Trò chơi thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết của Haibara

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1934

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13653

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 794

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2250

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85417

Vol 2 <<Đang tiến hành>> - Chương 1.7: Hãy cùng nâng thanh tình yêu của bọn họ lên nữa nào!

Chương 1.7: Hãy cùng nâng thanh tình yêu của bọn họ lên nữa nào!

Trans: Hagghh

Edit: Ph4ng:3

---

Bốn người chúng tôi cùng đi bộ đến trung tâm thương mại gần ga, nơi có rạp chiếu phim bên trong. Sau khi lấy vé xong, cả hội bắt đầu đi dạo loanh quanh để giết thời gian chờ đến giờ chiếu. Chủ yếu là đi lượn lờ ngắm đồ cho vui thôi. Miori nói muốn xem quần áo, nên cả nhóm đành đi theo cậu ấy.

Đây chính xác là những gì tôi và Miori đã vạch sẵn cho ngày hôm nay: tận dụng khoảng một tiếng đồng hồ trước khi phim bắt đầu. Một cơ hội "vàng" để chúng tôi có thể tiếp cận Hoshimiya và Reita... Ít nhất thì trên lý thuyết là như vậy.

“Oa! Bộ đồ mùa hè này xinh xỉu luôn!” Miori reo lên đầy hào hứng.

“Công nhận, Miori-chan mà diện bộ này là chuẩn bài luôn! Thử đi, thử đi!” Hoshimiya cũng nhiệt tình hưởng ứng.

Rốt cuộc là hai cô nàng mải mê mua sắm với nhau luôn. Miori đang mải ríu rít bên Hoshimiya bỗng bắt gặp ánh mắt phán xét của tôi, cậu ấy bèn hắng giọng rồi thì thầm đủ để hai người kia không nghe thấy.

“Tự dưng nhảy vào bắt chuyện với Reita-kun thì lộ liễu quá còn gì. Đây cũng là một phần của kế hoạch cả thôi.”

Nghe lời biện hộ đó chẳng thuyết phục chút nào.

“Tớ hơi nghi ngờ đấy... Mà thôi, thấy Hoshimiya vui vẻ thế kia cũng được rồi.”

“Này! Cậu mới là người cần tích cực trò chuyện với Hikari-chan hơn đấy. Nãy giờ tớ thấy cậu có làm được gì đâu!”

Thấy hai đứa tôi cứ xì xào to nhỏ với nhau, Reita liền mỉm cười.

“Hai cậu đúng là bạn thửa nhỏ có khác, thân thiết thật đấy.”

Cả hai chúng tôi giật mình, vai run lên bần bật. Đây đúng là cái kết luận tệ hại nhất mà chúng tôi muốn nghe!

“Kh-Không đời nào! Tụi tớ chẳng thân thiết gì đâu.” Tôi vội vàng phủ nhận.

“Ph-Phải đấy! Tại tớ không cắt đuôi được cái tên này thôi.” Miori vừa nói vừa véo má tôi.

Đau! Này, bỏ ra! Làm thế này người ta càng tưởng là thân thiết đấy. Dừng lại ngay! Hóa ra cậu là kiểu người hễ cứ cuống lên là hành xử mất kiểm soát à?!

Tôi hoảng loạn vùng vẫy trong khi Reita vai khẽ run vì cố nhịn cười.

“Dù sao thì, tớ đi thử bộ này đây!”

Miori lảng sang chuyện khác rồi ôm bộ đồ mà Hoshimiya vừa khen chạy vào phòng thay đồ.

“Có phải hôm nay cậu ấy hơi bồn chồn không nhỉ?” Reita quay sang hỏi tôi sau khi quan sát hành động của Miori.

“Ừ, tớ cũng thấy vậy”

Hôm nay Miori lạ thật, cứ cuống hết cả lên chứ chẳng còn bình tĩnh như mọi khi. Có lẽ khi đứng gần người mình thích thì đến cậu ấy cũng thấy run. Dù sao thì cậu ấy cũng mới chỉ là học sinh lớp mười thôi mà. Bình thường trông có vẻ rất tự nhiên khi nói chuyện với con trai, nhưng chắc cũng chỉ là đang cố tỏ ra mạnh mẽ vậy thôi. Mà ngẫm lại, nhìn Miori lúc này cũng đáng yêu đấy chứ.

“Này, Natsuki-kun.”

Hoshimiya khẽ kéo tay áo tôi khi hai người đang đứng đợi trước phòng thay đồ.

Trời ạ... Làm ơn đừng kéo tay áo kiểu đó chứ. Tim tớ muốn nhảy ra ngoài luôn rồi này.

“Cậu thấy cái này thế nào?”

Hoshimiya giơ một chiếc áo sơ mi màu xanh lơ lên trước người. Thú thực là tôi chẳng có khiếu thời trang gì cho lắm, nhưng nhìn qua cũng thấy nó rất tôn dáng cậu ấy.

“Tớ nghĩ hợp với cậu đó”

“Yay!” Cậu ấy reo lên đầy thích thú.

“Tớ cũng đang phân vân cả cái này nữa. Lại đây với tớ chút đi!”

Hoshimiya bất ngờ nắm lấy tay tôi rồi kéo đi xem chỗ quần áo khác. Tôi bị sốc trước tình huống này đến mức chỉ biết ú ớ, miệng cứ há ra rồi lại ngậm vào mà chẳng nói được câu nào. Đi được một đoạn cách xa phòng thay đồ, cậu ấy dừng lại rồi cười khúc khích, gương mặt rạng rỡ hẳn lên.

“Hoshimiya?”

Cậu ấy đưa ngón tay lên môi ra hiệu bảo tôi im lặng, rồi hạ thấp giọng nói.

“Hì hì. Tớ nghĩ nên để cho hai người họ có chút không gian riêng.”

Tôi nhìn theo hướng mắt cậu ấy về phía phòng thay đồ. Miori vừa mới mở rèm bước ra.

“Hả? Hai người kia đâu rồi Reita-kun?”

“Họ qua kia xem đồ rồi, nên chỉ còn mình tớ thôi.”

“À… ra vậy.”

Hôm nay nhìn Miori cứ lúng túng kiểu gì ấy. Mà không biết cậu ấy đang diễn hay là thật nữa? Trông chẳng giống đang diễn chút nào. Buồn cười thật, chính cậu ấy bảo tôi tạo cơ hội để được ở riêng với Reita, thế mà lúc tôi làm thật thì cậu ấy lại cuống hết cả lên. Sao thế, đứng trước Reita là mất hết tự tin luôn hả?

“Bộ đồ đó hợp với cậu lắm. Nhìn dễ thương đấy.” Reita khen ngợi không chút do dự.

“Thật sao? Cảm ơn nhé.”

Âu mai gót, khen thẳng thừng luôn, đúng là phong thái của Reita có khác. Còn tôi á? Nếu là tôi mà thử thốt ra mấy lời đó, chắc nghe chẳng khác gì một con robot bị hỏng hóc đâu. Tôi sẽ chẳng bao giờ đủ can đảm để nhìn thẳng mặt một cô gái mà khen người ta dễ thương cả.

Không bao giờ...

“Vậy chắc tớ là sẽ mua bộ này.” Miori nói.

“Ừ, tớ nghĩ cậu nên mua đi. Cỡ đó vừa chứ?” Reita tiếp tục cuộc trò chuyện một cách rất tự nhiên.

Trong lúc hai người chúng tôi đang đứng quan sát họ trò chuyện vui vẻ, Hoshimiya thì thầm vào tai tôi.

“Cậu thấy đấy, Reita-kun đúng là đáng nể thật. Cậu ấy toàn nói những điều mà bất cứ cô gái nào cũng thích nghe, mà cách nói lại còn tự nhiên đến lạ nữa.”

“Ừ. Đúng là mấy người đào hoa có cái khí chất khác hẳn người thường thật.”

“Cậu biết không, Reita-kun cực kỳ nổi tiếng trong đám con gái khối mình đấy. Nghe cậu ấy nói chuyện thế này, tớ cũng hiểu tại sao rồi.”

“Công nhận, tớ cũng thấy ghen tị với cậu ấy.” Tôi thành thật thừa nhận.

Tôi cảm nhận được ánh mắt của Hoshimiya đang đổ dồn vào mình. Đến khi tôi quay sang nhìn, chẳng hiểu sao trông cậu ấy có vẻ hơi khó chịu.

“...Cậu cũng nổi tiếng có kém gì cậu ấy đâu. Cậu nói cái gì vậy chứ...?” Hoshimiya lẩm bẩm.

Hả? Thật á? Nghĩ lại thì dạo này đúng là tôi cũng thấy nhiều bạn nữ hay nhìn tôi thật, nhưng tôi lập tức gạt ngay cái ý nghĩ đó đi.

“Làm gì có chuyện đó, tớ sao mà so được với Reita. Ngoài cậu, Nanase và Uta ra, tớ có bao giờ nói chuyện với bạn nữ nào khác đâu.”

Đó là sự thật đấy chứ! Một kẻ kém cỏi trong khoản giao tiếp như tớ mà cứ cố mở rộng vòng bạn bè thì chỉ có nước chuốc lấy thất bại thôi.

Phương châm của tôi là cứ chậm mà chắc thôi. Trong lớp vẫn còn đầy bạn nữ mà tôi chưa từng hé môi nói với họ nửa lời kia kìa.

“Nhưng chính điều đó lại làm cậu trông có vẻ lạnh lùng hơn, chẳng phải rất tốt cho hình tượng của cậu sao?”

“Th-Thật á? Có chuyện đó luôn? Hoshimiya này, không phải cậu chỉ đang nói thế để an ủi tớ đấy chứ?”

“Không hề! Tại ba đứa tụi tớ chơi thân với cậu nên mới biết mấy cái mặt ‘đáng thất vọng’ của cậu thôi, chứ mấy bạn nữ khác làm sao mà biết được.”

“Đ-Đáng thất vọng á?”

Một mặt tôi thấy vui vì Hoshimiya xem chúng tôi là bạn thân, nhưng mặt khác, tôi cũng thấy hơi hụt hẫng khi nghe cậu ấy dùng từ đó để nói mình.

Thấy tâm trạng tôi cứ lên xuống như chơi tàu lượn siêu tốc, Hoshimiya vội vàng đính chính.

“À, không phải ý đó đâu! Tớ gọi là ‘đáng thất vọng’ nhưng mà… ừm, cậu nhớ cái lần tụi tớ tình cờ nghe lén cậu nói chuyện với Tatsuya không? Trong mắt nhiều người cậu vẫn hoàn hảo lắm, nhưng tụi tớ thì biết cậu cũng chỉ là một người bình thường như bao người khác thôi! Ý tớ là vậy đó!”

Trái tim mỏng manh như thủy tinh của tôi vừa mới rạn nứt một chút đã kịp lành lại ngay khi được chiêm ngưỡng dáng vẻ bối rối cực kỳ đáng yêu của Hoshimiya.

“Tớ... tớ hiểu rồi... Ước gì mọi người đừng đặt kỳ vọng quá cao vào tớ nữa. Xin đấy.”

Nếu mấy cậu cứ mơ mộng về tớ, rồi đến khi biết con người thật thì chắc chắn sẽ thất vọng thôi.

Cả hai im lặng một lúc. Tôi còn đang loay hoay tìm chủ đề mới để bắt chuyện thì Hoshimiya đã lên tiếng trước.

“Natsuki-kun này, cậu có muốn mình trở nên nổi tiếng không?”

“Hả? Sao tự nhiên cậu lại hỏi thế?”

“Thì tại lúc nãy cậu vừa bảo là ghen tị với sự nổi tiếng của Reita-kun còn gì.” Cậu ấy nhắc lại đúng cái câu tôi lỡ miệng nói ban nãy.

Dù sao thì tôi cũng là con trai mà. Đương nhiên là tôi muốn được các bạn nữ chú ý rồi. Nhưng mà thừa nhận chuyện đó trước mặt Hoshimiya thì nghe chẳng hay ho chút nào. Tốt nhất là nên tìm cách đánh trống lảng thôi.

“Không đâu, tớ chỉ nói ví von vậy thôi mà.”

“Thật không đó? Chắc cậu cũng phải thấy vui lắm khi biết mình nổi tiếng như thế chứ.”

Vô ích rồi. Cậu ấy chẳng tin lấy một chữ nào. Phải nói gì để đánh lạc hướng đây? Sau khi suy nghĩ với vận tốc ánh sáng, tôi nảy ra một ý tưởng thiên tài là hỏi ngược lại cậu ấy.

“Thế còn cậu thì sao, Hoshimiya?”

“T-Tớ á? Ừm... trước giờ tớ chưa từng nghĩ mình muốn trở nên nổi tiếng.”

À, đúng là góc nhìn của kẻ mạnh có khác! Một cô nàng không mấy nổi bật mà nghe thấy câu này chắc chắn sẽ tức nổ mắt cho mà xem.

“Nhưng tớ thực sự muốn mọi người thấy tớ xinh đẹp và tớ vẫn đang cố gắng vì điều đó đây.” Hoshimiya vừa nói vừa mân mê sợi dây chuyền trên cổ.

Đó là một quan điểm mà tôi hoàn toàn có thể đồng cảm. Tôi đã nỗ lực rất nhiều để bản thân trông ngầu hơn, nên đương nhiên tôi cũng muốn mọi người thực sự nghĩ mình ngầu. Đơn giản là tôi muốn người khác công nhận sự cố gắng của mình.

“Cậu vốn đã xinh đẹp rồi mà, Hoshimiya.”

Tôi không kiềm lòng được mà buột miệng nói ra, có lẽ vì cảm thấy có sự kết nối vô hình với cậu ấy thông qua sự đồng cảm này.

Hoshimiya đứng sững lại, đôi mắt mở to ngạc nhiên nhìn tôi. Cậu ấy thậm chí còn chớp mắt liên tục.

Trời ạ, mình chỉ muốn biến mất ngay lập tức thôi!

“Ờm... Cảm ơn cậu nhé?”

Mình đang làm cái quái gì thế này? Sao tự nhiên lại nói ra câu đó chứ? B-Bình tĩnh lại nào…

“T-Tụi mình nên quay lại thôi, không thì hai người kia lại nghi ngờ mất!”

Hoshimiya đột ngột lên giọng cao cao hơn bình thường rồi quay về phía Reita và Miori. Những bước đi của cậu ấy trông thật cứng nhắc và gượng gạo. Và từ góc nhìn của tôi, tôi có thể thấy đôi gò má cậu ấy đang đỏ ửng lên một cách kỳ lạ.

“Ủa? Không phải hai cậu đang chọn đồ để thử sao?” Reita hỏi, đầu hơi nghiêng sang một bên.

“À, ừm, thấy cũng thường thôi nên tớ quyết định không thử nữa.” Hoshimiya cố gắng nặn ra một câu trả lời nghe có vẻ hợp lý.

AD_4nXe9RoRUgt_cHV8f4WEQHr_IOk_t9RTXiHM0bNptYz69ya4gb6TpdXPsYBwf3wuNyK1Yvua6LlNGO-SwnxMd9-KedDYSbUKSD2yKtsWkAa6nq1lK6DYkbyf5iPTivWbdaApxVjY3825OcvomKROaV-w?key=rsRuCAjNG0ca0SkJR6piQAMiori cuối cùng đã quyết định mua bộ đồ mà Reita vừa khen xong. Cầm chiếc túi giấy in nhãn mác cửa hàng đung đưa trên tay, cậu ấy lẳng lặng nép sát vào tôi rồi thì thầm.

"Nãy giờ cậu biến đi đâu thế hả?"

"Hửm? Tớ tạo không gian riêng cho hai người đúng như kế hoạch thôi mà. Có vấn đề gì sao?”

Miori mím môi, gương mặt hiện rõ vẻ giận dỗi.

"Cậu bỏ tớ lại một mình mà chẳng báo trước gì cả! Đương nhiên là tớ phải bất ngờ rồi.”

Có phải tớ chủ ý bày ra cái tình huống trớ trêu lúc nãy đâu!! Mà quan trọng là sao hôm nay cậu cứ nhút nhát thế? Cái vẻ chủ động như hồi đi học nhóm đâu mất tiêu rồi? Chẳng phải lúc này cậu nên tung chiêu đó ra sao?”

Cậu ấy im lặng vài giây rồi nhỏ giọng.

"Con trai sẽ không thích kiểu con gái quá bạo dạn đâu. Hôm nay tớ cố ý tiết chế lại một chút… Chỉ có vậy thôi.”

Nghe cậu ấy giải thích xong, tôi liền liếc nhìn đồng hồ. Cũng gần đến giờ phim bắt đầu rồi.

"Tớ nghĩ tụi mình nên di chuyển thôi. Đi nào.”

“Mất khoảng năm phút để đi đến phòng chiếu đấy.” Reita khẽ gật đầu.

“Dù sao tớ cũng thích xem mấy cái trailer giới thiệu trước khi vào phim chính.”

“Tớ cũng thế! Nhiều khi xem mấy cái đó lại tình cờ thấy mấy bộ khác trông hay ho cực kỳ!”

Hoshimiya hào hứng tiếp lời. Nhìn hai người họ lúc này thực sự rất tâm đầu ý hợp.

Đúng là có chung sở thích thì lợi thế thật.

Thi thoảng tôi cũng có xem phim anime, nhưng chẳng phải mọt phim chính hiệu, còn Miori thì chắc cũng chỉ lâu lâu mới xem một bộ như bao người bình thường khác. Hai người chúng tôi hoàn toàn không thể chen chân vào cuộc trò chuyện đầy tâm huyết của họ.

Kế hoạch của bọn tôi mới chỉ vừa bắt đầu, nhưng liệu mọi chuyện có thực sự diễn ra theo đúng kế hoạch không đây? Dù rất hạnh phúc khi được đi chơi với Hoshimiya vào cuối tuần, nhưng tôi vẫn không khỏi lo lắng về việc mọi thứ có thể sẽ đổ bể giữa chừng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!