Chương 1.3: Hãy cùng nâng thanh tình yêu của bọn họ lên nữa nào!
Trans: Hagghh
Edit: Ph4ng:3
---
Sau khi xong ca làm, tôi và Miori cùng nhau rời khỏi quán cà phê. Nanase đã ra về trước đó mà không hề chần chừ, có lẽ là để tế nhị tạo cho hai người chúng tôi một chút không gian riêng.
Màn đêm đã hoàn toàn bao trùm lấy không gian, nhưng nhờ nằm ngay sát nhà ga nên trục đường chính vẫn được những hàng đèn đường nhuộm một màu sáng mờ ảo. Phố xá lúc này cũng dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lưa thưa vài bóng người qua lại. Thi thoảng chúng tôi lại đi ngang qua một ông chú say xỉn hay một nhân viên văn phòng với vẻ mặt mệt mỏi. Dẫu sao thì đồng hồ cũng đã điểm qua mười giờ đêm rồi còn gì.
“Bàn kế hoạch thì tớ cũng sẵn lòng thôi, nhưng sao lại trễ thế này?” Tôi hỏi Miori.
“Vì ngày nào tớ cũng phải đi tập mà. Với lại hai đứa mình học khác lớp, có mấy khi được nói chuyện đâu. Không tranh thủ bây giờ thì định bàn bạc vào lúc nào nữa? Hôm nay cậu có ca làm là quá chuẩn rồi còn gì.”
“Tớ biết là phải đi tập, nhưng đến mức muộn thế này á? Bộ mấy cậu tập luyện hăng say đến thế cơ à?”
“Xong việc tớ với Uta lại mải buôn chuyện với nhau một lúc, rồi thành ra thế này đây.”
“Cậu cũng nên để ý giờ giấc một chút đi chứ? Dù sao cậu cũng là con gái mà. Đi ngoài đường đêm hôm thế này không thấy sợ à?”
“Cái gì mà ‘dù sao cũng là’ hả!?” Cậu ấy vừa hỏi vừa véo tai tôi.
“Này! Đau đấy!”
“Xì! Sao cậu có thể nói như vậy với một cô nàng dễ thương như tớ chứ!”
Miori hứ một tiếng đầy hờn dỗi. Ngày xưa cậu ấy chẳng bao giờ làm thế này cả, trông cái điệu bộ đó cứ như đang thả thính vậy.
Chắc là do lúc nãy Nanase cứ nhấn mạnh mãi chuyện Miori xinh đẹp thế nào nên tôi mới vô thức quan sát kỹ khuôn mặt của cậu ấy. Phải thừa nhận là, cậu ấy thực sự rất có sức hút. Nếu không phải vì đã quá rõ tính cách của cậu ấy thì có lẽ tôi cũng đã lỡ đem lòng cảm nắng một người xinh đẹp thế này rồi.
Cảm nhận được ánh mắt của tôi khi cả hai đang bước đi, Miori bất chợt quay ngoắt lại khiến hai ánh mắt va vào nhau một cách đột ngột. Cậu ấy khẽ giật mình, theo bản năng lùi lại một bước để giữ khoảng cách với tôi.
“C-Cái gì thế? Sao cậu lại nhìn tớ chằm chằm như vậy?”
“À, ờ, không có gì đâu.” Tôi đáp.
“Có gì dính trên mặt tớ à?”
“Không! Đã bảo là không có gì rồi mà.” Tôi vội vàng đáp lại.
Vì đang luống cuống nên câu trả lời của tôi nghe có vẻ lạnh lùng hơn mức cần thiết. Một khoảng lặng ngắn ngủi bao trùm lấy cả hai.
“Thế là cậu vừa nhìn chằm chằm vào mặt tớ thật đúng không?” Cậu ấy lên tiếng phá tan sự tĩnh lặng.
Tôi chẳng đời nào chịu thừa nhận chuyện đó, vì cảm giác như thể nếu làm vậy thì tôi sẽ bị thua trong một cuộc chiến vô hình nào đó vậy.
“Tớ... tớ có nhìn đâu nào.” Tôi vừa đáp lời vừa vội vàng lảng mắt đi chỗ khác để lấp liếm sự bối rối.
Tông giọng của Miori bỗng cao vút lên đầy vẻ trêu chọc.
“Hửm? Thật không đó? Ra là thế, ra là thế nha. Vậy là ngay cả cậu cũng bị nhan sắc của tớ hớp hồn mất rồi chứ gì.”
Chẳng cần nhìn, tôi cũng dư sức hình dung ra cái vẻ mặt đắc chí của cậu ấy lúc này. Tôi nhất quyết sẽ dùng cả tính mạng để bác bỏ chuyện đó, làm gì có chuyện tôi bị mê hoặc dễ dàng thế chứ! Nếu có thì tôi chỉ đang chứng minh rằng mình không hề bị cái nhan sắc của cậu làm cho mờ mắt thôi!
“A ha ha! Đỡ này!”
Miori dùng vai phải hích nhẹ vào vai trái của tôi, cắt ngang mấy lời bào chữa trong đầu tôi. Tuy là nam và nữ nhưng Miori khiến những cử chỉ đụng chạm cơ thể tự nhiên đến lạ kỳ. Đúng là đẳng cấp của một kẻ thuộc hội hướng ngoại có khác. Cảm giác như cấu tạo sinh học của bọn họ được đúc từ một loại vật chất hoàn toàn khác biệt vậy.
Hay là ngay từ đầu, cậu ấy vốn chẳng thèm xem tôi là đàn ông nhỉ? Nghĩ đi nghĩ lại, có khi vế sau nghe lại hợp lý hơn nhiều ấy chứ.
“C-Cậu định làm cái trò gì đấy hả!?”
“Hửm? Đây là bài tập để cậu tập làm quen với con gái đó.”
Dù đối phương có là cậu đi chăng nữa thì tim tớ cũng là máu thịt chứ có phải sỏi đá đâu, nó biết đập nhanh là chuyện thường tình thôi nhé! Nên là làm ơn, tha cho tớ đi! Mà nói vậy thôi chứ tớ vẫn tỉnh táo lắm, chẳng qua là bị đánh úp bất ngờ nên mới thế. Tất nhiên là trong mắt tớ cậu chẳng có tí nữ tính nào hết, nên đừng có hòng mà tớ rung động nhé, rõ chưa!
“Nhưng tốt nhất là cậu đừng có mà cảm nắng tớ đấy nhé. Tớ đã có Reita-kun rồi.”
“Lấy đâu ra cái sự tự tin là cậu ấy đã thuộc về cậu rồi vậy?”
“Bởi vì theo kế hoạch thì mọi chuyện chắc chắn sẽ diễn ra như thế mà!” Miori dõng dạc tuyên bố rồi ưỡn ngực đầy tự tin.
Dù không được lớn như Hoshimiya, nhưng hành động đó lại vô tình làm nổi bật vòng một cũng khá là đầy đặn của cậu ấy. Nó khiến tôi bị xao nhãng mất một lúc, nhưng vì biết Miori rất nhạy bén nên tôi vội vàng lảng mắt đi chỗ khác ngay.
Cậu ấy từng lép như sân bay cơ mà… giờ thì đúng là đã lớn thật rồi.
“Thế nên tớ nghĩ đã đến lúc chúng ta cần chốt hạ mấy cái chi tiết trong kế hoạch rồi đấy.”
Vừa trò chuyện, chúng tôi vừa bước qua cổng soát vé. May sao trên chuyến tàu tuyến Takasaki vẫn còn khá nhiều chỗ trống, thế là hai đứa chọn một cặp ghế rồi ngồi xuống cạnh nhau, ngay lúc đoàn tàu bắt đầu chậm rãi lăn bánh rời ga.
“À đúng rồi, hồi trước bọn mình đã thống nhất về ‘Kế hoạch hẹn đôi’ của cậu nhỉ.” Tôi nhớ lại.
“Chính nó! Tớ đã phải tạm gác nó sang một bên chỉ vì cái vụ lùm xùm của Tatsuya bên nhóm cậu đấy. Tớ cũng muốn đợi mọi chuyện lắng xuống cho cậu dễ thở hơn đã, nhưng giờ thì chắc là ổn cả rồi nhỉ.”
“Tớ với Reita, cậu với Hikari-chan—cả hai bên đều có tiến triển với người mình thích, đúng là một mũi tên trúng hai đích luôn. Triển thôi!”
Đã tròn một tuần kể từ ngày Tatsuya quay lại nhóm. Miori nói chẳng sai chút nào, giờ có lẽ không còn gì phải lấn cấn nữa rồi. Cũng đã đến lúc chúng tôi cần phải thực sự hành động. Bởi tôi thừa hiểu một sự thật phũ phàng rằng, nếu cứ để mọi thứ dậm chân tại chỗ như hiện tại, thì mối quan hệ giữa tôi và Hoshimiya sẽ mãi chẳng thể nhích thêm được lấy một phân nào đâu.
Sau một hồi cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng tôi cũng gật đầu đồng ý.
“Được rồi. Thực ra tớ cũng đã bắt đầu suy tính về cái kế hoạch này rồi.”
“Ồ? Nay cậu lại chủ động đến lạ thường luôn nhỉ. Tốt lắm! Thế thì vào việc luôn thôi nào.”
Tôi nói vậy thôi, chứ thực tình là cái ý tưởng đó mới chỉ vừa xẹt qua đầu tôi lúc nói chuyện với Hoshimiya ngày hôm nay mà thôi.
“Tớ nghĩ cả nhóm đi xem phim bốn người sẽ ổn đấy.”
“Xem phim à? Nghe cũng được thôi, nhưng sao tự nhiên lại là xem phim?”
“Cuốn tiểu thuyết mà Hoshimiya thích đang được chuyển thể thành phim. Tớ đã mượn sách của cậu ấy để đọc rồi, nên tớ nghĩ đó sẽ là một cái cớ hợp lý để mời cậu ấy đi xem.”
Nhìn cái cách Hoshimiya hào hứng khen ngợi bản chuyển thể này, tôi dám cá là cậu ấy đã sớm lên lịch để đi xem rồi.
“Hợp lý đấy chứ. Phim gì thế?”
“Thám Tử Anh Hùng. Một bộ phim trinh thám có pha chút hành động kịch tính.”
“Ồ, bộ này tớ có nghe qua rồi. Dạo này đi đâu cũng thấy quảng cáo rầm rộ.”
“Cậu thấy không hợp gu à?” Tôi ướm hỏi.
“Không đâu, tớ cũng thích xem phim mà. Nghe ổn đấy chứ.”
“Nguyên tác của nó đỉnh lắm. Tớ tin là lên phim cũng sẽ chất lượng thôi, chứ không phải kiểu chuyển thể thảm họa như mấy bộ khác đâu.”
Dù sao thì tôi cũng đã xem bộ phim này một lần rồi, nên ít nhất thì tôi có thể khẳng định chắc chắn điều đó.
“Cơ mà, liệu Reita-kun có chịu đi không nhỉ?” Miori tỏ vẻ băn khoăn.
“Cậu ấy cũng khoái xem phim lắm, tớ nghĩ chỉ cần mình mở lời là cậu ấy đi ngay thôi.”
“Có lần chỉ có hai đứa với nhau, Reita đã kể là cậu ấy hay luyện phim vào những ngày không có lịch tập. Cậu ấy bảo chủ yếu là xem phim Âu Mỹ, nhưng hy vọng điều đó không có nghĩa là cậu ấy không thích phim Nhật.”
“Thật á? Tớ không ngờ Reita-kun cũng có gu phim ảnh đấy nha. Tuyệt quá đi!”
“Tớ cũng thích xem phim mà, cậu biết thừa còn gì.”
“Biết chứ, nhưng toàn là phim anime thôi đúng không?”
“Này nhé, phim anime thì có vấn đề gì hả!?”
“Thôi nào, làm gì mà sồn sồn lên thế. Tớ có bảo phim anime không hay đâu nào.”
“Ờ, ừ thì... chắc là vậy. Cho tớ xin lỗi nhé.” Tôi lí nhí đáp lại.
Cái mặc cảm bị kỳ thị của một tên otaku lại trỗi dậy rồi. Xin lỗi vì tớ là một thằng hâm phiền phức nhé...
“Dẹp chuyện đó sang một bên đi, dù sao thì cậu vẫn phải là người mở đường bằng cách mời Hikari-chan trước đấy.”
“Không đời nào, làm vậy có khác gì tỏ tình luôn đâu!? Chi bằng cứ vờ như hai đứa mình định đi xem, rồi tiện thể lôi cậu ấy theo cùng với lí do kiểu như vì cậu ấy thích cuốn tiểu thuyết đó ấy. Cứ tự nhiên như không thôi là tốt nhất.”
“Tùy cậu thôi, thế còn Reita-kun thì sao?”
“Tớ sẽ rủ cậu ấy như bình thường. Reita biết tớ thích Hoshimiya mà, nên nếu tớ nhờ cậu ấy giúp một tay thì chắc chắn là cậu ấy sẽ nể mặt thôi.”
“Được đó. Nghe có vẻ là một kế hoạch ổn áp đấy, nhưng cậu sẽ phải gánh phần lớn công việc đấy nhé.”
“Không sao. Dạo gần đây cậu cũng giúp tớ nhiều rồi. Coi như sau vụ này là chúng ta huề nhau.”
“Ha ha. Hóa ra cậu cũng biết nói lời cảm ơn cơ đấy. Lúc nào cũng dễ thương phát ghét lên được.” Miori nở nụ cười trêu chọc.
Tôi chẳng thấy vui vẻ gì khi bị khen là dễ thương cả... Tôi là đàn ông con trai mà, tôi muốn được người ta khen là ngầu lòi cơ. Mà bộ tôi có chỗ nào đáng yêu sao? Tuyệt đối là không nhé!
“Vậy bao giờ thì triển đây? Ít nhất cũng phải nhắm sẵn cái lịch thì mới tính tiếp được chứ.” Miori hỏi.
“Cũng đúng. Hay là thứ Bảy tới đi? Ồ, nhưng cậu với Reita còn phải đi tập mà. Mà hình như chiều cuối tuần Reita thường được nghỉ nhỉ.”
“Bên bóng rổ nữ cũng chỉ tập buổi sáng thôi, nên buổi chiều là ổn áp rồi.”
Chúng tôi thống nhất chọn thứ Bảy tới làm phương án ưu tiên nhất, cũng là lúc kết thúc buổi bàn bạc khi đoàn tàu vừa vặn tiến vào ga. Bước ra khỏi cổng soát vé, đập vào mắt tôi là một màn đêm đen đặc bao trùm lấy mọi thứ, hoàn toàn đúng như những gì tôi đã mường tượng.
Vốn là một vùng ngoại ô hẻo lánh nên đèn đường ở đây thưa thớt đến tội nghiệp, phố xá thì vắng lặng chẳng tìm nổi lấy một bóng người qua lại. Nói thật, cái sự tĩnh mịch đến lạnh lẽo này làm tôi cảm thấy hơi rợn tóc gáy đấy.
Đến cả một gã con trai như tôi còn thấy rờn rợn, thì một đứa con gái như Miori chắc cũng phải thấy lạnh sống lưng đôi chút mới phải. Tôi thầm nghĩ vậy rồi quay sang nhìn thử xem cô bạn có đang run rẩy gì không, nhưng hóa ra mọi sự lo lắng của tôi đều là thừa thãi.
Miori vẫn thản nhiên lướt Minsta, gương mặt điềm nhiên như thể màn đêm đặc quánh vây quanh đây chẳng hề tồn tại. Đúng là với cái kiểu người như cậu ấy, khái niệm sợ bóng tối chắc là một thứ gì đó quá sức xa xỉ rồi.
“Thế dạo này cậu với Reita có tiến triển gì không?” Tôi khơi chuyện để phá tan cái sự tĩnh mịch đến phát sợ này.
“Ừm…” Miori nhíu mày như đang cân nhắc.
“Cũng khó nói chuyện lắm vì hai đứa không chung lớp mà. Thi thoảng tớ mới nói được vài câu ngoài hành lang, hoặc là lúc sau giờ tập khi có cả Uta ở đó thôi.”
“Ồ, hóa ra sau giờ tập cũng tranh thủ tiếp cận rồi cơ đấy.”
“Câu lạc bộ bóng đá tụ tập ở bãi xe đạp, nên khi tớ đi cùng Uta thì tự nhiên gặp Reita-kun thôi. Không phải hôm nào cũng vậy đâu.” Miori nở một nụ cười rạng rỡ rồi nói thêm “Bởi vậy tớ rất biết ơn Uta đó.”
“Thế Uta có biết cậu đang để ý Reita không?”
“Tớ chưa nói thẳng ra, nhưng chắc là cậu ấy cũng lờ mờ đoán được rồi.”
“Đừng chắc quá, đây là Uta cơ mà.” Tôi đưa ra dự đoán.
Nhìn mà xem, Uta thậm chí còn chẳng nhận ra tình cảm của Tatsuya dành cho mình suốt bao nhiêu năm trời ở cạnh nhau cơ mà!
“Cậu thì không có quyền nói câu đó đâu nhé!”
Cậu ấy liền cốc đầu tôi một cái. Mà cũng phải thôi, tôi vốn là kẻ mù tịt trong việc đọc vị cảm xúc người khác, lấy tư cách gì mà đòi nhận xét Uta chứ.
“Hửm? Nhà cậu đi hướng kia mà đúng không?”
Miori nghiêng đầu thắc mắc khi thấy tôi vẫn lững thững bước tiếp cùng cậu ấy thay vì rẽ ở đoạn ngã tư mọi khi.
“Trời cũng muộn rồi. Để con gái con lứa đi bộ về nhà một mình thì tớ không yên tâm.”
“Ố hố, được đấy nhỉ. Phải biết ga lăng như vậy chứ. Cứ đà này thì cậu sắp thành ‘hot boy’ đến nơi rồi đó!”
“Tớ thèm vào việc giữ hình tượng với cậu đâu. Chẳng qua là tớ thấy lo thật thôi.”
Dù tính cách có “đàn ông” đến đâu thì vẻ ngoài của cậu vẫn là một đứa con gái dễ thương. Đường xá thì vắng lặng, lỡ gặp phải kẻ biến thái nào thì sao chứ. Tớ mà không đưa cậu về đến tận cửa nhà thì sẽ chẳng thể nào yên tâm nổi.
“À… ra vậy…” Miori cúi đầu xuống, giọng nhỏ hẳn đi.
Sự im lặng bao trùm lấy con phố tối tăm. Thấy lạ, tôi lo lắng hỏi.
“Sao thế? Tự nhiên im re vậy?”
“Không có gì hết! Tại tớ hay tự đi bộ về sau giờ tập nên quen rồi. Đừng có mà tưởng bở! Cậu cũng chỉ là Natsuki thôi.”
“Hả? Sao tự nhiên lại quay sang xỉa xói tớ thế hả!?” Tôi kêu lên bối rối.
Dù Miori đang lảng mắt đi chỗ khác nhưng tôi vẫn cảm nhận được là mình vừa làm điều gì đó khiến cậu ấy phật lòng. Bộ trình độ giao tiếp của tôi thảm hại đến thế sao? Tôi cứ ngỡ mình đã quá hiểu Miori vì cả hai là bạn thanh mai trúc mã cơ đấy... Đang mải suy nghĩ thì chúng tôi đã đến trước cổng nhà cậu ấy.
“Được rồi, tớ về đây.” Tôi nói rồi quay lưng định bước đi.
“Chờ đã, Natsuki.”
Miori níu lấy tay áo tôi trước khi tôi kịp bước đi. Tôi quay lại, tự hỏi rốt cuộc cậu ấy còn muốn gì nữa đây. Nhìn mặt cậu ấy lúc này cứ như đang lườm tôi, nhưng thay vì gắt gỏng, cậu ấy lại nói.
“Cảm ơn vì đã đưa tớ về.”
“Ờ-Ừ, có gì đâu...” Tôi ngây người đáp lại.
Biểu cảm và lời nói của cậu chẳng ăn khớp với nhau chút nào hết. Rốt cuộc là cậu đang nghĩ cái quái gì trong đầu vậy?
Dẫu trong lòng đầy rẫy những thắc mắc, nhưng trực giác mách bảo tôi rằng nếu lỡ dại mà mở miệng hỏi, kết cục chắc chắn sẽ là rước họa vào thân. Thế nên, tôi đành ngoan ngoãn nhận lấy lời cảm ơn đó rồi lặng lẽ quay gót, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
