Trò chơi thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết của Haibara

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11312

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Vol 1 - Chương 1.3: Kế hoạch tuổi thanh xuân rực rỡ

Về đến nhà, tôi nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, dùng bữa sáng đơn giản rồi thay vào bộ đồng phục chỉnh tề.

“Ồ, trông con giờ đẹp trai đấy nhỉ!”

Tôi vừa đi ra cửa vừa cố phớt lờ những lời khen hơi sến của mẹ. Dạo này mẹ hở chút là khen, nhiều đến mức tôi bắt đầu hiểu thế nào là sự quan tâm… à không, gọi là "tình mẫu tử" thì đúng hơn.

Tôi gặp Namika trên đường ra khỏi nhà. Con bé nhìn tôi mặc đồng phục đến tận ba giây, rồi thì thầm. 

“Anh đi học cận thận nhé.”

“Ừ, anh đi đây.”

Tôi đạp xe đến ga gần nhất và lên tàu. Giờ này tàu chật cứng mặc dù ở Gunma người ta vẫn thường đi lại bằng ô tô. 

Chắc Miori ấy đã đi chuyến này hoặc chuyến trước, hèn gì chả thấy cậu ấy đâu cả. Mà giả sử có gặp thì cũng chẳng biết phải làm gì cơ chứ? Vốn dĩ cậu ấy và tôi đâu thân đến mức cùng nhau đi học.

Tôi bỗng nhớ lại những ngày đi tàu đến trường mỗi sáng. Cảm giác đi tàu tới trường mỗi ngày khiến tôi thấy mình đúng là học sinh cấp ba trở lại. Tôi cười khổ với cái thời ngày nào cũng đi tàu với đôi mắt chết lặng...

“!!” 

Hình như tôi có cảm giác bị ai đó nhìn mình. Quay sang bên trái, ánh mắt tôi chạm ngay vào một cô gái cũng đang mặc bộ đồng phục mới như tôi..

Tôi lập tức quay đi. Khuôn mặt cô ấy hơi đỏ, chắc không phải đang lườm mình đâu nhỉ? Đồng phục của cô ấy cũng là của trường Ryomei giống hệt tôi mà. 

Nếu tôi là người hướng ngoại, chắc chắn tôi đã bắt chuyện từ lâu rồi. Nhưng tiếc là tôi lại không đủ can đảm. 

Nguyên tắc của tôi là: chỉ hành động khi đã chuẩn bị kỹ càng. Nói theo kiểu RPG, tôi là kiểu vừa cày level quá đà vừa luôn đánh một cách thận trọng. Trước kia thì không như vậy, nhưng những thất bại hồi cấp ba chắc chắn đã khiến tôi thay đổi.

Trong lúc mải nghĩ mấy chuyện lặt vặt, thì tàu cũng đã đến. Từ đây đến trường chỉ mất chừng năm phút đi bộ, nên chắc vẫn còn dư thời gian trước khi lễ nhập học bắt đầu.

Hai bên đường dẫn vào trường là hàng cây anh đào nở rộ. Dưới tán hoa là những học sinh mặc cùng bộ đồng phục với tôi vừa đi vừa trò chuyện rôm rả — khung cảnh thật đẹp, tựa như một bức tranh mở đầu cho quãng đời mới.

Giữa đám đông ấy, một người thu hút ánh nhìn của tôi. 

“Ah…” 

Tôi khẽ thốt lên mà không kịp suy nghĩ. Một cô gái đang mỉm cười, bước đi giữa nhóm sáu người. Mái tóc vàng nhạt ngang vai—tôi biết đó là màu tóc tự nhiên của cậu ấy. Khuôn mặt xinh đẹp đến mức khiến tim tôi như ngừng đập một nhịp, nhưng vẫn toát lên vẻ trong sáng, thuần khiết như một thiên thần.

Không chỉ tôi, rất nhiều người cũng bị thu hút ngoái lại nhìn cậu ấy.

Tên cậu ấy là Hoshimiya Hikari.

Cậu ấy là kiểu con gái khiến cả những cánh hoa anh đào rực rỡ kia cũng trở nên mờ nhạt. Trước đây, tôi từng thích Hoshimiya, thậm chí đã tỏ tình… nhưng đã bị từ chối. Đến tận bảy năm sau, tôi vẫn chưa quên được nỗi đau đó.

Nụ cười ấy... vẫn y như trong ký ức của tôi. Đương nhiên rồi! Trái tim đang đập loạn xạ như thế này là bằng chứng rõ ràng nhất cho cảm xúc tôi dành cho Hoshimiya.

Cho đến giờ, tôi chỉ mơ hồ nghĩ rằng mình muốn có một tuổi trẻ rực rỡ. Nhưng bây giờ, tôi đã có một mục tiêu cụ thể.

Tôi muốn Hoshimiya thích tôi. Lần này, tôi muốn được hẹn hò với cậu ấy.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong thoáng chốc. Tim tôi đập nhanh hơn một nhịp. Chúng tôi vốn chỉ là hai người xa lạ mà thôi. Phải nhanh chóng quay đi thôi, nếu không chắc chắn sẽ bị hiểu lầm là kẻ quấy rối mất! Nhưng... khi tôi lén liếc sang lần nữa, cậu ấy vẫn đang nhìn tôi. Và ánh mắt chúng tôi lại gặp nhau một lần nữa.

Chết thật. Có lẽ cậu ấy cũng đang nghĩ y như tôi. Thế là cả hai cùng vội quay đi.

“Hikari? Có chuyện gì thế?”

“À không… không có gì hết. À, chúng ta tới nơi rồi kìa!”

Lạ thật. Trên tàu cũng vừa xảy ra chuyện giống vậy. Tôi cứ vô tình chạm mắt với người khác. Trước đây có bao giờ thế đâu. Cảm giác như ai cũng đang nhìn mình. Chẳng lẽ tôi có gì lạ à?

Vừa đi, tôi vừa lấy gương bỏ túi ra soi thử. Hừm… trông vẫn khá ổn mà. Tóc vuốt gọn gàng, đồng phục mặc cũng vừa vặn, đủ rộng để trông thoải mái nhưng không đến mức lôi thôi.

Rốt cuộc là sao nhỉ? Tôi vừa vắt óc suy nghĩ vừa bước đến cổng trường.

Tôi liền tiến tới đến chỗ đám đông học sinh tụ tập trước bảng thông báo phân lớp. Tôi vẫn nhớ rõ lớp mình năm đó, nhưng phải kiểm tra lại cho chắc.

Đâu rồi nhỉ… à, đây rồi — năm nhất, lớp hai, Haibara Natsuki. Tên Hoshimiya cũng ở đó. Trước đây, chúng tôi từng học cùng lớp hai năm liền. Vậy là cho đến giờ, mọi thứ vẫn y như cũ.

Tôi cũng thấy tên Miori ở lớp một, ngay bên cạnh, vẫn giống hệt lần trước. Tôi lướt thêm một vòng, nhìn qua danh sách xem có gì thay đổi không, và đúng như lần trước.

Tôi không nhớ hết tên mọi người, nhưng khi thấy một cái tên quen thì lập tức nghĩ “À, đúng rồi, là cậu ta.” Thậm chí còn nhận ra kha khá gương mặt trong đám đông.

“Á! Nhìn kìa! Tuyệt quá! Rei, Tatsu, cả ba chúng ta cùng ở chung lớp này!” 

Một giọng nữ lanh lảnh vang lên giữa đám đông ồn ào.

“Cậu hét to quá rồi đấy. Tớ nghe thấy rồi.”

“Thôi mà, Uta háo hức cũng phải thôi. Dù sao cậu ấy cũng là học sinh cấp ba rồi cơ mà.”

Tôi quay lại và thấy ba học sinh cùng trường cấp hai đang tán chuyện với nhau. Tôi nhớ họ rất rõ, không chỉ thoáng qua. Thật ta, tôi còn biết khá nhiều về họ đấy. 

Đây chính là nhóm người đầu tiên tôi từng hòa nhập. Ba người này là trung tâm của lớp 1-2, đứng trên đỉnh “thang xã hội” — tức là vị trí mà tôi từng khao khát nhất.

“Tatsu, nhìn cậu cũng vui còn gì! Còn cố giả vờ ngầu đấy hả~?” 

Người mà vừa reo lên là Sakura Uta. Dáng người nhỏ nhắn, gương mặt dễ thương, năng lượng tràn trề đến mức ai nhìn cũng thấy ấm lòng.

“Hả? Sao tớ lại phải phấn khích như cậu chứ?” 

Cậu con trai cao to, giọng trầm, mặt cau có đáp lại là Nagiura Tatsuya. Cậu ấy hơn tôi, dáng người rắn rỏi, nét mặt sắc sảo, đôi mắt hơi dữ tạo cảm giác hoang dã.

Nếu phải tóm gọn, thì Nagiura là kiểu con trai vừa trông đáng sợ vừa đẹp trai. Thực ra, cậu ấy chỉ là người cực kỳ ghét bị xem thường. Bên trong vẻ ngoài dữ dằn ấy, Nagiura lại là một chàng trai vui tính và tốt bụng.

“Tatsuya đúng kiểu tsundere luôn. Mà kiểu đó giờ hết thời rồi đấy nhé.” 

Người lên tiếng trêu ghẹo bằng tông giọng nhẹ nhàng là Shiratori Reita. Cậu ta có nét đẹp trái ngược hoàn toàn với Nagiura. 

Nếu Nagiura chỉ hợp gu một số người, thì Shiratori là gu của tất cả. Cậu ta thu hút mọi ánh nhìn, đặc biệt là mấy cô gái. Dịu dàng, thân thiện, lại còn có tố chất lãnh đạo.

Khi tôi từng mơ mộng về màn ra mắt cấp ba của mình, thì người gần với hình mẫu lý tưởng mà tôi muốn hướng tới nhất chính là Shiratori.

“Từng có thời con trai tsundere được ưa chuộng á?” Sakura nghiêng đầu hỏi.

“Uta, cậu thiếu kiến thức shoujo manga quá rồi đấy.” Shiratori mỉm cười đáp.

“Đừng có xài mấy từ tớ chẳng hiểu bao giờ. Mấy từ đó có nghĩa gì thế?” Nagiura gắt gỏng đáp lại.

“À đúng rồi nhỉ, Tatsu đâu có đọc manga.” Uta chen ngang vào.

“Đừng có coi thường tớ! Tớ cũng từng đọc Two Piece rồi nhé!”

“Cũng tại tớ cho cậu mượn thôi. Cậu có sỡ hữu quyển manga nào đâu.” Shiratori nhún vai.

Nagiura khịt mũi. 

“Im đi! Với tớ thì bóng rổ là đủ rồi.”

Ngay lúc đó, Shiratori bắt gặp ánh mắt tôi đang dõi theo họ.

“À, xin lỗi nhé. Hai người này hơi ồn quá phải không?”

Tôi hơi giật mình, chuyện này đâu có xảy ra lần trước. Nhưng tôi vẫn kịp bình tĩnh, đáp lại như bình thường.

“À không… không đâu. Tớ chỉ nghĩ ba cậu thân nhau thật đấy.”

Có phải tôi nhìn chằm chằm quá không nhỉ? Mới đầu ngày mà đã lỡ bước rồi! Nhưng cảnh tượng quen thuộc này làm tôi khó mà rời mắt được.

“Bọn tớ học cùng cấp hai cả mà. Cậu cũng lớp 1-2 à?” Shiratori vui vẻ hỏi. Cậu ấy hoàn toàn không hề biết cơn bối rối bên trong tôi.

Tôi biết chứ, muốn trả lời vậy lắm. Dù sao thì cũng chẳng khó để đoán, vì ba người họ đứng ngay trước bảng phân lớp 1-2 nãy giờ rồi còn gì.

“Ừ, tớ là Haibara Natsuki. Rất vui được làm quen.”

“Tớ là Shiratori Reita. Cô nàng thấp bé này là Sakura Uta, còn người cao to kia là Nagiura Tatsuya.”

Nghe Shiratori giới thiệu, cả Nagiura lẫn Uta cùng quay sang nhìn tôi. Chẳng biết họ có nhận ra không, nhưng tay tôi đang hơi run. Đặc biệt là ánh mắt của Nagiura, áp lực đến mức tôi muốn quay đi ngay lập tức.

“Này, Natsuki? Xin lỗi nhé, nhưng tôi không thể bênh cậu nữa đâu. Với lại, cậu làm tôi phát bực đấy.”

Tôi nhớ như in cái ngày Nagiura ném vào mặt tôi câu đó. Chính cậu ta là người buộc tôi phải đối diện với sai lầm của bản thân, là khởi đầu của mọi chuyện. 

Nói thật thì lỗi chẳng hề nằm ở cậu ta. Tất cả đều do tôi quá kém khoản giao tiếp. Tôi hiểu rõ điều đó, nhưng vết sẹo để lại trong lòng thì đâu dễ biến mất.

Thỉnh thoảng đến giờ tôi vẫn gặp ác mộng về cái ngày đó.

“Làm quen được bạn mới rồi à, Reita? Cũng chẳng lạ gì nhỉ.” Nagiura nói.

“Tớ chỉ chào hỏi thôi vì cậu ấy học cùng lớp thôi mà.”

Trong lúc hai người trò chuyện, tôi tranh thủ hít một hơi sâu để trấn tĩnh. Thế rồi, Nagiura đưa mắt đánh giá tôi từ đầu đến chân.

“Này, cậu trông cũng có cơ bắp phết nhỉ. Trước đây cậu chơi môn gì thế?”

“Chơi... ý là câu lạc bộ á? Tớ hồi cấp hai chẳng tham gia câu lạc bộ nào cả.”

“Gì cơ? Thật luôn? Nhưng nhìn cậu trông đô thế này cơ mà.”

“Chuẩn đó. Trông đúng dáng vận động viên luôn.” Shiratori gật gù. 

Lời khen này khiến tôi thấy bao công tập tạ thời gian qua đúng là không uổng.

“À, dạo gần đây tôi có tập tạ, nâng đồ các kiểu. Được khen thì cũng mừng gh—Khoan, cái gì vậy?!”

Tôi giật bắn người. Có ai đó vừa vỗ bụng mình một cái. Nhìn xuống thì thấy Sakura đã không biết lúc nào lén áp sát, bàn tay vẫn đang đặt lên cơ bụng tôi.

“Wow! Cậu có cả sáu múi luôn này!” cô nàng reo lên.

“Cậu làm tớ hết hồn…”

Người hướng ngoại thường dễ động tay động chân thế này à? 

À đúng rồi, Sakura vốn là kiểu chẳng nghĩ nhiều chuyện đụng chạm với con trai, nên mới hay bị hiểu lầm. Thật ra thì cậu ta chẳng hề hứng thú với yêu đương, nhưng lúc nào cũng bị tỏ tình. Và tất nhiên, ai cũng bị Sakura từ chối hết. Tính cách này thì đúng là... nguy hiểm thật.

“Này Uta, nghe kỹ nhé. Mới gặp lần đầu mà tự tiện sờ bụng người khác là không được đâu.” Shiratori lên tiếng nhắc nhở với giọng chán nản.

“Thật hả? Vậy cho tớ xin lỗi nha.”

“Không có vấn đề gì đâu. Chỉ là tớ hơi bất ngờ thôi.”

“Nhưng mà thật sự kinh ngạc đó! Cơ bụng cậu ấy chẳng kém gì Tatsu luôn!”

“Hả?! Ngang tớ á?!” 

“Không đời nào. Khác biệt rõ rành rành ra đó.” Tôi lắc đầu nguầy nguậy. 

Dù tôi có chút tự tin vào thành quả sau một tháng tập luyện, nhưng so với Nagiura thì chắc chắn thua xa. Cậu ta vừa cao hơn vừa lực lưỡng hơn tôi nhiều.

Xét cho cùng thì tôi chỉ có cơ bắp nhỉnh hơn Shiratori mảnh khảnh một chút thôi.

“Ờ mà, Reita giới thiệu rồi nhưng để tớ tự nói lại nhé. Tớ là Nagiura Tatsuya.”

“Tớ là Sakura Uta! Gọi tớ là Uta thôi cũng được!”

“Tôi là Haibara Natsuki. Cứ gọi tớ là Natsuki. Rất vui được làm quen.”

Tôi quyết định bắt chước sự thân thiện của Uta, để mọi người gọi mình là Natsuki cho gần gũi. Tạo vibe đúng là quan trọng lắm.

“Được rồi, Natsuki nhé. Cứ gọi tớ là Tatsuya.”

“Tớ cũng thế. Cứ gọi là Reita.”

Hai người kia cũng hùa theo. Vậy là lần này, chúng tôi đã thân thiết nhanh hơn hẳn. Trước đây, tôi từng muốn gọi họ là Tatsuya, Reita và Uta, nhưng cuối cùng chỉ có Nagiura gọi tôi bằng tên, và cũng dừng luôn giữa năm nhất.

“Rõ rồi. Tatsuya, Reita và Uta... Rất vui được làm quen với các cậu.”

Tôi phải cố gắng giữ giọng không run rẩy, nhưng may là đã nói trôi chảy đến cuối. Dù bị khí chất tỏa nắng của cả ba đè ép, tôi liền tung ra tuyệt chiêu của mình “Nụ cười tươi sáng!” Hãy nhận lấy đi! Tôi đã luyện tập suốt để cười sao cho không bị trông như kẻ chán đời nữa mà.

“Được rồi, giới thiệu xong thì chúng ta nên đi thôi.” Reita nói.

“Ừ. Lễ nhập học cũng sắp bắt đầu rồi.” Tatsuya gật đầu.

“Ê, nhưng mà nghe mấy ông thầy bà cô lải nhải thì chán lắm.” Uta càu nhàu.

“Đó không phải lý do để trốn lễ đâu.” Tatsuya gắt lại.

“Đừng có làm vẻ gương mẫu nữa, Tatsu. Nhìn cậu cứ như du côn ấy!” Uta liền phản pháo.

“Cậu muốn chọc tức tớ à?!”

Nụ cười của tôi chẳng nhận được phản ứng đặc biệt nào. Ờ thì... tôi đúng là trông sáng sủa hơn trước, nhưng thực tế thì cũng chỉ nhỉnh hơn mức trung bình tí xíu. “Nụ cười tươi sáng” chỉ phát huy tác dụng khi một anh chàng đẹp trai nào đó làm thôi. Đó là đặc quyền của những người như thế mà.

***

Sau khi chịu đựng buổi lễ nhập học dài lê thê, tất cả học sinh mới được dẫn về lớp.

Tôi cùng Reita và nhóm cậu ấy đi đến lớp, nhưng bầu không khí giữa chúng tôi vẫn có chút gượng gạo, lúng túng. Ba người họ vốn học cùng trung học, đã thân thiết từ trước, còn tôi thì cứ như người dưng lọt thỏm giữa họ vậy.

Tất nhiên, mới gặp thì cần thời gian để quen, nhưng cái cảm giác bị bỏ ngoài cuộc thì khó chịu thật. Họ nói chuyện xoay quanh nhau, thỉnh thoảng mới vứt sang cho tôi một câu. Tôi cũng chỉ trả lời hời hợt, không dám bộc lộ nhiều vì chưa biết giới hạn thế nào. Không tệ, nhưng vẫn có chút cảm giác gượng gạo khó nói thành lời.

Thôi thì cũng chấp nhận được. Dù sao thì, mối quan hệ thân thiết đâu thể xây dựng trong ngày một ngày hai, cảm giác gượng gạo lúc ban đầu là điều hoàn toàn tự nhiên.. Lúc mới gặp mà tôi có cố chen ngang thì cũng chỉ chuốc lấy thất bại y như lần trước thôi.

“Chúng ta đến rồi này.” 

Tatsuya chỉ vào bảng hiệu lớp 1-2. Bốn chúng tôi rẽ vào lớp học. Bên trong đã có chục người ngồi. Trên bảng đen dán một tờ giấy, chắc đó là sơ đồ chỗ ngồi.

“Ơ—ơ này! Cậu nhìn xem, cậu ấy trông siêu dễ thương quá trời luôn!”

Uta kéo áo tôi, khiến tôi dời mắt khỏi tờ giấy. Tôi nhìn theo hướng cậu ấy chỉ và—ồ—đúng là gương mặt sáng chói buổi sáng nay.

“Ơ... ý cậu là tớ sao?” Hoshimiya Hikari lên tiếng, mỉm cười lúng túng.

Cô bạn tóc dài ngồi cạnh liền bật cười khúc khích. 

“Nghe ai đó nói ‘siêu dễ thương’ liền nghĩ ngay là mình à? Tự tin ghê thật nhỉ?”

Câu châm chọc khó nghe ấy phát ra từ Nanase Yuino. Thực ra Yuino cũng rất dễ thương, nhưng nhan sắc đó bị lu mờ bởi hào quang áp đảo của Hoshimiya. 

Yuino có đôi mắt sắc, sống mũi cao, làn da trắng mịn không tì vết. Cô nàng lại còn cao, đôi chân thon dài nổi bật ngay cả khi ngồi. Không phải kiểu dễ thương, mà là nét đẹp duyên dáng, thanh thoát.

“T-Tại vì cậu ấy chỉ thẳng vào tớ mà!” Hoshimiya đỏ bừng mặt, vội phản bác.

“Đúng rồi đó! Tớ nói cậu mà!” 

Uta hét toáng, rồi trong nháy mắt đã lao sang bàn họ ngồi. Tatsuya thở dài đi theo. Tôi và Reita cũng đành bước tới.

“Biết ngay mà! Gần thế này lại càng dễ thương hơn!” Uta reo lên.

“Ờm... Cảm ơn?” 

Hoshimiya mỉm cười gượng gạo, nhưng thế lại càng khiến Uta dí sát mặt mình hơn, ép cậu ấy vào sát cửa sổ.

“Dễ thương đến mức tớ muốn giữ làm của riêng luôn ấy!”

“Ơ... K-Không cần đâu...”

“Đủ rồi đấy, Uta. Cậu làm cậu ấy sợ kìa.” Reita đặt tay lên vai, kéo Uta ra.

Uầy! Tôi biết là họ thân nhau rồi, nhưng cái cảnh Reita thoải mái chạm vào vai con gái thế kia... khiến tôi lại thấy mình đúng kiểu thất bại.

“Nhưng mà cậu ấy đáng yêu quá mà.” Uta phụng phịu, hoàn toàn không để tâm đến việc Reita đang chạm.

“Ha ha, khỏi phải bàn. Hikari là người nổi tiếng nhất trường cấp hai bọn tớ đấy.” Yuino xen vào trêu.

“Yuino-chan, đừng nói thế! Tớ đâu phải idol gì đâu.” Hoshimiya đỏ mặt phản bác.

“Waa!” Uta sáng mắt. 

“Thì ra hai cậu học cùng cấp hai à?”

“Đúng vậy. Hai bọn tớ đến từ trường cấp hai Kasai. Còn các cậu thì sao?”

“Bọn tớ từ trường cấp hai Ojima! À, trừ Natsu nhé. Đúng không, Natsu?” 

Câu hỏi của Uta đột nhiên kéo tôi vào tâm điểm của cuộc trò chuyện. Bị năm gương mặt đẹp đến đáng sợ đồng loạt nhìn chằm chằm, tôi không khỏi thấy bối rối.

“Ừm. Tớ thì từ trường cấp hai Mizumi. Cũng hơi xa chỗ này một chút.”

“Mizumi à? Gần Takasaki đúng không nhỉ?” Reita hỏi.

“Ừ, cũng không hẳn, nhưng cũng khá gần Takasaki đó.”

Trường cấp ba Ryomei nằm ở Maebashi, thủ phủ của tỉnh Gunma nên hầu hết học sinh đều đến từ các trường cấp hai gần đó như Ojima hay Kasai. Tôi cũng chẳng ngạc nhiên khi không ai biết trường cấp hai Mizumi ở đâu, vì nó còn xa hơn cả Takasaki nữa. Thị trấn của tôi nhiều khi bị gọi là “vùng quê”... mà đúng là vậy thật.

“Thế thì cậu đi học bằng tàu hả?” Reita tiếp lời, vẫn giữ giọng nhã nhặn.

“Ừ. May mà trường cấp ba Ryomei ngay gần ga.”

“Chuẩn luôn!” Nanase đồng tình.

“Trường gần như ngay trước ga luôn ấy nên tớ với Hikari cũng luôn đi tàu.”

“Còn bọn tớ thì đạp xe, vì cả ba đều sống ở gần trường.” Tatsuya thêm vào.

“Phải rồi nhỉ.” Yuino gật đầu.

Reita hình như sợ tôi bỡ ngỡ nên vội giải thích thêm.

“Ojima thì đặt biệt gần Ryomei lắm, đạp xe tầm năm phút là tới rồi đấy.”

“Thật á? Đáng ghen tị thế nhỉ!” 

Tôi giả vờ nghe lần đầu. Hồi trước tôi cũng chẳng biết thông tin này. Giờ thì phải sống đúng với hiểu biết của mình ở “lần đầu tiên.”

“Ê này! Tên mấy cậu là gì thế? Tớ cũng đoán được sơ sơ rồi nhưng tớ muốn chắc chắn cái đã!” 

Uta cuối cùng cũng hỏi một câu bình thường.

“À ha, đúng rồi. Tớ là Hoshimiya Hikari—”

“Nữ thần số một của trường đấy!” Yuino lập tức chen ngang, chọc ghẹo. 

“Sở thích của cậu ấy là đọc sách, xem phim, hồi cấp hai lại còn tham gia CLB văn học nữa chứ.”

“Đúng rồi…Ê! Đâu có! Tớ không phải người đẹp gì đâu!” Hoshimiya đỏ mặt, níu tay Yuino.

“Cậu mà chẳng phải người đẹp thì ai mới phải chứ?”

Tôi lỡ bật thốt ra suy nghĩ trong đầu. Toang thật rồi tôi ơi.

Hoshimiya chớp mắt vài lần, rồi cúi gằm mặt, lắp bắp.

“C-Cảm ơn nhé...”

“À không có gì đâu! Xin lỗi nhé! Tớ chỉ lỡ miệng thôi.” 

Tôi cuống quýt đính chính. Bầu không khí lập tức trở nên ngượng ngập, tất cả tại tôi. Lại hỏng một pha nữa. Tôi đúng là cần cải thiện gấp.

Nhưng trong lúc tự trách, tôi chợt nghĩ ra... Hoshimiya phản ứng kỳ lạ thật. Trước đây tôi cũng từng nói y hệt, nhưng lúc đó cậu ấy chỉ mỉm cười khá gượng gạo.

“Ô kìa? Hikari đỏ mặt à! Cứ tưởng cậu quen nghe người ta khen lắm rồi chứ?” 

“Yuino-chan! Đừng trêu tớ nữa! Tớ giận thật đấy!”

“Được rồi, được rồi. Tớ là Nanase Yuino. Tớ và Hikari học cùng cấp hai. Bọn tớ là đôi bạn thân chí cốt!”

“Đúng rồi đó! Chúng tớ là đôi bạn thân nhất!” Hoshimiya nhanh chóng cười tươi trở lại. Chỉ một câu của Yuino đã dập tắt cơn giận. Quả nhiên, Hoshimiya khá ngây thơ hơn tôi tưởng. 

Phần còn lại chúng tôi lần lượt tự giới thiệu, nhưng ngay lúc tôi chuẩn bị tới lượt thì giáo viên bước vào lớp, bắt đầu buổi học đầu tiên. Bọn tôi được nghe một bài pha trộn giữa khích lệ và răn dạy về tầm quan trọng của việc làm học sinh cấp ba hay gì đó tương tự.

Sau đó lại tới màn tự giới thiệu, lần này theo thứ tự chỗ ngồi và phải đứng trước cả lớp. À phải rồi, chuyện này lần trước cũng đã xảy ra. 

Tôi không muốn làm gì ngớ ngẩn để trở thành trò cười nữa, thế nên tôi chọn cách an toàn. Giới thiệu bình thường giống như mọi người. Vừa làm vừa bị ký ức đau thương về “màn giới thiệu siêu khúm núm” năm xưa ùa về hành hạ.

“Tớ là Haibara Natsuki! Sở thích của tớ là đọc sách và xem phim. Tớ sẽ tham gia câu lạc bộ bóng rổ. Ước mơ của tớ là kết thêm một trăm người bạn! Tớ mong được thân với tất cả mọi người. Xin hân hạnh được làm quen!”

Dừng lại đi! Biến khỏi đầu tao ngay! Chỉ nhớ lại thôi mà tôi đã muốn lăn ra đất lăn lộn vì xấu hổ. Nếu mà làm thật thì đúng là tự viết thêm một trang đen tối mới cho cuốn sổ lịch sử đen của mình.

Nếu muốn làm lại quãng thanh xuân, tôi buộc phải đối diện với quá khứ đen tối này thôi. Nghĩ vậy mà tôi thấy mình sâu sắc chẳng khác gì triết gia, cứ thế cho tới khi giờ chủ nhiệm kết thúc.