Trò chơi thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết của Haibara

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11312

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Vol 1 - Chương 1.4: Kế hoạch tuổi thanh xuân rực rỡ

Sau giờ chủ nhiệm, những học sinh mới như chúng tôi được tự do về sau khi mua xong sách giáo khoa. Và thế là cả sáu đứa chúng tôi kéo nhau đi mua sách cùng nhau.

Mọi chuyện đã khác hẳn lần trước rồi. Khi đó tôi đâu có đi chung với nhóm này, cũng chẳng có chuyện Reita, Uta và Tatsuya lại thân với Hoshimiya và Nanase. Tôi nghĩ vậy. Chắc là thế?

Không biết có phải hành động của tôi đã vô tình làm ảnh hưởng đến người khác không nữa. Ngoài tôi ra, chẳng có yếu tố nào có thể thay đổi dòng thời gian cả. Trừ khi... có ai đó khác cũng du hành thời gian giống tôi. Nhưng mà thôi, nghĩ xa quá chỉ khiến đầu óc rối thêm thôi.

“Aaaah! Sách giáo khoa nặng quá trời!” Uta rên rỉ, ôm đống sách khệ nệ.

“Thôi đi. Cậu mà yếu thế này thì đừng hòng vào câu lạc bộ bóng rổ nhé.” Tatsuya trêu.

Bị khiêu khích, Uta lập tức đổi sắc mặt, cố ra vẻ cứng cỏi. 

“Nhẹ hều ấy mà!”

“ Công nhận nó cũng nặng thật đấy.” Nanase khẽ thở ra rồi quay sang hỏi người bạn thân. 

“Hikari, cậu ổn không?”

“A-ha... ha...” 

Hoshimiya cố gượng cười, nhưng thở hồng hộc. 

"Tớ không chắc bản thân có mang nổi mấy quyển này về nhà đâu.” 

Cánh tay mảnh khảnh của cậu ấy run lẩy bẩy, rõ ràng chẳng quen vận động, đúng kiểu một cô nàng từng sinh hoạt trong CLB văn học. 

"Tớ nghĩ bỏ vào cặp sẽ dễ mang hơn, nhưng mà ôm hết cả đống này thì có vẻ hơi khó quá."

Tôi hơi ngập ngừng rồi lên tiếng.

“Hoshimiya, để tớ cầm hộ nếu nặng quá nhé?” Tôi kẹp sách mình dưới tay trái, chìa tay phải ra.

Hoshimiya chớp mắt nhìn tôi.

“Oa, Haibara-kun khỏe ghê.”

“Gọi tớ là Natsuki đi. Mấy quyển này chẳng đáng gì đâu.”

"Ừm, th-thế thì, Natsuki-kun. Tớ thấy hơi ngại nếu để cậu mang hết, vậy cậu cầm giúp một nửa nhé?”

“Được thôi.” 

Trong lòng tôi giơ tay ăn mừng vì đã trơn tru khiến cậu ấy gọi tôi bằng tên. Tôi vờ nhẹ nhàng đáp lại, rồi nhận một nửa số sách.

Nặng chết đi được! Tôi rên trong lòng. Vừa mới khoác lác là nhẹ hều, giờ thì phải giả vờ như không. Nhưng mà thôi, vì Hoshimiya thì đáng. Thậm chí tôi tập gym cũng là vì muốn tới gần cậu ấy cơ mà!

Reita thấy vậy cũng giúp Nanase cầm nửa số sách. Tatsuya và Uta thì lườm nhau, hừ một tiếng rồi quay đi. Hai đứa này rốt cuộc là thân hay không thân vậy? Mà thôi, chắc là ổn vậy. Uta vào câu lạc bộ bóng rổ cơ mà, chắc đủ sức lo liệu.

Thế là tôi gồng hết sức, mang sách của Hoshimiya về tận bàn. Vừa cồng kềnh vừa nặng, lại nhiều khủng khiếp.

“Mang đống sách này về nhà cũng coi như tập luyện rồi còn gì! Kệ đi, chắc tớ sẽ bỏ hết vào tủ.” Tôi nói.

“Tớ ước là chúng ta có thể.”

“Nhưng họ sẽ nổi đoá lên nếu chúng ta bỏ hết sách vở ở trường đấy” Reita nhắc nhở.

“Không sao! Không sao! Đằng nào cũng phải mang đi mang lại thôi. Mấy quyển này chẳng khác gì mấy cục gạch trong cặp thôi.” Tatsuya cười nhạt.

“Ồ, vậy nghĩa là cậu định không học ở nhà rồi?” Nanase nheo mắt cười khẩy.

“Kệ đi. Lúc bắt đầu học rồi tính sau.” Tatsuya đáp tỉnh bơ.

Nanase định chặn đứng thái độ tự do thoải mái đó nhưng lại dừng lại và chỉ thở dài. 

“Hikari, đừng để mấy tên đầu gấu này làm hư cậu đấy.”

“Ơ? Ai đầu gấu cơ? Ý cậu là Natsuki-kun với Tatsuya-kun á?” Hoshimiya nghiêng đầu.

“Đầu gấu gì chứ? Nói lại xem nào?” Tôi liền bắt nhịp.

Mượt rồi đấy! Ghi nhớ, phải chen vào câu chuyện một cách tự tin như thế. Tôi lập tức ghi nhớ cảm giác này.

Như vậy là tôi đã bước qua cột mốc đầu tiên: chen được vào nhóm “trẻ trung năng động” nhất lớp. Kế tiếp phải là khẳng định vị trí của mình. 

Lần trước tôi thất bại ở bước này. Bây giờ nhóm bọn tôi chia làm ba cặp: Reita – Uta – Tatsuya, rồi Hoshimiya – Nanase và cuối cùng... tôi một mình. Tôi cần xây dựng quan hệ riêng với từng người, nếu không sẽ sớm bị tách ra.

“Nhưng mà này, tớ không nghĩ sách cấp ba lại dày đến thế.” 

Hoshimiya lật thử sách Toán 1A. 

“Trời ạ... tớ chẳng hiểu gì cả! Lo quá đi.”

“Đừng lo, cứ nghe giảng chăm chú là ổn.” Tatsuya nói chắc nịch.

“Không dễ đâu. Trường Ryomei tuy không phải số một tỉnh, nhưng cũng khá có tiếng. Hầu hết học sinh ở đó đều đỗ vào các trường đại học top đầu.” Reita liền nhắc nhở.

Đúng vậy, bài kiểm tra ở đây thực sự rất khó. Dù tôi đã từng học qua một lần rồi, nhưng vẫn phải ôn lại thôi. Hơn nữa, trường này vốn thiên về học thuật, nên nếu muốn “thể hiện chỉ số”, cách tốt nhất chỉ có thể là học giỏi.

Tôi chẳng có năng khiếu thể thao, cũng chẳng hài hước hay có chút năng khiếu nghệ thuật nào. Thứ duy nhất tôi có thể dựa vào chỉ là việc học. Hơn nữa, tôi đã tích lũy tận bảy năm kinh nghiệm học hành vượt trội rồi.

Hồi đại học, tôi học ngành khoa học và khá chăm chỉ, chỉ là tôi không bao giờ để ai biết điều đó. Thế nên mấy môn toán với khoa học thì không thành vấn đề, chỉ có mấy môn xã hội là khiến tôi lo lắng thôi.

“Đừng lo! Có Tatsu ở đây mà, ít nhất cậu cũng không phải đội sổ đâu!” Uta cười toe.

“Này! Tớ có ngốc cũng không thua cậu nhé! Không bao giờ!”

Hai người đó lại cãi nhau, làm Reita thở dài. 

“Thôi đi. Hai cậu cũng một chín một mười thôi. Cãi qua cãi lại nhìn buồn cười lắm. Xấu mất cả hình tượng.”

“Cậu không cần phải nói thế chứ!” Uta hét lên.

Tôi cũng nghĩ y hệt. Cậu ta trông hiền lành thế thôi mà nói năng thâm thật. Trước đây tôi chỉ quen Tatsuya và Uta qua câu lạc bộ bóng rổ, còn chẳng thân với Reita. Giờ mới được thấy một mặt khác của cậu ấy. Thì ra Reita là kiểu người như vậy.

“Shiratori-kun, thế nghĩa là cậu học giỏi lắm nhỉ?” Nanase hỏi.

“Cũng tạm thôi, ít nhất cũng hơn hai người kia. Nhưng chắc không thắng nổi cậu đâu." Reita đáp.” 

“Ồ? Sao cậu lại nghĩ thế?”

“Tớ nhìn ra cậu thông minh mà. Đúng không, Hoshimiya-san?”

“Đúng đó! Yuino-chan luôn đứng nhất trường bọn tớ!” 

“Nhất trường á?! Ghê thật!” 

Tôi bật reo lên, một phần vì thật sự ngạc nhiên, phần khác vì cố làm quá để gây chú ý. Bình thường phản ứng của tôi quá nhạt, nên phải thêm chút “gia vị” mới ra dáng dân ngầu. Ít nhất, đó là cách tôi tự phân tích tình hình.

“Chuẩn luôn! Yuino-chan siêu thông minh!” 

“Hikari, sao cậu lại tự hào thế. Mà này, thứ hạng của cậu là bao nhiêu đấy? Sáu mươi à?” 

“Đừng nói tớ nữa!”

“Hóa ra cậu cũng bình thường ha...” Tôi buột miệng.

“Sao cậu lại phũ thế chứ! Ngưng ngay!” Cậu ấy vừa cười vừa giả vờ trách.

Trong lòng tôi thì đang nhảy múa. Được Hoshimiya đùa lại thế này nghĩa là mối quan hệ đang tiến triển, đúng không?

“Thế còn cậu, Natsuki? Xếp hạng bao nhiêu?” Tatsuya quàng tay lên vai tôi.

Phải cần thiết kề sát thế không! Đúng là tôi vẫn là kiểu hướng nội chính hiệu. Phải quen dần với mấy trò đụng chạm của dân thể thao thôi.

“Ừ thì, cũng không tệ.”

"Ừ đúng rồi. Nếu kém thì ngay từ đầu cậu đã không vào được Ryomei." Tatsuya nói.

Thành tích trung học của tôi à? Cũng bình thường thôi. Nhưng tôi đã cày học như điên để đỗ được vào Ryomei, xem như màn ra mắt hoành tráng ở cấp ba.

“Tớ đã cày đến chết trước kỳ thi và bằng cách nào đó đã vào được thôi.”

“Thế là giống tớ rồi!” Tatsu khoái chí.

“Tớ cũng vậy! Yeah, có đồng đội rồi!” Uta giơ tay đập tay. 

Tôi hơi khựng lại một chút rồi cũng giơ tay lên. “Bốp!” – cậu ấy phải nhón chân mới chạm tới. Trông y như một con mèo con, dễ thương đến lạ thường.

“À, mẹ tớ gọi rồi.” Hoshimiya xem điện thoại. 

“Tớ phải về đây.” 

Thế là cả nhóm giải tán.

Mẹ tôi cũng đang chờ ở trường sau buổi họp phụ huynh. Trên đường về, bà chở tôi ghé ăn ở quán yakiniku. Thịt ở đây ngon không tưởng!

***

Ngày hôm sau, buổi học đầu tiên chính thức bắt đầu. 

Vì là ngày đầu tiên của chương trình chính thức nên tất cả giáo viên đều giữ bầu không khí thoải mái và dành thời gian tự giới thiệu cũng như trình bày đề cương môn học. Bầu không khí khá nhẹ nhàng, dù hơi buồn tẻ. Tôi phải gồng mình lắm mới không gục xuống bàn ngủ.

Sau khi tan học, sáu đứa chúng tôi lại tụ tập với nhau. 

Tôi liền liếc mắt nhìn quanh lớp. Giống bọn tôi, các nhóm khác cũng đang dần hình thành. Có vài người vẫn rụt rè chưa dám bắt chuyện, vài người thì đã xách cặp đi thẳng về. Một khung cảnh hỗn tạp đặc trưng của ngày đầu tiên.

Lần trước, tôi quá tự cho mình là trung tâm nên chỉ chú ý đến bản thân, nhưng lần này tôi thấy thích thú khi quan sát các học sinh khác. Có lẽ khoảng năm nhóm đang hình thành trong lớp, mặc dù bầu không khí vẫn còn hơi ngượng ngập.

Nhưng nhóm của bọn tôi thì nổi bật một cách khó tin. Làm sao để diễn tả nhỉ? Hào quang của bọn tôi thuộc đẳng cấp khác hẳn. Ngoài tôi ra thì năm người còn lại đều là trai xinh gái đẹp, vừa sáng chói vừa cuốn hút. 

Tôi còn thấy mấy lớp bên cạnh len lén liếc sang, ánh mắt kiểu tò mò. Cũng dễ hiểu thôi, nhóm của bọn tôi là nhóm duy nhất nam nữ xen kẽ. Ai mà chẳng ghen tị cho được. Tôi hiểu cảm giác đó lắm!

Vừa thấy tự hào, vừa thấy lạc lõng. Nhỡ có ai hỏi “Một đứa vô danh như mày sao lại đi cùng họ?” thì tôi không biết trả lời thế nào. 

Tôi đang cố gắng trở thành kiểu người năng động vui vẻ, nhưng liệu tôi có thực sự hợp để ở cạnh họ không?

“Này, Natsuki? Nghĩ gì mà ngẩn người ra thế?” 

Giọng trầm của Tatsuya kéo tôi khỏi mớ suy nghĩ, kéo về thực tại. Đúng là tôi hay sa đà vào đầu mình quá.

“À, xin lỗi. Không có gì đâu.” 

“Thật chứ? Bọn tớ tính đi xem mấy câu lạc bộ. Cậu đi cùng nhé?” Reita hỏi. 

Cả năm người đều quay sang nhìn tôi.

“Tất nhiên rồi.” 

“Vậy, tớ nghĩ bọn mình nên ghé qua hết các câu lạc bộ đang hoạt động. Nghe ổn không?” 

Reita vừa nói vừa lướt tờ giới thiệu CLB mà thầy phát hồi nãy. Cả nhóm đều gật đầu đồng ý.

Thật đáng nể khi cậu ấy tự nhiên nắm quyền dẫn dắt trong những lúc như thế này. Mình cũng muốn được như cậu ấy. Đọc bao nhiêu bài trên mạng cũng chẳng bằng có một hình mẫu ngay trước mắt. Mình phải học hỏi mới được.

“Được thôi. Vậy thì bắt đầu từ mấy câu lạc bộ văn hoá đi.” 

Thế là bọn tôi lên tầng ba, nơi có nhiều CLB văn hoá nhất. Không ngoài dự đoán, hành lang đông nghịt học sinh năm nhất đang đi loanh quanh như bọn tôi.

“Đông thật đấy.” 

Hoshimiya khẽ lẩm bẩm. Tôi cũng đang nghĩ y hệt.

“Các câu lạc bộ cho phép quan sát mở suốt cả tuần đấy.” Reita giải thích. 

“Hôm nay mới là ngày đầu khai giảng nên học sinh năm nhất kéo đi xem đông vậy thôi. Tụi mình cũng thế mà.”

Các câu lạc bộ ai cũng cố gắng chào đón hết mức, còn kê ghế cho học sinh mới ngồi xem.

“Tiện thể tham quan luôn ngôi trường đi!” Uta hào hứng. 

“Dù gì cũng đang đi lòng vòng rồi mà!” 

Thế là bọn tôi vừa dạo quanh trường vừa ghé những CLB văn hoá nào thấy thú vị.

Có vài câu lạc bộ còn cho học sinh mới trải nghiệm thử. Câư lạc bộ thư pháp chẳng hạn, không chỉ cho xem mà còn khuyến khích cầm bút lông viết thử. 

Ngoại trừ Nanase thì tất cả bọn tôi đều từ chối. Cậu ấy thì lại nhanh chóng viết ra những nét chữ mềm mại, tinh tế đến mức khiến cả đám phải trố mắt nhìn. 

Ở CLB trà đạo, cậu ấy cũng thực hiện từng động tác một cách chuẩn mực, nhẹ nhàng đến mức khó tin. Bọn tôi chỉ biết đứng nhìn há hốc mồm, còn Nanase thì đỏ mặt ngượng ngùng quay đi.

“Tớ chỉ học chút ít từ hồi nhỏ thôi.” Nanase nói.

“Cái đó mà gọi là chút ít á?” Tôi bật ra thành tiếng.

“Yuino-chan học đủ thứ từ bé rồi!” Hoshimiya phồng má khoe thay.

“Tớ chỉ muốn học thêm và học piano thôi, còn mấy cái kia bố mẹ bắt tớ học hết cả.” Nanase liền giải thích.

“Cậu còn chơi được cả piano nữa? Đã thế còn hạng nhất khối? Quá đỉnh rồi! Thiên tài thật sự!” Tatsuya rùng mình, vừa khâm phục vừa có chút run.

Tôi cũng cùng cảm giác. Biết điểm số Nanase cao chót vót thì khỏi bàn, nhưng nào ngờ còn bao nhiêu thứ khác. Câụ ấy như một Yamato Nadeshiko ngoài đời thực—kiểu người phụ nữ Nhật lý tưởng cổ điển ấy. 

Khoan đã… nếu Nanase cũng ở đây, thì mình còn gì để lấy thành tích học tập ra khoe nữa? Không, vẫn còn khả năng. Chỉ cần điểm cao hơn cậu ấy là được. Mình hơn tận bảy năm kinh nghiệm cơ mà. Đương nhiên là thắng được… đúng không?

“Piano là sở trường của cậu à?” Reita hỏi.

“Ừ. Tớ không định tham gia CLB nào cả, muốn dành hết thời gian luyện piano trong thời cấp ba.” 

“Thế thời cấp hai cậu vào câu lạc bộ nào vậy?”

“Tớ có tên trong câu lạc bộ cung đạo thôi, nhưng hầu như không đi vì bận học thêm.”

"Cung đạo thì hợp với hình ảnh của cậu thật đấy.” 

Tôi buột miệng. Bình thường tôi hay giữ trong lòng, nhưng theo “Bí quyết ra mắt cấp ba thành công” thì cần mạnh dạn nói ra. Như thế sẽ dễ bắt chuyện hơn.

“Chuẩn rồi đó!” Uta hưởng ứng.

“Đúng thật.” Tatsuya cũng gật gù. 

Phản ứng của họ y như tôi mong đợi.

“Yuino-chan mặc đồng phục cung đạo ngầu lắm nhé! Mấy cậu có muốn xem hình không?” 

Hoshimiya hí hửng lôi điện thoại ra.

“Có hình luôn á?! Cho tớ xem, cho tớ xem!” Uta lao tới đầu tiên.

“Đ-đừng! Hikari, thôi mà!” 

Thế là cả bọn ùa theo xem, khiến hành lang tắc nghẽn. Nanase cuống lên nhìn đáng yêu thật.

“Yuino-chan, bình thường cậu toàn trêu tớ, giờ coi như báo thù nhé ♪” Hoshimiya nở nụ cười tinh quái.

Cậu ấy phấn khích khoe cả chục tấm hình của Nanase. Được một lúc thì bọn tôi mới nhận ra mình đang chắn lối đi, liền kéo nhau sang chỗ khác.

“À, tớ muốn ghé câu lạc bộ văn học một chút. Hồi cấp hai tớ từng tham gia ở đó đấy.” Hoshimiya chợt nhớ ra.

“Hiểu rồi.” 

Reita liền kiểm tra tờ giới thiệu. 

“Có vẻ như câu lạc bộ nằm ngay cạnh thư viện.”

“Hikarin, cậu định tham gia tiếp ở cấp ba luôn à?” Uta hỏi.

Hikarin? Từ bao giờ cậu ấy có biệt danh này thế? Tôi thắc mắc.

“Ừm, tuỳ không khí thôi. Có cũng được, không cũng chẳng sao.”

Trên đường đi, bọn tôi tạt qua câu lạc bộ nhạc cụ hơi, rồi mới tới câu lạc bộ văn học. 

Bên trong có khoảng mười thành viên gồm cả trai lẫn gái. Người thì đọc sách, người thì gõ laptop. Bầu không khí yên tĩnh nhưng tôi thấy họ hơi gượng gạo, chắc vì phải mở cửa đón khách. Nhất là nhóm bọn tôi lại quá nổi bật.

Mấy người đó gợi lại cho tôi hình ảnh bản thân ngày xưa, một kẻ rụt rè. Chắc họ cũng cảm nhận được điều đó. Còn Uta với Tatsuya thì trông chẳng giống mấy người thích đọc sách chút nào.

“Xin chào, bọn em có thể vào xem được không?”

Hoshimiya mỉm cười toả sáng. Không hề nao núng trước bầu không khí nặng nề.

“V-vâng, cứ tự nhiên.” Một thành viên, chắc đó là chủ tịch câu lạc bộ. 

Còn những người khác thì bị nụ cười đó làm cho mê mẩn đến nỗi không nói được gì. Và thế là bầu không khí gượng gạo tan biến.

“Đây là câu lạc bộ văn học đúng không ạ?” Hoshimiya hỏi.

“V-vâng. À, ừm… đúng vậy. Bọn em là học sinh năm nhất phải không?” 

“Aha ha, đúng thế ạ. Bọn ẹm đều là năm nhất cả.” Hoshimiya nhẹ nhàng đáp. 

“Nhiều thành viên ghê nhỉ.”

“Hôm nay đông đủ vì hội câu lạc bộ thôi. Thường thì chỉ có khoảng ba bốn người trong các buổi họp vì thành viên được tự do tham gia khi muốn. Trừ khi có sự kiện quan trọng sắp tới, như xuất bản tạp chí câu lạc bộ chẳng hạn..”

“Vậy đây là toàn bộ thành viên ạ?”

“À đúng rồi… còn thiếu một người đang đi vệ sinh.”

“Ra là vậy. Tổng cộng là mười một người. Nhân tiện, mỗi tuần mọi người họp bao nhiêu ngày một tuần vậy ạ?”

Cái Anh đeo kính kia rõ ràng đã say nắng Hoshimiya rồi. Còn Hoshimiya thì khéo léo gật gù, thỉnh thoảng hỏi thêm vài câu, khiến câu chuyện chẳng bao giờ ngắt quãng.

Kỹ năng giao tiếp đỉnh thật. Đúng là mỹ nhân số một trường học, Hoshimiya Hikari. 

Một thiên tài hướng ngoại bẩm sinh. Người ta bảo người hướng ngoại thật sự thì chẳng ngại gì khi nói chuyện với một người hướng ngoại khác.

Ở “lần trước”, khi màn ra mắt cấp ba của tôi thất bại và ai cũng ghét tôi, Hoshimiya vẫn thỉnh thoảng trò chuyện như chẳng có gì xảy ra. Tất nhiên, cậu ấy nói chuyện với tất cả mọi người chứ không chỉ riêng tôi nên tôi chưa bao giờ hiểu lầm lòng tốt đó.

“Ê, hình như bọn mình làm không khí gượng gạo quá rồi. Tụi mình hãy ra ngoài chờ đi.” 

Tatsuya vừa gãi đầu vừa nói. Nghe thì có vẻ suồng sã, nhưng cậu ấy lại tinh ý nắm bắt tình hình cực nhanh.

Thật ra cũng chẳng có gì lạ. Một người như cậu ấy mà không biết đọc tình huống thì làm sao nổi tiếng được. Trông bề ngoài đúng kiểu dân thể thao đầu óc đơn giản, nhưng thực ra lại cực kỳ nhạy cảm với bầu không khí xung quanh. Còn tôi thì hoàn toàn không có được khả năng đó.

“Ừm.” Uta cũng khẽ gật đầu, hiếm khi trông điềm tĩnh đến vậy. 

Thế là cả nhóm kéo nhau ra ngoài, đứng tán gẫu linh tinh trong hành lang để chờ Hoshimiya. Cậu ấy quay ra chỉ sau ba phút.

“Xong rồi à?” Reita hỏi.

"Ừm. Còn nhiều thời gian ghé mấy câu lạc bộ khác nên tớ sẽ từ từ suy nghĩ. Họ rất thân thiện, tớ có thể ghé bất cứ lúc nào. Câu lạc bộ họp hai buổi một tuần lại không bắt buộc tham gia, hợp với tớ lắm.”

"Ồ, câu lạc bộ văn học trông thoải mái thật đấy." Tatsuya thốt lên đầy ấn tượng.

"Câu lạc bộ văn học đặc biệt thoải mái vì ngoài đọc sách ra họ chỉ làm có xuất bản tạp chí câu lạc bộ thôi." Hoshimiya giải thích. 

"Các câu lạc bộ khác cũng chỉ họp hai ba buổi một tuần thôi. Chỉ có các câu lạc bộ thể thao mới khác hẳn.”

“Đúng thật là vậy.” Tatsuya gật gù. 

“CLB bóng rổ tập đủ bảy ngày một tuần, họ còn gọi tớ đến tập cả trong kỳ nghỉ xuân nữa.”

“Ồ đúng rồi, tớ nghe rồi! Nhưng đội nữ phải đến sau lễ nhập học mới bắt đầu!" Uta xen vào.

"Khoan, vậy cậu không phải đang tập luyện lúc này sao?" Tôi hỏi.

Tatsuya gãi đầu mấy cái. 

“Bỏ buổi đầu chắc không ai giận đâu… ha ha. Phải không?”

“Đừng hỏi tớ chứ.” 

Ngay lúc đó, tôi nhận ra Reita đang nhìn mình chằm chằm. Tôi quay sang hỏi.

"Hừm? Tiếp theo là xem các câu lạc bộ thể thao phải không? Đi thôi!”

Cậu ta liếc tôi một cái. 

“Ừ. Nhà thể chất có hơi xa nên bắt đầu từ mấy câu lạc bộ ngoài trời trước đi.”

Hình như vừa rồi cậu ta nhìn tôi lạ lắm. Hay là tôi tưởng tượng thôi nhỉ?

Cả nhóm theo Reita đến điểm tiếp theo. Tôi lẽo đẽo đi theo sau.

***

Chúng tôi đi dạo quanh sân trường, ngang qua đủ loại câu lạc bộ: bóng chày, quần vợt, bóng đá và nhiều hơn nữa. Trường cấp ba Ryomei không chỉ nổi tiếng về mảng học lực mà còn cực mạnh về mảng thể thao. 

Ở đâu cũng thấy các đội đang tập hăng say. Trong đó, CLB bóng đá có số thành viên đông đảo vượt trội, nghe nói họ là đội mạnh nhất nhì trong khu.

“Reita, cậu định sẽ vào đội bóng đá đúng không?” tôi hỏi.

“Ừ, đó là dự định của tớ.” Cậu gật đầu chắc nịch.

“Rei, cậu không định chào hỏi đi à? Nhìn xem, người đông thế kia!” Uta reo lên.

“Tớ quen phần lớn họ từ thời cấp hai rồi. Khi nào gia nhập thì tớ sẽ chào sau cũng được.”

“Cậu quen họ hết á? Không thể nào tất cả đều học cùng cấp hai với cậu chứ.” tôi thắc mắc.

“Trong đội chỉ mình tớ từ trường cấp hai Ojima, nhưng vì đều ở cùng khu nên bọn tớ từng đấu tập giao hữu với nhau. Nhờ thế mà chúng tớ cũng thân cả rồi.”

Tôi sững sờ trước việc cậu ấy có thể nói điều đó một cách thoải mái đến thế. Bình thường người ta có thân thiết qua các trận giao hữu không? À, ra vậy! Kết bạn với cậu ta đơn giản như ăn cháo vậy.

Trong lúc tôi còn định sa đà vào mớ suy nghĩ tiêu cực, thì một nhóm tân sinh đang xem đội bóng đá tập bỗng gọi to.

“Yo, chẳng phải Shiratori sao! Không ngờ cậu cũng học trường này đấy!”

“Ê, đội trưởng của trường Ojima kìa! Cậu cũng tham gia CLB bóng đá à?!”

“Lâu quá không gặp! Cậu còn nhớ bọn tớ không?!”

Trước ba giọng hét ầm ĩ, Reita vẫn bình tĩnh đáp lại.

“Ồ, thì ra là bộ ba hề trường cấp hai Fuji. Lâu rồi không gặp nhỉ.”

“Ai là hề hả?!”

“Thằng này mới là hề ấy!”

“Chỉ mấy thằng hề mới gọi người khác là hề thôi.”

“Thật ra tớ chính là đứa đầu tiên đặt biệt danh ‘bộ ba hề’ cho các cậu đấy.” Reita nhếch mép trêu chọc.

“Cậu nói cái gì?!” Cả ba đồng thanh gào lên.

Uầy… vừa sắc bén lại vừa tự nhiên, đúng là một cú chọc ghẹo hoàn hảo. Reita đúng kiểu người hướng ngoại chính hiệu, bậc thầy trong khoản ứng xử. Tôi chỉ biết thầm bái phục.

“Thôi nhé, bạn tớ đang đợi, hẹn dịp khác nói tiếp nhé.” Reita kết thúc câu chuyện gọn gàng.

Tuyệt thật! Vừa khéo léo, vừa không quên quan tâm đến bọn tôi. Đúng là Shiratori Reita chính là hình mẫu mà tôi luôn muốn hướng tới. Tôi phải học hỏi cậu ấy mới được.