Trò chơi thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết của Haibara

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11312

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Vol 1 - Chương 1.5: Kế hoạch tuổi thanh xuân rực rỡ

Sau đó, chúng tôi đến xem các đội đang tập trong nhà thi đấu. Không ai trong số chúng tôi quan tâm nhiều đến câu lạc bộ bóng bàn hay bóng chuyền nên chúng tôi nhanh chóng đi qua và tiến thẳng đến câu lạc bộ bóng rổ nam và nữ đang tập ở hai sân phía sau.

Tất nhiên, lý do chính là vì Uta và Tatsuya nên chúng tôi ở đây.

Mặc dù Tatsuya đã tham gia đội nam, còn đây là lần đầu tiên Uta được xem đội nữ tập luyện. Cậu ấy cứ đứng lên khỏi ghế, há hốc mồm khen ngợi với đôi mắt lấp lánh đầy sự hào hứng.

“Cậu giống y như con nít ấy.” Hoshimiya bật cười.

“Grừ, ý cậu là cậu chê chiều cao của tớ hả?!”

“Không phải là vậy đâu.” Hoshimiya vẫn cười.

“Vậy thì là cái gì?! Nói vòng vo về ngực tớ đúng không?! Nghe này! Tớ còn đang phát triển, chắc chắn sẽ lớn thôi! Chỉ có thể to thêm chứ không bé lại được. Ngực tớ có tiềm năng vô hạn, nhớ chưa?” 

Nhưng Uta càng nói thì giọng càng xẹp xuống.

“Tự cậu làm mình tụt cảm xúc thì ai cứu nổi nữa.” Tatsuya chen ngang. 

Uta đang sờ ngực mình trong khi tinh thần đang suy sụp dần. Không ngờ cậu ấy lại nhạy cảm với chuyện đó. Mà… đúng là cậu ấy có hơi phẳng thật.

“À, ừm. Tớ cũng nghĩ vậy đó, Uta-chan!” 

Hoshimiya vội vàng an ủi. Nhưng Uta lại liếc xuống bộ ngực đầy đặn của Hoshimiya. Rồi cậu ấy nhanh như chớp lách ra phía sau và bóp lấy ngực.

“Kyaaa!” 

“Ô hô… Ồ… Hm… Hừm.” 

Uta vừa sờ vừa phát ra mấy tiếng kỳ quái.

“Haibara-kun, đừng có dán mắt vào! Quay đi ngay!” Nanase quát.

“T-Tớ xin lỗi!” 

“Đồ ngốc. Cậu đang làm loạn cả lên đấy.” Tatsuya mắng.

“Uta! Ngừng lại ngay.” Reita cũng nghiêm giọng.

Khác với tôi, Reita và Tatsuya không hề bị bắt phải quay đi. Họ lập tức kéo Uta ra khỏi Hoshimiya. Nghiêm túc đấy à! Bộ tôi nhìn chằm chằm đến thế sao? Ờ thì, cũng hơi… gợi dục thật.

Đúng lúc ấy, cả đội bóng rổ cũng quay sang vì ồn ào. Tatsuya vội cúi gập người xin lỗi.

“Nagiura! Nếu cậu định giỡn thì đi tập đi cho rồi!” Một đàn anh quát.

“Ơ?! Để em xem một chút có được không? Đây là tuần quan sát cơ mà!”

“Xem câu lạc bộ khác thì được ích gì hả em?”

“Ơ… cũng đúng thật. Nhưng thật ra em cũng tính tham gia luyện tập ngay đây! Thật đấy! Với em chỉ có bóng rổ thôi!... Hả?! Đừng nhìn em bằng ánh mắt đó chứ!”

Tatsuya luống cuống thanh minh, nhưng đàn anh đâu dễ tha. Chúng tôi nhìn nhau cười khúc khích. Hiếm khi thấy Tatsuya bối rối thế này.

“Ha ha ha! Tatsu, trông cậu mất mặt chưa kìa!” Uta cười phá lên.

Tôi thì quen cảnh này rồi. Hồi trước tôi cũng trong câu lạc bộ bóng rổ mà. Chỉ khác là chẳng ai rảnh trêu chọc một thằng nhạt nhẽo như tôi. Còn Tatsuya thì ngược lại, lúc nào cũng là tâm điểm bị chọc ghẹo và nhờ thế mà càng được mọi người quý mến.

“Tại cậu hay trốn tập thôi, giờ bị mắng là đáng đấy.” Reita nhún vai.

Cuối cùng, Tatsuya phải chạy vội về lớp thay đồ thể dục. Đúng là không thoát nổi.

“Xin lỗi nhé!” 

Cậu ta hét vọng lại, bóng dáng dần biến mất. Cả nhóm lại bật cười.

Và ngay lúc đó… tôi bắt gặp một gương mặt quen thuộc vừa bước vào nhà thi đấu. Hai đứa đồng thời buột miệng “A!” khi chạm mắt nhau.

“Miori.” 

Đứng ở cửa chính là cô bạn “thanh mai trúc mã” mà tôi chẳng hề muốn gặp. Đúng như tôi nghĩ, nụ cười của cậu ấy càng lúc càng tươi khi nhìn thấy đám đông quanh tôi.

Nhìn bản mặt đó kìa! Biết ngay cậu ấy sẽ phản ứng thế mà. Làm ơn, đừng có nói thừa thãi gì hết!

“Chào nhé, Natsuki. Trông cậu có vẻ thuận lợi nhỉ?”

“Im đi! Làm ơn cậu đừng có nói gì cả.” 

“Trời ơi, lạnh lùng ghê! Tớ còn lo cho cậu nữa đấy. À mà thôi, đùa đấy. Ai mà thèm lo cho cậu chứ.”

“Cậu đã định nói dối thì nói cho trót đi chứ?! Tinh thần tớ mỏng manh như thủy tinh đó!” 

Miori đi cùng ba cô bạn khác. Có vẻ họ cũng đang đi quan sát câu lạc bộ.

“Cậu quen cậu ấy à?” Reita hỏi.

Tôi gật đầu miễn cưỡng.

“Ừ, bọn tớ học cùng cấp hai.”

“Hể, trông thân thiết ghê nhỉ.”

“Không, tụi tớ—”

“Không hề thân chút nào! Hoàn toàn không!” 

Miori vội vàng phủ nhận trước tôi.

Ừ thì tôi cũng định nói vậy, nhưng cậu có cần nhấn mạnh thế không?!

“Các cậu cũng đang tham quan câu lạc bộ à?” Miori tiếp lời.

“Ừ. Còn cậu không phải định vào đội bóng rổ sao?”

“Đúng rồi! Tớ đang tới xem thử đây.”

“Thật á?!” 

Uta nhảy vào, năng lượng như thường lệ. 

“Tớ là Sakura Uta! Tớ cũng sẽ vào đội bóng rổ đó!”

“Thật sao? Trùng hợp ghê. Tớ là Motomiya Miori, lớp một. Rất vui được làm quen!”

“Yeahhh!”

Hai cô nàng cùng hét to, rồi đập tay. Mấy đứa kiểu sôi nổi này làm bạn nhanh thật.

“Khoan đã, ý cậu là đội bóng rổ nữ hả? Chứ không phải làm quản lý đội nam đâu nhỉ?” Uta ngập ngừng.

“Không đâu, Sakura-san, tớ tham gia đội nữ. Tớ không nghĩ cậu hỏi gì ngoài chuyện thi đấu đâu.”

“Ờ ha! Chuẩn rồi! Tớ thích vào sân hơn là ngồi xem.”

Miori bật cười.

“Tớ nhìn là biết ngay mà.”

“Thật á? Tại sao cậu biết hay vậy?”

“Vì cậu luôn tràn đầy năng lượng. Ai nhìn cũng thấy như vậy hết.” Reita mỉm cười nhẹ nhàng.

“Ơ… Cậu nói vòng vo khó hiểu quá.” Uta nghiêng đầu. 

“Uta, cậu mà bảo làm quản lý ngồi ngoài thì chắc không chịu nổi đâu.”

“Cần gì phải nói thẳng thừng thế chứ?!” 

Tôi thấy buồn cười, nhưng rõ ràng Reita đủ thân thiết mới dám nói vậy. Đó không phải thứ tôi có thể bắt chước vì tôi kém trong việc đánh giá mức độ thân thiết với người khác. Nhưng không thể cứ im re mãi được. Tôi có thể thỉnh thoảng ném vào một câu vô hại. Việc có Miori ở đây khiến khó nói chuyện hơn, nhưng tôi phải làm những gì mình phải làm!

“Thế cậu có làm quản lý được không?” 

“Ừm… chắc là bất khả thi!”

“Biết ngay mà.”

“Cậu nghĩ ngay là tớ không làm được á?! Nói gì vậy trời!”

“Nhưng kiểu đó hợp với Reita hơn nhỉ.” Tôi cười. 

“Tớ á? Ừm, khác với Uta, tớ cũng để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt mà người khác cần.”

“Các cậu hãy thôi lôi hết khuyết điểm của tớ ra được không?!”

Miori cười khúc khích trước màn tung hứng đó. 

“Hai cậu hài thật đấy! Cậu tên Reita-kun đúng không?”

“Ừ, xin lỗi vì chưa giới thiệu. Tớ là Shiratori Reita, rất vui được làm quen.”

“Tớ là Miori! Gọi tớ Miori thôi được rồi. À, với lại… cậu đẹp trai thật đấy!”

…Hả?! Cậu ta bắt chuyện thân mật nhanh vậy sao?! Quá táo bạo luôn!

“Cảm ơn. Tớ gọi cậu là Miori-chan nhé? Hay cậu không thích bị gọi chan?”

“Không sao đâu. Nhưng gọi tớ là Miori thôi cũng được.”

Khoan đã… cậu ấy rõ ràng chỉ nói tên, không dùng họ. Có phải là để cậu ta gọi mình là “Miori” luôn không? Hơn nữa, khoảng cách giữa họ lại hơi gần. Nhìn y như thể cậu ấy thực sự hứng thú với Miori. 

Thôi thì… cũng dễ hiểu. Vẻ ngoài của Reita vốn nổi bật, chẳng ai sánh kịp. Cậu ấy toát ra khí chất của một idol, đến mức tôi còn tưởng tượng được cảnh cậu ấy nhảy trên sân khấu.

Trong khi họ nói chuyện, tôi liếc quanh. Hoshimiya và Nanase đang trò chuyện tự nhiên với ba cô bạn đi cùng Miori. Không khí khá hòa hợp.

Bất ngờ, một cô tóc vàng nổi bật gọi lớn.

“Miori, đi thôi chứ?”

“À, quên mất! Tớ tới liền! Gặp lại sau nhé, Reita-kun, Sakura-san!” 

Miori chạy về phía nhóm bạn. Nhưng đột nhiên, cậu ấy quay ngoắt lại và tiến đến chỗ tôi.

“Cậu muốn gì nữa đây?” 

“Tớ nghĩ màn ra mắt cấp ba của cậu thành công rồi đấy.” Miori thì thầm ngay bên tai tôi.

“Tha cho tớ đi!”

“Đừng có vậy mà. Tớ khá thích Reita-kun rồi đấy, nên nhờ cậu giúp chút nhé.”

“Ehh…” 

“Đổi lại, nếu có gì xảy ra tớ sẽ giúp cậu.” 

Miori mỉm cười ngọt lịm rồi quay đi theo bạn bè, chẳng thèm chờ tôi trả lời. Tôi còn chưa hề đồng ý gì cả, nhưng chắc trong đầu cậu ấy đã coi như tôi gật đầu rồi.

“Nhìn hai cậu thân thiết thật đấy.” Reita khẽ nói.

“Cậu ấy là kiểu người có thể làm thân với bất kỳ ai thôi.”

“À, vậy thì giống tớ rồi. Nhưng vừa nãy cậu ấy nói gì với cậu thế?”

Tôi không thể nào nói thẳng là chuyện liên quan đến Reita được. Cũng chẳng muốn thổ lộ gì về màn “ra mắt cấp ba” của mình, xấu hổ chết đi được!

“Không có gì đâu. Chỉ là chuyện hồi cấp hai thôi.” 

Tôi nhún vai giả vờ thản nhiên, tìm cách lảng đi.

“Vậy à.” 

Reita chỉ mỉm cười nhẹ nhàng.

Trong lúc chúng tôi còn mải trò chuyện, Tatsuya đã quay lại nhà thi đấu và nhập hội tập luyện cùng đội bóng rổ. Cả bọn vừa xem vừa cười, khi thấy cậu ta bị mấy đàn anh hành cho bở hơi tai.

Tôi nghĩ rằng bản thân đang hòa nhập khá tốt rồi. Lời Miori vừa nãy lại vang lên trong đầu.

“Tớ nghĩ màn ra mắt cấp ba của cậu thành công rồi đấy.”

Hừm, nếu ngay cả Miori cũng nói thế thì ít nhất lúc này mọi chuyện đúng là đang suôn sẻ. Nhưng thử thách thật sự mới chỉ bắt đầu. Tôi mới chỉ bước được một bước qua vạch xuất phát. Từ giờ trở đi, hành động của tôi sẽ quyết định sắc màu cho quãng đời cấp ba lần thứ hai này.