Hôm nay là lễ tốt nghiệp cấp hai, tức ngày 10 tháng 3. Lễ nhập học cấp ba sẽ là 8 tháng 4, nghĩa là tôi còn khoảng một tháng nghỉ xuân. Không nhiều lắm, thôi cũng đủ để thay đổi bản thân!
Lần trước, tôi cũng từng háo hức muốn làm màn ra mắt cấp ba, nhưng nỗ lực thay đổi thì cực kì nửa vời. Tôi chỉ giảm được chút cân, rồi đổi kính gọng sang kính áp tròng. Kết quả thì không xấu cũng chẳng đẹp, cứ dừng lại ở mức trung bình.
Nhưng lần này, phải chăng nếu tôi thật sự cải thiện ngoại hình thì mọi chuyện có lẽ sẽ khác. Ít nhất cũng đỡ tệ hơn. Người ta hay nói ấn tượng bên ngoài chiếm đến chín phần mười con người cơ mà.
May cho tôi là cú quay ngược thời gian này không ném tôi thẳng tới trước lễ nhập học đấy.
Để chăm chút qua loa cho ngoại hình thì vài ngày là đủ, nhưng muốn giảm cân thật sự thì phải ít nhất một tháng.
Vậy là tôi bắt đầu chạy bộ mỗi ngày quanh khu phố. Cái thân thể lười vận động này khiến tôi mệt ko còn thở được nhưng đâu thể cứ như thế mà chần chừ được chứ.
Ngày qua ngày, tôi ép mình chạy đến khi sắp gặp ông bà, rồi về nhà trong tình trạng ướt đẫm mồ hôi. Ban đêm thì ngủ say như chết, nên thời gian cứ thế trôi qua.
Tôi bảo với mẹ rằng tôi muốn siết cân, bà liền giúp quản lý chế độ ăn uống cho tôi.
Buổi sáng, tôi chạy đến lúc muốn tắt thở, nghỉ một chút rồi lại tiếp tục chạy. Buổi chiều, tôi tập trung vào xây dựng cơ bắp. Hít đất, gập bụng, tập lưng, squat—mỗi thứ vài hiệp, xen kẽ nghỉ và kéo giãn cơ. Mỗi ngày trôi qua, tôi cứ thế lại tăng dần số hiệp lên.
Khi không có việc gì làm, tôi dành mọi giờ phút thức dậy để tập luyện.
***
Chuỗi tập tành địa ngục kéo dài suốt ba tuần, và chẳng mấy chốc cuối cùng tôi đã giảm được 15 ký. Có lúc còn tụt xuống 20 ký rồi cơ, nhưng rồi cơ bắp bắt đầu tăng, khiến cân nặng nhích lên trở lại.
Khi nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình, tôi hài lòng thấy rằng mình đã đạt được mục tiêu một cách xuất sắc. Ba tuần trước, tôi chỉ là một thằng mập ú, nhưng giờ đây tôi cao và thon thả. Chiều cao của tôi về cơ bản luôn là thứ duy nhất mà tôi có được.
Mẹ tôi vui mừng trước sự thay đổi đó, liền khuyên tôi đăng ký phòng gym, và tôi làm theo lời khuyên đó. Phòng gym có đủ loại máy móc, thậm chí còn có bể bơi. Nhờ vậy, việc tập luyện càng hiệu quả hơn.
Tất nhiên, tôi chưa thể gọi mình là “Người lực điền”, nhưng ngực đã dày, bụng đã lộ múi, tay chân thì rắn chắc. Có lẽ đủ để được xếp vào loại dáng chuẩn gọn gàng.
Lúc đầu thì rất vất vả, nhưng rồi tôi dần thích thú với việc tập luyện. Cứ như tôi đã đi chệch khỏi mục tiêu ban đầu là giảm cân. Thật ra thì tôi đã vượt qua ngưỡng đó từ lâu rồi. M-Mà thôi, thế cũng chẳng sao đâu nhỉ. Chỉ cần đừng quá vạm vỡ là được.
Cứ thế, thời gian trôi nhanh trong niềm vui nâng tạ. Lúc này, chỉ còn hai ngày nữa là tới lễ nhập học. Thân hình đã chuẩn, giờ tôi cần chăm chút ngoại hình. Đó cũng chính là lý do tại sao lúc này tôi đang vội vã chuẩn bị.
Đầu tiên, tôi lấy tiền tiết kiệm dưới sâu trong ngăn kéo ra để mua kính áp tròng. Thay kính gọng bằng kính áp tròng để ra mắt cấp ba là điều bắt buộc nếu muốn gây ấn tượng. Kính gọng thì hợp với phong cách trí thức thật đấy, nhưng tôi nghĩ mình thực sự không hợp với kiểu đó.
Ngay khi đổi kính áp tròng, tôi liền toát ra khí chất vận động viên.
Không tệ đâu.
Dù mái tóc của tôi thì vẫn hơi luộm thuộm, nhưng ít nhất vóc dáng gọn gàng đã bù lại.
Được rồi, đến lúc đi cắt tóc thôi.
Tôi biết rõ gu thời trang của mình tệ hại nên tôi đã quyết định giao phó mái tóc cho một chuyên gia tạo mẫu tóc với giá khá là không hề rẻ. Thế là tôi tìm đến một salon nổi tiếng gần ga.
Mười ngàn yên là số tiền khá lớn với một học sinh cấp ba, nhưng kết quả thì đáng đồng tiền bát gạo.
“Đỉnh thật.”
Nhìn trong gương, tôi trông chẳng khác nào một vận động viên chỉnh chu. Thậm chí có thể gọi là... “Trai đẹp”?
Thành thật mà nói, lúc đầu tôi còn nghi ngờ mắt mình có đờm hay không. Ai mà ngờ một thằng otaku u ám, béo phì như mình lại biến thành con người hoàn toàn khác? Lần đầu tiên, tôi thực sự tin lời khen của thợ cắt tóc.
Nhược điểm duy nhất là tôi phải tạo kiểu tóc bằng sáp mỗi ngày mới giữ được diện mạo này. Nói thật thì mỗi sáng làm thế thì hơi phiền phức, nhưng tôi đã quyết định rằng mình sẽ cố gắng hết mình để có cuộc sống trung học tuyệt vời nhất.
Quần áo của tôi khá là cổ lỗ sĩ, nhưng đã có đồng phục học sinh lo. Tôi sẽ tính sau nếu cần.
Khi về nhà, Namika đang xem TV trong phòng khách. Vừa nhìn thấy tôi, mắt em ấy trợn tròn.
“Onii-chan... thật sự đó là anh à?”
“Chứ còn ai vào đây nữa. Thế nào, trông anh ổn không?”
Namika im lặng một lúc.
“Cũng... được. Dù sao thì em cũng chẳng rành mấy chuyện này.”
Em ấy quay mặt đi khi trả lời, nhưng tôi biết đó chính là cách Namika ngượng ngùng công nhận. Namika vốn chẳng giỏi thể hiện cảm xúc thật, lúc khen ai thường cố tỏ ra thờ ơ như thể chẳng quan tâm gì cả.
“Kìa, Natsuki! Con trai mẹ trông ngầu thật đấy!”
Mẹ reo lên ngay khi đi làm về. Có thêm lời khen của mẹ, tôi chẳng thể phủ nhận nữa. Nhìn phản ứng của cả hai, tôi biết đây không phải ảo giác. Tôi thật sự đã trở thành một tên có vẻ ngoài trông khá là ưa nhìn.
Với sự tự tin lấy lại, tôi liền nở một nụ cười toe toét trước gương. Tôi định cười tươi cho ra vẻ sảng khoái, nhưng kết quả lại giống nụ cười ghê rợn hơn.
Ừm, chắc là mình nên tập cười thêm.
***
Ngày hôm sau, tôi dành cả đêm để lướt web “Bí kíp mở màn Cấp Ba Thành Công” và đi mua đồ dùng học tập. Rồi thì, ngày nhập học cuối cùng cũng đến.
Đêm trước buổi lễ, tôi đã quá lo lắng đến nỗi không ngủ được nhiều. Chắc chắn là tôi cần nghỉ ngơi thêm, nhưng đến sáng thì tôi lại căng thẳng và tỉnh hẳn người.
Cũng chẳng trách bản thân được, hôm nay là ngày quyết định cơ mà. Phải, hôm nay chính là ngày tôi làm lại tuổi trẻ! Một tháng trôi qua kể từ khi quay ngược thời gian—một tháng đầy sự chuẩn bị.
Mục tiêu của tôi rất rõ ràng: lần này, tôi sẽ tô lại ba năm tuổi thanh xuân xám xịt bằng những ký ức đầy màu sắc, vui tươi.
Và tôi nghi ngờ rằng, nếu lỡ hỏng lần này, thần linh chắc gì đã cho tôi cơ hội thứ ba. Không còn đường lui nữa—một là làm, hai là chết! Tôi tự nhủ, như thể đang tiếp thêm can đảm cho chính mình.
Ưạ... đau bụng rồi. Chết rồi, mình căng thẳng quá.
Tôi hít thở, tự nhủ rằng mọi chuẩn bị đã hoàn hảo, cố giải tỏa áp lực.
Giờ mới sáu giờ sáng, chắc chắn chẳng ngủ thêm nổi, thôi thì đi chạy bộ cho khoả vây vậy.
Tôi thay đồ thể thao rồi rời khỏi nhà. Bầu trời xanh biếc mang theo những cơn gió xuân nhè nhẹ thổi qua thật dễ chịu. Khởi động xong, tôi bắt đầu chạy. Ngày mới tập thì tôi chỉ chạy vòng quanh khu phố, còn giờ đã có thể chạy xa hẳn.
Mà hôm nay là lễ nhập học, chắc tôi chỉ nên chạy đủ để giải tỏa căng thẳng thôi. Thực tế mà nói, giờ tôi chạy gấp mười lần hồi mới bắt đầu cũng vẫn ổn.
Tôi vừa chạy bộ vừa nghe một bài hát mới từ một ban nhạc mà tôi biết chắc chắn kiểu gì sau này sẽ nổi tiếng. Khu phố nhà tôi vốn yên tĩnh, xe cộ hay người đi đường cũng chẳng nhiều. Ừ thì cũng một phần vì giờ còn sớm, nhưng mà dù sao đây đúng là chỗ lý tưởng để tập chạy bộ.
Sau khi hoàn thành một vòng quanh thị trấn, tôi dừng lại ở công viên gần nhà. Vừa để nghỉ ngơi, vừa để ngắm mấy bông hoa anh đào đang nở rộ. Công viên này kiểu như bí mật nho nhỏ chỉ dân trong vùng mới biết đến vậy.
“Natsuki?”

Có tiếng gọi tôi khi tôi đang mãi ngắm mấy tán hoa trên đường. Quay lại thì thấy một cô gái tóc đen xinh đẹp, gương mặt mà tôi biết rất rõ.
“Ơ, Miori đấy à! Lâu rồi không gặp nhỉ. Từ sau lễ tốt nghiệp chưa gặp lại cậu thì phải.”
Tên cậu ấy là Motomiya Miori. Chúng tôi đã học cùng trường từ hồi mẫu giáo đến tận tiểu học, nên chắc cũng có thể gọi là bạn thanh mai trúc mã. Cơ mà cũng chẳng phải hàng xóm, gia đình cũng chẳng thân thiết gì cả.
Nếu mà tôi có một cô bạn thanh mai trúc mã kiểu anime ấy, chắc quãng tuổi thanh xuân của tôi đã chẳng xám xịt đến thế.
Tôi với Miori từng khá thân hồi mẫu giáo và tiểu học, nhưng từ khi lên cấp hai thì chẳng hiểu sao chúng tôi không còn nói chuyện nhiều nữa. Trong dòng thời gian ban đầu, tôi thậm chí còn không biết cậu ấy học đại học nào, hay sau này ra sao. Đại khái là bọn tôi cũng chẳng gần gũi gì cho lắm.
“Khoan đã... Cậu, ờm, trông cậu khác hẳn luôn đấy.”
Miori dụi mắt rồi nhìn tôi thêm một lần nữa.
“Tớ có hóa thành người khác đâu, cậu nhìn chằm chằm cũng thế thôi.”
“Ồ, ờ… Tớ còn tưởng mình đang mơ nữa cơ.”
“Tớ ngạc nhiên vì cậu vẫn nhận ra tớ đấy, nhất là khi cậu còn nghĩ mình đang mơ vì tớ trông khác quá.”
“Ờ thì… bây giờ cậu trông giống hồi tiểu học hơn ấy, lúc đó gầy hơn với lại chưa đeo kính… Nhưng mà, chuyện gì xảy ra với cậu thế? Khác đến mức tớ nghi ngờ là cậu có uống thuốc kích thích gì nguy hiểm rồi! Mới có một tháng từ sau lễ tốt nghiệp thôi mà!”
“Tớ rảnh trong kỳ nghỉ xuân nên tập luyện thôi. Giờ thì tớ đang nghỉ giữa chặng chạy bộ.”
“Hừm...”
Miori nheo mắt nhìn tôi từ đầu đến chân.
“Ừ thì, nhưng phong cách của cậu khác hẳn rồi. Đừng nói là cậu đang định làm màn ra mắt cấp ba đấy nhé?”
Tôi nhăn mặt. Cậu ấy nói trúng phóc luôn.
“Ừ thì đúng đấy. Sao nào, có vấn đề gì à?”
“Không có gì. Trái lại còn tốt ấy chứ.” Miori gật gù lia lịa.
“Nói thật thì, trước kia trông cậu khá là… lôi thôi. Lại còn béo nữa. Nhưng tớ luôn nghĩ là nếu cậu chịu khó thay đổi thì chắc chắn sẽ trông ổn thôi. Giờ thì tớ thấy mình đoán đúng rồi nhé!”
Mấy lời đó đâm thẳng vào tim tôi như dao cắt. Trời ạ, khen hiện tại thôi chứ, đừng có lôi cái quá khứ thảm hại của tôi ra nữa!
“À, tớ giờ đang dắt chó đi dạo đấy.” Miori giải thích, dù tôi có hỏi đâu.
“Sáng nào tớ cũng dậy giờ này hết á. Đúng không nào~, Ku-chan?”
Rõ rành rành là cậu ấy đang dắt chó. Con poodle trắng nhỏ dưới chân Miori nghe gọi tên, nó liền quẫy đuôi phấn khích.
“Ồ, cậu dậy sớm thật đấy.”
Mới có 6 giờ rưỡi sáng mà thôi, bình thường giờ này tôi còn đang ngủ say.
“Tớ phải quen dậy sớm để mai mốt còn kịp giờ tập sáng. Thế nên là tớ tập từ bây giờ luôn.”
“À đúng rồi nhỉ, cậu từng trong đội bóng rổ đúng không?”
“Chuẩn luôn. Tất nhiên lên cấp ba tớ vẫn sẽ chơi tiếp.” Miori gồng tay.
Trời ạ, con gái mà cơ bắp dữ vậy.
Mà công nhận, động tác gồng đó vẫn trông nữ tính lắm. Khác xa cái vẻ tomboy ngày xưa. Nhưng mà, dù giờ có đáng yêu thế nào, tôi cũng không thể quên được biệt danh “Chị đại nhỏ” của Miori hồi bé.
“Thật ra cậu cũng thay đổi nhiều mà.”
“Hử? Cậu nghĩ vậy à? Mà đúng rồi, hồi cấp hai ta đâu có nói chuyện đâu? Chúng ta cũng chưa bao giờ chung lớp nữa. Với lại cậu làm gì có bạn, nên cũng chẳng có cơ hội gặp nhau.”
“Thôi đi, cậu nhiều chuyện lắm đấy.”
Có phải tôi muốn làm thằng cô độc đâu!
Thấy tôi xị mặt, Miori che miệng cười khúc khích.
“Chắc trong đầu cậu vẫn nghĩ tớ giống hồi tiểu học nhỉ. Tiếc quá nhé! Cái Miori-chan ngầu ngầu mà cậu từng ngưỡng mộ biến mất rồi. Xin lỗi nha!”
“Ngầu cái gì mà ngầu! Cậu chỉ là đứa nhóc ranh thôi!”
“Ai cơ? Nhóc ranh á?! Tớ chỉ hơi tomboy tí thôi nhé!”
Tôi khịt mũi cười, khiến Miori phồng má lên.
Tôi hơi bất ngờ vì hai đứa nói chuyện tự nhiên thế này. Hồi cấp hai thì im thin thít ba năm liền (chưa kể bảy năm ký ức gốc của tôi). Tôi tưởng tình huống này phải gượng gạo lắm cơ.
Chắc nhờ tôi đã trưởng thành thêm, nên mới có thể bình tĩnh mà đối đáp lại nụ cười rạng rỡ của Miori thế này. Nếu là tôi ngày xưa, chắc đã co rúm lại mà chạy mất rồi.
“Này Natsuki, cậu tính học trường cấp ba nào thế?”
“Hử? Cậu không biết à?”
“Tất nhiên không biết rồi. Cậu có nói với tớ đâu.”
À đúng rồi. Tôi thì làm quái gì có bạn, nên cũng chẳng ai truyền tin đến tai Miori cả.
Nhưng tôi thì biết trường mà Miori định vào. Nghe loáng thoáng từ mấy đứa cùng lớp rồi. Đó là một trường khá nổi tiếng, thành tích học lực tương đối cao, câu lạc bộ hoạt dộng sôi nổi, nhưng lại ở quá xa nên hiếm ai trong trường tôi chọn.
Năm nay, chỉ có đúng hai người từ trường tôi sẽ vào đó. Và hai người đó là…
“Tớ tính học ở Ryomei. Trường cấp ba Ryomei.”
“Hả?! Đợi đã, đấy cũng là trường tớ sẽ học!”
Đúng thế, tôi và Miori. Nói luôn cho rõ, tôi không hề chọn trường đó vì cậu ấy đâu, hoàn toàn chỉ là trùng hợp thôi.
“Ừ, tớ biết rồi. Nghe mấy đứa trong lớp tám chuyện nên vô tình tớ nghe được thôi.”
“Ối trời, sao cậu không nói sớm đi!”
“Thế thì tớ lấy đâu ra cơ hội để nói với cậu sớm hơn chứ?”
Miori im lặng một chút rồi hỏi.
“Thế… có ai khác cũng học ở Ryomei không? Đừng nói là chỉ có tớ với cậu nhé?”
“Cậu phải biết rõ hơn tớ chứ? Tớ chỉ nghe loáng thoáng thôi.”
Tôi thật ra biết rõ chỉ có hai đứa, nhưng nếu nói ra thì sẽ không tự nhiên chút nào.
“Ừm… theo những gì tớ biết thì chỉ có mình tớ là học ngôi trường này thôi.”
“Vậy thì chắc chỉ có tớ với cậu học chung trường này thôi.”
“Cái gìii…? Ừ thì cũng được thôi. Nhưng mà nghĩ lại, ở cùng trường với cậu suốt thế này thì cứ như chúng ta là bạn thanh mai trúc mã thật sự ấy nhỉ. Nói thật là tớ không biết mình có thích điều đó không nữa.”
“Này, đừng có nói chuyện kiểu vậy khi tớ vẫn ở đây chứ.”
Tôi nghĩ bụng, tinh thần mình bây giờ yếu xìu như miếng đậu phụ non.
“Mà sao cậu lại chọn Ryomei vậy?”
“Ơ, đáng lẽ tớ mới phải hỏi cậu câu đó chứ?”
“Tớ chỉ muốn chọn một ngôi trường mà nghĩ sẽ chẳng ai từ cấp hai đến thôi.”
Miori hơi nhíu mày, rồi bỗng sáng bừng nụ cười nham hiểm.
“À há, tớ hiểu rồi! Cậu ngại gặp người quen đúng không? Làm ‘lột xác cấp ba’ thì phải không ai biết quá khứ mới tiện chứ!”
Tôi miễn cưỡng gật đầu.
“Ừ, cậu đoán đúng rồi đó.”
“Aha ha! Tớ hiểu rồi, hiểu rồi. Yên tâm, tớ sẽ giữ bí mật cho. Tớ là con người tốt bụng mà.”
“Thế còn cậu? Tớ đã nói lý do của mình rồi đó.”
Tôi chẳng nhớ hồi xưa Miori đã chọn Ryomei vì điều gì. Có lẽ vì bọn tôi chẳng bao giờ nói chuyện dù chỉ một lần suốt những năm cấp ba.
“Cậu không biết à? Đội bóng rổ nữ ở Ryomei mạnh lắm đó.”
“À, ra là vậy. Thế là cậu được bọn họ chiêu mộ.”
Miori vốn là át chủ bài của đội bóng rổ nữ cấp hai. Từ nhỏ, khả năng thể thao của cậu ấy đã vượt trội hơn những người khác. Vẫn đúng là “Chị đại nhỏ” nhỉ.
“Chuẩn luôn! Với lại theo những gì tớ tìm hiểu thì thấy trường mới xây, cơ sở vật chất khá xịn xò, lại gần ga tàu nữa. Điểm chuẩn cũng vừa tầm tớ ngắm tới luôn. Ngoài chuyện phải đi hơi xa ra thì đúng là không có lý do gì để bỏ qua cả.”
“Dù chẳng có ai từ trường cấp hai bọn mình học chung à?”
“Không sao cả. Tớ có thể kết bạn mới mà. Khác với cậu, tớ giỏi giao tiếp lắm đấy!”
“Khụ…”
Tôi cứng họng. Cũng đúng thôi, tôi đã phá hỏng cả tuổi thiếu niên của mình rồi. Hồi cấp hai thì chẳng dám bắt chuyện với ai. Lên cấp ba, dù mở màn suôn sẻ, nhưng vì thiếu kinh nghiệm nên chẳng biết cư xử thế nào, cuối cùng thành ra bị cả lớp ghét.
Giờ tôi nói chuyện được với một đứa con gái bằng tuổi, đơn giản là vì Miori là bạn từ nhỏ. Chứ với một cô gái xa lạ thì chắc tôi đã căng thẳng tới mức không thốt nổi câu nào.
“Này, thế cậu tập luyện là để vào câu lạc bộ thể thao nào à?”
“Không… Tớ cũng chẳng nghĩ nhiều về ý định đó đâu.”
Trong đầu tôi thoáng hiện lại cảnh những ngày cấp ba. Lần ra mắt ở kiếp trước, tôi từng tham gia đội bóng rổ. Lúc đó tôi nghĩ đơn giản rằng nếu vào đội bóng đá hay đội bóng rổ thì sẽ khiến tôi trông như một người vui vẻ, năng động hơn. Cuối cùng tôi chọn bóng rổ vì chiều cao của mình.
Sai lầm to!
Câu lạc bộ bóng rổ vốn đã khắc nghiệt với cả những đứa không có kinh nghiệm nhưng ít nhất còn từng tham gia thể thao. Tôi thì khác, tôi thuộc loại “câu lạc bộ về nhà”, tức là chẳng dính dáng gì đến thể thao.
Thế là, tôi hoàn toàn không theo nổi nhịp độ luyện tập và các đồng đội coi tôi như một gánh nặng thừa thãi. Khi cả lớp bắt đầu xa lánh tôi, những người trong đội cũng không còn cần phải giả vờ thân thiện nữa. Chẳng ai buồn mở miệng nói chuyện với tôi, trừ khi thực sự cần thiết.
Mấy ký ức ấy đau đến mức chỉ muốn lăn qua lăn lại trong chăn cho bõ tức.
“Ểhh- phí phạm thật đấy. Cậu cao như thế mà, Natsuki. Cậu cũng nên thử chơi bóng rổ đi chứ.”
“Tớ thuộc câu lạc bộ về thẳng nhà hồi cấp hai đấy. Cái đó quá sức tớ rồi!”
“Thôi nào, cậu cao thế cơ mà, kiểu gì cậu làm được thôi.”
Đúng, lần đầu tham gia câu lạc bộ bóng rổ, tôi cũng đã ngây thơ nghĩ như thế đấy. Công bằng mà nói, tôi có tiến bộ thật, chỉ vì không dám bỏ ngang nên cứ cố bám trụ.
Vậy biết đâu lần này cũng ổn? Nhưng vấn đề đâu phải bóng rổ, mà là khả năng giao tiếp xã hội của tôi. Nghĩ đến thôi đã thấy chán nản, thậm chí tôi còn thấy hối hận vì… bản thân được sinh ra.
Tôi cứ để mấy suy nghĩ tiêu cực xoáy vòng vòng, tâm trạng tụt dốc không phanh.
“Ối, chúng ta không còn thời gian nữa đâu. Sắp đến lễ nhập học rồi đấy.”
Miori nhìn đồng hồ, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
“Ừ, với lại chúng ta còn phải đi khá xa nữa.”
Trường cách nhà tôi năm trạm tàu, tính ra đi mất gần một tiếng.
“Vậy hẹn gặp ở trường nhé! Đi thôi nào, Ku-chan!”
Miori gọi con chó cưng vẫn đang kiên nhẫn chờ dưới chân, kéo dây dắt nó đi.
Buổi chạy sáng không như dự tính, nhưng bù lại tôi đã nối lại liên lạc với một người bạn cũ hồi cấp hai. Lịch sử đã thực sự bắt đầu thay đổi.
Tôi cũng quay về nhà, vừa đi vừa suy nghĩ xem mọi thứ đang rẽ sang hướng khác thế nào.
