Chương 1.4: Hãy cùng nâng thanh tình yêu của bọn họ lên nữa nào!
Trans: Hagghh
Edit: Ph4ng:3
---
Ngay ngày hôm sau kể từ lúc tôi và Miori lập xong kế hoạch, tôi cứ thấp thỏm chờ đợi một cơ hội để có thể tiếp cận Hoshimiya. Hội sáu đứa chúng tôi lúc nào cũng ríu rít bên nhau, nhưng tôi chẳng thể ngờ là việc tìm lấy một khoảng không gian riêng tư với Hoshimiya lại khó khăn đến thế.
Ngay cả trong giờ trực nhật, dù có cố gắng thế nào thì Hino và Fujiwara vẫn cứ lởn vởn trong tầm mắt, chỉ cần tôi mở miệng là họ nghe thấy hết ngay.
Tôi thực sự không có đủ bản lĩnh để dõng dạc mời cậu ấy đi xem phim giữa thanh thiên bạch nhật, nhất là khi có bao nhiêu cặp mắt đang đổ dồn vào.
Cứ thế, thời gian trôi tuồn tuột trong khi tôi mải mê rình rập một khe hở nào đó mà chẳng thành. Chẳng mấy chốc, tiếng chuông báo hiệu kết thúc tiết bốn đã vang lên, báo hiệu giờ nghỉ trưa đã đến.
Tatsuya, Reita và tôi kéo nhau xuống căng tin đánh chén, còn Hoshimiya, Nanase và Uta thì ở lại lớp để giải quyết phần cơm hộp của mình. Thi thoảng cả nhóm cũng đổi gió ăn chung, nhưng phần lớn thời gian chúng tôi vẫn chia phe theo giới tính.
Xuống căng tin ăn cùng nhau cũng được thôi, nhưng cái cảm giác bị cả thiên hạ nhìn chằm chằm như vật thể lạ khiến tôi thấy áp lực kinh khủng, chẳng thể nào duy trì thói quen đó mỗi ngày nổi.
“...Bởi vậy nên cuối cùng cô nàng quản lý bên đó phải đứng ra làm trọng tài luôn.” Tatsuya kết thúc câu chuyện bằng một câu chốt hạ.
Chết tiệt, mải suy nghĩ vẩn vơ mà mình bỏ lỡ mất đoạn đầu rồi!
Tatsuya xúc một muỗng cà ri cỡ lớn vào miệng rồi tiếp tục câu chuyện.
“Tớ nói thật đấy, nó khủng kinh khủng luôn! Mỗi lần cô ấy chạy là chúng cứ nảy lên bần bật, làm mấy đứa con trai đứa nào cũng dán mắt vào đấy nên cứ sơ sẩy bóng suốt. Cuối cùng huấn luyện viên cáu quá, thay sạch sành sanh dàn cầu thủ chính ra luôn. Nghĩ lại vẫn thấy cười đau cả ruột!”
Có vẻ đội bóng rổ vừa có trận giao hữu hôm thứ Bảy, chắc cậu ta đang kể về chuyện đó. Tôi nhanh chóng xâu chuỗi lại mọi thứ. Thường thì khi chỉ có ba thằng con trai với nhau, Tatsuya toàn lôi những chủ đề nhạy cảm mà chúng tôi chẳng bao giờ dám hé răng trước mặt đám con gái ra để bàn tán.
“Ồ, thế là trận đó cậu cũng được ra sân hả, Tatsuya?” Tôi làm bộ như thể mình đã lắng nghe từ đầu đến cuối vậy.
“Chứ còn gì nữa! Trận đó tớ ghi được tận mười lăm, à không, mười sáu điểm hẳn hoi nhé. Phong độ trên sân của tớ hơi bị đỉnh đấy.”
“Vậy mấy đứa năm nhất không bị xao nhãng bởi... ờ, ngực của cô ấy à?”
“Tất nhiên là không. Chả hiểu lũ đó nhìn cái quái gì trong khi trận đấu đang diễn ra nữa. Rõ ràng là bọn họ đã quá lơ là cảnh giác rồi.”
“Nghe mấy lời lý lẽ đầy tính kỷ luật này phát ra từ miệng cậu, tớ cứ thấy sai sai thế nào ấy.” Tôi thản nhiên nhận xét.
“Cậu vừa nói cái gì cơ?!”
Mấy dòng suy nghĩ nội tâm bỗng dưng lỡ miệng tuôn ra ngoài khiến Tatsuya đứng hình mất vài giây. Dạo gần đây tôi hay bị hớ khi ở cạnh cậu ta thật đấy. Mà thôi, nhờ cái sự cố đó mà giờ tôi chẳng còn thấy ngại ngùng khi nói thẳng những gì mình nghĩ trước mặt cậu ta nữa. Nghĩ theo hướng tích cực thì đó cũng là một chuyện tốt… nhỉ?
Reita nãy giờ đang mải mê húp xì xụp phần mì soba nhạt nhẽo của mình, bỗng há hốc mồm nói.
“Hèn gì! Tại Tatsuya vốn có thích ngực bự đâu, nên mấy cái đó không có tác dụng là phải rồi!”
“Ê! Cái quái gì thế hả! Không phải ý đó!” Tatsuya phản đối gay gắt.
Dạo này tôi cứ thấy cậu ta toàn bị lôi ra làm bia đỡ đạn cho mấy trò đùa của tụi tôi. Vẫn biết là Reita lúc nào cũng thích chọc ngoáy Tatsuya rồi, nhưng nhìn cũng thấy hơi tội cho cậu ta thật.
“Mà này, rốt cuộc cái ý tưởng tớ không thích ngực bự là từ cái nơi nào chui ra thế hả?” Tatsuya hậm hực vặn hỏi.
“Hửm? Thì rõ rành rành ra đấy còn gì nữa...” Reita nhún vai, rồi liếc mắt nhìn sang tôi.
“Đúng không?”
Này, sao lại lôi tớ vào?! Tôi khẽ cau mày, cố vắt óc suy nghĩ xem cái "sự thật hiển nhiên" đó rốt cuộc là cái quái gì.
“À!” Tôi đập tay một cái khi chợt hiểu ra.
“Là vì cậu thích Uta chứ gì!”
Tôi hiểu rồi! Uta gần như phẳng lì luôn, chẳng khác nào tấm ván. Ý Reita là vì Tatsuya thích Uta, nên cậu ta chẳng mấy mặn mà quan tâm đến những “đồi núi hùng vĩ” đó. Hê hê, lần này tôi bắt kịp suy nghĩ của người khác rồi nhé! Cảm giác như trưởng thành hẳn ra.
Tôi đang đắc ý thì Tatsuya bất thình lình quàng tay qua cổ tôi rồi siết chặt lấy.
Cái quái gì thế này? Tớ đã làm gì sai đâu cơ chứ?!
“Này, bỏ ra! Tha cho tớ! Tớ xin hàng! Đầu hàng rồi!” Tôi gào lên thảm thiết.
“Này Tatsuya, không buông ra là cậu ấy tắc thở thật đấy.”
Reita bình thản lên tiếng khi thấy tôi bắt đầu có dấu hiệu... sủi bọt mép. Nhờ vậy mà tôi vừa thoát khỏi một vé đi chầu ông bà trong gang tấc.
Tatsuya trừng mắt Reita rồi thở dài.
“Người tớ thích và gu về kích cỡ là hai chuyện hoàn toàn khác nhau nhé.”
“Ra vậy, cậu thuộc kiểu người hễ cứ thích ai là sẽ mặc định thấy ngực người đó là chuẩn nhất chứ gì.” Reita thản nhiên kết luận.
“Có tin tớ cho cậu ăn hành giống Natsuki luôn không hả?!”
Tatsuya đe dọa, gân xanh nổi đầy trên trán. Cậu ta tiến lại gần Reita, sẵn sàng tặng cho cậu bạn thêm một chiêu kẹp cổ y hệt.
Nhưng trước khi Tatsuya kịp ra tay, một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên từ phía sau.
“A, mấy cậu đây rồi! Helloooo!”
Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay. Chẳng phải ai khác chính là Uta đang hăm hở chạy về phía chúng tôi, theo sau là Nanase và Hoshimiya.
“Mấy cậu đang buôn chuyện gì mà rôm rả thế?” Uta nghiêng đầu hỏi với ánh mắt tò mò.
Cả ba chúng tôi đứng hình mất vài giây. Reita, Tatsuya và tôi lẳng lặng đấu mắt với nhau một hồi, rồi như thể nãy giờ chúng tôi chẳng hề bàn bạc gì về mấy thứ nhạy cảm, Reita thản nhiên lên tiếng.
“Cũng không có gì to tát đâu. Tụi tớ đang bàn xem cơm căng tin ở đây ngon đến mức nào thôi.”
“Món cà ri rõ ràng là vô đối về khoản ngon-bổ-rẻ rồi, nhưng tụi tớ đang tranh luận xem liệu cơm gà nướng yakitoridon có đáng để chi thêm một chút tiền không. Natsuki, đúng không?” Tatsuya nói cực kỳ nghiêm túc như đang bàn về vấn đề triết học sâu sắc.
“Ờ. Cá nhân tớ thì thấy không thể nào gạt món cơm gà chiên karaage ra khỏi cuộc chơi được.” Tôi gật đầu phụ họa đầy chuyên nghiệp.
Uta nhìn chúng tôi bằng nửa con mắt, mặt không chút cảm xúc.
“Nghe cái chủ đề nó cứ bị đần đần sao ấy.”
Thành công lấp liếm được chủ đề thực sự, nhưng đổi lại, cả ba chúng tôi đều phải hứng chịu một đòn chí mạng từ những lời lẽ phũ phàng của cậu ấy. Ngay cả Reita cũng phải khẽ rùng mình, tay ôm lấy lồng ngực như bị tổn thương sâu sắc.
Tôi ho khẽ, cố đổi chủ đề cho qua.
“D-Dù sao thì, sao mấy cậu lại lặn lội xuống tận đây thế? Có chuyện gì à?”
Dãy phòng học năm nhất cách căng tin khá xa. Thường thì sáu đứa chúng tôi sẽ tụ họp lại ở lớp, nên tôi thấy lạ khi mấy cậu ấy lại cất công đi bộ xuống tận đây. Giờ này mà ăn trưa thì cũng đã muộn rồi.
“Trời đẹp nên tụi tớ đi dạo chút thôi! Tiện thể ghé qua chỗ mấy cậu luôn.” Uta vừa nói vừa chỉ tay ra ngoài cửa sổ với nguồn năng lượng dồi dào như mọi khi.
Tôi nhìn theo hướng ngón tay cậu ấy chỉ, và đúng như lời Uta nói, thời tiết hôm nay thực sự rất dễ chịu với bầu trời xanh ngắt. Một làn gió nhẹ thoảng qua mang theo hơi ấm dịu dàng. Đây quả là một ngày hoàn hảo để đánh một giấc nồng ngoài trời.
“Nghe bảo tuần sau là vào mùa mưa rồi, nên chắc còn lâu lắm tụi mình mới lại được tận hưởng tiết trời đẹp thế này.” Hoshimiya nói thêm.
À phải rồi, sáng nay chương trình dự báo thời tiết cũng có nhắc đến chuyện đó. Tuần sau là sang tháng Sáu, mùa mưa cũng sẽ kéo theo sau. Xem chừng tuần tới sẽ là một chuỗi ngày mưa tầm tã đây.
“Uầy, chán chết đi được.” Tatsuya rên rỉ.
“Cậu thì sướng rồi, câu lạc bộ bóng rổ tập trong nhà mà.” Reita thở dài đầy ganh tị.
Ừ thì, mấy câu lạc bộ hoạt động ngoài trời vào mùa mưa đúng là cực hình.
“Tụi tớ sẽ bị nhốt trong trường để chạy bộ quanh hành lang hoặc tập tạ thôi.” Reita tiếp tục than vãn.
“Trời ạ, sao họ không xây lấy cái sân vận động có mái che cho mấy cậu luôn nhỉ?” Tatsuya càm ràm.
“Chắc là khi nào tụi mình trở thành đội hạt giống hàng đầu thì may ra. Mà Gunma này được cái đất rộng mênh mông, muốn xây gì mà chẳng được.” Reita lạc quan đáp lại.
Chúng tôi vừa dọn dẹp khay thức ăn vừa tiếp tục bài ca than vãn về mùa mưa, sau đó cùng nhau quay trở lại lớp học. Cả sáu đứa đang đi song song dọc hành lang thì Hoshimiya bỗng nhiên dừng lại.
“Ồ! Tớ muốn ghé qua thư viện một chút. Mọi người cứ về lớp trước đi nhé!”
Tôi cứ thấy lạ khi nãy giờ cậu ấy cứ xách theo cái túi bên mình, hóa ra là để đi trả mấy cuốn sách.
“Ờm.” Tatsuya ậm ừ.
“Okê luôn!” Uta hào hứng.
“Được thôi.” Reita đáp lại.
“Hẹn gặp mấy cậu trên lớp nhé.” Nanase tiếp lời.
Cả bốn người gật đầu rồi đi tiếp, để lại Hoshimiya ở đó.
Cơ hội ngàn năm có một là đây chứ đâu!
“À nhắc mới nhớ, tớ cũng đang muốn ghé qua thư viện mượn cuốn sách.”
Tôi cố giả vờ tự nhiên nhất có thể. Bốn người kia gật đầu rồi rời đi, chỉ còn tôi và Hoshimiya cùng bước vào thư viện.
“Cậu muốn mượn sách gì à?” Cậu ấy hỏi.
“Tớ cũng chưa nhắm được cuốn nào cụ thể, nhưng vì bộ Thám Tử Anh Hùng cậu cho mượn hay quá, nên tớ định tìm cuốn nào đó cùng thể loại.”
“Ooh! Hay đó, hay lắm luôn.” Hoshimiya nở nụ cười rạng rỡ, có vẻ rất hài lòng với quyết định của tôi.
Này nhé, bầu không khí đang khá là thuận lợi, câu chuyện cũng đang trôi theo đúng hướng mà tôi mong muốn. Nhân lúc đang nói về chủ đề Thám Tử Anh Hùng, việc đá sang chuyện đi xem phim bản điện ảnh lúc này nghe sẽ tự nhiên như thở vậy.
Được rồi, bình tĩnh nào, đừng có mà lắp bắp đấy.
“À này, Hoshimiya. Nhớ hôm qua bọn mình nói về bản phim điện ảnh của ‘Thám tử Anh hùng’ không?”
“Nhớ chứ! Tớ mong chờ ngày nó ra rạp lắm luôn!”
“Tớ cũng vậy. Thế nên là... cậu có muốn đi xem cùng tớ không?”
“...Tất nhiên rồi, nghe vui đấy chứ!”
Chẳng biết có phải tôi đa nghi quá không, nhưng dường như cậu ấy có vẻ ngập ngừng khi trả lời. Là do tôi tưởng tượng ra, hay cậu ấy thực sự có chút do dự nhỉ?
Trong khi tôi còn đang mải phân tích ý nghĩa của khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi đó, Hoshimiya đã tiếp tục mạch chuyện.
“Hay là mình rủ thêm ai đó đi cùng luôn đi?”
Ơ… Rõ ràng là cậu ấy không muốn chỉ đi riêng với tôi rồi. Ý cậu ấy là đi xem phim cuối tuần cũng được thôi, nhưng đừng có mà chỉ có hai đứa. Đúng là cuối tuần mà đi xem phim riêng với nhau thì chẳng khác nào là đang hẹn hò còn gì. Xem ra con đường để chạm đến trái tim cậu ấy vẫn còn đầy rẫy chông gai đây.
“Ờ, thật ra Miori cũng nói muốn xem phim đó nữa.” Tôi đáp, dùng sẵn cái cớ đã chuẩn bị từ trước.
“Cả Miori-chan nữa á?! Cậu ấy cũng thích xem phim sao? Nghe hơi bất ngờ nhỉ.”
“À ừ, đúng là hơi bất ngờ thật, nhưng có vẻ cậu ấy thích thật đấy.”
Hoshimiya suy nghĩ một lúc rồi khẽ nói.
“Nhưng… tớ có làm vướng không?”
“Hả? Sao lại thế?”
“Tại vì hai cậu là bạn thuở nhỏ mà?” Cô ấy nói chậm rãi, hơi ngập ngừng.
Không thể nào! Chẳng lẽ Hoshimiya nghĩ tôi và Miori có cái gì đó với nhau sao?! Ừ thì thường người ta hay suy diễn thế khi thấy cặp bạn thân khác giới chơi với nhau lâu năm, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ cái logic đó lại bị áp vào mình đấy!
“Không đâu, đời nào có chuyện đó. Tụi tớ còn định rủ cả Reita nữa. Cậu ấy cũng khoái xem phim mỗi khi rảnh rỗi lắm.” Tôi vội vàng giải thích.
“À, ra là vậy. Vậy là Reita-kun cũng đi cùng à…” Cậu ấy trầm ngâm.
Cả hai chúng tôi lại rơi vào im lặng, mắt vẫn dán vào những hàng sách trên kệ như thể đang nghiên cứu điều gì đó trọng đại lắm. Đôi gò má Hoshimiya bỗng ửng hồng, cậu ấy quay sang nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý.
“Khoan đã, có phải… chuyện là như thế không?”
Chuyện ở đây là chuyện gì? Cậu đang nghĩ cái quái gì thế?! Chẳng lẽ cậu ấy đã nhìn thấu cái kế hoạch của mình rồi sao? Chết tiệt, có khi nào cậu ấy biết mình thích cậu ấy rồi không? Mình có hơi vội vàng quá không nhỉ? Phải làm gì đây? Nói cái gì bây giờ?
Các bánh răng trong đầu tôi hoạt động hết công suất để nặn ra một lời bào chữa.
Thế nhưng, ánh mắt Hoshimiya lại bỗng long lanh đầy vẻ phấn khích.
“Hồi tụi mình học nhóm ở quán cà phê tớ đã thấy nghi nghi rồi, chẳng lẽ Miori-chan thích Reita-kun sao?”
Tôi đứng hình mất vài giây. Ồ, hóa ra ý cậu ấy là vậy à?! Cậu ấy đang nói về Miori chứ không phải tôi! Mà đó đúng là một nửa kế hoạch thật, nên suy luận của Hoshimiya cũng chẳng sai vào đâu được. Nghĩa là cậu ấy vẫn chưa hề đánh hơi thấy tình cảm của tôi dành cho cậu ấy.
Tôi thở phào nhẹ nhõm một cái trong lòng rồi bắt đầu tính xem nên trả lời thế nào. Dù Miori gia nhập nhóm là nhờ mối quan hệ thanh mai trúc mã với tôi, nhưng việc cậu ấy chủ động rủ Reita đi chơi nghe chừng vẫn khó hơn chuyện tôi mời Hoshimiya đi xem phim nhiều.
Suy cho cùng thì tôi và Hoshimiya vẫn là bạn cùng lớp, lại ở trong cùng một hội chơi thân mà. Ít nhất thì nhìn từ bên ngoài, cục diện nó là như thế.
Thấy tôi im lặng, Hoshimiya lại càng đinh ninh là mình đã đoán trúng phóc, cậu ấy vội lấy hai tay che miệng.
“Đúng như tớ nghĩ mà! Tớ hiểu chuyện gì đang xảy ra rồi… Và cậu không thể hé răng vì bị cậu ấy yêu cầu phải giữ bí mật chứ gì!”
“Ờ, cũng không hẳn là vậy…”
Cậu ấy có bắt tôi giữ bí mật gì đâu. Đương nhiên là tôi cũng hơi ngại khi nói với Reita, nhưng để Hoshimiya biết chắc cũng chẳng sao nhỉ? Mà thôi, cậu ấy đã mặc định là đúng rồi thì có giải thích cũng bằng thừa.
“Cậu không cần phải nói gì đâu, tớ hiểu mà. Tớ sẽ giúp hai cậu một tay! Dù sao tớ cũng đang muốn xem phim, lại còn được tham gia mấy vụ đẩy thuyền thế này nữa thì đúng là một công đôi việc! Hóng quá đi mất!” Hoshimiya cười khúc khích.
Câu chuyện rẽ sang hướng mà tôi chẳng thể ngờ tới, nhưng chắc là ổn thôi… hy vọng vậy.
“Tụi tớ tính đi vào chiều thứ Bảy tới. Cậu thấy thế nào?”
“Quá chuẩn luôn! Thứ Bảy tớ thường rảnh rỗi lắm. Vậy giờ chỉ còn chờ Reita-kun gật đầu nữa thôi!”
“Tớ sẽ rủ Reita. Còn thời gian và địa điểm cụ thể thì tụi mình tính sau nhé.”
Và thế là cuộc trò chuyện kết thúc suôn sẻ, giờ chỉ còn lại nhân vật quan trọng nhất là Reita. Biết là cậu ấy thích xem phim đấy, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu ấy chắc chắn sẽ tham gia. Giờ thì tôi chỉ còn biết cầu nguyện thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Cơm gà nướng yakitoridon là món cơm tô của Nhật, gồm cơm trắng ăn với gà xiên nướng yakitori, rưới sốt mặn ngọt, thường thêm hành lá. Cơm gà chiên karaage là cơm trắng ăn với gà Nhật chiên giòn.