Cậu ấy liền quay lại và chống khuỷu tay lên bàn tôi.

“Ngày mai là cuối tuần đó nha! Cuối cùng cũng tới! Tớ chờ lâu lắm rồi ấy! Chán ngấy cảnh ngày nào cũng học rồi! Tớ sẽ chơi bóng rổ cả ngày luôn!” 

Uta reo lên, nhiệt huyết chẳng kém gì hôm cậu ấy gia nhập đội bóng rổ nữ.

“Rồi lại đến thứ Hai, tiết học lại bắt đầu và vòng lặp vô tận cứ thế lại tiếp diễn.” Reita lẩm bẩm sau lưng tôi khi đang xếp sách vở.

“Ê! Đừng phá hỏng tâm trạng người ta ngay lúc này chứ?!” 

Uta ôm đầu, không chịu nổi sự thật tàn nhẫn đó.

“Cơ mà ngày mai cậu còn chẳng được tập được đâu.” 

Tatsuya lên tiếng từ mấy dãy bàn phía xa, mặt nhăn nhó vì không hiểu sao Uta lại hớn hở thế.

Uta chớp mắt ngơ ngác. 

“Ý cậu là gì?”

“Cậu không nghe sao? Ngày mai nhà thi đấu sửa chữa, tất cả câu lạc bộ đều được nghỉ.” Tatsuya giải thích.

“Thầy chủ nhiệm cũng có nhắc trong tiết sinh hoạt mà.” Reita gật gù thêm vào.

“À-Ờ, hình như tớ vẫn nhớ mang máng! N-Nhưng không sao đâu, tớ vẫn có thể tập hôm nay mà!” 

Uta ngẩng đầu, nắm chặt tay tràn đầy khí thế thay vì sụp xuống như tôi tưởng. Rồi Uta chợt nhận ra. 

“Thế thì cuối tuần này tớ chẳng còn gì để làm cả… Giờ biết làm gì đây ta?”

“Uta-chan, cuối tuần này cậu có muốn đi chơi cùng nhau không?” 

Giọng Hoshimiya vang lên từ phía sau, kèm theo nụ cười dịu dàng thường thấy.

“Thật á? Tớ đi liền! Yayyy~ được hẹn hò với Hikarin rồi!"

"Hay là chúng ta cùng đi chơi với nhau đi?" Tatsuya gợi ý. 

"Tớ cũng đang rảnh mà."

"Hààà?! Không được đâu! Tatsu định phá đám buổi hẹn hò của tớ với Hikarin hả?"

"Thôi mà Uta-chan." Hoshimiya can ngăn. 

"Hiếm lắm hai cậu mới rảnh vào cuối tuần thế này. Đi chơi cùng nhau chẳng vui hơn sao?”

"Nếu Hikari đi thì tớ cũng đi. Thứ Bảy tớ rảnh." Nanase bước lại và nói với vẻ thản nhiên.

Cậu ấy bắt đầu xoa đầu Hoshimiya. Sau một tuần qua, tôi nhận ra rằng Nanase chiều chuộng Hoshimiya vô cùng.

Hoshimiya quay sang phía tôi. Lúc đầu tôi thắc mắc cậu ấy muốn gì ở mình cho đến khi nhận ra cậu đang muốn biết liệu tôi có kế hoạch gì vào cuối tuần không.

"Tớ cũng rảnh. Tớ không tham gia câu lạc bộ nào nên Thứ Bảy hay Chủ Nhật đều được." Tôi trả lời ngay.

Hú hồn! Tôi vốn mặc định sẽ chẳng ai bao giờ rủ mình đi chơi cuối tuần cả nên cũng chẳng có ý định mở lời. Đây đâu phải là quãng đời cấp ba ban đầu của tôi nữa, tôi phải ngừng để những ký ức đó chi phối!

“Thế còn cậu thì sao, Reita-kun?” Hoshimiya hỏi.

Reita khoanh tay, vẻ mặt hơi khó xử. 

“Tớ vẫn có tập luyện bình thường cuối tuần nhưng chiều thứ Bảy thì cũng chắc là rảnh.”

Nhà thi đấu sửa chữa chỉ ảnh hưởng đến các câu lạc bộ trong nhà thôi. Reita vốn ở câu lạc bộ bóng đá nên tất nhiên vẫn tập như thường.

“À đúng rồi. Hoshimiya, cuối tuần cậu có hoạt động câu lạc bộ không? Cậu tham gia câu lạc bộ văn học mà, đúng không?” Tatsuya hỏi.

“Ừm, nhưng bọn tớ chỉ sinh hoạt hai buổi trong tuần thôi. Cuối tuần thì tớ rảnh. Cơ mà nếu đi chơi nhiều quá thì mẹ và Yuino-chan sẽ càm ràm mất.”

“Nếu tớ mà để Hikari tự do, điểm số sẽ rớt cái vèo ngay! Tớ phải trông chừng cậu ấy.” 

Nanase khoanh tay, hếch mặt lên đầy kiêu hãnh.

Uta cười to. 

“Ha ha, chẳng khác gì cậu ấy có tới hai bà mẹ vậy đó!”

“Ít ra thì gọi tớ là chị gái cũng được chứ?” Nanase phụng phịu.

Đáng yêu thật… Tôi thầm nghĩ, trông cậu ấy trẻ con như vậy đúng là khác hẳn vẻ trưởng thành thường ngày.

“Được rồi, chi tiết thì bàn sau. Trước hết phải dọn lớp đã.” Reita nhắc nhở.

Sau tiết sáu, lớp chia nhóm để dọn dẹp. Mỗi người một nhiệm vụ như quét lớp, đổ rác, lau bảng… Những người khác đã bắt tay làm việc trong khi sáu đứa chúng tôi còn mải nói chuyện. Lớp tôi toàn học sinh gương mẫu, chưa bao giờ cần ai phải thúc giục cả.

Nghe theo đề nghị của Reita, cả bọn tạm tan ra để lo việc của mình.

***

Chiều hôm đó, khi mọi người lần lượt ra về hoặc đi sinh hoạt câu lạc bộ, tôi bỗng thấy tim đập nhanh một cách kỳ lạ. Hôm nay tôi định rủ Hoshimiya về cùng. Không phải hẹn hò gì đâu, chỉ là muốn hỏi xem cậu ấy có muốn đi chung không thôi. 

Nhưng đúng là bản tính “hướng nội tận xương” của tôi chẳng giúp được gì trong tình huống này. Bắt chuyện với con gái đối với tôi chẳng khác nào thử thách làm rung chuyển cả trật tự vũ trụ. Với mấy người hướng ngoại thì dễ như thở, nhưng với tôi thì…!

Tại sao lại là hôm nay? Có vài lý do. Thứ nhất, một tuần đã trôi qua và chúng tôi cũng dần thân thiết hơn. Ban đầu, tôi phải gom hết sức lực mới có thể nói chuyện trong nhóm, nhưng giờ thì cũng tạm thoải mái hơn khi trò chuyện theo nhóm nhỏ. Không chỉ với Hoshimiya, mà với cả những người khác.

Lý do thứ hai là ngày mai cả bọn sẽ đi chơi cùng nhau nên ít ra tôi có cái để mở lời. Thật ra thì đúng là tình cờ thôi nhưng cũng dễ bắt chuyện hơn hẳn.

Lý do thứ ba liên quan đến thời điểm. Hoshimiya tham gia câu lạc bộ văn học, họp vào các ngày thứ ba và thứ năm nên những ngày đó không thể rủ được. Nói đợi cậu ấy xong sinh hoạt để cùng về thì chắc tôi bị coi là kẻ kỳ quặc mất. 

Thứ Hai và thứ Tư thì Hoshimiya về chung với Nanase. Dù tôi có thể đi cùng nhưng họ là bạn thân từ cấp hai, lại toàn con gái với nhau nên nếu tôi chen vào thì kỳ cục quá.

Nhưng thứ Sáu thì khác. Hoshimiya không có sinh hoạt, Nanase lại có lớp học thêm gần trường nên thế là hai người không về cùng nhau. Đấy là điều tôi rút ra sau cả tuần quan sát, phân tích. 

Này, đừng nghĩ tôi kỳ quái nhé! Tôi chỉ tận dụng khả năng “overthinking” của người hướng nội để nắm lấy quãng đời cấp ba tươi sáng này thôi!

"Ồ? Hoshimiya, hôm nay cậu về nhà một mình à?" 

Tôi giả vờ lên tiếng hỏi từ phía sau hành lang, cố tỏ ra như thể mình chẳng biết chuyện gì đang diễn ra.

Hoshimiya quay lại và mỉm cười dịu dàng khi nhìn thấy tôi. Cậu ấy dễ thương quá! Và không chỉ mình tôi nghĩ vậy. Những học sinh khác trong hành lang cũng bị quyến rũ bởi vẻ đáng yêu của cậu ấy .

“Ừm, hôm nay Yuino-chan bận rồi.”

“Vậy thì chúng ta đi về cùng nhau nhé. Cậu cũng đi tàu điện về mà?”

Tôi căng thẳng đến nỗi tim muốn nhảy ra ngoài, nhưng cố giữ nét mặt bình thản. Không biết nghe có tự nhiên không nhỉ?

“Ừm, được chứ!” 

Hoshimiya gật đầu, nụ cười càng khiến tôi yên tâm. 

“Tớ đi tuyến từ Ryomo về Takasaki. Còn cậu thì sao, Natsuki-kun?”

“Chúng ta sẽ đi cùng nhau đến Takasaki. Sau đó tớ đổi tuyến để đi xa thêm chút nữa.”

“Ra vậy, cậu từ Mizumi đến à. Xa thế chắc cũng cực lắm nhỉ?”

“Một tuần rồi nên tớ quen rồi. Cũng chỉ khoảng một tiếng thôi.”

“Ồ, gần bằng thời gian tớ đi học đó. Sau khi xuống tàu ở Takasaki, tớ còn phải đi bộ một đoạn dài mới về tới nhà. Tớ đang nghĩ chắc nên bắt đầu đi xe đạp ra ga cho nhanh.”

Cứ thế, câu chuyện nhỏ nhẹ của chúng tôi bắt đầu trôi chảy. Khi bước bên cạnh Hoshimiya, tôi chợt nhận ra bọn tôi đang thu hút rất nhiều ánh nhìn. 

Trời ạ, chẳng lẽ ngày nào cậu ấy cũng bị nhìn như thế này sao? Đúng là cái khổ của việc quá dễ thương. Hay là vì cậu ấy đang đi với con trai nên bị chú ý nhiều hơn bình thường? Nghĩ tới đó, tôi mới để ý thấy bao ánh mắt ghen tị đang dồn thẳng về phía tôi.

Ha ha ha! Đám thua cuộc ảm đạm kia, các người sẽ chẳng bao giờ được sánh bước cùng Hoshimiya thế này đâu! Cái cảm giác chiến thắng ngọt ngào này đúng là đỉnh cao của tuổi trẻ!

“Hôm nay tớ thấy bị mọi người nhìn nhiều hơn hàng ngày…” 

Hoshimiya khẽ thì thầm, có chút ngượng ngập.

“Tớ hiểu mà. Đi cạnh cậu đúng là khác hẳn, chẳng trách được. Dù sao cậu cũng là hoa khôi số một trường mình.”

“Thôi mà!! Đừng coi mấy lời của Yuino-chan là thật! Với lại… câu đó đáng lẽ tớ mới là người nói chứ.”

Tôi khựng lại. 

“Ý cậu là sao?”

Tôi cau mày, thật sự không hiểu cậu ấy đang ám chỉ gì.

“Khi tớ đi một mình thì đâu có bị nhìn nhiều thế này. Tớ có phải idol đâu. Họ không chỉ nhìn mỗi tớ đâu mà họ đang nhìn cả cậu nữa đó, Natsuki-kun!”

“H-Họ nhìn tớ á?” 

Tôi choáng váng. Không thể nào! Dù có tập luyện hay chỉnh sửa đầu tóc chút ít thì tôi vẫn chỉ là tôi thôi mà.

“Chẳng phải họ đang nói xấu tớ vì đi cùng cậu sao?” 

“Ra là vậy. Natsuki-kun đúng là kiểu đó nha.”

Tôi trố mắt nhìn cậu ấy.

“Ừm, hiểu rồi. Tớ hiểu cậu hơn một chút rồi đó.”

Báo động đỏ! Tôi chẳng hiểu gì hết! Nhưng trông Hoshimiya vui vẻ thế kia thì chắc cũng không sao? Dù là chuyện về tôi nhưng ngoài chuyện đó ra thì tôi hoàn toàn mù tịt.

“Tớ chẳng hiểu cậu nói gì cả nhưng đi một mình thì không ai để ý tớ đâu.” 

Ừ thì, đôi khi có nghe mấy cô gái thì thầm về tôi thật nhưng mong họ đừng có bàn tán sau lưng tôi nữa! Tôi chỉ là một đứa “vô danh” may mắn trà troonn vào nhóm người nổi tiếng thôi mà!

“Cậu thật sự chậm hiểu ghê.” Hoshimiya bật cười.

“Tớ chậm hiểu á? Không đời nào. Ít ai tinh ý bằng tớ đấy.” Tôi liền phản bác. 

Ngày xưa, chỉ vì bạn nữ ngồi cạnh nhặt hộ tẩy cho tôi mà tôi tưởng cô ấy thích mình. Sau đó mới biết cô ấy có bạn trai học đại học rồi… Ờ thì, chắc chuyện này chẳng liên quan gì đến sự “tinh ý” của tôi cả.

“Ha ha, nếu cậu đã nói thế thì thôi vậy.” 

Hoshimiya mỉm cười. Tim tôi đập loạn xạ, quét sạch mọi suy nghĩ khỏi đầu khiến tôi chẳng thể nói thêm gì.

“Ngày mai tụi mình làm gì đây?” Hoshimiya liền đổi chủ đề. 

“Hôm nay mọi người vào câu lạc bộ hết nên chẳng bàn bạc được gì.” 

“Hay tối nay chúng ta bàn trên RINE đi?” Tôi gợi ý.

“Nhưng mà bọn mình chưa có nhóm RINE mà.”

“Ờ nhỉ. Tớ cứ tưởng đã có rồi chứ.” 

Tôi nói vậy thôi, dù thật lòng thì RINE với tôi gần như chẳng tồn tại. Suốt bao năm đi học, tôi nổi tiếng (nếu có thể gọi thế) vì chưa bao giờ được thêm vào nhóm lớp. Ha ha…

“Tớ cũng thế.”

Hoshimiya bật cười khúc khích rồi lấy điện thoại ra. Vừa mở ứng dụng, cậu ấy vừa nói..

“Sao chúng ta không lập nhóm luôn đi? Nhóm cho cả sáu đứa mình.”

Ngay từ ngày đầu nhập học, bọn tôi đã đổi RINE ID cho nhau rồi nên giờ chỉ cần lập nhóm và mời vào là xong. Ít ra thì tôi nghĩ thế, chứ tôi chưa từng tự tay lập nhóm bao giờ.

“Đặt tên nhóm là gì bây giờ nhỉ?” Hoshimiya hỏi.

“Ừm… đặt đại cái gì đó cũng được.”

“Chính vì cái gì cũng được nên mới khó chứ! Natsuki-kun, cậu đặt đi.”

“Vậy thì… ‘Hội người hâm mộ của Hoshimiya’ chẳng hạn?”

“Này! Nếu tớ lập nhóm tên vậy thì trông kỳ lắm đó.”

“Cũng đúng.” 

Hai đứa nhìn nhau rồi bật cười.

“Vậy thì! Để tớ đặt tên là ‘Hội người hâm mộ của Natsuki-kun’ nhé! Nghe ổn không?”

“Làm gì có chuyện tớ có người hâm mộ chứ.”

Hoshimiya dừng lại một chút rồi nói. 

“Ừm, thế thì gọi là ‘Gia đình của Natsuki-kun’ đi?”

“Này!” 

Tôi định ngăn lại nhưng cậu ấy đã lập nhóm xong mất rồi. Điện thoại tôi rung lên, mở ra thì thấy lời mời hiện rõ. Thôi thì coi như tôi cũng tham gia cho có. Thật buồn cười khi chính tay tôi ấn nút ‘Tham gia vào Gia đình của Natsuki-kun’.

“Cậu nhận được chưa?”

“Rồi, tớ vào nhóm rồi.”

“À, thấy rồi! Yuino-chan cũng vừa vào luôn. Mấy người khác chắc còn bận câu lạc bộ nên chưa để ý.”

“Ừ, chắc vậy.” 

Ồ, nhóm chat đầu tiên trong đời mình. Chắc nên ăn mừng mới phải. Một nhóm mà năm trong bảy bạn RINE của tôi đều ở trong đó. Hai người còn lại thì… mẹ và em gái tôi. Trời ạ, hóa ra tôi thật sự chẳng có lấy một người bạn nào sao!

“Natsuki-kun, nhìn bên này nào!”

Tôi quay sang thì nghe tiếng tách vang lên từ điện thoại Hoshimiya.

“Heh heh heh, xong rồi nhé!”

“Cậu định làm gì với ảnh của tớ thế?”

“Tất nhiên là để làm ảnh đại diện nhóm rồi! Nhóm tên ‘Gia đình của Natsuki-kun’ cơ mà!”

“Cái gì? Không được, này...” 

Tôi than thở là thế nhưng chỉ cần nhìn dáng vẻ phấn khích đáng yêu của Hoshimiya thì mọi lời than phiền đều tan biến. 

Trong khi tôi còn lo giữ khoảng cách giữa hai đứa thì cậu ấy lại dễ dàng xoay tôi như chong chóng, điều khiển trái tim tôi một cách tự nhiên đến khó tin.

Mình phải trả đũa mới được. Ý nghĩ đó thoáng vụt qua đầu tôi.

“Này, Hoshimiya. Nhìn qua đây chút đi.”

“Hả?”

Ngay khoảnh khắc cậu ấy quay lại, tôi nhanh tay mở máy ảnh và “tách” một phát. Được rồi, tấm này đẹp thật. Tôi sẽ giữ làm báu vật gia truyền... À không, dùng để làm ảnh nhóm mới đúng.

“N-Này! Natsuki-kun, cậu làm gì thế?!”

“Trả đũa đấy nhé.” 

Tôi hả hê. Lần này thì tôi cũng có ảnh của Hoshimiya bằng đường đường chính chính! Dù cậu ấy phản công kiểu gì thì tôi cũng thắng thôi.

Hoshimiya liền đổi ảnh nhóm thành hình của tôi. Để đáp lại, tôi cũng đổi thành hình của cậu ấy. Cậu ấy gầm gừ trông đáng yêu hết sức rồi lườm tôi một cái. Nhưng thay vì đáng sợ, biểu cảm đó lại buồn cười đến mức tôi bật cười thành tiếng.

“Được rồi! Vậy thì thỏa hiệp nhé, dùng ảnh hai đứa mình đi.” 

Hoshimiya vừa nói vừa nghiêng người, ngồi sát lại cạnh tôi.

Một mùi hương ngọt ngào, dịu nhẹ thoảng qua mũi khiến tim tôi đập nhanh gấp mấy lần. Trong lúc tôi còn chưa hiểu chuyện gì thì cánh tay chúng tôi đã chạm vào nhau.

“Sẵn sàng chưa? Cười nào!”

Tách! Một tấm ảnh selfie của hai đứa được chụp lại. Dù cậu ấy bảo tôi cười nhưng tôi có linh cảm gương mặt mình trông cực kỳ đần độn. Trời ạ, xấu hổ chết mất!

“Xong! Thế là không ai được than phiền nữa nhé!” 

Hoshimiya hí hửng đổi ảnh nhóm.

Tôi mở RINE ra xem, và đúng như dự đoán, ảnh của hai đứa đã thành ảnh đại diện nhóm. Hoshimiya trông rạng rỡ tự nhiên, còn tôi thì mặt đỏ lựng, cười gượng cứng đơ.

Trong khi tôi còn đang ngẩn người vì khuôn mặt ngố tàu của mình, Hoshimiya bỗng khựng lại. Cậu ấy chăm chú nhìn vào bức ảnh nhóm mới.

“N-Này, Hoshimiya…” 

“G-Gì thế?!”

Tôi chần chừ, lựa lời mãi mới thốt ra được. 

“Ừm, cậu không thấy tấm này xấu hổ lắm sao? Kiểu như… nhìn vào thì ai cũng nghĩ tụi mình thân thiết quá mức ấy. Nhỡ mà để nguyên, thì họ vừa mở lời mời ra sẽ thấy ngay… cậu hiểu ý tớ chứ?”

Hoshimiya suy nghĩ cẩn thận rồi gật đầu lia lịa. 

“C-Cậu nói đúng… Trời ơi, xấu hổ thật! Thôi bỏ đi!” 

Cuối cùng, cậu ấy cũng đỏ mặt tía tai.

Tôi dần hiểu hơn về Hoshimiya. Cậu ấy thuộc kiểu người hễ hứng lên là làm ngay, rồi sau đó mới đỏ mặt xấu hổ.

Sau khi bình tĩnh lại, bọn tôi chụp một bức ảnh hàng cây hoa anh đào ven đường và chọn nó làm ảnh nhóm. May quá, ngoài Yuino thì chưa ai kịp vào nhóm. Vậy coi như chưa có gì xảy ra. Đúng lúc tôi nghĩ thế thì điện thoại reo lên.

Nanase Yuino: Hai cậu làm ơn đừng thả thính nhau trên RINE được không?

Yuino đã chứng kiến hết và lập tức nhắn thẳng vào nhóm. Tôi hơi thấy vui vì cậu ấy nghĩ tôi với Hoshimiya đang thả thính nhau nhưng Hoshimiya thì lại chỉ muốn tìm chỗ chui xuống vì xấu hổ.

Hoshimiya Hikari: Tụi tớ không có thả thính!

Nanase Yuino: Ơ, chứ người ngoài nhìn vào ai chẳng nghĩ thế…

Natsuki: Đâu phải lỗi của tớ!!

Hoshimiya Hikari: Ý cậu là lỗi của tớ à?!

Natsuki: Ờ thì tất nhiên! Chứ còn ai nữa?

Nanase Yuino: Thôi, hai người đang ngồi cạnh nhau thì cãi trực tiếp đi, đừng cãi qua RINE nữa chứ.

Natsuki: Sao lúc nào cậu cũng nói đúng ngay tim đen thế…

Hoshimiya Hikari: Dù sao thì, tụi tớ không có thả thính!

Nanase Yuino: Ừ ừ~

Cậu đâu cần phủ nhận gắt đến mức thế chứ, nghe cũng hơi đau lòng đấy. Nhưng tôi chỉ giữ trong lòng thôi.

“Trời đất… Yuino-chan đúng là…” Hoshimiya lẩm bẩm.

Tôi liếc sang cậu ấy. Làn da trắng mịn hơi ửng đỏ, bàn tay quạt quạt mặt như để làm dịu đi cơn nóng. Tôi lại mở điện thoại, ngắm bức ảnh hai đứa mà mình đã lén lưu riêng. Bức này nhất định phải giữ làm báu vật.

“Là Nanase nói thôi mà, chắc cậu ấy chỉ đùa đó.” Tôi liền trấn an.

Bọn tôi tiếp tục trò chuyện linh tinh, rồi chẳng mấy chốc đã tới ga. Nói là “linh tinh” nhưng thật lòng tôi khao khát những cuộc trò chuyện bình dị như thế này biết bao. 

Một thế giới nơi tôi có thể bước đi cùng mọi người, nhất là với Hoshimiya, chính là cuộc sống tươi sáng, rực rỡ mà tôi hằng mong muốn. Nó khác hẳn với những ngày xám xịt trước kia. Cuối cùng, tôi cũng được sống đúng như ước mơ của mình.

“Bọn mình lập nhóm rồi, chắc nên tính xem ngày mai làm gì nhỉ?” Hoshimiya hỏi.

“Reita có tập vào buổi sáng, vậy tụi mình hẹn nhau tầm một, hai giờ đi.” 

“Ừ, được đó. Gặp trước ga nhé, vì ba đứa mình đều đi tàu mà.”

“Ý hay đó! Giờ chỉ còn nghĩ xem đi đâu thôi.”

“Ừm. Vì chính tớ rủ mọi người đi nên phải có kế hoạch chứ.”

“Vậy… đi trung tâm thương mại thì sao?”

“Cũng được. Tớ cũng định mua vài bộ đồ mới. Nhưng…” 

Hoshimiya nói vậy, song vẻ mặt cậu ấy không hẳn là hào hứng.

Tôi nhớ đã từng đọc mấy bài trên mạng kiểu “Địa điểm hẹn hò hấp dẫn nhất của học sinh cấp ba”. Ở gần ga cũng có vài chỗ, chỉ là vì ở Gunma, vốn không phải thành phố nhộn nhịp nên sự lựa chọn khá hạn chế.

“Gần ga có OneRound đấy. Ở đó có Spor-Cha, karaoke với cả khu game. Hoặc nếu ai gần thì có thể tụ tập ở nhà cũng được.” Tôi gợi ý.

“Ồ, Spor-Cha nghe hay đó. Tớ cũng nghĩ vận động một chút sẽ vui.”

OneRound là trung tâm giải trí có nhiều hoạt động, trong đó Spor-Cha là khu thể thao trong nhà. Ở đó có đủ thứ từ bóng rổ, bóng bàn, phi tiêu, đánh bóng chày, cầu lông, tennis… miễn trong thời gian trả tiền thì muốn chơi gì cũng được. Tôi chưa từng đi bao giờ, chỉ biết nhờ đọc trên mạng thôi.

“Nghe cậu nói cứ như bà già thiếu vận động ấy.”

“Đừng có gọi tớ là bà già! Uta-chan với Tatsuya-kun chắc chắn sẽ thích mà. Hai người đó với Reita-kun lúc nào cũng vận động trong câu lạc bộ. Chắc chắn họ thích hoạt động lắm.”

Bọn tôi qua cửa soát vé rồi lên tàu. Chuyến này khá đông nên có lẽ do khung giờ, dù dân Gunma thường thích đi xe riêng hơn so với dân Tokyo.

“Liệu Reita sau buổi tập còn sức chơi Spor-Cha không nhỉ?” Tôi hỏi.

“À, phải ha. Thôi để lên RINE hỏi mọi người xem sao. Dù chỉ mới gợi ý thôi mà.”

Tàu lắc lư theo nhịp lạch cạch lạch cạch. Tôi nhận ra có mấy học sinh mặc cùng đồng phục như bọn tôi.

Nghĩ lại thì… một ý chợt nảy ra trong đầu tôi.

“Hoshimiya, cậu có giỏi thể thao không?”

“Không, một chút cũng không. Đừng kỳ vọng nhiều vào tớ nhé?”

Ừ, đúng như tôi nghĩ. Tôi nhớ sự thật đó từ lần đầu tiên ở trung học. Do đó mà tôi ngạc nhiên khi cậu ấy háo hức đến vậy khi nói về việc đi Spor-Cha.

“Không phải có những thứ mình thích dù mình kém sao? Chính vì thế tớ muốn đi.” 

Hoshimiya buông một câu ngây thơ mà cứa thẳng vào tim tôi.

Tôi im lặng một lúc mới đáp. 

“Ừ, cậu nói đúng.”

Những lời đó chạm sâu vào cảm giác của tôi gần đây. Những thứ mình thích dù mình kém. Dù tôi có thay đổi ngoại hình, cố gắng diễn như một thằng vui vẻ cởi mở, bản chất tôi vẫn là một kẻ hướng nội. Việc giả vờ lúc nào cũng tươi cười thật ra rất mệt mỏi. 

Nhưng nhờ cái vỏ bọc đó, các mối quan hệ quanh tôi đang dần tốt đẹp hơn và tôi thật sự rất vui. Thế giới của tôi từng tối tăm, u ám khi chỉ có một mình. Nhưng giờ đây, xung quanh tôi là bạn bè, mọi thứ đều rực rỡ, lung linh như cầu vồng.

Đó là lý do tôi thích cái giả tạo trong bản thân. Tôi làm tất cả những điều này bởi vì tôi thật sự thấy vui. Cho dù tôi vốn chẳng hợp với nó. Cho dù tôi chẳng xứng đáng ở đây.

“Cảm ơn nhé, Hoshimiya.”

Cảm giác như cậu ấy đã công nhận khát khao lạc lối của tôi.

“Hửm? Cảm ơn gì cơ?”

“À, không có gì. Nhìn kìa, sắp đến Takasaki rồi.” 

Vừa dứt lời, tàu khẽ giảm tốc rồi dừng

lại, cửa mở ra.

“Ồ, đến rồi này. Vậy nhé, hẹn mai gặp lại, Natsuki-kun!” Hoshimiya vẫy tay chào.

“Ừ, mai gặp lại.” 

Tôi nhìn theo bóng cậu ấy rời đi, nhấm nháp niềm hạnh phúc giản đơn từ cơ hội làm lại lần này.