Trò chơi thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết của Haibara

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 175

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11488

Vol 1 - Chương 3.2: Sự hoàn hảo đầy khuyết điểm

Chương 3.2: Sự hoàn hảo đầy khuyết điểm

Trans: Hagghh

Edit: Ph4ng:3

---

Suốt một tuần trước kỳ thi, nhóm chúng tôi thường xuyên mượn một lớp học trống để cùng nhau ôn luyện. Vì đã hoàn thành xong các bài ôn tập của mình, công việc duy nhất còn lại của tôi là kèm cặp Uta.

Phải đến tận cuối tuần, khi thấy cậu ấy đã chạm đến ngưỡng an toàn để thoát khỏi nguy cơ điểm liệt, tôi mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng, nhìn vẻ mặt ngao ngán của Reita, tôi biết ngay Tatsuya vẫn đang chìm trong biển khổ. Đặc biệt là môn Toán—kẻ thù truyền kiếp chưa một lần buông tha cậu ta.

Dù tôi và Nanase đã nỗ lực hỗ trợ thêm vào hai ngày nghỉ, nhưng cả hai đều sớm phải đối mặt với thực tế nghiệt ngã. Với lỗ hổng kiến thức hiện tại, việc Tatsuya vượt qua kỳ thi này gần như là điều bất khả thi.

Đến tối thứ Sáu, khi cả nhóm rời trường sau buổi học cuối cùng, Tatsuya đột ngột dừng lại. Cậu ấy vỗ mạnh hai tay vào nhau như để lấy hết can đảm, rồi cúi đầu thật thấp.

“Các cậu, làm ơn… cuối tuần này cứu tớ một mạng với!”

Nhìn một Tatsuya lúc nào cũng tràn trề tự tin giờ lại xuống nước như vậy, cả đám chúng tôi chỉ biết đồng thanh thở dài.

“Hết cách thật rồi nhỉ?”

“À thì… các cậu biết đấy” Cậu ấy ngập ngừng.

“Càng học tớ càng thấy mình sắp tiêu tới nơi ấy.”

“Ừ, tớ hiểu mà. Khi chưa biết gì, người ta thường chẳng nhận ra bản thân thiếu hụt nhiều đến thế đâu.”

Câu mình vừa nói nghe có vẻ hơi triết lý quá mức thì phải.

“Tớ không bận tâm chuyện thi trượt, nhưng nếu bị cấm đi tập thì đúng là thảm họa. Từ giờ tớ hứa sẽ tập trung nghe giảng hơn, nên lần này… trăm sự nhờ các cậu giúp đỡ!”

“Tớ cũng chẳng chắc là mình qua môn nổi đâu! Mọi người cứu tụi tớ với, Tatsuya hứa sẽ bao nước ngọt cho cả nhóm đó!” Uta nói bằng giọng vui vẻ, pha chút nũng nịu.

"Này! Thế cậu không định góp phần mua nước hả?” Tatsuya đáp lại.

“À thì… dạo này tớ đi chơi hơi quá tay nên cháy túi mất rồi…” 

“Thế thì lo mà học cho tử tế vào đi!”

Chúng tôi trao nhau ánh mắt rồi bật cười trước màn đối đáp của họ.

"Được rồi. Chỉ còn hai ngày nữa thôi, ai rảnh thì chúng ta hẹn nhau ở đâu đó nhé." Tôi đề xuất.

“Còn nước ngọt thì không cần đâu. Cứ để dành cho hai cậu đi, não các cậu đang cần đường hơn đấy.”

Tất nhiên là tôi sẽ giúp khi bạn bè gặp khó khăn. Chẳng phải những kinh nghiệm ôn thi tôi vất vả tích lũy được sẽ trở nên ý nghĩa nhất vào lúc này sao?

“Đúng là Natsu của tụi mình có khác!” Uta reo lên đầy phấn khởi.

“Cậu tốt bụng thật đấy.”

"Cũng thường thôi. Chúng ta là bạn bè cả mà." 

Tôi chẳng cần được trả công hay ơn nghĩa gì cả. Đã là bạn bè thì giúp nhau lúc ngặt nghèo là chuyện hiển nhiên thôi. 

Trong thâm tâm, tôi chưa bao giờ có được những người bạn thân thiết đến nhường này. Vì thế, tôi thầm mong mỏi rằng sự gắn kết này có thể kéo dài mãi mãi.

Uta bỗng nhìn tôi một cách chăm chú.

“Natsu này, đôi khi cậu nói mấy câu nghe sến súa phát ngượng mà mặt vẫn tỉnh bơ được hay thật đấy.”

“Ể? Thật vậy sao?” 

Tôi bối rối, cảm giác hơi nóng bắt đầu lan lên mặt. Đó rõ ràng là những suy nghĩ chân thành nhất của tôi mà… nhưng có lẽ chúng hơi quá thẳng thắn chăng?

“X-xin lỗi nhé… nghe tệ lắm hả?” 

Tôi lí nhí hỏi, giọng đượm chút ngượng ngùng và thất vọng về bản thân.

“Không đâu.”

Uta khẽ lắc đầu, rồi bất ngờ bước tới nghiêng người sát lại gần. Hơi thở ấm áp của cậu ấy phả nhẹ bên tai tôi, mang theo một giọng nói nhỏ nhẹ nhưng lại vô cùng ngọt ngào.

“Tớ thấy cái phần đó của cậu… cực kỳ ngầu luôn ấy.”

Câu nói ấy khiến tôi đứng hình trong chớp mắt. Nhưng khi tôi còn chưa kịp hoàn hồn, Uta đã nhanh chóng quay trở lại với nhóm. Cậu ấy choàng tay ôm lấy Hoshimiya từ phía sau, cười đùa rộn ràng như thể lời thì thầm ngọt ngào vừa nãy chỉ là một ảo giác của riêng tôi.

Tôi chỉ ước cậu ấy đừng cứ trêu đùa như thế nữa... Bởi mỗi lần như vậy, tim tôi lại lỡ nhịp một cách vô thức. Rốt cuộc cậu ấy có phải kiểu con gái tinh nghịch thích trêu người khác không nhỉ?

Đúng lúc ấy, Tatsuya xuất hiện từ phía sau khoác tay qua vai tôi.

"Hai cậu dạo này thân thiết ghê ha."

“Chỉ là hiểu lầm thôi, tớ đang kèm học cho cậu ấy mà.” 

Thật ra chính tôi cũng chẳng hiểu rõ tình hình thế nào nên trả lời kiểu này cho an toàn nhất.

"Này, cậu có thích Uta không đấy?" Tatsuya hạ giọng hỏi thẳng.

“Hả?! Làm gì có chuyện đó! Hoàn toàn không!” Tôi bật thốt lên, cố giữ giọng bình tĩnh.

"Thật á? Nhạt nhẽo ghê. Thế còn Hoshimiya thì sao? Hay là Nanase?”

Sự dồn ép của Tatsuya khiến tôi cứng họng. Nhưng rồi tôi chợt khựng lại, giữa những người bạn thân với nhau, liệu tôi có nên thành thật một chút không? 

Thành thật mà nói, tôi luôn khao khát có những người bạn để cùng sẻ chia những tâm tư thầm kín thế này, nên cuối cùng tôi cũng gật đầu thừa nhận.

"Tớ thích Hoshimiya."

“Ồ hô! Hiểu rồi, hiểu rồi!” Tatsuya cười đắc chí, đưa tay xoa cằm.

"Thế còn cậu, Tatsuya?" Tôi liền hỏi ngược lại.

Tatsuya khựng lại một chút, nụ cười trên môi có chút biến chuyển. 

“Tớ á? Cậu đoán xem?”

"Hừm..."

Tôi đưa mắt quan sát, bắt đầu vận dụng mọi kỹ năng phân tích để soi xét thái độ của Tatsuya đối với những người xung quanh.

Chắc chắn không phải Uta, vì hai người họ hở ra là cãi nhau chí chóe. Cũng chẳng phải Hoshimiya hay Nanase, vì thái độ của Tatsuya với hai người họ bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Nghĩ mãi không ra, tôi đành phải đầu hàng.

“Chịu, tớ không biết.”

“Chuẩn rồi đấy! Vậy coi như đó là câu trả lời luôn nhé.”

“Gì cơ? Tớ đã thành thật khai báo rồi, cậu chơi bẩn quá đấy!” Tôi bất bình.

"Này, thích ai thì chịu thôi, có gì mà ầm ĩ lên thế."

Đúng lúc đó, Uta từ đâu bất thình lình xuất hiện, cắt ngang cuộc trò chuyện trêu đùa của chúng tôi.

"Mấy cậu đang thì thầm chuyện gì mà mờ ám thế?"

“À… chuyện bí mật giữa những người đàn ông thôi.” Tôi đáp lại.

Tôi thực sự không muốn mọi người biết mình thích Hoshimiya, đặc biệt là trước mặt chính chủ. Nếu cậu ấy biết và bắt đầu né tránh tôi, chắc tôi sẽ phát điên mất.

“Tại sao lại phải bí mật chứ?!” 

“Xin lỗi nhé Uta, cậu còn quá nhỏ. Tụi này đang bàn chuyện người lớn.” Tatsuya liền bảo kê tôi.

"Chuyện… người lớn?"

Uta sững lại, gương mặt thoáng chút e thẹn rồi lí nhí hỏi. 

“C-có phải là mấy chuyện… dâm dục không đấy?”

Tôi định thanh minh ngay lập tức, nhưng Tatsuya lại lên tiếng trước.

"Ừ, đúng rồi đấy. Cậu còn trẻ con lắm, không nên nghe đâu."

“Cái gì?! Ai bảo tớ là trẻ con hả?! Tớ chỉ... hơi khiêm tốn về chiều cao một chút thôi, chứ còn lại thì…” Uta tức tối phản pháo.

“Ồ... hóa ra trong đầu cậu, vấn đề chỉ nằm ở mỗi chiều cao thôi sao?” Tatsuya liền tiếp tục trêu.

Tôi lo lắng nhìn điệu cười nham nhở của Tatsuya. Uta ban đầu chỉ ngây ra nhìn, rồi gương mặt ấy dần chuyển sang khó chịu khi nhận ra ẩn ý trong lời nói đó.

Uta ôm lấy lòng mình lại và hét.

“Đồ biến thái! Cái câu đó chỉ mình tớ mới được phép tự giễu thôi!”

“Rồi rồi, xin lỗi nhé. Dù sao thì tớ với Natsuki cũng đang bàn chuyện đại sự giữa những người đàn ông. Giờ thì đi chơi tiếp thôi." Tatsuya đuổi cậu ấy đi như xua thú.

Uta liếc xéo cậu ta một cái, rồi nhìn tôi với đôi mắt vẫn còn vương nét ngượng nghịu trước khi chạy về theo Hoshimiya và nhóm phía trước. Tôi có cảm giác bản thân đang bị kẹt giữa trận chiến đó…

“Này, nếu phải lập bảng xếp hạng thì chắc chắn Hoshimiya đứng đầu, theo sau là Nanase, và chốt sổ không ai khác ngoài "bức tường phẳng” kia. Cậu thấy tớ phán chuẩn không?” Tatsuya hỏi.

“Ờ, cũng đúng. À khoan—này, đợi đã…” Tôi buột miệng đồng ý rồi mới cuống quýt tìm cách rút lại lời.

“Đồ ngốc, đàn ông con trai đi cùng nhau mà không bàn mấy chuyện này thì phí cả tuổi trẻ. Đúng không, Reita?”

“Về Nanase thì... cũng bất ngờ đấy chứ. Nhìn thoáng qua thì có vẻ mảnh khảnh nhưng tớ đoán cậu ấy thuộc kiểu giấu kín, ẩn chứa tiềm năng đáng nể bên trong. Còn Hoshimiya thì... đó là một sự áp đảo hoàn toàn rồi.” Reita góp lời, mặt vẫn tỉnh bơ như không.

Tôi còn chẳng để ý Reita đã nhập hội từ lúc nào. Có lẽ con đường hẹp đã khiến nhóm tự động tách ra. Nhưng điều đó không quan trọng bằng việc… Reita vừa nói cái quái gì với cái vẻ mặt nghiêm túc đó vậy?!

"Hửm? Natsuki, cậu không quan tâm mấy chuyện này sao?" Reita quay sang hỏi.

"Không… à, cũng không hẳn là không quan tâm, nhưng…" Tôi ú ớ, chẳng biết trả lời thế nào.

"Này Natsuki, tớ kể với Reita chuyện đó được không?" Tatsuya thì thầm vào tai tôi.

Nói cho cậu ta cái gì chứ? 

Tôi ngớ người ra một lúc, rồi mới nhận ra cậu ấy đang nói về chuyện tôi thích Hoshimiya. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, tôi khẽ gật đầu.

“Chỉ mình Reita thôi đấy. Và tuyệt đối, tuyệt đối không được để mấy cậu ấy biết. Cậu sẽ không nói đâu, đúng không?”

“Yên tâm đi, tớ sẽ giữ bí mật cho cậu mà.” 

“Tớ đoán được hai cậu nói gì rồi. Đừng lo.” Reita liền trấn an tôi. 

“Tớ kín miệng lắm, tuyệt đối không hé ra nửa lời đâu. Nhưng riêng Tatsuya thì... tớ không dám đảm bảo.”

"Nếu Tatsuya mà để lộ ra, tớ thề là tớ sẽ tiêu đời mất…"

“Nghe rõ nhé Reita. Cậu ấy mê cặp ngực bự của Hoshimiya đấy.”

“Thật sao? Ra là vậy. Chúng chứa đựng những ước mơ và hoài bão của cánh đàn ông mà, tớ hoàn toàn có thể thấu cảm được nỗi lòng của cậu.” Reita gật gù rồi nói.

“Này!! Tớ không thích Hoshimiya chỉ vì ngực đâu nhé!” Tôi hốt hoảng phản bác. 

Nhưng đúng lúc tôi đang ra sức thanh minh cho sự trong sạch của mình, một luồng sát khí sắc lẹm từ phía trước bất thần quét qua, khiến sống lưng tôi lạnh toát. 

Ba người cậu ấy quay lại nhìn chúng tôi bằng ánh mắt lạnh như tuyết. Rõ ràng chúng tôi đã nói rất nhỏ cơ mà? Lẽ nào... Uta đã bí mật truyền tin lại những lời của Tatsuya vừa nói ra?

Hoshimiya phồng má, liền quay mặt đi hờn dỗi. 

“Mấy cậu... đừng có thản nhiên bàn luận mấy chuyện nhạy cảm như vậy chứ!”

"Nhưng cũng khó trách các cậu được. Ngực Hikari to thế kia cơ mà, ai mà chẳng mê cơ chứ. Thú thật, đôi khi đến tớ còn thấy choáng ngợp nữa là…” Nanase buột miệng lẩm bẩm.

“Yuino-chan?! Sao cậu có thể thốt ra những lời đó một cách vô tư như thế hả?!” Hoshimiya sững sờ hét lên.

"Tớ… tớ… tớ sẽ uống sữa mỗi ngày, được chứ?!" Uta kêu ầm lên.

Nhìn cái cảnh hỗn loạn ấy. Tatsuya, Reita và tôi đứng hình trong giây lát, rồi cả ba cùng phá lên cười sảng khoái. Tuy tôi vẫn còn chút ấm ức khi Tatsuya lại kéo tôi vào cái hiểu lầm dở khóc dở cười này… nhưng thôi, cứ coi như một trải nghiệm khó quên của tuổi trẻ đi. Dù gì thì tôi cũng muốn tập làm quen với mấy chủ đề nhạy cảm khi nói chuyện với bạn bè.

Trước đây tôi vốn chẳng có mấy ai để chia sẻ mấy chuyện kiểu này, nên việc bàn luận về con gái đối với tôi vẫn còn là một vùng trời đầy ngượng ngùng và mới mẻ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Vấn đề còn lại chắc là ng...