Trò chơi thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết của Haibara

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11312

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Vol 1 - Chương 1.1: Kế hoạch tuổi thanh xuân rực rỡ

“Hể?”

Tôi hoàn toàn chẳng hiểu chuyện quái gì vừa xảy ra. Mới chỉ giây trước, tôi còn nhàn nhã ngồi trong khu hút thuốc của một quán izakaya, vậy mà chỉ trong nháy mắt, tôi đã đứng trước cửa nhà mình. Cái quái gì vừa xảy ra vậy?

Tôi chớp mắt, véo má liên tục để chắc mình không mơ. Quả thật, trước mắt tôi vẫn là căn phòng ngủ cũ kỹ trong ngôi nhà của ba mẹ.

Sau khi tốt nghiệp cấp ba, tôi một mình chuyển lên Tokyo để học đại học. Quán izakaya vừa nãy nằm ngay gần ga gần căn hộ của tôi, tất nhiên là ở Tokyo. Nhưng mà nhà bố mẹ tôi thì ở tỉnh Gunma, cách Tokyo khoảng hai tiếng tàu.

Tôi chẳng biết mình rời izakaya lúc nào, lên tàu về Gunma ra sao. Nghĩ mãi vẫn không tìm ra lời giải thích nào cho việc mình đang đứng đây.

Hơn nữa, hôm nay tôi hoàn toàn không uống đến mức say mèm. Mà cảm giác này… như thể tôi vừa dịch chuyển tức thời từ chỗ này sang chỗ khác vậy. 

Càng nghĩ, đầu óc tôi càng rối tung lên. Chắc phải đi nói chuyện với ba mẹ trước. Thầm nghĩ, nhưng ngay khi tôi vừa định nhấc chân, một cảm giác lạ lẫm ập tới. Toàn thân bị mất thăng bằng, tôi liền bị ngã dúi dụi xuống sàn. Tôi cố gắng đứng dậy nhưng đầu lại hoa mắt chóng mặt.

Cái…quái gì đây?

Cảm giác này không giống say rượu chút nào, mà giống như say tàu xe thì đúng hơn. Cơ thể chẳng chịu nghe lời, cứ như thể tôi vừa bị tráo đổi thân xác với ai đó vậy.

“Em có nghe thấy tiếng động lớn. Anh có sao không đó?” Một giọng trong trẻo vang lên khi cửa phòng tôi bật mở.

Đó là em gái mình sao? Lâu lắm rồi tôi mới nghe giọng nó. Vì tôi ít khi về nhà, chắc cũng gần một năm chưa gặp em ấy rồi.

Gắng kìm cơn buồn nôn, tôi cố quay ra nhìn đứa em gái mang nguyên bộ đồng phục trung học cơ sở.

“Hể…em đang cosplay hả?”

Tôi ngạc nhiên đến mức quên luôn cảm giác buồn nôn.

“Anh đang nói nhảm gì đấy, onii-chan?”

Haibara Namika – em gái tôi, giờ này nó đang là sinh viên năm hai đại học cơ mà. Nó đâu có lý do gì mà mặc nhầm lại bộ đồng phục cấp hai.

Nhưng trước mặt tôi rõ ràng là Namika hồi cấp hai. Mái tóc thẳng đen chứ không phải nhuộm vàng uốn xoăn như sau này, gương mặt trưởng thành đã quay lại nét tròn trịa non nớt, dáng người thấp đi và vòng một to tròn cũng biến mất.

Cách nó gọi tôi là “onii-chan” cũng lạ thật đấy. Từ khi lên cấp ba, nó đã bỏ kiểu gọi dễ thương đó và luôn gọi tôi là “aniki”.

Không thể nào… Tôi chợt nhớ ra điều ước mình vừa lẩm bẩm cách đây không lâu.

“Này, Namika… bây giờ là năm bao nhiêu nhỉ?”

“Hả? Là 2014 chứ còn gì nữa. Anh hỏi gì lạ vậy?”

Đùa à! Đáng lẽ bây giờ phải là năm 2021 chứ. Lệch một hai năm còn hiểu được, chứ lệch đến bảy năm thì vô lý quá.

Nhưng nhìn Namika, chẳng có vẻ gì là đang đùa cả. Nó nghiêng đầu, ánh mắt ngơ ngác kiểu “Anh hỏi chuyện hiển nhiên làm gì thế?”

Nếu nó nói thật… vậy nghĩa là tôi đã quay ngược về bảy năm trước ư? Nghe cứ vô lý thế nào ấy! Trong lúc đầu óc tôi cố gắng xử lý mớ hỗn loạn, tôi đứng dậy nhìn vào gương trong phòng. 

“Đùa đấy à...”

Người trong gương chính là tôi… nhưng là tôi hồi cấp hai. Cặp kính cận kia đã nói lên tất cả. Tôi đã bỏ kính ngay khi lên cấp ba, bắt đầu để ý nhiều hơn đến ngoại hình.

Trước lần ra mắt cấp ba đầy tai tiếng, tóc tôi dài lòa xòa che mắt, đeo kính cận quê mùa, bụng thì tròn vo. Giờ nhìn lại, tôi mới thấy bản thân kinh khủng làm sao. Thật lòng mà nói, tôi không muốn tin mình từng trông thảm đến thế.

Namika nói là 2014... tức là tôi đang học cuối cấp hai, hoặc vừa mới vào cấp ba.

Đối chiếu với ngoại hình hiện tại thì đúng y đúc. Namika cũng rõ ràng là học sinh cấp hai. Tôi có thể đưa ra kết luận duy nhất rằng tôi bằng cách nào đó, thực sự đã quay ngược thời gian.

Ban đầu tôi còn tưởng đây là trò chơi khăm của mấy chương trình truyền hình nào đó, nhưng làm gì có trò đùa nào công phu đến mức này. Hơn nữa, tôi cũng đâu phải nhân vật thú vị gì để người ta tốn công bày trò chọc ghẹo.

Tôi lại nháy mắt và véo má liên hồi. Đau quá, không phải mơ thật rồi.

“Onii-chan, anh có ổn không đấy?” Namika nhìn tôi đầy khó hiểu.

Thời điểm này, Namika vẫn là cô em gái ngoan hiền và thật thà. Dù anh em tôi cũng chỉ bình thường như bao cặp khác, nhưng từ khi lên cấp ba, nó lại bắt đầu khó chịu tôi ra mặt.

“Không có gì đâu. Anh chỉ thấy trong người hơi khó chịu thôi.” 

Tôi nói thật đấy. Tôi thực sự cảm thấy một sự lệch lạc nào đó khi ở trong cơ trẻ tuổi hơn. Bao giờ mới hết cái cơn nôn nao này đây? Nhưng mà ít nhất cũng đỡ phần nào một chút.

“Hừm. Anh bị sốt à?”

“Đâu có. Chắc lát nữa anh sẽ ổn thôi.”

“Ừ thì cũng may cho anh phát bệnh sau lễ tốt nghiệp đấy. Anh cũng nên nghỉ ngơi chút đi.” Nói rồi Namika quay lưng trở về phòng nó.

Tôi liền khép cửa rồi phịch xuống giường. Ở một mình, tôi mới bình tĩnh sắp xếp lại. Dù vậy, bình tĩnh cũng chẳng thay đổi được sự thật.

Tôi đã quay về quá khứ. 

Trong manga hay anime, người ta gọi hiện tượng này là “Vòng lặp thời gian”. Tôi chẳng muốn tin vào thứ phi lý như vậy, nhưng rõ ràng đó chính là chuyện đang xảy ra với tôi.

Tôi thở dài, cố gắng đổi hướng suy nghĩ. Ngồi ngẩn ngơ cũng chẳng giải quyết được gì. Đầu tiên cần phải thu thập thêm thông tin đã. Cơn buồn nôn cũng gần như hết, thế là tôi bắt đầu quan sát quanh phòng.

Trước hết, tôi nhìn lên đồng hồ. 

17 giờ 6 phút , ngày 10 tháng 3.

Nếu tôi nhớ không nhầm, đó chính là ngày lễ tốt nghiệp của mình. Namika cũng vừa nhắc đến buổi lễ đã kết thúc rồi. Như vậy là đủ để xác nhận nghi ngờ của tôi rồi. Bằng cách nào đó, tôi đã quay lại trong cơ thể của chính mình ở quá khứ, ngay sau khi tốt nghiệp trung học cơ sở.

Tiếp đó, tôi kiểm tra kệ sách. Quả nhiên, toàn mấy cuốn manga và tiểu thuyết cũ. Khoan... tôi là một otaku chính hiệu, và một sự thật tàn khốc ập đến tai như 1 gáo nước lạnh đổ thẳng lên đầu tôi.

Nếu tôi không thể trở lại tương lai thì tức là tôi sẽ không bao giờ được đọc mấy chương mới của những bộ tôi theo suốt bảy năm qua nữa! Rõ ràng là vậy, vì giờ đây mới là 2014, chỉ có manga, anime, light novel từ bảy năm trước trở về trước mà thôi.

Mà hồi 2014, tôi đã cày nát hết mấy bộ mình hứng thú rồi. Giờ muốn tìm cái mới thì chỉ còn cách ngó lại mấy bộ tôi từng bỏ qua.

Haizz…vừa quay về quá khứ mà đã thấy mệt mỏi rồi đấy.

Để quên đi thực tế phũ phàng, tôi với lấy chiếc điện thoại trên bàn. Một mẫu đời cũ, gần như là đời đầu tiên được bán. Hoài niệm thật~. Tôi nhận được nó từ hồi năm hai cấp hai, và dùng mãi cho đến khi vào đại học.

Tôi vốn không phải kiểu hay đổi mật khẩu, chỉ nhớ vài cái rồi dùng cho mọi thứ. Tôi mở máy, nhập mật khẩu thành công ngay. May quá, vì khi đổi điện thoại tôi vẫn giữ nguyên mật khẩu cũ. 

Tôi liền mở thử RINE. Danh bạ chỉ có Namika và mẹ. Còn bố thì thời này vẫn còn xài điện thoại gập lỗi thời nên không có tên trong danh bạ. 

Tiếp theo là Twister, một ứng dụng mạng xã hội nơi người ta có thể đăng những bài đăng công khai. Bảng tin của tôi toàn là nội dung từ các tài khoản chính thức của anime và manga, mấy mangaka, tiểu thuyết gia, và cả họa sĩ minh họa. Nói thật thì, tôi đúng là kiểu chỉ theo dõi mà không tương tác gì trên Twister.

Điện thoại của tôi cũng có vài trò chơi trên mạng xã hội cũ. Đúng rồi, năm 2014 ai cũng chơi Puzzle & Tigers gây nghiện 1 thời. Tôi từng nghiện game đó đến mức phát cuồng đến khi bỏ hẳn từ hồi lên đại học.

“Hmmm...” 

Sau khi lướt qua điện thoại, tôi đặt nó lại lên bàn. Bên cạnh còn chất đống sách giáo khoa, vở ghi, với tấm bằng tốt nghiệp cấp hai vứt chỏng chơ trên cùng.

Đang loay hoay nghịch mấy món đồ cũ thì tôi nghe tiếng cửa trước mở ra. Chắc mẹ vừa đi làm về, vẫn đúng giờ như mọi khi. Cả bố lẫn mẹ đều đi làm toàn thời gian, nhưng bố thì sống ở vùng Tohoku vì bị điều chuyển công tác.

Mẹ bước vào phòng tôi.

“Natsuki, con về rồi à? Chúc mừng con tốt nghiệp nhé! Xin lỗi vì mẹ không kịp tới dự lễ. Hôm nay công việc cứ rối tung cả lên…Natsuki? Con trông xanh xao quá. Con có ổn chứ?”

Nhìn mẹ vẫn hệt như hình ảnh trong ký ức bảy năm sau khiến tôi thấy nhẹ nhõm một cách kỳ lạ.

“Vâng ạ, chắc là con hơi mệt thôi ạ, con chợp mắt đến giờ cơm được không?”

“Tất nhiên rồi, tất nhiên rồi. Con đã đo nhiệt độ chưa? Ủa, miếng hạ sốt đâu rồi nhỉ?!”

“Không cần đâu mẹ, đừng lo lắng cho con quá.”

Mẹ tôi vốn hay lo xa, nên tôi đành dẫn mẹ ra ngoài trước khi bà bật chế độ cuống cuồng.

Sau tất cả những chuyện vừa qua, cơ thể tôi vẫn mệt rã rời, đầu óc rối bời, khiến cơn buồn ngủ ập đến một cách dữ dội. Tôi liền gục xuống giường và ngay lập tức chìm sâu vào giấc ngủ.

***

Khi tỉnh lại, tôi vẫn đang ở quá khứ. Không phải mơ. Cảm giác buồn nôn cũng đỡ hơn nhiều.

Tối hôm đó, mẹ nấu một bữa cơm thịnh soạn để mừng tôi tốt nghiệp. Chắc hẳn mẹ cũng đã làm y hệt lần đầu tiên, nhưng tôi không còn nhớ hết mọi chuyện ngày ấy. Mẹ hỏi lễ tốt nghiệp diễn ra thế nào, nên tôi kể lại những gì còn nhớ lờ mờ trước khi quay trở lại phòng.

Đứng trước gương, tôi lại thấy cái bóng u ám của chính mình thời đó. Một thằng u ám chính hiệu, chẳng sai vào đâu được.

Tìm lý do vì sao chuyện này xảy ra cũng vô ích thôi. Dù có suy đoán thì tôi cũng chẳng biết cái nào là đúng cả. Thay vì thế, tôi nên tập trung vào kết quả. Tôi đang ở bảy năm về trước, đồng nghĩa là tôi có cơ hội làm lại cuộc đời. 

Ở lần trước, tôi đã làm hỏng quãng đời trung học, nhưng lần này tôi có thể sửa sai! Tôi đã cầu xin Chúa cho mình cơ hội được làm lại tuổi trẻ, và có vẻ như ước nguyện ấy đã được ban.

Tôi không muốn để quá khứ tiếp tục ám ảnh mình nữa. Lần này, tôi sẽ sống một tuổi trẻ trọn vẹn! Ngắm mình trong gương, tôi thề với bản thân: Mình sẽ có một màn ra mắt cấp ba hoàn hảo, và biến ký ức xám xịt trước đây thành những kỷ niệm rực rỡ đầy sắc màu!

Quán izakaya là một loại quán bar kiểu Nhật, phổ biến ở Nhật Bản, thường phục vụ rượu và các món ăn nhắm